Biến Diện Sư Gia - Chương 10: Vây y quán trong đêm
Cập nhật lúc: 2025-11-16 05:38:11
Lượt xem: 254
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống lưỡi kiếm sắc bén, dọc theo ánh sáng thể thấy bờ vai của kẻ lén lút trong đêm vẫn còn run rẩy dữ dội. Lục Nguyên Thanh thầm nghĩ: Xem màn kịch mà họ bày thực sự dọa sợ .
Tất cả thì thần bí, nhưng cũng chẳng gì khó hiểu.
Trước hết, nữ thi c.h.ế.t vì đông lạnh, m.á.u trong kết băng, chèn ép khiến xương cốt vỡ nát, da thịt cũng căng đến cực hạn. Khi xác đặt trong nhà chứa thi thể, nhiệt độ dần tăng lên, m.á.u đông trong cơ thể bắt đầu tan chảy, các lỗ chân lông căng giãn trở thành lối thoát nhất. Quá trình vốn chậm nên khi Hàn Thiên Chi khám nghiệm, t.h.i t.h.ể mới chỉ nổi đầy những vết bầm đỏ khủng khiếp.
Dần dần, áp lực trong cơ thể tăng thêm, thất khiếu bắt đầu chảy máu. Khi kẻ lạ mặt trong đêm đến gần, dùng hỏa chiết soi sáng, quá trình càng tăng tốc: t.h.i t.h.ể co rút dữ dội, kéo giật cơ mặt, khiến tưởng rằng nữ thi đang . Tương tự, da tay co siết khiến lầm tưởng cánh tay nàng đang cử động.
Làn da co rút ép lên các khớp xương vốn nứt vỡ, trong đêm tĩnh mịch, tiếng “răng rắc” càng rợn . Huống hồ Lục Nguyên Thanh cố tình đặt đinh sắt các khớp xương chính, khiến âm thanh và mức độ cử động của xác càng thêm dữ dội.
Điều quan trọng nhất là: chính kẻ lạ mặt vốn chột , nỗi sợ hãi trong lòng đủ để dọa c.h.ế.t .
Giọng Thẩm Bạch vang lên, mang theo uy nghiêm mà thường ngày hiếm thấy: “Đứng bản quan, còn ngẩng đầu?”
Ánh trăng rọi xuống gương mặt tái nhợt của kẻ đó, thì chính là tiểu đồng Ngụy Châu, từng đến nha môn báo án!
Ngụy Châu vẫn còn hồn, ngơ ngác ngẩng đầu ba mặt, ánh mắt lướt qua Lục Nguyên Thanh. Vị Lục sư gia mỉm hiền hòa: “Ngụy , chúng gặp .”
“Là ngươi?” Ngụy Châu kinh ngạc: “Chẳng ngươi bữa cơm về phòng, từng ngoài ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm lắc đầu: “Người về phòng bữa cơm , mà là một nha dịch trướng đại nhân... tên là gì nhỉ? Giang Tam?” Nói về phía Tống Ngọc Đường.
Tống Ngọc Đường hừ một tiếng: “Trương Bưu.”
“À...” Lục Nguyên Thanh tiếp lời: “Trương Bưu.”
Ngụy Châu thảm: “Thì thiên la địa võng giăng, ... Thôi, thôi, mặc kệ...”
Thẩm Bạch hừ một tiếng: “Hôm nay bản quan thẩm vấn ngươi. Cho ngươi một đêm trong ngục mà nghĩ cho rõ, xem rốt cuộc ngươi nên khai những gì.”
Lục Nguyên Thanh ngước Thẩm Bạch: “Ý đại nhân là?”
Thẩm Bạch : “Nguyên Thanh chẳng Lưu công t.ử và Tịch Lộ cô nương đang ở Mạc Sầu Đường ?” Rồi sang Tống Ngọc Đường: “Bản quan đích đến Mạc Sầu Đường đòi !”
Lục Nguyên Thanh bất đắc dĩ: “Đó chỉ là suy đoán của tại hạ mà thôi.”
“ bản quan thấy lời của Nguyên Thanh cực kỳ hợp lý.” Thẩm Bạch liếc y một cái đầy ẩn ý: “Ngươi còn lai lịch của Tịch Lộ cô nương nữa!”
Lục Nguyên Thanh lắc đầu: “Đợi đến Mạc Sầu Đường, đại nhân sẽ tự . Ta hứa với Liễu cô nương thì thể thất tín.”
Tuy xuân nhưng đêm vẫn giá buốt. Suốt dọc đường, Lục Nguyên Thanh chỉ quấn chặt áo choàng, song lạnh vẫn thấm tận tim gan, len lỏi từng chút một.
Biển hiệu Mạc Sầu Đường mờ ảo ánh đèn lồng. Cửa cài then, khe cửa hắt ánh sáng yếu ớt khiến đêm thoáng cảm thấy chút ấm áp.
Lục Nguyên Thanh ngập ngừng một lát, bước lên gõ cửa.
Một lúc lâu , tiếng then cửa vang lên. Gương mặt thoáng mệt mỏi của Hàn Thiên Chi hiện . Nàng kinh ngạc họ hồi lâu mà thốt nên lời.
Giọng Thẩm Bạch lạnh lùng vang lên: “Bản quan mời Hàn cô nương mở cửa. Nếu cản trở bản quan phá án, bản quan chỉ thể công tư phân minh!”
Hàn Thiên Chi thở dài, đẩy cửa sang một bên, nghiêng nhường lối: “Y quán của lớn, nếu các vị quan gia đều , e rằng...”
Lục Nguyên Thanh tiếp lời: “Quan binh ở ngoài chờ, chỉ và đại nhân thôi.”
Tống Ngọc Đường bất bình: “Thế ! Ta thể để đại nhân mạo hiểm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia/chuong-10-vay-y-quan-trong-dem.html.]
“Cứ theo ý Nguyên Thanh.” Thẩm Bạch dứt lời sải bước .
Tống Ngọc Đường giận dữ trừng mắt Lục Nguyên Thanh. Y như chẳng hề , bước qua bên cạnh , tiện tay khép cửa .
Tống Ngọc Đường tức đến nghiến răng mà chẳng thể gì khác ngoài việc chờ bên ngoài.
Trong nhà chỉ leo lét một ngọn đèn, ai khác.
Thẩm Bạch đưa mắt hiệu. Lục Nguyên Thanh : “Hôm nay việc xảy bất ngờ, e quấy rầy nơi ở của Hàn cô nương.” Vừa , y nhẹ nhàng đẩy một cánh cửa khác trong phòng.
Hàn Thiên Chi bất đắc dĩ bước lên: “Ta chỉ là một y giả. Cứu là bổn phận. Nếu cần chữa trị mà khoanh tay thì đúng là uổng phí bao năm học y, càng phụ lòng ân sư.”
Bàn tay Lục Nguyên Thanh khựng cánh cửa. Y nghiêng đầu nàng. Dưới ánh đèn, gương mặt nữ t.ử ánh lên sự kiên định và bướng bỉnh. Khóe môi vốn thường dịu dàng mỉm giờ c.ắ.n chặt.
“Dù đó là kẻ tai tiếng đầy , tội ác tày trời ?” Giọng y khàn như mộng.
“Trong mắt chỉ khỏe mạnh và bệnh, phân thiện ác.” Hàn Thiên Chi điềm tĩnh đáp: “Cái gọi là thiện nhân ác nhân, một khi bước Mạc Sầu Đường thì chỉ còn một phận, đó là bệnh nhân của .”
Có phía cánh cửa hừ một tiếng: “Thiên Chi, cần gì phí lời với hạng tiểu nhân thất tín ?” Giọng nữ, mềm mại lạnh lùng, mà khiến tê dại tâm can.
Lục Nguyên Thanh chỉ khổ: “Liễu cô nương quá khen .”
Cánh cửa trong đẩy , một nữ t.ử y phục lộng lẫy, dung nhan nghiêng nước nghiêng thành bước . ánh mắt nàng lạnh băng, Lục Nguyên Thanh đầy khinh miệt.
Lục Nguyên Thanh chẳng để tâm: “Liễu cô nương cũng ở đây ?”
Liễu Cầm Phong lạnh lùng: “Lục công t.ử nắm rõ chuyện, cần gì giả vờ hỏi?”
Lục Nguyên Thanh bất đắc dĩ lắc đầu: “Ta và Thẩm đại nhân tìm trong phòng, hai vị cô nương. Xin nhường đường.” Thấy Liễu Cầm Phong vẫn bất động, y : “Đôi khi, nghĩ điều là đúng, là con đường nhất cho đối phương, nhưng thực tế chắc .”
Liễu Cầm Phong vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, song cuối cùng cũng nghiêng tránh lối.
Lục Nguyên Thanh dẫn đường: “Đại nhân, mời.”
Thẩm Bạch một hồi, trong đầu rối loạn, chỉ gật đầu bước phòng trong.
Gian phòng lớn, một cái là thấy rõ. Chỉ hai bên trong: một , một quỳ, một nam một nữ.
Nữ t.ử là Tịch Lộ, mà Lục Nguyên Thanh từng gặp cổng Lưu phủ buổi sáng. Giờ đây nàng trông u ám, tiều tụy, mắt sưng đỏ, thần trí hoảng hốt. Dù nhiều xông , nàng cũng chẳng ngẩng đầu, chỉ tuyệt vọng chằm chằm nam t.ử giường, hai tay nắm chặt cổ tay buông thõng của .
Nam t.ử đó… Lục Nguyên Thanh thoáng ngẩn . Hẳn đây chính là Lưu công tử, Lưu Lập Dương. Hắn đó, sắc diện tàn tạ, nếu lồng n.g.ự.c còn nhấp nhô thì e ai tin còn sống.
Hốc mắt hõm sâu, gầy gò tiều tụy. Thân thể mỏng manh trong bộ y phục trắng như tuyết toát vẻ thanh cao phi phàm. Quả như lời gia bộc Lưu Thành , công t.ử nhà dung mạo tuyệt . Dẫu bệnh tật héo hon, vẫn khiến rung động. Lưu Lập Dương quả là một công t.ử phong tư tuấn nhã.
Tịch Lộ dường như cuối cùng cũng động tĩnh đ.á.n.h thức. Nàng ngẩng đôi mắt long lanh mê loạn quanh một vòng, nở một nụ đầy tang thương.
Giữ nguyên tư thế quỳ, nàng từ từ lê gối đến mặt họ, bỗng dập đầu mạnh mẽ, giọng nghẹn ngào: “Xin các vị… đều là do ! Ta chỉ cầu các vị cứu Lưu công tử. Dù thế nào cũng xin cứu ! Ta cam đoan sẽ hết những gì . Xin các vị, xin các vị…”
Nàng dập đầu loạn xạ, gấp gáp đến điên cuồng.
Thẩm Bạch nhíu mày, sang hỏi Hàn Thiên Chi phía : “Lưu công t.ử ?”
Hàn Thiên Chi thở dài: “Vừa đang chữa trị cho . Huyệt quan trọng đỉnh đầu dùng ‘châm xuyên tâm’ phong bế, hơn nữa mới đây. Tình trạng cực kỳ nguy hiểm. Vừa nãy định lấy kim thì các vị đến.”