BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Quyển 4: Âm Dương Miện - Chương 1: Người Đã Đi Xa

Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:18:07
Lượt xem: 175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ đó về , Thẩm Bạch còn gặp Lục Nguyên Thanh nữa. Người giống như từng xuất hiện, biến mất khỏi thế gian .

Mặc dù đó điều động nhân lực mất ba tháng trời đào bới địa cung sụp đổ, nhưng thứ tìm chỉ là t.h.i t.h.ể của Phùng Ngạn Thu và Mặc Tang. Lục Nguyên Thanh giống như một giấc mộng của Thẩm Bạch trong một năm ở Biện Thành, nay mộng tan, cũng theo khói mây mà tản mát.

Triều đình phái quan viên mới đến tiếp quản Thẩm Bạch, nhưng từng phong thư giục giã hồi kinh đều Thẩm Bạch lấy cớ bệnh tật mà trì hoãn hết đến khác. Có lẽ Thẩm Bạch thực sự lâm bệnh, bởi Tống Ngọc Đường từng thấy suy sụp tinh thần đến mức . Hắn nhốt trong thư phòng cả ngày, gặp ai, cũng chẳng chuyện với ai.

Lần cuối cùng nhận thư nhà của Thẩm Tùng Vân và thánh chỉ của Hoàng thượng là nửa tháng .

Thư của Thẩm Tùng Vân ngắn gọn. Vì chuyện Duật Ba Lam rời kinh, cục diện trong triều những biến hóa vi diệu, ông hy vọng Thẩm Bạch thể nhanh chóng hồi kinh.

Thánh chỉ của Hoàng thượng cũng đơn giản, chẳng qua là vài lời quan tâm an ủi, đốc thúc Thẩm Bạch khi khỏi bệnh thì về kinh thuật chức, tiếp nhận chức vị Phủ Doãn Thuận Thiên.

Nguyên Phủ Doãn Thuận Thiên là Triệu Chính Cung vì vụ án của Duật Ba Lam mà Hoàng thượng giận cá c.h.é.m thớt, giáng chức. Còn Thẩm Bạch khi về kinh sẽ trở thành tân Phủ Doãn Thuận Thiên.

Thăng liền bốn cấp, chấn động cả triều đình.

Thế nhưng Thẩm Bạch vẫn chỉ im lặng lĩnh chỉ, tạ ơn.

Chưa bao giờ thấy Thẩm Bạch bộ dạng như thế , Tống Ngọc Đường cảm thấy xa lạ đến mức khó mà mở lời bắt chuyện. Tuy nhiên, ngày hôm , Thẩm Bạch phá lệ dậy sớm, dẫn theo trong nha môn ngoài.

Thẩm Bạch đến bãi tha ma nơi đầu gặp Lục Nguyên Thanh. Dưới sự dẫn đường của Tống Ngọc Đường, bọn họ nhanh tìm thấy ngôi mộ hoang mà Lục Nguyên Thanh từng tế bái năm xưa.

Chỉ điều khiến họ kinh ngạc là ngôi mộ đó ai đó tu sửa , hơn nữa bia mộ còn khắc rõ ràng: Mộ phần mẫu Chu Trần thị.

"Không thể nào!" Tống Ngọc Đường dám tin mắt : “Hồi đó rõ rành rành, bên bia tên, cỏ hoang mọc cao ngút đầu mà."

Thẩm Bạch ngôi mộ rõ ràng tu sửa mắt, hỏi: "Ngọc Đường, ngươi chắc chắn nhớ lầm chỗ chứ?"

"Công tử, tuyệt đối nhớ lầm! Là chỗ ." Tống Ngọc Đường chỉ bia mộ: “Tên mọt sách họ Lục đây là mộ cha , giờ thì , biến thành mộ của Chu Trần thị nào đó! Cái tên nhóc... , cái ả đàn bà đó quả nhiên miệng nửa lời thật! Mất tích một cách khó hiểu, giờ ngẫm thấy chuyện quái lạ vô cùng!"

Ánh mắt Thẩm Bạch chằm chằm ngôi mộ khẽ ngưng , đó phất tay : "Đào mộ!"

Đại nhân lên tiếng, đám nha dịch phía dám ? Thế là xúm , bảy tay tám chân bắt đầu đào.

Ngôi mộ chôn sâu, nhanh thấy đáy. Một bộ xương trắng hếu lộ .

Thẩm Bạch gật đầu với Hồ Nhị, Hồ Nhị đành tiến lên khám nghiệm.

Một lúc , Hồ Nhị mới bẩm báo với Thẩm Bạch: "Đại nhân, đây là hài cốt của nữ giới. Nhìn răng thể đoán c.h.ế.t khi sáu mươi tuổi. Màu xương xám xịt và khô quắt, hẳn là c.h.ế.t vì bệnh nặng."

lúc , bỗng một nam t.ử hùng hổ xông tới: "Các là ai? Sao dám tùy tiện đào mộ nhà khác hả?"

Nhìn thấy bộ hài cốt phơi bày, nam t.ử bắt đầu lóc t.h.ả.m thiết: "Mẹ ơi, mà khổ thế ! Năm xưa bệnh nặng qua đời, con tiền đưa về quê, đành vội vàng chôn cất ở bãi tha ma chịu khổ. Nay con vất vả lắm mới dành dụm chút tiền tu sửa mộ phần để tròn chữ hiếu, ngờ kẻ táng tận lương tâm đào lên thế , ơi..."

Nghe đến đây, Thẩm Bạch kìm lùi hai bước, cơn giận kìm nén bấy lâu xộc thẳng lên tim phổi: "Ngươi bộ xương ngươi?"

"Nói thừa! Không , tu sửa mộ cho bà gì?"

"Ngươi chôn cất ngươi ở đây từ khi nào?"

"Năm năm ." Người đàn ông dường như lúc mới để ý đến đám quan sai phía , bỗng nhiên dám lóc nữa, thành thật trả lời câu hỏi của Thẩm Bạch.

"Năm năm ?" Thẩm Bạch hai tay siết chặt, lạnh lùi : “Lục Nguyên Thanh, Lục Nguyên Thanh! Ngươi vẫn luôn lừa gạt ! Từ lúc ngươi và gặp , ngươi từng nửa câu thật. Ngay cả nơi chôn cất ngươi cũng thể tùy tiện bịa đặt để đổi lấy lòng tin và lời hứa của , thì trong từng câu từng chữ ngươi , còn câu nào tin nữa đây?"

Mọi mặt ở đó đầu tiên thấy Thẩm Bạch tức giận đến thế, ai nấy đều nơm nớp lo sợ, dám ho he nửa lời.

Thẩm Bạch lặng hồi lâu, cuối cùng phất tay áo bỏ .

"Giúp vị tiểu ca chôn cất cho mẫu , lo liệu cho chu đáo." Đó là câu cuối cùng Thẩm Bạch để .

Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Bạch trở về trạng thái trầm mặc. Hắn nhốt trong thư phòng, cho phép ai quấy rầy.

Đến khi Thẩm Bạch rời khỏi thư phòng, Tống Ngọc Đường thấy bên cạnh bàn giấy vương vãi đầy đất, đó chỉ ba chữ: Lục Nguyên Thanh, Lục Nguyên Thanh, Lục Nguyên Thanh...

Cho đến hôm nay, khi tân huyện lệnh cầm lệnh điều động đến bàn giao công việc nha môn với Thẩm Bạch, Tống Ngọc Đường thu dọn hành lý chuẩn ngày mai lên đường, Thẩm Bạch vẫn đoái hoài đến ai.

"Haizz!" Tống Ngọc Đường thở dài: “Tên mọt sách họ Lục tự dưng biến thành đàn bà mất tích bí ẩn, công t.ử thì giờ dở chứng, tự nhiên thứ trở nên kỳ quái thế chứ?"

"Đó là vì kẻ vẫn luôn dối." Một giọng lạnh lùng vang lên, nọ bước gần.

"Thiệu Ưng? Ngươi về từ khi nào ?" Kể từ khi tìm thấy t.h.i t.h.ể Lục Nguyên Thanh trong địa cung sụp đổ, Thiệu Ưng cũng biệt tăm biệt tích. Ngày mai và công t.ử khởi hành về kinh , lúc gặp Thiệu Ưng, Tống Ngọc Đường kinh ngạc mừng rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/quyen-4-am-duong-mien-chuong-1-nguoi-da-di-xa.html.]

Thiệu Ưng trả lời, chỉ hỏi Tống Ngọc Đường: "Đại nhân ở ? Ta chuyện quan trọng cần gặp ngài !"

Tống Ngọc Đường mếu máo: "Từ lúc tên mọt sách họ Lục mất tích, công t.ử vẫn luôn nhốt trong thư phòng, ai cũng gặp."

Thiệu Ưng gật đầu, thẳng một mạch đến thư phòng của Thẩm Bạch.

Tống Ngọc Đường cứ tưởng Thiệu Ưng cũng sẽ những lời lạnh lùng của Thẩm Bạch chặn ngoài cửa, ngờ khi Thiệu Ưng xông thư phòng, hai họ ở trong đó lâu thấy .

Lại qua một hồi lâu nữa, Thẩm Bạch là đẩy cửa bước , Thiệu Ưng theo . Thấy Tống Ngọc Đường, Thẩm Bạch phân phó: "Ngọc Đường, ngươi đến gốc cây ngô đồng già ở nhà cũ Lệ gia đào thử xem thanh kiếm nào , nếu kiếm còn đó thì hãy mang về đây."

Tống Ngọc Đường mù mờ chẳng hiểu gì, nhưng Thẩm Bạch xong cùng Thiệu Ưng bỏ .

"Ngươi chắc chắn nàng sẽ lên kinh chứ?" Thẩm Bạch hỏi Thiệu Ưng.

Thiệu Ưng gật đầu: "Trước đây chỉ lo nàng c.h.ế.t trong địa cung sụp đổ, nay tìm thấy thi thể, nàng chắc chắn còn sống! Hạng như nàng dễ c.h.ế.t như ? Năm xưa tưởng tận mắt thấy xác nàng mà nàng vẫn còn sống đó thôi? Thù báo, nàng sẽ c.h.ế.t , cho nên nàng nhất định sẽ lên kinh."

"Mấy ngày nay cứ suy nghĩ mãi, lúc mới gặp Nguyên Thanh, nàng chịu tên thật. Sau dùng lời lẽ khích bác mới chịu tên là Lục Nguyên Thanh. Mấy ngày nay luôn suy nghĩ về sự biến mất đột ngột của nàng ." Thẩm Bạch đưa cho Thiệu Ưng một tờ giấy: “Ta và nàng quen đường, nàng thuận miệng họ Lục, còn hai chữ Nguyên Thanh , ngươi giấy xem."

Thiệu Ưng nhận lấy tờ giấy Thẩm Bạch đưa, mở xem, bên chỉ hai chữ: Oan Tình.

Thẩm Bạch khẽ cau mày tiếp: "Nguyên Thanh hành xử luôn khiêm cung lễ độ, nhưng nhớ đầu gặp gỡ, biểu hiện của nàng phần vô lễ. Nàng việc xưa nay đều chừng mực, nghĩ thì hẳn là nàng cố ý tiếp cận quen với ."

Thiệu Ưng "hề" một tiếng: "Người xưa nay việc quái đản, đây cũng chẳng bao giờ đoán nàng đang nghĩ gì."

Thẩm Bạch bỗng : "Thiệu Ưng, rốt cuộc vì ngươi Biện Thành? Đến giờ vẫn chịu thật với ?"

Thiệu Ưng im lặng một lát : "Đại nhân thì ? Tại ngài bỏ kinh thành ở, chạy đến Biện Thành ?"

"Nếu cũng lý do giống ngươi, ngươi tin ?" Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Thẩm Bạch sang Thiệu Ưng, tự nhiên mang theo một sức mạnh khiến tin phục.

"Ha ha." Thiệu Ưng bỗng lớn: “Chẳng lẽ Hoàng thượng vẫn luôn hối hận vì chuyện năm xưa?" Hắn đột ngột ngừng , vẻ mặt trở nên u ám: "Nay Lệ gia chẳng còn một ai, Hoàng thượng cảm thấy chuyện quá muộn ?"

Thẩm Bạch lẳng lặng , hồi lâu mới : "Thiệu Ưng, ông cũng là vua, ngươi như là đại nghịch bất đạo."

"Vua? Vua của ai?" Thiệu Ưng lạnh: “Nay sớm cởi bỏ Cẩm y, chẳng còn là thị vệ hoàng gia trung quân ái quốc gì nữa. Đại nghịch bất đạo? Phải, là Hoàng đế, ai đại nghịch bất đạo mà chẳng , vui còn thể tru di cả nhà . Quyền sinh sát trong tay, còn ai dám đại nghịch bất đạo?" Câu về cuối, trong lòng Thiệu Ưng kìm trào dâng một nỗi bi lương.

"Mưu phản xưa nay là đại kỵ của quân vương, Hoàng thượng năm đó lôi đình thịnh nộ cũng là lẽ thường tình, chỉ là..." Thẩm Bạch thở dài thườn thượt: “Chỉ là Lệ gia tru di mãn môn xong, lục soát cả phủ mới tìm vài trăm lượng bạc, khiến cảm thán bi lương cho ?"

"Kẻ trung quân thì tru di cả nhà, đầu hai nơi; kẻ tham ô thì hoành hành triều dã, quyền thế ngút trời. Cái kinh thành đó, cái hoàng cung đó, gì đáng để lưu luyến?" Thiệu Ưng châm chọc: “Ta bây giờ tự do tiêu dao, thích gì nấy, chẳng sướng hơn cái chức Cẩm Y Vệ vạn căm ghét bất do kỷ ?"

Thẩm Bạch khẽ lắc đầu: "Mỗi một chí hướng, ngươi chọn cách tránh xa, nhưng thì thể. Nếu ai ai cũng giữ , rút lui khỏi dòng nước xiết,thì ai sẽ bảo vệ gia quốc, ai sẽ chấn chỉnh triều cương? Cho dù hiện tại gian thần lộng quyền, nhưng Thẩm mỗ và gia phụ vẫn nguyện đem bầu nhiệt huyết rửa sạch càn khôn điên đảo."

Thiệu Ưng xong lời Thẩm Bạch, lặng hồi lâu mới : "Ta nghĩ cuối cùng cũng hiểu tại năm xưa nàng chủ động quen với đại nhân . Nàng sâu sắc gan , vẫn luôn khâm phục điểm . Ta nghĩ nàng cũng tin tưởng đại nhân là thể gửi gắm niềm tin."

Ta tin đại nhân là một vị quan ... Vẻ mặt Lục Nguyên Thanh khi câu đó vẫn hiện rõ mắt, Thẩm Bạch bỗng thấy lồng n.g.ự.c nóng lên, đầu ngón tay khẽ run. Nàng thực sự vẫn luôn tin tưởng ?

Dù Lục Nguyên Thanh bao nhiêu lời dối để gạt thì tận đáy lòng nàng hẳn vẫn tin tưởng , ? Nghĩ đến đây, Thẩm Bạch kìm rảo bước nhanh hơn. Cuối cùng cũng đến căn phòng Lục Nguyên Thanh từng ở, Thẩm Bạch đẩy mạnh cửa . Vì dùng sức quá mạnh nên bụi bay mù mịt. Nơi lâu ở.

Thiệu Ưng và Thẩm Bạch bắt đầu chia lục soát trong phòng. Nếu Lục Nguyên Thanh xuất hiện ở Biện Thành ngẫu nhiên, thì với tác phong hành sự của nàng, tuyệt đối sẽ từ mà biệt như thế. Cho dù nàng từ mà biệt, cũng sẽ tính toán chu thứ khi rời .

Trên cột giường, Thiệu Ưng phát hiện những vết kiếm mờ, kéo tay Thẩm Bạch: "Đại nhân, ngài xem!" Giọng kích động kìm nén : "Là nàng , là nàng ! Quả nhiên là nàng !"

Thẩm Bạch khẽ vuốt ve vết kiếm cột giường, bề ngoài tuy nông, nhưng lực thấm sâu trong: “Ngươi nhận kiếm pháp của nàng ư?"

Thiệu Ưng nhận lấy thanh nhuyễn kiếm Thẩm Bạch đưa, múa kiếm theo hướng vết tích cột giường: "Đã giao đấu chỉ một . Nhìn hướng của vết kiếm , giống chiêu thức thập lục thức nàng từng khoe là do tự sáng tạo." Thiệu Ưng múa kiếm, kiếm khí sắc bén c.h.é.m cột giường sai một ly, tạo nên một vết hằn sâu hơn.

"Khớp vặn, sai một ly..." Thiệu Ưng càng múa kiếm càng kinh hãi, kiếm pháp thực sự vô cùng quỷ dị, thường tuyệt đối khó mà nghĩ .

Khi Thiệu Ưng múa đến thức thứ mười lăm, kiếm thế đột ngột dừng , tay cầm kiếm của Thiệu Ưng cũng theo đó dừng giữa trung, mũi kiếm chỉ thẳng bức tường bên giường.

"Đừng cử động." Thẩm Bạch theo hướng kiếm của Thiệu Ưng về phía bức tường, ở góc cùng chân tường chút bằng phẳng. Thẩm Bạch xổm xuống, sờ soạng một hồi, đó đưa tay khe hở của một viên gạch, gỡ viên gạch đó .

Trong trống bên trong tường một tay nải khiến Thẩm Bạch cảm thấy quen mắt. Thẩm Bạch tập trung nhớ đây là cái tay nải vải xanh mà Lục Nguyên Thanh mang theo khi đầu gặp .

Thẩm Bạch vươn tay lấy . Thiệu Ưng cũng sán gần.

Mở tay nải , bên trong ba món đồ: Một chiếc huyết y, một bức thư, và một tấu chương.

 

 

Loading...