BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 9: Ba Lần Khoác Hỷ Phục
Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:43:54
Lượt xem: 198
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Lão gia thể thử xem vị Triệu tiểu thư khắc phu thế nào ?" Lục Nguyên Thanh tò mò hỏi.
"Một con gái mặc hỷ phục đỏ thắm rực rỡ xuất giá vốn là chuyện vui, nhưng một bộ hỷ phục đỏ khoác lên đến ba thì phần chẳng lành." Lưu lão gia dường như mang nặng tâm sự, cuối cùng cũng tìm để trút bầu tâm sự.
"Cha của Triệu tiểu thư, Triệu viên ngoại, là chủ hiệu gạo nhà họ Triệu. Dân lấy ăn trời, cho nên nhà họ Triệu sung túc, ruộng đất vô , tá điền trướng đến cả trăm ! Lần đầu tiên Triệu tiểu thư xuất giá cũng coi như môn đăng hộ đối, là thiếu đông gia của hiệu lụa đối diện, họ Lâm. Thế nhưng ngay ngày đại hỉ, tân lang đến đón dâu một bọn cường đạo lai lịch bất minh bắt cóc, thật đúng là chuyện quái lạ! Từ xưa chỉ cướp tân nương, ai ngờ cướp tân lang!"
"Ừm." Lục Nguyên Thanh gật đầu, bộ dạng như đang khiêm tốn thỉnh giáo: "Sau đó thì ?"
"Sau đó mấy ngày, đưa xác Lâm công t.ử về. Nghe hiệu lụa nhà họ Lâm cướp mất việc ăn của một nhà khác, nên nhà thuê một bọn cường đạo đến gây sự đúng ngày đại hỉ, chẳng ngờ lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t Lâm công tử. Triệu tiểu thư thành kịp bái đường thành quả phụ. Triệu viên ngoại há cam tâm? Một tháng , Triệu tiểu thư tái giá thứ hai, gả cho một vị tú tài!"
"Tú tài cũng mà, sách hiểu lễ nghĩa." Lục Nguyên Thanh phụ họa.
"Hừ! Lần đầu xuất giá thành, nếu bảo Triệu tiểu thư khắc phu thì sợ chẳng ai tin. thứ hai , m.á.u của tân lang phun đầy cửa kiệu đấy!"
"Ồ? Sao thế?"
"Có nhà tú tài vì kết với Triệu gia nên giấu chuyện bệnh tật của . theo thấy thì là Triệu tiểu thư khắc phu đó! Ngươi xem, bệnh sớm phát, muộn phát, cứ nhằm đúng ngày thành mà phát, đang đá cửa kiệu thì phun m.á.u c.h.ế.t tại chỗ. Ngươi bảo lạ ?"
"Sau đó thì ?" Lục Nguyên Thanh hình như bắt đầu thấy hứng thú, nghiêm túc hỏi.
"Từ tái giá , tin đồn Triệu tiểu thư khắc phu lan khắp Biện Thành, lời đồn truyền còn quái dị hơn nữa! Từ đó chẳng còn ai dám đến Triệu gia cầu . Triệu viên ngoại vì lời đồn mà tức đến bệnh nặng một trận. Sau khi bệnh khỏi, ông tuyên bố, chỉ cần chịu cưới con gái ông, ông sẽ tặng nhà tặng đất để họ thành , miễn là gia thế trong sạch, đòi hỏi môn đăng hộ đối."
"Tục ngữ , trọng thưởng tất dũng phu, hẳn là cũng bằng lòng cưới Triệu tiểu thư. Nếu nàng thể gả thứ ba?" Lục Nguyên Thanh thở dài.
"Lần thứ ba gả cho một dạy học, ngoại địa, quen Triệu tiểu thư trong lễ hội đèn lồng đến cửa cầu , xem cũng là tình đầu ý hợp. Tiếc là cảnh chẳng bao lâu, ngay ngày thành , phát hiện đó treo cổ trong phòng. Tân lang áo đỏ còn đặt bên giường kịp khoác lên . Hỷ sự thành hóa tang sự. Phải Triệu tiểu thư cũng xem như tình nghĩa, tiễn dọc đường hơn mười dặm. Tuy Triệu tiểu thư từng gả ba , nhưng lão hán đây là đầu thấy nàng vì một vị phu quân vô duyên như thế!"
"Xem vị Triệu tiểu thư tâm ý sâu nặng nhất là với dạy học ." Lục Nguyên Thanh gật đầu.
"Chuyện lạ còn ở phía . Khi đưa quan tài đó chôn, dọc đường bỗng nổi cơn gió dữ, nắp quan tài nặng nề gió tà hất tung. Đội đưa tang cát bụi mù mắt, chẳng mở nổi. Đợi gió tạnh, hì hì, ngươi đoán ?"
Lục Nguyên Thanh bỗng : "Quái sự nhất chẳng là t.h.i t.h.ể biến mất ?"
lão Lưu đập đùi: "Ngươi đúng ! Thi thể cứ thế biến mất dấu vết!"
Lục Nguyên Thanh gật đầu: "Triệu tiểu thư phản ứng thế nào?"
"Triệu tiểu thư thấy t.h.i t.h.ể còn, bèn như hóa điên, ôm quan tài , ngất xỉu ngay đó."
"Có thể ba khoác hỷ phục mà một xuất giá, Triệu tiểu thư quả là kỳ lạ!" Lục Nguyên Thanh đổi giọng: "Đoán chừng thứ ba , nàng ở Biện Thành chắc là hết hy vọng xuất giá . Thế nàng định hôn ước với con trai ông?"
"Ta con trai trúng tà gì thì ." lão Lưu oán thán: "Con trai công cho Triệu viên ngoại. Hôm đó trời tối mà nó về, bình thường sớm về . Đến nửa đêm, nó mới về nhà. Ta hỏi nó , ban đầu nó ấp úng , hỏi gặng mãi, nó cưới Triệu tiểu thư vợ! Ta mắng nó đầu dầu lợn mờ mắt ! Chưa Triệu gia chịu để mắt đến hạng dân thường như , chỉ riêng danh tiếng của Triệu tiểu thư thế, ai dám cưới? hiểu nó ma xui quỷ khiến gì, cứ cưới nàng thì lấy ai! Hôm nó đến tìm Triệu viên ngoại, mà Triệu viên ngoại ngoài bất ngờ cũng hề từ chối, chắc giờ chịu cưới con gái ông thì ông mừng thầm ! Chuyện cứ thế định, tháng là thành . Ai ngờ giờ Triệu tiểu thư c.h.ế.t , con trai cũng nàng khắc c.h.ế.t, còn lão hán sống đây?!"
Những chuyện còn chẳng gì đáng . lão Lưu thấy vết sẹo chân t.h.i t.h.ể nam nhân đầu bèn òa , đó là con trai ông - Lưu Nhạc, vết sẹo do hồi nhỏ lên núi chặt củi để . Sau khi ngỗ tác Hồ Nhị ráp đầu và , để lão Lưu nhận diện, xác nhận cái đầu vô danh cùng thể nam nhân đầu là con trai ông - Lưu Nhạc.
"Cái đầu hung khí sắc bén c.h.é.m mạnh mà rơi xuống, vết cắt gọn, chắc chỉ một nhát." Lục Nguyên Thanh văn thư khám nghiệm mà Hồ Nhị đưa: "Xem hung thủ kẻ tay trói gà chặt."
Thấy Thẩm Bạch sang , Lục Nguyên Thanh : "Người bình thường dù g.i.ế.c cũng khó mà dám chặt đầu. Người còn sống dù yếu đuối thế nào, nhưng khi c.h.ế.t cũng khiến sinh sợ hãi. Hơn nữa, cho dù thật sự hạ quyết tâm chặt đầu, chắc chắn sẽ tay chân luống cuống, thể vết cắt trơn nhẵn thế ? Không quen thuộc nghề thì là kẻ tâm ngoan thủ lạt. Hơn nữa trong văn thư của Hồ Nhị nhắc đến những vết thương chí mạng khác, tức là c.h.ặ.t đ.ầ.u là nguyên nhân cái c.h.ế.t của Lưu Nhạc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-9-ba-lan-khoac-hy-phuc.html.]
Thẩm Bạch gật đầu: "Ta vẫn luôn nghĩ, Lưu Nhạc công cho Triệu viên ngoại, chắc chắn cũng là sức lực, dễ dàng lấy đầu? Có lẽ hung thủ kẻ xa lạ, khiến mất cảnh giác."
Lục Nguyên Thanh thoáng ngẩn : "Đại nhân từng nghĩ, lúc Lưu Nhạc g.i.ế.c thể tỉnh táo?"
Thẩm Bạch thoáng sững : "Nguyên Thanh Lưu Nhạc cho mê man mới chặt đầu?"
Lục Nguyên Thanh suy nghĩ một lát lắc đầu: "Dù mê man, việc sạch sẽ thế hẳn cũng là quen . Suy đoán của đại nhân chắc sai... Vốn dĩ Lưu Nhạc và Triệu tiểu thư hôn ước, giờ Lưu Nhạc c.h.ế.t thảm, Triệu tiểu thư đáng lẽ khả nghi nhất, nhưng nàng cũng c.h.ế.t ..."
Thẩm Bạch nhíu mày: "Còn đóa hoa đỏ kỳ quái là chuyện gì? Triệu tiểu thư c.h.ế.t, bên cạnh đóa hoa đỏ. Lưu Nhạc cũng c.h.ế.t, bên cạnh cũng đóa hoa đỏ. cuối cùng là ý gì?"
Lục Nguyên Thanh nhớ tới lời Phong Hoán, bèn : "Đại nhân, tiểu nhân còn phát hiện một điểm kỳ lạ, chỉ là..."
"Không , Nguyên Thanh cứ ."
"Đại nhân, Triệu tiểu thư là c.h.ế.t đuối. Tạm nàng tự nhảy sông hại, nhưng xác thực là c.h.ế.t trong nước, đơn giản mà là c.h.ế.t vì nước." Nói đến đây, Lục Nguyên Thanh dừng , nhưng mắt Thẩm Bạch bỗng sáng lên: "Nguyên Thanh, tiếp."
"Ngũ hành Thủy ứng với phương Bắc, màu sắc thuộc Hắc. Cây cầu tuy gọi là cầu Yên Chi, nhưng khi Hoàng đế Chính Đức giá lâm, nó vốn tên là cầu Hắc Thủy. Hơn nữa Yên Chi Kiều ở phía Bắc Biện Thành. Tổng kết là: Triệu tiểu thư, c.h.ế.t vì Thủy, cầu Hắc Thủy, phương Bắc."
"Không sai! Quả nhiên là thế!" Thẩm Bạch khen: "Vậy suy , Lưu Nhạc c.h.é.m đầu bằng hung khí sắc bén, lẽ là c.h.ế.t vì Kim? đúng, xác Lưu Nhạc tìm thấy trong hẻm, phương vị chẳng phía Tây!"
Lục Nguyên Thanh lắc đầu: "Không c.h.ế.t vì Kim, mà là c.h.ế.t vì Thổ. Nếu cái đầu, ai xác đó là Lưu Nhạc? Huống chi linh khí con ở nơi đầu, mà đầu Lưu Nhạc chôn trong đất, nên tính là c.h.ế.t vì Thổ! Tóm là: Lưu Nhạc, c.h.ế.t vì Thổ, hoàng thổ chôn, ở chính giữa."
"Nhà lão Lưu ở chính giữa Biện Thành, phương vị sai, ngũ hành Thổ thuộc Hoàng, quả nhiên là trong hoàng thổ!" Nói đến đây, Thẩm Bạch hít sâu một : "Ngũ hành chi pháp?"
Xem Phong Hoán đoán đúng thật! Ngũ hành hiến tế ? Nghĩ , Lục Nguyên Thanh : "Còn đóa hoa đỏ , đại nhân đem đến cho Hàn Thiên Chi xem thử xem, đóa hoa ở nhà lão Lưu đại nhân cũng mang về ?"
Thẩm Bạch gật đầu: "Ta sai Trương Bưu đưa hoa chậu. Nguyên Thanh đến xem ?"
"Cũng ." Lục Nguyên Thanh gật đầu: "Giờ lão gia nhận nữ t.h.i t.h.ể là Triệu tiểu thư, đại nhân nên báo cho Triệu viên ngoại đến nha môn một chuyến?"
"Ta sai , nhưng quản gia Triệu phủ lão gia ngoài mua sắm, ở Biện Thành. Hơn nữa nguyên nhân cái c.h.ế.t của Triệu tiểu thư còn xác định, nên từ chối yêu cầu của Triệu phủ đòi mang t.h.i t.h.ể về."
Lục Nguyên Thanh gật đầu: "Nên thế."
khi Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh thấy đóa hoa đỏ trong chậu, cả hai khó tin nổi thứ khô đen tàn úa là đóa hoa đỏ đến mức tà dị lúc .
"Chuyện gì đây?" Thẩm Bạch quét mắt Trương Bưu và , ai nấy đều khổ sở.
"Bẩm đại nhân, sáng nay vẫn còn nguyên vẹn, chỉ trong chớp mắt thành thế ? Chúng thuộc hạ..."
"Trong chớp mắt?" Sắc mặt Thẩm Bạch trầm xuống: "Ngươi là các ngươi tận trách canh giữ, chỉ là hoa 'trong chớp mắt' biến thành bộ dạng , thể trách các ngươi?"
Trương Bưu và đều rõ chuyện gì xảy .
Thấy Thẩm Bạch vui, Lục Nguyên Thanh bèn : "Đại nhân, , đem chậu hoa đến Hàn Thiên Chi xem thử ."
Thẩm Bạch thấy mắt cũng chỉ còn cách , bèn gật đầu đồng ý.