BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 8: Thì Ra Là Nàng
Cập nhật lúc: 2025-11-19 06:13:20
Lượt xem: 196
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Áo xanh… Nguyên Thanh!
Đợi đến khi Thẩm Bạch ý thức thì vung một kiếm . Lưỡi kiếm chói lòa, sát ý rít gào từ trong chiêu thức ưu nhã cùng với cơn giận ngút trời của chủ nhân thanh nhu kiếm.
Kiếm quang sắc bén, linh hoạt, nhanh như chớp khiến hoa mắt, lao thẳng lưng thứ quỷ vật . Trong khoảnh khắc Thẩm Bạch rút kiếm về, một đóa m.á.u b.ắ.n lên, lặng lẽ nóng bỏng mu bàn tay của Lục Nguyên Thanh.
"Đại nhân, đừng g.i.ế.c nàng…" Giọng Lục Nguyên Thanh run rẩy, gắng sức đưa tay ôm lấy Chu Yểu Nương: "Phu nhân, phu nhân!"
Thẩm Bạch thấy đôi môi tái nhợt của Lục Nguyên Thanh, kinh ngạc tra kiếm vỏ, cúi đỡ lấy vai hỏi: "Nguyên Thanh, ngươi ? Nó… nó là…"
Lục Nguyên Thanh vội vàng dò thở của Chu Yểu Nương, nhanh chóng : "Đại nhân, cứu nàng! Nàng là Chu Yểu Nương!"
Chu Yểu Nương?
Thẩm Bạch kinh hãi, quỷ vật mà là Chu Yểu Nương?
Thẩm Bạch nhanh chóng phong huyệt quanh vết thương của Chu Yểu Nương: "Ta tưởng nàng hại ngươi, Nguyên Thanh…"
"Ta , chỉ trúng thi độc, một chốc một lát sẽ c.h.ế.t … Đại nhân, ngài cứu phu nhân , nàng chịu nổi một kiếm của ngài, mau, mau…"
Thẩm Bạch thể cãi Lục Nguyên Thanh, bèn cúi cõng Chu Yểu Nương lên: "Nguyên Thanh, yên tâm, lập tức ."
Lục Nguyên Thanh mím môi gật đầu: "Được."
Lúc Thẩm Bạch chẳng còn tâm trí giữ lấy vẻ tao nhã bình thản, nếu đáy giếng quá chật hẹp, e là vận khinh công .
Đặt Chu Yểu Nương ở miệng giếng, định thì nàng thì thào: "Nha đầu ngốc tự cho thông minh… rõ ràng đầy vết thương mà còn chạy đến ôm an ủi, rõ ràng ăn xác c.h.ế.t, đều là thi độc mà vẫn , kẻ ngốc thì là gì? Trông chờ một kẻ ngốc cứu , cũng biến thành một kẻ ngốc…"
Giọng nàng méo mó khàn đục, lúc vương âm sắc bi ai, càng giống tiếng dã thú than .
Thẩm Bạch sắc mặt trắng bệch, xổm xuống: "Ngươi gì? Nha đầu… là ai?"
Chu Yểu Nương khó nhọc mở mắt, lẽ nàng rõ dáng vẻ Thẩm Bạch, thậm chí thể là ai, nhưng nỗi chua xót nghẹn đầy lồng n.g.ự.c khiến nàng thể im lặng, .
"Ngươi nó là nữ nhân ? Ha ha, thêm một kẻ ngốc… một gã thiếu niên hấp tấp xốc nổi ghép với một cô gái cố chấp ngu ngốc… chuyện thế gian sắp đặt khéo như …"
Thẩm Bạch rời , cảm thấy trái tim đập dồn dập đến mức kinh ngạc. Hắn đưa tay ép ngực, nhưng bước chân kìm mà nhanh hơn…
Nàng là nữ nhân, nàng là nữ nhân, nàng là nữ nhân… Trong đầu , tràn ngập lặp lặp cũng chỉ là bốn chữ .
Đáy giếng vẫn tối đen như mực, Thẩm Bạch thắp hỏa chiết tử, nhưng bước trong màn đen vô tận mà sai nửa bước. Nguyên Thanh đang chờ , nàng đang đợi ở chốn tăm tối … như thể sợi dây vô hình kéo bước từng bước về phía nàng.
Trong bóng tối, chạm tay nàng, vẫn lạnh buốt như . Động tác Thẩm Bạch khựng , đó mò chạm lên gương mặt nàng. Không đốt hỏa chiết tử, là cái cớ để chuyện , cho dù nàng còn tỉnh cũng thấy ngượng ngùng.
Lục Nguyên Thanh hề chút phản ứng.
Thẩm Bạch đỡ nàng dậy, đầu nàng tự nhiên nghiêng lòng , ngoan ngoãn đến thế, lời đến thế.
Tay Thẩm Bạch lướt qua đôi chân thon của nàng, bế ngang nàng lên, bước về phía lối .
Thi độc của nàng chắc chắn phát tác, nếu nàng chịu để tùy ý chạm ? Thi độc phát, lẽ nên nhanh hơn, nhanh hơn nữa, nhưng chẳng hiểu , lúc Thẩm Bạch nảy sinh một ý nghĩ hoang đường rằng con đường mãi mãi điểm cuối.
Bao nhiêu lâu nay, thứ cảm giác mơ hồ kỳ quái mà ngay cả cũng rõ khi đối mặt với Lục Nguyên Thanh, đến giờ phút rốt cuộc một lời giải thích hợp lý.
Nàng là nữ nhân.
Gương mặt nàng, cũng như bàn tay nàng, lạnh lẽo, nhưng mịn màng nhẵn nhụi. Bấy lâu nay, dù luôn nghi ngờ phận của nàng, thậm chí từng đoán nàng là Lệ Kiếm Vân, nhưng đến lúc thật sự nàng là nữ nhân, Thẩm Bạch thở phào nhẹ nhõm.
Nàng Lệ Kiếm Vân.
Có thể nàng cũng tên là Lục Nguyên Thanh, nhưng chắc chắn nàng Lệ Kiếm Vân. Gương mặt tuy lạnh, nhưng là một gương mặt thật sự, mặt nạ da , điều trong lúc vuốt ve ban nãy một nữa xác nhận.
Hắn thực từng gặp Lệ Kiếm Vân, nữ t.ử truyền kỳ long hành hổ bộ . Tuy chỉ là thoáng thấy, mà nàng hẳn cũng hề chú ý đến . Khi nàng ăn mặc như một tiểu sai dịch, nhưng nụ rạng ngời thần thái bay bổng. Nàng dắt ngựa, với Duật Ba Lam lưng ngựa, sự thiết vô ngại khiến Thẩm Bạch lập tức đoán chân tướng của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-8-thi-ra-la-nang.html.]
Sự lạnh nhạt của Duật Ba Lam lẽ nhiều từng thấy, nhưng sự dịu dàng của Duật Ba Lam từ đầu đến cuối chỉ dành cho nữ t.ử .
Phong thái , khí độ , niềm kiêu hãnh tuyệt thế chỉ cần một cái ngoái cũng khiến say lòng, lẽ những ai từng gặp nàng sẽ bao giờ quên . Đó là một nữ t.ử rực rỡ hơn mặt trời, chói sáng hơn tinh tú Lệ Kiếm Vân.
Thẩm Bạch siết chặt vòng tay ôm Lục Nguyên Thanh, khóe môi khẽ nở một nụ . Hắn từng gặp Lệ Kiếm Vân, vì Nguyên Thanh Lệ Kiếm Vân. Hắn thật sự vui mừng, Nguyên Thanh Lệ Kiếm Vân.
Nữ t.ử xuất chúng như Lệ Kiếm Vân, e là nhiều đều yêu thích nàng. Thẩm Bạch thấy gương mặt lúc nào cũng như ngẩn ngơ, song trong lúc pha trò bông đùa và những lời đùa hài hước vẫn nghiêm túc giúp phân tích vụ án mới là dáng vẻ mà yêu thích nhất.
Trước đây từng gặp, nên cũng thích hợp nhất với rốt cuộc là thế nào. Nay gặp , bèn tuyệt đối chịu buông tay.
Bất kể đấu trí đấu dũng, bất kể uy h.i.ế.p dụ dỗ, đều đưa Lục Nguyên Thanh về Kinh Thành.
Người , phụ nữ lúc đang ngoan ngoãn yên tĩnh trong lòng , là . Dù nàng từng lừa , vẫn cưới nàng vợ, nắm tay , cùng suốt đời, rời bỏ.
Ánh sáng chậm rãi rọi xuống, ngay nơi miệng giếng . Đêm nay ánh trăng thật , mà trong một đêm như thế, đáng lẽ xảy vài chuyện đẽ.
Thẩm Bạch cúi đầu gương mặt ánh trăng dịu dàng phủ xuống. Yên tĩnh, trắng trẻo, mịn màng, tựa như một viên minh châu đang say ngủ. Trong lòng khẽ dấy lên một tia rung động mềm mại, Thẩm Bạch nghiêng đầu, hôn lên hàng mi nàng.
Giấc ngủ thật mệt mỏi.
Mơ màng sắp tỉnh, Lục Nguyên Thanh nhận đang ở tư thế sấp. Ừm, đây là tư thế nàng ghét nhất.
Nàng khẽ nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Đập mắt là một mái tóc đen như mực, gần nàng. Hơi nghiêng đầu một chút là thể thấy hàng mi dài cong của chủ nhân mái tóc . Người mang mùi hương quen thuộc, nồng, phô trương, nhưng từng sợi từng sợi quấn lấy , khiến cách nào thoát .
Bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp. Bàn tay của Lục Nguyên Thanh đang Thẩm Bạch nắm lấy, chặt lắm nhưng chắc, giống như con , chẳng bao giờ ép buộc, nhưng luôn cách khiến thuận theo ý ...
Chỉ là... Lục Nguyên Thanh nhíu mày, rốt cuộc đây là chuyện gì? Tình cảnh thế nay từng xảy giữa hai . Cho dù lúc bầu khí giữa họ đột nhiên trở nên khó đoán, Lục Nguyên Thanh vẫn cảm thấy quá mức bất . Bởi nàng thể khẳng định, nhất định chuyện gì đó xảy . Nàng hiểu rõ Thẩm Bạch là thế nào. Chỉ là, rốt cuộc là chuyện gì? Đã xảy ...
“Thi độc giải , đáng mừng là ngươi tiếp xúc trực tiếp với thi thể, nếu hậu quả thực sự tệ.” Giọng bình thản ôn hòa như vang lên bên tai, mà vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu nhúc nhích. Lục Nguyên Thanh mái tóc chỉ với tay là thể chạm, hàng mi cong đẽ cùng bàn tay thon dài đang nắm lấy tay nàng.
“Quần áo của ai ?” Lục Nguyên Thanh hỏi nghĩ, lẽ nàng đoán nguyên do.
“Ta.” Thẩm Bạch ngẩng đầu, tay chống cằm, thoáng mang vài phần lười nhác: “Để trừ độc... Hơn nữa nghĩ chuyện ngươi cũng cho nhiều .”
Chuyện ám chỉ điều gì cần giả ngu hỏi nữa. Nói chuyện với Thẩm Bạch vốn luôn đơn giản như . Giả vờ ngốc với thực sự khôn ngoan, nhất là lúc .
Sắc mặt Lục Nguyên Thanh vẫn tái nhợt. Nàng cụp mắt, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Cảm ơn... Xin đừng cho khác.”
“Tất nhiên.” Thẩm Bạch siết nhẹ tay nàng: “Chỉ cần là điều ngươi , gì tuân theo.”
Hàng mi Lục Nguyên Thanh khẽ run, theo bản năng rút tay về, Thẩm Bạch nắm chặt hơn: “Nguyên Thanh, ngươi còn nhớ lời ?”
Lục Nguyên Thanh thôi giằng co với , nghiêng đầu hỏi: “Không Đại nhân chỉ câu nào?"
Thẩm Bạch dường như khẽ : “Ngươi rõ ràng câu nào... đây, ngay cả bộ dạng cố tình giả ngốc của ngươi cũng bắt đầu thấy thú vị .”
Thấy nàng trả lời, Thẩm Bạch : “Ta từng ở nhà họ Tiền trong vườn đào, lúc ngủ chung một giường với ngươi, rằng nếu ngươi là nữ nhân, sẽ cưới ngươi vợ... Nguyên Thanh, đùa.”
“Cho dù đùa, nhưng Đại nhân lúc bỗng nhắc chuyện cũ, chẳng lẽ thấy vẫn quá trẻ con ?”
“Trẻ con?” Vẻ mặt Thẩm Bạch nghiêm túc hẳn: “Trong mắt ngươi, thích một là chuyện thể trẻ con ư? Trong mắt , đây từng là chuyện trẻ con. Ta nghiêm túc đấy, Nguyên Thanh. Ngươi nghĩ xem, thích một dễ ? Trong biển mênh mông, gặp cùng hết đời, ngươi tưởng dễ ? Đã may mắn gặp , còn ai thể coi là trò đùa nữa?”
Được thôi. Lục Nguyên Thanh âm thầm thở dài. Người rõ ràng chuẩn mà đến, lúc nàng choáng váng, cãi , đành im miệng, giả vờ điếc cho xong.
“Ngươi lên tiếng, coi như ngươi đồng ý, tháng về Kinh Thành chúng thành .”
Người quả thật tính toán kỹ phản ứng của nàng, từng bước ép sát, chừa chút đường lui. Lục Nguyên Thanh giận dữ đầu: “Đại nhân ...”
“Nếu lý do ngươi từ chối là ngươi thích chút nào, khỏi . Đa nữ nhân đều khẩu thị tâm phi.”
...
Lần đầu tiên, Lục Nguyên Thanh cảm thấy Thẩm Bạch đúng là kẻ tự luyến. Sự tự tin kiên định rốt cuộc từ mà ?