BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 8: Đầu Ở Nơi Nào

Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:43:53
Lượt xem: 180

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh còn đến gần con hẻm ngửi thấy một mùi hôi nồng nặc xộc thẳng mũi. Mùi vô cùng khó chịu, khiến Thẩm Bạch nhịn nhíu mày.

Lục Nguyên Thanh theo sát phía , bật lửa chiếu sáng. Dưới ánh lửa yếu ớt, cảnh tượng mắt khiến cả Thẩm Bạch lẫn Lục Nguyên Thanh đều sững sờ.

Trước mặt họ là một chiếc xe rác một bánh lật nghiêng, những thứ bẩn thỉu vàng trắng đổ tung tóe khắp nơi, còn kêu cứu lúc nãy giờ đang lăn lộn đống vàng trắng , bộ dạng như phát điên.

Hắn trợn mắt nhưng miệng phát thành tiếng. Ngón tay run rẩy, cứng đờ chỉ thẳng về phía chân tường đối diện, run lên trong sự kinh hoàng và bất lực.

Theo hướng chỉ, ánh lửa, Lục Nguyên Thanh thấy một sát chân tường, dáng thẳng tắp, chỉ điều phần đầu quái dị khi phủ một tấm vải đen dài. Tấm vải đen kéo dài đến tận eo, che gần nửa , khiến hòa lẫn bóng đêm.

Lục Nguyên Thanh ngẩn , lập tức định bước tới xem xét thì Thẩm Bạch ngăn .

"Nguyên Thanh, khoan ." Giọng Thẩm Bạch phần nặng nề. Hắn chỉ xuống chân phủ vải đen . Dưới chân , một đóa hoa đỏ tươi đang kiêu hãnh nở rộ. Mỗi cánh hoa đều đỏ rực như máu, như thể thấm đẫm huyết dịch, chỉ chờ nhỏ xuống.

Hoa Thủ Thi?

Lục Nguyên Thanh đóa hoa, thẫn thờ : "Đại nhân, hôm nay đây là thứ hai tiểu nhân thấy loài hoa . Ngài xem, nó nở... thật đẫm máu."

Thẩm Bạch nhíu mày, cũng gật đầu: "Trùng hợp thật, hôm nay cũng là thứ hai thấy nó!"

"Ồ? Lần đầu tiên đại nhân thấy nó ở ?"

"Nhà lão Lưu ở Tam Lý Nhai. Ông báo con trai mất tích bảy ngày. Còn Nguyên Thanh, đầu ngươi thấy ở ?"

"Đầu cầu Yên Chi. Thi thể nữ nhân sưng phồng mà nha môn đưa về là tìm thấy cầu ."

Hai để ý đến cảnh tượng bẩn thỉu và mùi hôi nồng nặc, vẫn trò chuyện bình thản, thật khiến khác bội phục. đang đất thì rõ ràng tâm trạng đó. Hắn cuối cùng cũng thở một , kêu: "Không đầu, đầu!" Vừa run rẩy chỉ đang dựa tường .

Thực cần , Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh sớm nhận chỗ kỳ lạ. Không đến việc nửa đêm trùm vải đen trong góc hẻm khó hiểu đến mức nào, chỉ đôi giày mang - kích cỡ lớn như , phụ nữ khó bàn chân to thế - cho thấy đây rõ ràng là đàn ông. một đàn ông bàn chân to như dáng thấp bé thế thì thật hợp lý. Lúc mới hẻm, mùi hôi do xe phân đổ quả thật khiến buồn nôn, nhưng khi một lúc quen dần, Thẩm Bạch và Lục Nguyên Thanh ngửi thấy trong đó lẫn chút mùi m.á.u tanh.

Lúc , từ mép tấm vải đen che đầu , chất lỏng nhỏ xuống đất, rơi nền đất đen bẩn. Lục Nguyên Thanh cho rằng đó là nước phân b.ắ.n lên, hơn nữa nếu chỉ trùm vải đen lên đầu thì phần cũng thể phẳng lì như c.h.é.m bằng d.a.o búa .

Thẩm Bạch tiến lên, lật tấm vải đen phủ đầu . Không ngoài dự đoán, đầu của biến mất dấu vết. Tư thế cơ thể vẫn giữ nguyên khoảnh khắc khi c.h.ế.t, cứng đờ, thẳng , đột ngột và đáng sợ.

Không khó để tưởng tượng, đang hoảng loạn bệt đất hẳn là một kẻ gánh phân trong đêm khuya vắng, nhưng gặp một xác c.h.ế.t đầu thế , ai mà chẳng kinh hãi.

"Được ." Lục Nguyên Thanh kiên nhẫn xổm xuống mặt gánh phân: "Hắn chỉ là một c.h.ế.t, gì đáng sợ cả."

"Ta... mới rẽ hẻm thì đ.â.m . Ta nào ngờ nửa đêm trong con hẻm tối om thế ." Người gánh phân hoảng hốt : "Ta đều ghét , tránh xa , họ chê hôi, nên luôn sớm về khuya, chỉ để tránh gặp những ánh mắt khó chịu. Ta đ.â.m thì hoảng quá, sợ trách mắng, bèn vội nhặt tấm vải đất định trả cho . Ai ngờ ngẩng đầu lên... trời ơi, đầu! Ta sợ quá ném tấm vải lên cổ , sợ đến mức ngã quỵ, nhúc nhích nổi, đúng là sợ c.h.ế.t khiếp..."

Lục Nguyên Thanh lải nhải cũng tỏ vẻ khó chịu. Người mặt mũi chất phác, rõ là kẻ ít . Có thể khiến một trầm mặc từng lời, hẳn là dọa choáng váng, để cho khuây khỏa cũng .

Trong khi đó, Thẩm Bạch bước tới quan sát kỹ đóa hoa đỏ tươi kỳ dị .

Giống hệt .

Quả thực giống hệt đóa hoa ở nhà lão Lưu ở Tam Lý Nhai! Thẩm Bạch nhíu mày, đây là trùng hợp là... Hắn đột ngột ngẩng lên cái xác đầu vẫn cứng ngắc .

Một t.h.i t.h.ể đầu. Bề ngoài tưởng như manh mối, nhưng chính sự manh mối gợi lên nhiều điều, ví như xác định danh tính trong chốc lát là chuyện khó.

Lão Lưu con trai ông mất tích bảy ngày, xác c.h.ế.t đầu là con trai ông ? Còn nữ t.h.i t.h.ể ở cầu Yên Chi mà Nguyên Thanh cũng xuất hiện loài hoa kỳ quái , giữa chúng liên hệ gì?

Khi Thẩm Bạch đang suy nghĩ miên man, Lục Nguyên Thanh bước chậm tới, : "Đại nhân, t.h.i t.h.ể nên mang về nha môn tính tiếp. Còn gánh phân họ Trương, gọi là lão Trương. Tiểu nhân nghĩ cũng nên đưa về nha môn. Hiện giờ còn đang kinh hãi, thể quên vài chi tiết, về nha môn hỏi kỹ sẽ hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-8-dau-o-noi-nao.html.]

"Không sáng mai mới về nha môn ?" Thẩm Bạch nhẹ: "Đổi ý ?"

"Chuyện gấp thì linh hoạt thôi." Lục Nguyên Thanh nghiêm túc đáp: "Đại nhân thấy loài hoa kỳ lạ ? Như thể chỉ cần c.h.ế.t là nó sẽ xuất hiện, coi nó như một dấu hiệu của cái c.h.ế.t cũng sai." Những lời Phong Hoán với đương nhiên thể kể cho Thẩm Bạch, nên khiến Thẩm Bạch nhận tính chất đặc biệt của loài Hoa Thủ Thi .

"Loài hoa xuất hiện là c.h.ế.t?" Thẩm Bạch lẩm bẩm: "Dường như đúng là ..." Thi thể đầu như thế, nữ t.h.i t.h.ể ở cầu Yên Chi cũng thế... Không đúng, chỗ nào !

"Hôm nay ở nhà lão Lưu thấy xác c.h.ế.t, ông chỉ báo con trai mất tích." Thẩm Bạch chợt nhận điểm bất thường.

Lục Nguyên Thanh t.h.i t.h.ể vẫn "chăm chỉ" dựa tường, : "Đại nhân, ngài từng nghĩ vì đầu? Đầu ?"

Thẩm Bạch khựng : "Ý ngươi là..."

"Đại nhân thấy đóa hoa ở chỗ nào trong nhà lão Lưu?" Lục Nguyên Thanh bỗng hỏi.

"Dưới chân tường phía tây."

"Có lẽ trời sáng chúng nên đến nhà lão Lưu một nữa." Giọng Lục Nguyên Thanh trong bóng tối thoắt ẩn thoắt hiện: "Có thể đầu của đang ở đó."

Nghe , Thẩm Bạch kinh ngạc: "Ngươi căn cứ ?"

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: "Loài hoa lành. Nếu ở nhà lão Lưu thấy xác c.h.ế.t, thì chỉ nghĩa là chúng tìm mà thôi."

Quả nhiên, lời Lục Nguyên Thanh ứng nghiệm. Sáng hôm , của nha môn đào một cái đầu ngay chỗ từng thấy Hoa Thủ Thi chân tường phía tây nhà lão Lưu.

Đầu chôn đất, dù lâu , ít nhiều cũng bốc mùi thối rữa.

Trong khi bọn sai dịch bịt mũi nhăn mặt, lão Lưu nâng niu cái đầu như bảo vật, chỉ là nét mặt ông - đến đứt ruột.

"Con ơi là con, con nông nỗi ? Con c.h.ế.t t.h.ả.m quá, già còn tiễn con, con bảo sống nổi?" Tiếng xé lòng của ông khiến ai nấy mặt đều thương xót, chỉ Lục Nguyên Thanh vẫn im lặng.

"Lão gia, con trai ông c.h.ế.t thảm, nên sớm hợp và đầu." Cuối cùng Lục Nguyên Thanh nhẹ giọng : "Ông là , khi quan sai ghép t.h.i t.h.ể ông cho phép. Ông hãy theo chúng về nha môn."

Ông lão đầu nha môn, lòng đầy bất an, may mà đường Lục Nguyên Thanh chuyện trò.

"Lão Lưu, ông xem t.h.i t.h.ể con trai ông, Lưu Nhạc ?" Lục Nguyên Thanh bước một gian phòng, trong phòng chỉ một t.h.i t.h.ể phủ vải trắng.

Lão Lưu gật đầu, tiến đến vén một góc vải, nhưng liếc mắt hoảng hốt lùi : "Đây... đây là ? Đây chẳng tiểu thư nhà họ Triệu ? Sao thế ?"

Thì nữ t.h.i t.h.ể ở cầu Yên Chi là tiểu thư nhà họ Triệu.

Lục Nguyên Thanh bày vẻ ngượng ngập: "Có lẽ nhầm lẫn . Nữ t.h.i t.h.ể và t.h.i t.h.ể đầu tìm thấy cùng ngày, chắc do phu dịch nhận nhầm. Xin lão gia theo sang phòng khác."

Lão Lưu ngoái đầu: "Triệu tiểu thư c.h.ế.t thế nào?"

"Trượt chân ngã xuống nước." Lục Nguyên Thanh thở dài, vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Chỉ tiếc nàng thai, đứa bé trong bụng thật oan uổng."

"Có t.h.a.i ?" Sắc mặt lão Lưu đột nhiên biến đổi: "Con trai còn cưới nàng, nàng thai? Sao thai?!" Việc rõ ràng khiến ông nhục nhã tức giận, ngay cả làn da nhão nhoẹt mặt ông cũng run lên bần bật.

Lục Nguyên Thanh tỏ vẻ kinh ngạc: "Chẳng lẽ con trai ông với Triệu tiểu thư..."

lão Lưu tức giận hừ mạnh: "Khắc chồng thì thôi , còn lẳng lơ trơ trẽn như ! May mà con trai cưới, bằng quyết để nàng bước chân cửa nhà !"

 

Loading...