BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 7: Danh Kiếm Chôn Sâu
Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:43:52
Lượt xem: 181
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiệu Ưng lạnh lùng khẩy: "Ta , thể. ngươi thắng ."
"Mọi cùng việc trong một nha môn, tổn thương thì chẳng ai lợi gì!" Lục Nguyên Thanh cố gắng lấy lẽ để thuyết phục.
"Hừ!" Thiệu Ưng hừ một tiếng: "Ta cuối cùng cũng hiểu , nhất là đừng nhiều với ngươi. Ngươi câu nào cũng dối trá, bước nào cũng là bẫy. Cái nghệ thuật giả vờ ngây thơ của ngươi còn tinh vi hơn bất kỳ ai!"
Được . Lục Nguyên Thanh thở dài, xem như việc thuyết phục bằng lý lẽ thất bại. Hắn liếc Thẩm Bạch, phát hiện Thẩm Bạch cũng đang , và ý định can thiệp cuộc tranh chấp giữa và Thiệu Ưng. Xem vị Thẩm đại nhân quyết định ngoài quan sát. Đêm nay thoát , chỉ còn cách tự cứu lấy .
Lục Nguyên Thanh im lặng lâu, lâu đến mức rượu và thức ăn bàn bày biện đầy đủ. Cả căn phòng yên ắng, ai động đũa, bầu khí trong phòng ấm cúng trở nên kỳ quái.
"Thiệu Bổ đầu, thật sự hiểu cuối cùng ngươi một kết cục như thế nào." Giọng Lục Nguyên Thanh bình thản, thoáng một chút bất lực: "Một mà chấp niệm quá sâu, đại thể chỉ hai nguyên nhân: Một là trong lòng cam tâm. Hai là trong lòng áy náy. Không việc Thiệu Bổ đầu mãi mãi thể quên Lệ sư tỷ, là vì nguyên do nào trong hai điều ?"
Thấy sắc mặt Thiệu Ưng biến sắc, Lục Nguyên Thanh : "Nhân sinh gặp gỡ, duyên đến duyên , khổ đau vui sướng, đều mệnh an bài. Cái gọi là tri kỷ, bạn, đối thủ, thậm chí là xa lạ, mấy ai thể cùng suốt cả đời? Từ lúc còn là đứa trẻ sơ sinh cho đến khi nhắm mắt xuôi tay trong tiếc nuối, một đời trải qua bao gió mưa, hoa cỏ, thử hỏi thứ gì mang ? Những gì thật sự thuộc về , chẳng qua chỉ là những ký ức khắc cốt ghi tâm và những khiến khắc cốt ghi tâm. Ký ức mới là thứ quý giá nhất, vì nó chỉ thuộc về một ngươi, thể mang theo đến suốt đời. Thiệu Bổ đầu, giữa ngươi và Lệ sư tỷ cuối cùng những dây dưa gì, nhưng khuyên ngươi một câu, chỉ những gì lưu trong ký ức mới là nhất, khó quên nhất. Có những chuyện, càng cố chấp thì sẽ càng thất vọng."
Nhìn thấy Thiệu Ưng càng càng chau mày, uống một ngụm rượu, Lục Nguyên Thanh mỉm nhã nhặn: "Nếu Thiệu Bổ đầu thật sự cho rằng là Lệ sư tỷ, chẳng lẽ ngươi sẽ cảm thấy thất vọng ? Lệ sư tỷ trong ký ức của ngươi, là dáng vẻ như ư? Hay là ngươi mong nàng trở thành dáng vẻ của ?"
Rời khỏi lầu Thiên Hương, theo bóng lưng say và đầy thất vọng của Thiệu Ưng biến mất trong đêm, Lục Nguyên Thanh định . Bước vài bước, ngoảnh hỏi: "Đại nhân, ngài về nha môn ?"
"Dùng tình cảm để lay động thành công, đó ngươi dùng lý lẽ để thuyết phục Thiệu Ưng." Thẩm Bạch như đang một , chỉ là âm thanh đủ để Lục Nguyên Thanh thấy.
"Tiểu nhân chỉ khuyên giải mà thôi. Tri âm khó tìm, nhưng đôi khi một đối thủ đáng kính còn khó gặp hơn." Giọng Lục Nguyên Thanh bình thản: "Tiểu nhân đại khái cũng hiểu tâm trạng của ."
"Vậy ?" Thẩm Bạch lắc đầu: "Ta cảm thấy ngươi vẫn đủ tin tưởng Thiệu Ưng. Nếu ngươi tin thật sự vì sư tỷ của ngươi mà ở Biện Thành, thì ngươi những lời ."
"Theo đại nhân, nên gì mới ?" Lục Nguyên Thanh ôn hòa hỏi .
"Ví dụ như, vì bây giờ ngươi ở trong nhà cũ Lệ gia." Thẩm Bạch hờ hững , như thể đó chỉ là một chuyện vặt.
"Đại nhân quả nhiên thông tin linh thông." Lục Nguyên Thanh mỉm : "Hôm nay tiểu nhân mới đầu bước nhà cũ Lệ gia, ngài ."
"Hổ thẹn quá, cũng chỉ là nhờ bà góa họ Diêu ở đối diện nhà cũ Lệ gia tiết lộ mà thôi."
"Ồ? Thì Diêu quả phụ là tai mắt của đại nhân?" Lục Nguyên Thanh đùa.
Thẩm Bạch lắc đầu: "Diêu quả phụ đương nhiên , nhưng những khách uống của bà thì khó . Nghe vị khách uống đó kể, hôm nay một thiếu niên áo xanh hình như tỏ bất bình khi các khách bàn tán về chuyện của Lệ đại nhân - vị Thượng thư Bộ Hình năm xưa từng một thời huy hoàng phú quý?"
Lục Nguyên Thanh mỉm : "Bất bình thì cũng đến mức, chỉ là phần lớn lời đồn đều là truyền miệng, thêm mắm thêm muối, tại hạ chỉ thuận miệng một câu mà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-7-danh-kiem-chon-sau.html.]
"Phần lớn sản nghiệp của những quan phạm tội đều do phủ nha địa phương đăng ký bán đấu giá. Nghe Dư sư gia , nhà cũ Lệ gia dạo gần đây một vị công t.ử họ Phong mua , ngờ vị công t.ử họ Phong đó là biểu của Nguyên Thanh." Thẩm Bạch gật đầu: "Ra tay cũng khá hào phóng."
"Biểu của tiểu nhân vốn xuất từ gia tộc nhiều đời kinh doanh, gia sản dồi dào, mua một hai tòa trạch viện là chuyện khó." Lục Nguyên Thanh chỉ về phía nhà cũ Lệ gia đang dần đến gần, tiếp: "Huống hồ loại phủ quan viên tịch thu thường bán với giá thấp. Một tòa trạch viện như , rẻ đến thế, ăn tính toán tinh tường thể bỏ lỡ?"
Hai , đến cổng Lệ phủ cũ.
"Đại nhân, tiểu nhân đến nơi ." Lục Nguyên Thanh .
"Ừ, ." Thẩm Bạch gật đầu.
Vậy tại ngài còn đó mà ? Lục Nguyên Thanh bối rối vịn tay cửa, chờ Thẩm Bạch tự lưng rời .
"Ngươi định xử lý thanh kiếm Tuyệt Nhật thế nào?" Thẩm Bạch bỗng nhiên hỏi.
Nghe , Lục Nguyên Thanh cúi đầu thanh kiếm Tuyệt Nhật trong tay. Vừa khi Thiệu Ưng rời , cuối cùng trao kiếm cho Lục Nguyên Thanh. Trên đường về, lẽ là ảo giác, Lục Nguyên Thanh luôn cảm thấy kiếm như đang run nhẹ, đó là thứ cảm ứng bí ẩn chỉ tồn tại giữa kiếm và chủ nhân, ngoài thể nhận thấy.
Ngón tay Lục Nguyên Thanh kìm vuốt nhẹ lên kiếm, nhưng miệng : "Chôn nó ." Giờ còn xứng với Tuyệt Nhật nữa, lẽ chôn nó xuống đất, đợi một ngày nào đó hữu duyên đào lên, mới là nơi nó thực sự thuộc về.
Danh kiếm cùng danh sĩ. Bàn tay từng nắm kiếm năm xưa c.h.ế.t, giờ chỉ còn cách chôn nó mà thôi.
"Chôn?" Thẩm Bạch khỏi kinh ngạc: "Chôn ở ?" Hắn chôn thanh danh kiếm ? Chẳng lẽ Lệ Kiếm Vân... Nếu là nàng, thể cam tâm chôn kiếm? Kiếm là binh khí linh hồn, dùng kiếm cũng . Vứt bỏ kiếm như , quả nhiên là chủ nhân thực sự của Tuyệt Nhật.
Lục Nguyên Thanh mỉm , chỉ cây ngô đồng trong sân: "Chôn gốc cây , cùng với Trục Nguyệt." Vừa bước sân. Thẩm Bạch lặng lẽ theo.
Trong sân vắng lặng, khiến lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Thẩm Bạch Lục Nguyên Thanh xổm xuống gốc cây, rút kiếm Tuyệt Nhật để đào đất. Khóe môi Thẩm Bạch nhịn giật giật. Hay thật, Tuyệt Nhật trong tay chẳng khác gì một cái xẻng sắt.
Hố chôn kiếm cần quá lớn, thêm đó Tuyệt Nhật vô cùng sắc bén, nên chẳng mấy chốc đào xong. Lục Nguyên Thanh tra Tuyệt Nhật vỏ, rút Trục Nguyệt từ bên hông , đặt cả hai thanh kiếm xuống hố.
Đang định lấp đất, bỗng trong đêm tĩnh lặng vang lên một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, rợn .
"Á... á... cứu mạng với..." Tiếng kêu đứt quãng, trong màn đêm vang vọng xa.
Tiếng kêu dường như cách đó xa, truyền đến từ con hẻm nhỏ ngoài cổng nhà cũ Lệ gia.
Lục Nguyên Thanh ngẩng đầu Thẩm Bạch một cái, ngay lập tức, cả hai cùng lúc lao ngoài cổng.