BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 6: Đường Hầm Chật Hẹp
Cập nhật lúc: 2025-11-19 06:13:18
Lượt xem: 166
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Luồng thở yếu ớt đến mức, nếu lúc bắt thì khoảnh khắc e rằng sẽ tan biến. sự đổi nhỏ bé như sợi tơ khiến cổ Lục Nguyên Thanh đờ trong nháy mắt.
Trong đường hầm , nó ở , cũng chẳng rõ dẫn đến nơi nào, thứ gì khác tồn tại. Ở một nơi ngột ngạt như thế sẽ thể tự nhiên gió lùa, huống chi là luồng ấm áp, chỉ thể là thở… Hơi thở yếu ớt phả qua đỉnh đầu , điều đó chứng tỏ thứ gì đó đang áp sát mặt … Trong bóng tối tuyệt vọng, dường như chỉ thể để suy nghĩ miên man cho đỡ chán, nhưng càng nghĩ, da đầu Lục Nguyên Thanh càng tê dại.
Thứ đó từ từ áp sát , thở của nó từ trán lướt xuống sống mũi, từ sống mũi xuống cằm, di chuyển chậm chạp đến mức khiến Lục Nguyên Thanh ảo giác rằng bản bao trùm trong thở nồng nặc mùi m.á.u tanh.
, mùi m.á.u tanh đặc quánh đến nghẹt thở, đó là thở của dã thú, nguyên thủy, tàn bạo, thấm đẫm bản năng săn mồi.
Nó yên, áp sát mặt mà . Trong cuộc giằng co một tiếng động , mồ hôi lạnh trán Lục Nguyên Thanh từ từ lăn xuống. Sự tĩnh lặng và rình rập thế thực sự quá nguy hiểm. Đối với dã thú, khoảnh khắc nó lao tới đáng sợ bằng lúc nó chăm chú quan sát mà vẫn bất động.
Khoảng cách quá gần, gần đến mức kịp nghĩ cách thoát . Rõ ràng, thứ quen thuộc với chốn địa ngục tối tăm hơn , thậm chí thể trong bóng tối tuyệt đối mà tìm khuôn mặt , chằm chằm. Chỉ riêng điểm , mất thế chủ động.
Nếu là khi thực hiện kim châm thuật, bóng tối như thế đối với chẳng là gì. giờ đây, kim châm thuật phá hủy phản ứng nhạy bén của , vị giác cũng dần mất , còn cảm nhận mùi vị thức ăn. Cũng như lúc , lẽ phát hiện thứ đang rình rập trong bóng tối ngay từ khi bước đường hầm. Thế mà đến tận bây giờ, khi nó áp sát mặt, mới ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc … Cảm giác thực sự tệ, động nguy hiểm.
Thực chỉ mới thoáng qua, nhưng suy nghĩ trong đầu trôi xa như biển dâu biến đổi.
Thứ đó cuối cùng cũng cử động, Lục Nguyên Thanh cảm thấy vật gì nóng ấm, thô ráp đặt lên vai . Tiếp theo là một giọng đột ngột cất lên, suýt chút nữa khiến giật : “Ngươi nhà họ Chu, ngươi là ai?”
Thứ đó chuyện! Thì nó dã thú, mà là con . Chỉ là giọng khàn đặc, méo mó, lắp bắp vụng về, nếu chú ý lắng , hiểu đang gì.
Lục Nguyên Thanh lập tức nắm lấy thứ đặt lên vai , hẳn là một bàn tay, nhưng cảm giác còn tệ hơn một khúc gỗ mục: già nua, khô ráp, chai sạn, đầy sẹo.
“Ngươi là ai?” Lục Nguyên Thanh nhẹ giọng hỏi .
“Ta là ai?” Người bỗng bật : “Ta cũng chẳng giờ nên là ai.”
Tiếng vang vọng trong bốn bức tường, tạo thành âm hưởng trầm đục như từ trong chum vại, lan xa.
“Đường hầm vẻ dài.” Lục Nguyên Thanh khẽ nhíu mày .
“Đường hầm?” Người dường như điều gì đó cực kỳ buồn , ngặt nghẽo, đến nghiêng ngả. Tiếng đến đột ngột, dừng còn đột ngột hơn, âm thanh dừng bặt kết hợp với giọng rùng rợn đó, thực sự khiến lạnh sống lưng.
“Đây là lòng đất, ngươi lòng đất là gì ? Chỉ c.h.ế.t mới chôn đất, ngươi đây là ?”
Người hẳn cô độc quá lâu. Dù năng cực kỳ khó nhọc, vẫn say mê trêu chọc Lục Nguyên Thanh, như thể chỉ là một món đồ chơi.
Một lúc lâu , Lục Nguyên Thanh mới chắc chắn đáp: “Chúng đang ở đáy giếng. Nếu đoán lầm, đây là một đường hầm đào thông từ giếng.”
Người im bặt, chầm chậm áp sát mặt . Khi Lục Nguyên Thanh tưởng rằng sẽ nữa thì bỗng hỏi: “Ngươi sợ c.h.ế.t ?”
Lục Nguyên Thanh mỉm đáp : “Còn ngươi, sợ ?”
Người nhếch môi thành tiếng: “Mười năm , cuối cùng còn sống để gặp một kẻ như ngươi, thật , thật ! Lũ súc sinh lòng lang sói , cuối cùng cũng một việc t.ử tế.”
“Ồ?” Lục Nguyên Thanh hỏi ngược : “Tại hạ điểm nào phu nhân để mắt ?”
“Phu nhân?” Người nhắc hai chữ : “Sao ngươi là phu nhân chứ lão gia?”
“Lúc đầu thì khó phân biệt, nhưng tại hạ dù hồ đồ cũng nhận nam nữ.”
Người hừ lạnh: “Ngươi phân biệt , chẳng lẽ phân biệt ? Rõ ràng là nữ nhân, còn tự xưng ‘tại hạ’ nọ, thấy kỳ quái ?”
Lục Nguyên Thanh thản nhiên tựa vách đá, trong lòng nhanh chóng tính toán.
“Chẳng lẽ sai?” Người áp sát, hít hít nơi cổ : “Ngươi mùi đàn ông, ngươi là nữ nhân.”
“Phu nhân thật lợi hại, tại hạ bội phục.” Lục Nguyên Thanh im lặng một lúc lâu mới trả lời.
Người lạnh: “Nếu ngươi mười năm thấy ánh mặt trời, mười năm mở miệng chuyện, thì thính giác và khứu giác của ngươi cũng sẽ nhạy bén như . Nếu , ngươi sống nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-6-duong-ham-chat-hep.html.]
“Mười năm?” Lục Nguyên Thanh thấp giọng nhắc ,
“Mười năm… Chẳng lẽ ngươi là… là Chu Yểu Nương, c.h.ế.t vì tiết liệt cách đây mười năm?”
“Chu Yểu Nương?” Người bỗng ngây dại, giọng đầy bi thương: “Chu Yểu Nương là ai? Trên đời còn ai Chu Yểu Nương là ai?”
“Ta lẽ nên đoán từ sớm, kẻ chôn sống giếng suốt mười năm, ngoài Chu Yểu Nương thì còn ai?”
Lục Nguyên Thanh đến đây, bỗng đưa tay nắm chặt vai đối phương: “Phu nhân, bất kể đây thế nào, chỉ hỏi một câu: ngươi rời khỏi cái giếng ? Thoát khỏi nơi tối tăm giam cầm ngươi mười năm?”
“Rời khỏi?” Chu Yểu Nương dường như bình tĩnh trở : “Ngươi tưởng mười năm nay từng nghĩ đến chuyện đó ? Ngươi vì cổ họng thành thế ? Biết vì tay trở nên đáng sợ như ?”
Vừa , nàng dẫn tay Lục Nguyên Thanh chạm đầu ngón tay .
Đó là cảm giác gồ ghề kinh khủng, sần sùi, teo tóp, biến dạng… Lục Nguyên Thanh chỉ cần chạm cũng hình dung đôi tay từng điên cuồng cào cấu vách đá đến m.á.u chảy, hy vọng tàn lụi, đầu ngón tay rách nát, móng tay còn mọc nổi nữa…
Lục Nguyên Thanh khẽ đưa tay vuốt mu bàn tay nàng: “Phu nhân, trong Chu viên ai ngươi vẫn còn sống ?”
“Bọn họ tưởng c.h.ế.t … tưởng còn sống? Ha ha ha, bọn họ gặp ác mộng ?”
Giọng lạnh lẽo như băng, từng chữ như quấn đầy sắt thép.
Lục Nguyên Thanh khẽ lắc đầu: “Nếu ai ngươi còn sống, cũng ai bí mật đưa thức ăn cho ngươi, ngươi dựa gì để sống mười năm qua?”
Mười năm là một quãng thời gian dài, chỉ dựa chữ “chịu đựng” thì quá vô lý.
Trong nơi tối tăm thấy gì, giọng nàng trở nên rờn rợn: “Ta , đây là lòng đất. Dưới lòng đất chỉ chôn c.h.ế.t. Bọn họ tưởng c.h.ế.t , ai đưa thức ăn cho một xác c.h.ế.t? Bọn họ chỉ đưa xác c.h.ế.t cho xác c.h.ế.t thôi. Từ khi c.h.ế.t, nơi trở thành chỗ nhất để chôn giấu những việc thể phơi bày của Chu gia.”
Lục Nguyên Thanh lặng lẽ thở dài. Sau khi Chu Yểu Nương c.h.ế.t, giếng Tiết Phụ trở thành vinh dự mà hoàng đế ban cho Chu gia. Chu gia xây tường cao bao bọc giếng, đừng ngoài, ngay cả trong Chu gia cũng coi đây là cấm địa, ai dám tùy tiện đến quấy rầy. Vậy nên, một nơi ai lui tới trở thành chỗ tối tăm, an nhất, nơi thể chôn giấu nhiều điều nhơ bẩn nhất.
“Vậy là, những năm ngươi sống nhờ ăn xác c.h.ế.t?”
Chẳng trách thở nàng nồng nặc khó chịu đến . Nghĩ đến đây, Lục Nguyên Thanh thở dài trong lòng.
“Ăn xác c.h.ế.t thì ?” Giọng nàng lạnh băng: “Xác c.h.ế.t còn sạch sẽ hơn thứ mà mỗi trong Chu viên đang nâng niu trong tay!”
Thấy Chu Yểu Nương nổi giận, Lục Nguyên Thanh cân nhắc lời mới lên tiếng: “Phu nhân, nếu ngươi rời khỏi đây, thể giúp ngươi. lưng thương, nên cũng cần sự giúp đỡ của ngươi.”
Đối với một c.h.ế.t một như Chu Yểu Nương, đe dọa ép buộc là vô ích. Muốn nàng tin tưởng, tỏ mạnh mẽ bằng tỏ yếu thế. Vậy nên, bộc lộ điểm yếu . Còn nàng để ý đến điểm yếu , chỉ thể chờ xem.
Trong bóng tối, Lục Nguyên Thanh thấy rõ nét mặt nàng lúc , chỉ cảm nhận ánh mắt sắc bén như d.a.o cạo dán chặt mặt , như xuyên thấu lớp da để thứ bên trong.
Chu Yểu Nương lặng lẽ đưa tay vòng qua cổ , khẽ trượt xuống , quả nhiên chạm vết thương ẩm ướt.
“Ngươi thương nặng hơn tưởng.”
Hơi thở nàng phả bên tai : “Gan ngươi thật to, dám ở chốn tối tăm thế , một kẻ mặt mũi phận, để lộ việc thương… Ha, ngươi quả thực thú vị. Lúc ngươi rơi xuống, tưởng đồ ăn, dù ngươi ăn kỳ quặc, nữ giả nam trang, toát lạnh, nhưng vẫn mừng. Ngươi là sống, chứ xác c.h.ế.t.”
“Vậy là phu nhân đồng ý ?”
“Đừng vội mừng. Ta ở đây mười năm, gần như thử đủ cách mà vẫn thoát . Một cô gái thương như ngươi cách gì chứ?”
Lục Nguyên Thanh cúi đầu : “Phu nhân tò mò vì hôm nay rơi xuống chỗ , mà nơi những xác c.h.ế.t thường rơi xuống ?”
“Ngươi những xác c.h.ế.t đó rơi từ đây xuống?”
“Xác c.h.ế.t mà, mùi khó chịu lắm, nhất là xác c.h.ế.t mười năm thì mùi càng kinh khủng. Nơi tuy ngột ngạt, nhưng mùi đến mức khó ngửi. Hơn nữa, phu nhân chắc chắn phí sức trong đường hầm chật hẹp để kéo xác c.h.ế.t . Vậy nên, nghĩ chỗ những xác c.h.ế.t rơi xuống và chỗ rơi xuống giống .”