BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 4: Tiết Phụ Thanh Môn

Cập nhật lúc: 2025-11-19 06:13:16
Lượt xem: 155

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi oan hồn là chỉ ai?” Thiệu Ưng bước gấp theo , giọng hỏi phần hấp tấp.

Lục Nguyên Thanh nghiêng đầu suy nghĩ giây lát, nghiêm túc đáp: “Cái đó… thể là Trương Tam, cũng thể là Lý Tứ, mà cũng chừng là Vương Ngũ…”

Thiệu Ưng nghiến răng: “Câm miệng!”

“Rõ ràng là ngươi bảo …” Thấy ánh mắt sắc lạnh của Thiệu Ưng liếc sang, Lục Nguyên Thanh ngượng ngùng nhún vai: "Thôi , coi như gì.”

Trong lúc hai còn đang tranh cãi, Thẩm Bạch chú ý đến chiếc chén mà Tiểu Tranh dùng để rót rượu. Hắn bước lên, đón lấy từ tay Lục Nguyên Thanh, đảo qua đảo xem xét kỹ lưỡng đưa lên mũi ngửi. Một lúc , mới chậm rãi lên tiếng: “Đứa bé phá hỏng tiệc rượu lúc nãy là ai? Lai lịch của nó thế nào? Quả thực kỳ lạ…”

Nghe , Lục Nguyên Thanh gật đầu: “Đại nhân, ngài cũng phát hiện ư? Ngay mặt , nó rót rượu. Thế mà chén rượu biến mất một cách kỳ dị. Vậy mà chiếc chén vốn đựng rượu khô ráo, hề vương một giọt, ngay cả mùi rượu cũng chẳng .”

Hắn liếc Tống Ngọc Đường: “Vừa Tống hộ vệ nếm thử, rượu đậm vị ?”

“Rất đậm.” Tống Ngọc Đường gật đầu.

“Thế thì đúng .” Thẩm Bạch chăm chú chiếc chén trong tay: "Chỉ hai khả năng: Thứ nhất, đây là chiếc chén rót rượu. Thứ hai, thằng bé chỉ đang diễn trò, thực tế chẳng hề rót rượu.”

Nói , Thẩm Bạch đưa chén lên môi, động tác như đang uống: “Nếu cách các ngươi một , động tác như , các ngươi sẽ nghĩ gì?”

Tống Ngọc Đường gãi đầu, ngơ ngác: “Công tử, ngài đang diễn trò uống rượu cho tao nhã ?”

Thấy Tống Ngọc Đường nhíu mày trừng mắt, Lục Nguyên Thanh cúi đầu nín : “Tại hạ cũng thấy đại nhân uống rượu phong nhã.”

“Chẳng lẽ thằng bé đùa giỡn với tất cả chúng ?” Thiệu Ưng đầu chiếc ghế từng đặt tấm mộc bài khắc tên Chu Yểu Nương, vẻ mặt trầm tư.

“Một đứa trẻ mà thâm sâu đến thế, quả thực đáng sợ.” Thẩm Bạch lắc đầu: " chắc chắn, đây là trò đùa tầm thường… trong đó ắt ẩn ý.”

Chu Yểu Nương… Chu Yểu Nương… Trong lòng Lục Nguyên Thanh thầm nhắc cái tên . Người phụ nữ dám dũng cảm gieo xuống giếng để giữ trọn tiết nghĩa, rốt cuộc là như thế nào?

Chỉ một bước nhảy xuống giếng, nàng trở thành huyền thoại giữa thời loạn lạc… sống để danh, c.h.ế.t để tiếng. linh hồn nàng, nơi mới thực sự bình yên?

Bữa tiệc lẽ náo nhiệt, vì sự xuất hiện của đứa bé tên Tiểu Tranh mà kết thúc sớm. Mọi đành về phòng nghỉ.

Ngày mai là Trung thu. Lục Nguyên Thanh mở cửa sổ phía , trăng tròn treo cao, ánh sáng mờ ảo mà trong vắt. Dưới khung cảnh tuyệt như thế, nếu cứ lì trong phòng thì thật phụ phong cảnh Chu viên.

Nghĩ , quyết định ngoài tản bộ, nhân tiện đến thăm thằng bé kỳ lạ đang giam ở nhà củi.

lúc , trong đêm tĩnh lặng vang lên tiếng cửa khẽ mở, nhanh đến mức như ảo giác. Lục Nguyên Thanh nín thở, lắng những bước chân từ từ tiến gần, dừng hẳn cửa phòng .

Là ai? Hắn sát cửa, chỉ cách một tấm ván, dường như cảm nhận bên ngoài cũng đang lặng lẽ dò xét bên trong…

Trong đêm tĩnh mịch, một vị khách một tiếng động như thế

Lục Nguyên Thanh khẽ đặt tay lên cửa, đẩy nhẹ. Cánh cửa mở . Bên ngoài, ánh trăng loang lổ, nhưng chẳng thấy bóng .

Hắn bước , đảo mắt quanh hành lang. Hành lang dài, đối diện là vài gian phòng: mặt là phòng Thẩm Bạch, kế bên là phòng Thiệu Ưng, đối diện Thiệu Ưng là phòng Phùng Ngạn Thu, tiếp đó là Tống Ngọc Đường, và đối diện Tống Ngọc Đường là một gian phòng trống.

Lúc , Lục Nguyên Thanh ngạc nhiên gian phòng trống , bên trong sáng đèn.

Phòng trống đèn? Ai ở trong đó?

Nghĩ thế, bước tới, đẩy cửa bước .

Bụi bặm xộc thẳng mũi, rõ ràng lâu lui tới. Trước mặt là một dãy giá sách, sách dày mỏng chất đầy, đều phủ một lớp bụi dày. Trước giá sách là chiếc bàn lớn, đáng lẽ bút mực giấy nghiên, nhưng giờ trống trơn, trông thật kỳ lạ.

Ngọn đèn dầu đang lặng lẽ cháy chiếc bàn trống , sáp chảy nhỏ giọt, như thể sách ở đó từ lâu.

Lục Nguyên Thanh tiến gần. Mặt bàn phía sát ghế bóng loáng, sạch sẽ, dính chút bụi nào. Hắn đưa tay sờ thử, quả nhiên trơn nhẵn. Liếc chiếc ghế, bỗng sững sờ, tấm đệm ghế một góc quyển sách.

Hắn nhấc đệm lên, rút một quyển. Dưới ánh đèn, thể thấy rõ đó là một cuốn tiểu thuyết: "Như Ý Khấu”.

Quyển từng , kể về một tiểu thư khuê các cùng vị tú tài hàng xóm quen vì một chiếc giày thêu, nảy sinh tình ý. Đoạn cao trào là đêm khi vị tú tài lên kinh ứng thí, tiểu thư đem vàng bạc tặn, còn tự nguyện trao gửi phận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-4-tiet-phu-thanh-mon.html.]

Cuốn tiểu thuyết khá táo bạo, ban đầu chỉ các tiểu thư kín đáo chuyền tay . Lục Nguyên Thanh mỉm lắc đầu, ngày chính cũng từng lén .

Cầm quyển sách, bước tới giá sách, đảo mắt qua, ngạc nhiên phát hiện ngoài cuốn , cả kệ sách chẳng thêm quyển tài t.ử giai nhân nào khác.

Xem đây vốn là thư phòng của một nam nhân, nên sự xuất hiện của “Như Ý Khấu” ở đây thật lạc lõng.

Lật quyển sách , đúng trang thiếu nữ đêm khuya tặn vàng bạc, thề nguyền trọn kiếp với vị tú tài. mép trang giấy hai hàng chữ nhỏ:

Tự cổ nhân ngôn khả thước kim,

Thùy liên trường chính xuân thâm.*

*Dịch thơ: Lời tựa lửa nung vàng,

Đêm thâu xuân muộn, ai màng thương ?

Rõ ràng là hai câu thơ xong. Sau chữ “thâm” còn vương một giọt mực, như thể kịp nhấc bút.

Xem ý tứ, dường như là lời oán than của một khuê nữ chốn thâm phòng… Vậy tiếp theo nàng sẽ gì? Là an phận thủ thường, là xoay chuyển cục diện?

Người dẫn đến nơi đêm nay, chẳng lẽ chỉ bàn về thơ phú?

Lục Nguyên Thanh khép sách , định đặt nó về chỗ cũ. trong khoảnh khắc ánh đèn hắt lên bìa sách, chợt sững .

Trên bìa sách còn hai câu thơ nữa:

Tự hứa thanh môn thủ tiết phụ,

Nguyên thị khinh tự bại liễu .*

*Dịch thơ: Tưởng rằng giữ tiết nết na,

Ngờ phận liễu vốn là bèo trôi.

Góc bìa sách gập , khiến hai câu tự nhiên nối bèn với hai câu trang giấy , tạo thành một bài tứ tuyệt chỉnh:

Tự cổ nhân ngôn khả thước kim,

Thùy liên trường chính xuân thâm.

Tự hứa thanh môn thủ tiết phụ,

Nguyên thị khinh tự bại liễu .

Hai câu rõ ràng mang ẩn ý, về “thanh môn tiết phụ”, quả phụ giữ trọn tiết nghĩa. như cành liễu tả tơi, tựa bồ công yếu mềm.

Người đang ám chỉ ai?

Lục Nguyên Thanh soi kỹ . Nét bút của hai câu đầu và hai câu khác biệt, tuyệt cùng một , cũng cùng một lúc.

Ai tiếp bút? Mục đích là gì?

“Thanh môn tiết phụ… Chu viên một cái giếng tên là giếng Tiết Phụ, vốn đặt vì Chu Yểu Nương. Chẳng lẽ bài thơ ám chỉ nàng?”, Lục Nguyên Thanh thầm nghĩ.

Đây là trùng hợp? Trong bữa tiệc hôm nay, đứa trẻ kỳ lạ cũng nhắc đến Chu Yểu Nương, tấm mộc bài khắc tên nàng là do một tỷ tỷ xinh đưa cho. Vậy tỷ tỷ là ai?

Lời của thằng bé thật quái dị, hơn nữa chính nó từng nhắc đến cái tên Chu Yểu Nương, mà là Chu quản gia tự : “Tiểu thư Yểu Nương c.h.ế.t từ lâu, thể đến thăm ngươi?”

Phản ứng của Chu lão phu nhân càng kỳ lạ hơn. Nhắc đến đứa con gái khuất, đau lòng là lẽ thường. vẻ mặt bà phẫn nộ nhiều hơn bi thương? Tựa như… thấy cái tên Chu Yểu Nương .

lầm ? Trong nét mặt bà, dường như còn ẩn giấu một tia khiếp sợ…

 

 

Loading...