BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 4: Người Dẫn Đường
Cập nhật lúc: 2025-11-20 04:37:21
Lượt xem: 165
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Được Thẩm Bạch cho phép, đẩy cửa bước . Đó là Trương Bưu.
“Bẩm đại nhân, mấy hôm ngài sai Văn Thư chỉnh lý sổ sách thuế vụ mấy năm của huyện, nay tất. Sắp tới kỳ thu hoạch, Văn Thư thấy đại nhân cần gấp nên vội mang đến trình ngài.”
Thẩm Bạch gật đầu: “Đem thư phòng, đặt lên bàn là .”
Đợi Trương Bưu lui , Thẩm Bạch mới : “Tuy Quách đại nhân nhắc tên thôn Nhăng Cổ, nhưng chúng chẳng ai nó ở , cũng đành bất lực. Chi bằng đừng phí tâm trí, cứ tạm về . Bổn quan sẽ mật hàm tấu trình Hoàng thượng, chuyện sẽ định đoạt.”
Thẩm Bạch , những còn cũng thể thêm gì, lượt cáo lui. Trong đại sảnh rộng lớn giờ chỉ còn một Thẩm Bạch, thoáng chốc cảm thấy gian trống trải, mênh m.ô.n.g vô cùng.
Hắn rút từ trong tay áo một phong thư, cầm tay lật qua lật . Một lúc lâu , khóe môi khẽ nhếch lên.
...
Đêm buông xuống như lớp sương mù nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Trong khu rừng tĩnh lặng, bầy chim giật bay loạn. Tiếng vó ngựa phi nhanh x.é to.ạc lớp đất ẩm, cùng với ánh lạnh lẽo lấp lóe của lưỡi đao sắc bén.
Khoảnh khắc con ngựa gào thét đau đớn, chân quỵ xuống. Người lưng ngựa hất văng, lăn dài mặt đất.
Còn kịp kêu lên, lưỡi đao lạnh giá kề sát cổ. Bàn tay cầm đao vững chắc và tàn nhẫn, hề run rẩy.
Giọng càng lạnh lùng hơn: “Đưa đồ đây.”
“Ngươi to gan! Ta là của nha môn." Lời dứt, một nhát c.h.é.m từ phía khiến tên sứ giả lắm mồm ngất .
Kẻ cầm đao thu vũ khí, xổm xuống, sờ soạng bên hông tên sứ giả đang bất tỉnh. Chẳng mấy chốc, rút một phong thư niêm phong bằng sáp đỏ, in dấu ấn của nha môn Biện Thành.
Không chút kiêng dè, xé phong thư, mượn ánh trăng lướt. Chỉ trong chốc lát, sắc mặt biến đổi.
Phẫn nộ, vò nát bức thư ném xuống đất. Tay nắm chặt chuôi đao, khẽ xoay thấy một đàn ông vác đại đao thản nhiên phía .
“ như đại nhân dự đoán. Phó sứ Phùng, đây là mật hàm của Thẩm đại nhân gửi Hoàng thượng, ngài dám ngang nhiên xé xem, sợ phạm tội khi quân ?”
“Thiệu , ngươi vẫn bám theo ?” Phùng Ngạn Thu thần sắc bình thản, hỏi.
“Thiệu ?” Thiệu Ưng nhạt như chuyện nực : “Có như Phó sứ Phùng, lão t.ử dám trèo cao. Khéo một ngày nào c.h.ế.t tay ngươi mà tại . Huống chi, lão t.ử rời khỏi Cẩm y vệ từ lâu. Với phận và địa vị của ngươi hôm nay, còn hạ gọi như , lão t.ử nào dám nhận?”
“Công t.ử chỉ dặn và Thiệu đợi ở đây. Ngài , trong thành Biện chắc chắn ai tay, tới nơi hẻo lánh mới đợi cần đợi.” Không cần ngoảnh , Phùng Ngạn Thu cũng kẻ đang áp sát phía là Tống Ngọc Đường.
Phía là Thiệu Ưng, lưng là Tống Ngọc Đường… Quả nhiên Thẩm Bạch mưu lược cao cường, ngay cả chỗ tay cũng đoán trúng.
Phùng Ngạn Thu cúi đầu lạnh: “Các ngươi cùng lên ?”
“Phó sứ Phùng, đôi khi nghĩ nhiều quá chắc . Đại nhân chỉ dặn chúng ‘mời’ chặn thư về nha môn, để cùng bàn đường tới thôn Nhăng Cổ mà thôi.” Thiệu Ưng bước tới gần, vỗ nhẹ chuôi đao Tú Xuân của : “Phó sứ, xin mời. Đại nhân còn đang chờ ngài dẫn đường.”
Người thức thời mới là tuấn kiệt. Phùng Ngạn Thu leo cao trong quan trường bao năm, đương nhiên kẻ điều. Hắn im lặng, leo lên con ngựa mà Tống Ngọc Đường dắt tới, trở theo lối cũ.
Tống Ngọc Đường ở phía nhặt tờ giấy ném, hiếu kỳ hỏi Thiệu Ưng: “Ngươi đoán công t.ử gì trong thư mà chỉ thoáng , Phùng Ngạn Thu trúng kế, tức giận ném xuống?”
“Ta đoán chẳng gì cả, chỉ là tờ giấy trắng.” Thiệu Ưng lười biếng vác đại đao đáp.
Tống Ngọc Đường ngạc nhiên: “Công t.ử thích trêu đến thế ? Một tờ giấy trắng cũng đủ khiến đuổi theo xa ?” Vừa , mở tờ giấy. Chỉ thoáng , bật .
“Chẳng trách đấu trí với công t.ử bao năm, nào cũng thua. Ta phục .” Nói đưa cho Thiệu Ưng.
Thiệu Ưng xem qua cũng bật . Trên giấy ngay ngắn bốn chữ: “Ngươi mắc lừa .”
Hai “áp giải” Phùng Ngạn Thu trở về nha môn Biện Thành. Lúc bóng đêm lùi dần, chân trời hiện lên một vệt sáng xám.
Thẩm Bạch vẫn đang chờ trong thư phòng. Nghe tin họ về, bèn bảo Tống Ngọc Đường đưa Phùng Ngạn Thu , cho lui .
Một canh giờ trôi qua, trời sáng rõ. Khi Thẩm Bạch bước , nét mặt vẫn bình thản. Giọng khi dặn dò Tống Ngọc Đường càng thêm trầm : “Ngọc Đường, bảo Thiệu Ưng nghỉ ngơi một ngày. Sáng mai, các ngươi cùng và Phó sứ Phùng tới thôn Nhăng Cổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-4-nguoi-dan-duong.html.]
“Không mang theo Lục Nguyên Thanh ?” Đây là đầu Thẩm Bạch nhắc tới việc mang theo Lục Nguyên Thanh, khiến Tống Ngọc Đường thắc mắc.
Thẩm Bạch lặng lẽ lắc đầu: “Không cần báo cho Nguyên Thanh.”
Một lúc , Lục Nguyên Thanh chuyện.
“Công t.ử , mang ngươi .” Giọng điệu đắc ý khiến Lục Nguyên Thanh khó mà nhận Tống Ngọc Đường cố tình đến khoe khoang.
“Vậy tức là sáng mai các ngươi thôn Nhăng Cổ?” Lục Nguyên Thanh xác nhận.
“, nhưng ngươi hỏi cũng vô ích, tới lượt ngươi.” Hiếm khi áp đảo “Lục thư ngốc”, Tống Ngọc Đường hăng hái ngớt lời.
“Thế .” Lục Nguyên Thanh vẫn chỉ mỉm ôn hòa, rời .
Trăng lưỡi liềm treo nghiêng, tiết trời thu trong sáng mát lành.
Lục Nguyên Thanh đang gói ghém hành lý giường, xuống mép giường thì tiếng gõ cửa.
Ngọn nến chao động theo nhịp gõ, bóng hình biến ảo. Nàng lặng lẽ cánh cửa. Ngoài cửa, tiếng động cũng im bặt.
Trong phòng một , ngoài cửa một , đôi bên cùng lặng im.
Nến cháy khẽ nổ lách tách. Lục Nguyên Thanh bước tới mở cửa.
Quả nhiên, đó là Thẩm Bạch.
“Đại nhân, muộn thế còn nghỉ? Ngày mai tinh thần tới thôn Nhăng Cổ?” nàng mỉm .
Thẩm Bạch do dự: “Ngươi ?”
“Đại nhân với hộ vệ Tống, cũng là mong ?” Lục Nguyên Thanh nghiêng nhường lối: “Đại nhân , đêm nay lạnh .”
Khi nàng xoay , Thẩm Bạch chợt nắm lấy cổ tay : “Nguyên Thanh…”
Lục Nguyên Thanh sững , đầu: “Đại nhân gì xin cứ thẳng.”
“Ta nhớ đầu gặp nàng ở dịch trạm chân núi mộ. nàng để cho ấn tượng sâu, rõ ràng dung mạo chẳng mấy nổi bật, mà từng cử chỉ sinh động thú vị, khó mà quên.” Giọng chậm rãi, khẽ hoài niệm.
“Nếu cuộc ước hẹn ở lầu Thiên Hương, lẽ chúng chỉ là khách qua đường. Khi từng nghĩ, một ngày nào đó mối ràng buộc sâu đậm đến thế, sâu đến mức … diễn tả thế nào. Ta để nàng khó xử, cũng khiến lòng rối loạn. Nguyên Thanh, chỉ khi , với nàng thêm vài lời… thật sự chỉ thế thôi…”
“Đại nhân, vì mang theo?” Lục Nguyên Thanh cuối cùng cũng : “Vì ? Vì là nữ nhân, vì ngài từng tin ?”
Cánh tay Thẩm Bạch siết chặt, kéo nàng nghiêng dần n.g.ự.c : “Vì ? Vì nàng luôn ? Rõ ràng nàng hiểu lòng , cớ cứ thế? nàng nghĩ chỉ vài lời như khiến lùi bước ư? Trong mắt ngươi, tình ý của yếu ớt đến thế ?”
“Chuyến thôn Nhăng Cổ tất sẽ nguy hiểm. Tuy chẳng tài cán, nhưng đại nhân hiểm địa, thêm một trợ lực vẫn hơn chứ.” Nàng nghiêng đầu, lảng tránh.
“Chính vì thôn Nhăng Cổ là chốn nguy hiểm, càng nàng mạo hiểm.” Thẩm Bạch cuối cùng kìm , dùng tay ôm chặt nàng lòng: “Ta thừa nhận ích kỷ, vì trong lòng , nàng chẳng còn là sư gia của đơn thuần nữa. Nguyên Thanh, thấy cảnh nàng gục xuống thổ huyết như ở Chu viên khi . Ta chịu nổi nữa.”
Giữa với , ràng buộc chỉ càng thêm sâu, thêm khó dứt. Việc nhiều khi cắt đứt dứt khoát, càng do dự càng mù mờ. Lục Nguyên Thanh yên lặng dựa n.g.ự.c , thầm nghĩ: việc cuối cùng cũng cần một kết cục.
Thôn Nhăng Cổ… là nơi kết thúc chuyến Biện Thành, cũng .
Nghĩ , nàng khẽ mỉm : “Đại nhân lo cho như , chẳng lẽ sợ các ngài khỏi, của Phùng Ngạn Thu hạ thủ ? Đại nhân, ngài còn hiểu rõ đồng liêu hơn . Ngài từng thẳng mắt ? Một kẻ leo lên ngôi vị Phó chỉ huy sứ Cẩm y vệ, tuyệt đối nhờ may mắn. Đủ độc, đủ ác, đủ tàn nhẫn với cả lẫn mới là kẻ đáng sợ nhất là Phùng Ngạn Thu.”
Bàn tay ôm vai nàng khựng . Nàng khẽ : “Đại nhân, hãy mang theo tới thôn Nhăng Cổ. Nếu , đêm nay chia tay, e rằng ngài vĩnh viễn còn gặp nữa.”
Dẫu đêm tối đến , cũng sẽ ánh sáng thế. Người luôn nghĩ đêm thật dài, nhưng vẫn ngủ, thức, lặp lặp .
Chung quy, chuyện đời chỉ gói gọn ba chữ: thấu.
Mà nếu thấu hết thảy thì chăng đời đến tận cùng?