BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 4: Chiếm Trước Tiên Cơ

Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:18:10
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hừ!" Nghiêm Thế Phan lạnh: “Mấy tên yêu nhân giả thần giả quỷ mê hoặc Hoàng thượng là vì cái gì? Kể cả tên Mặt quỷ nữa, nếu cái chúng cho còn nhiều hơn cái nhận từ Hoàng thượng, sẽ động lòng ? Gọi một tiếng Tiên trưởng, cha tưởng bọn chúng ăn khói lửa nhân gian, thành thần tiên thật chắc? Người trong thế tục cầu cũng chỉ tửu sắc tài khí, kiểu gì cũng một thứ cưỡng ."

Nghiêm Tung Nghiêm Thế Phan. Đứa con trai của ông tính tình quái đản, to gan ngông cuồng, tâm địa độc ác, chuyện gì cũng dám , nhưng thông minh hiếu thắng hiếm thấy. Nó sai, chờ c.h.ế.t, chi bằng liều một phen. Nghiêm Tung ông lăn lộn quan trường cả đời, địa vị quyền khuynh triều dã như ngày hôm nay, thứ dựa là tấm lòng thiện nam tín nữ gì.

"Phan nhi, cha già , Nghiêm gia dựa cả con. Cha trọng dụng con bao năm nay, con là việc lớn. Kẻ đại sự câu nệ tiểu tiết, con nghĩ kỹ thì cứ ."

Nghiêm Thế Phan như ý nguyện: "Cha, con bao giờ cha thất vọng ?"

Hai còn thấy cảnh cũng vội vàng biểu lòng trung thành: "Thề c.h.ế.t theo Thủ phụ và Công tử."

So với bên đang xoa tay hăm hở, thì bên phía Từ Giai ấm áp như gió xuân.

"Thẩm lão đại nhân con như quả thực khiến ngưỡng mộ." Ngưu Ứng Long vuốt râu khen ngợi Thẩm Bạch.

"Vãn bối Ngưu Ngự sử cương trực công chính khen ngợi như , thật là vinh hạnh ba đời."

"Ừ ừ, nếu ngài thích đứa con của như thhif nhận nghĩa t.ử là ." Thẩm Tùng Vân vô cùng hào sảng Thẩm Bạch chủ.

"Ây da, tiếc là lão phu con gái, nếu nhất định kết thông gia với Thẩm công ."

"Lão phu một đứa con gái, năm nay tròn mười chín, Thẩm công t.ử hôn phối ?" Hoàng Quang Thăng bỗng nhiên tiếp lời.

"Nó ..." Thẩm Tùng Vân còn hết, Thẩm Bạch : "Sớm tiếng Hoàng đại nhân quan thanh liêm, hiền danh lan xa, hôm nay gặp mặt, vãn bối quả thực khâm phục thôi, chỉ tiếc vãn bối trong lòng, đành lỡ mất cơ hội với Hoàng tiểu thư . Đáng tiếc, đáng tiếc!"

Thẩm Tùng Vân thầm kinh ngạc, âm thầm quan sát Thẩm Bạch, nhưng manh mối gì mặt . Thằng nhóc đang giở trò gì ? Chẳng lẽ thời gian ngắn quan ở Biện Thành, nó cô nương nào lọt mắt xanh? Sao con bé Tiếu nhi nhắc tới nhỉ?

Thẩm Tùng Vân trong lòng nghi hoặc hiểu, nhưng Hoàng Quang Thăng để ý: "Đã , lão phu cũng tiện miễn cưỡng... Quay chuyện chính, chư công thấy chuyện hôm nay thế nào?"

Từ Giai lắc đầu : "Bệnh của Hoàng thượng đến kỳ lạ, khỏi càng kỳ lạ hơn. Nếu tên Quốc sư cổ quái do Nghiêm Tung sắp xếp, thật cũng khó mà từ biểu hiện của tên Quốc sư , nhưng cái chủ ý bảo Hoàng thượng dán bảng chiêu hiền đãi sĩ quả thực là do Nghiêm Tung đưa , hai kẻ lẽ nào liên hệ gì?"

"Hoàng thượng long thể xưa nay vẫn khỏe chứ ạ?" Thẩm Bạch bỗng hỏi.

Ngưu Ứng Long chút tức giận than: "Hiền điền hẳn cũng Hoàng thượng sùng tín Đạo giáo, càng khao khát thuật trường sinh bất lão. Từ khi tên Pháp sư Mặt quỷ , bao giờ ngừng dùng đan dược. Hoàng thượng cứ đan d.ư.ợ.c linh nghiệm, uống xong khí huyết sung túc, tinh thần phấn chấn, nhưng theo lão phu thấy, khí sắc của Hoàng thượng ngày càng kém. Hơn nữa từ khi Hoàng thượng chuyển sang Tây Uyển, càng suốt ngày cầu tiên hỏi đạo, ngay cả hậu cung cũng ít khi đặt chân tới."

"Vậy bệnh của Hoàng thượng là do ?" Thẩm Bạch hỏi.

"Rất đột ngột, chúng đến giờ vẫn tham thấu huyền cơ trong đó." Thẩm Tùng Vân lắc đầu: “Hoàng thượng săn ở Tây Sơn về thì đột ngột ngã bệnh, tại hung hiểm như . Tên Pháp sư Mặt quỷ Hoàng thượng tà ma nhập thể, cần bế quan phép bảy bảy bốn mươi chín ngày, Hoàng thượng mới khỏi. Mặt quỷ bế quan hai ngày, bệnh tình Hoàng thượng trở nặng, thể lâm triều, thế là tên Nghiêm Tung mới dâng sớ tìm kiếm kỳ nhân dị sĩ cho Hoàng thượng! Vi phụ cảm thấy chuyện là do Nghiêm Tung sắp xếp, nhưng tên Nghiêm Tung xưa nay cùng hội cùng thuyền với Pháp sư Mặt quỷ, tự tàn sát lẫn chứ?"

Từ Giai một tiếng : "Kẻ vì lợi mà ở cùng thì dễ trở mặt nhất, tên Mặt quỷ mấy năm nay coi ai ? Đối với Nghiêm Tung cũng ngày càng lơ là, theo lão phu thấy đây là cơ hội nhất để nhổ bỏ tên yêu nhân Mặt quỷ ."

"Chỉ tiếc hổ trừ xong sói tới, tên tân Quốc sư xem còn khó đối phó hơn !" Hoàng Quang Thăng thở dài.

"Ta thấy tên tân Quốc sư chắc nể mặt Nghiêm Tung ." Ngưu Ứng Long vuốt râu : “Chư công để ý khi Thôi Tổng quản đến tên cha con Nghiêm Tung, sắc mặt Nghiêm Thế Phan lúc đó , chậc chậc, khó coi lắm đấy."

Thẩm Bạch gật đầu : "Ngưu Ngự sử đúng, vãn bối cũng cảm thấy vị tân Quốc sư bí ẩn chắc do Nghiêm Tung cài ."

"Vậy theo ý con thì nên thế nào?" Từ Giai hỏi ngược .

"Thăm dò lai lịch của vị tân Quốc sư xem ." Thẩm Bạch cung kính đáp.

Sao lốm đốm, trăng như lưỡi câu.

Đây là đêm đầu tiên Thẩm Bạch ở trong cung, chút ngủ . Trời đông, chỉ là tuyết vẫn rơi. Thẩm Bạch khoác thêm áo ngoài xuống giường, đang định mở cửa thì thấy tiếng bước chân.

Hắn ghé tai lắng , tới dường như cố ý bước nhẹ chân, chỉ tiếc qua mặt Thẩm Bạch , vẫn còn thiếu một chút hỏa hầu.

Sát vách phòng Thẩm Bạch, chiều ngang là phòng Nghiêm Thế Phan, còn chiều dọc là phòng Nghiêm Tung. Vậy khách đêm nay đến tìm ai đây?

Tiếng gõ cửa sổ ngắn gọn, nhưng tiếng mở cửa nhanh, xem viếng thăm cũng đợi đến sốt ruột .

Thẩm Bạch lặng lẽ đẩy cửa phòng, khéo thấy cửa phòng Nghiêm Thế Phan từ từ khép .

Phòng của mấy tuy liền kề , nhưng cách khá xa, cho nên Thẩm Bạch suy nghĩ một chút, rón rén mở cửa bước ngoài.

Chín vị đại thần giữ cung cho Hoàng thượng đa là quan văn, ngoại trừ cha và tân Cẩm Y Vệ Phó chỉ huy sứ Diêm Chấn Xuyên, võ công chắc chỉ còn , nhưng đây là một bí mật.

Cha và Diêm Chấn Xuyên đều ở dãy phòng phía tây cùng, nên bên gây động tĩnh gì lớn một chút cũng , huống hồ dù chuyện, cha ở đó cũng thể cầm chân Diêm Chấn Xuyên, cho nên Thẩm Bạch từ từ áp sát về phía phòng Nghiêm Thế Phan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-4-chiem-truoc-tien-co.html.]

Trong phòng Nghiêm Thế Phan vẫn còn sáng đèn. Cái bóng to béo của in cửa sổ giấy khẽ lắc lư, mà đối diện dường như còn một nữa.

Thẩm Bạch nín thở áp sát, ngưng thần lắng .

"... Việc cũng do chúng quyết định , bệnh tình Hoàng thượng trầm trọng, nếu đợi đến khi ngươi ngoài, e rằng sẽ, hừ hừ..." Người là Nghiêm Thế Phan, cái giọng điệu ẩn chứa sự châm chọc và bất cần đời khiến khóe môi Thẩm Bạch khẽ nhếch lên.

"Nay Hoàng thượng trọng dụng cái tên Quốc sư mới đến , đợi đến ngày bản pháp sư xuất quan, còn chỗ cho bản pháp sư chuyện mặt Hoàng thượng nữa ?"

"Ồ? Hóa Pháp sư Mặt quỷ cũng lúc lo lắng thế ?" Nghiêm Thế Phan dường như âm hiểm một tiếng: “Kế sách thì , chỉ pháp sư gan thử ?"

"Nghiêm công t.ử mau xem." Người nôn nóng : “Nghiêm công t.ử cũng , từ khi hầu hạ thánh giá, đều nỗ lực việc cho Nghiêm Thủ phụ, từng dám lơ là, nay nếu xảy chuyện..."

Giọng Nghiêm Thế Phan đột ngột lạnh xuống: "Sao? Pháp sư dường như đến lúc vẫn rõ cục diện, pháp sư uy h.i.ế.p bản công t.ử và gia phụ ? Tục ngữ câu, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, pháp sư nhất nên uốn lưỡi ba khi chuyện!"

"Phải, ..." Người lắp bắp : “Ta cũng là lo lắng quá thôi, một khi địa vị của mặt Hoàng thượng còn, thì, thì... Ta mấy năm nay vì Nghiêm Thủ phụ mà đắc tội với ít triều thần, Thủ phụ thể lúc bỏ mặc , nếu thật sự..."

"Pháp sư, ngươi cũng cần lo lắng quá." Nghiêm Thế Phan bình thản : “Năm xưa, bản công t.ử thể dùng mưu kế đưa ngươi lên nhất hồng nhân mặt Hoàng thượng, nay bản công t.ử vẫn cách giúp ngươi toại nguyện."

"Vậy thì đa tạ Nghiêm công tử..."

"Ấy... khoan hãy vội cảm tạ ." Nghiêm Thế Phan : “Con bản công t.ử thế nào pháp sư hẳn là rõ nhất, bản công t.ử thích bỏ công sức vô ích, cho nên pháp sư cũng cho bản công t.ử một việc."

"Chuyện ... Không là chuyện gì?"

"Ha ha, pháp sư ghé tai qua đây..."

Giọng hai nhỏ dần, Thẩm Bạch khẽ nhíu mày, đang định áp sát thêm chút nữa thì bỗng nhiên trong lòng kinh hãi, bởi vì thấy một cái bóng phía cách cực gần, đen kịt bao trùm lấy lưng .

Là ai? Đến từ lúc nào? Hắn hề ... Trong lòng Thẩm Bạch thoáng qua ngàn vạn nỗi hối hận, chỉ trách quá sơ suất, tưởng rằng ở đây tuyệt đối sẽ ai giỏi hơn ... tại chút tiếng động nào? Hắn đến bao lâu ? Hắn lưng gì? Hắn là của ai? Chẳng lẽ là cái bẫy do Nghiêm Thế Phan sắp đặt sẵn?

Thẩm Bạch suy nghĩ miên man, nhưng phía rõ ràng là kẻ cực kỳ trầm tĩnh, vẫn động đậy, thậm chí thấy cả tiếng hít thở... Thẩm Bạch cảm thấy mồ hôi lạnh từ từ chảy dọc theo cổ, gió lạnh thổi qua, kìm rùng một cái.

Đột nhiên, cái bóng phía lùi một bước, Thẩm Bạch để ý thấy đầu dường như cúi thấp hơn. Thẩm Bạch lặng lẽ đặt tay lên thanh nhuyễn kiếm bên hông, đó đột ngột đầu .

Trong ánh sáng mờ ảo, khuôn mặt nọ ẩn giấu lớp áo bào đen dày tầng tầng lớp lớp, tựa như ánh trăng nhạt một cái hố đen khổng lồ, mà phía hố đen đó ẩn giấu thứ gì thì thể rõ, nếu chỉ dựa phỏng đoán, chỉ càng khiến rợn tóc gáy hơn.

Thẩm Bạch thầm giễu trong lòng, nọ còn thở trắng ngưng tụ khi hít thở, chứng tỏ sống chứ nhỉ? Nói công bằng, khoảnh khắc đầu , thực sự phía dọa giật , từ nhỏ đến lớn dọa thực sự ít, vị tân Quốc sư quả thực chút thú vị.

Hai cứ thế một cách khó hiểu, một từ cao xuống, một ngẩng đầu lên.

Lại qua một lát, Quốc sư trùm áo đen lùi thêm một bước, cách khiến tự nhiên vòng qua Thẩm Bạch, đó coi Thẩm Bạch như khí mà thêm hai bước, dừng cửa phòng Nghiêm Thế Phan, thần thái tự nhiên gõ cửa phòng.

Thẩm Bạch nhất thời nên phản ứng thế nào. Bỏ chạy? Tấn công ? Hay là đường hoàng dậy chào hỏi Nghiêm Thế Phan?

Suy nghĩ trong đầu đổi nhanh chóng, nhưng cửa phòng Nghiêm Thế Phan mở còn nhanh hơn.

Thẩm Bạch vẫn xổm tại chỗ. Hắn nghĩ dường như chẳng cần gì nữa.

điều khiến bất ngờ là vị Quốc sư tự nhiên chắn vị trí ẩn nấp của Thẩm Bạch, chiếc áo bào đen to lớn của dễ dàng che khuất tầm từ cửa phòng về phía chỗ Thẩm Bạch nấp, thế là Thẩm Bạch chỉ thấy tiếng khách sáo mời mọc của Nghiêm Thế Phan.

"Ây da, là Quốc sư đại nhân đại giá quang lâm, Nghiêm mỗ đợi mãi!" Sau tiếng chào hỏi đơn điệu của Nghiêm Thế Phan và tiếng đóng cửa, thứ trở về yên tĩnh.

Thẩm Bạch xổm tại chỗ ngẩng đầu vầng trăng ảm đạm, trong lòng khẽ thở dài.

Điều nghĩ tới Nghiêm Thế Phan cũng nghĩ tới, hơn nữa còn nhanh hơn một bước.

Lôi kéo Quốc sư để sử dụng... Hóa đầu Nghiêm Thế Phan mở cửa nhanh như là vì đêm nay hẹn với Quốc sư.

Tiên cơ mất, quả thực đáng tiếc.

Vừa khi Quốc sư sắp cửa, Thẩm Bạch cảm nhận ý của Quốc sư, nụ cao ngạo, ngông cuồng, thương hại chúng sinh.

Thẩm Bạch nín thở, lặng lẽ theo đường cũ lui về.

Người vạch trần chuyện lén, cho dù là tiên lễ hậu binh thì cũng thực sự nên ở nữa, mặc dù thực sự bọn họ sẽ bàn bạc những gì ở bên trong.

 

 

Loading...