BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 3: Người Mất Tích

Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:43:48
Lượt xem: 191

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ xa, Thẩm Bạch thấy Lục Nguyên Thanh. Thật kỳ lạ, giữa bao nhiêu chỉ liếc mắt một cái nhận ngay. Rõ ràng tấm áo bào xanh cũ, rõ ràng dung mạo chẳng gì nổi bật... lẽ là vì nụ mặt . Dù đối nhân xử thế lúc nào cũng ôn hòa, nhưng nụ thu hút ánh như thế hiếm khi xuất hiện.

"Công tử..." Tống Ngọc Đường theo bên cạnh Thẩm Bạch thấy dừng , cũng nghi hoặc sang: "Lục thư sinh ngốc? Ta tìm mãi trong nha môn thấy, hóa đang bận lấy lòng cô nương ở đây! Để qua gọi !"

Do Phong Hoán lưng về phía Thẩm Bạch và Tống Ngọc Đường, Tống Ngọc Đường chỉ thấy "nàng" mặc bộ áo xanh sáng chói, gương mặt che nửa bằng mặt nạ, thêm đó là nụ hiếm khi ngốc nghếch của Lục Nguyên Thanh... tóm , nhất thời nhận nhầm Phong Hoán là nữ nhân.

Tống Ngọc Đường định tiến lên, Thẩm Bạch đưa tay ngăn : "Không, để ."

Khi Thẩm Bạch bước đến phía , Lục Nguyên Thanh rút tiền mua chiếc mặt nạ cho Phong Hoán, còn Phong Hoán thì tự nhiên đặt tay lên vai .

Lục Nguyên Thanh cũng né tránh. Khi Phong Hoán châm kim cho , quen với sự gần gũi . Ban đầu chỉ coi là một vị thần y tính tình cổ quái, giờ đây lẽ còn thể thêm hai chữ "bạn".

Bỗng phía gọi: "Nguyên Thanh..."

Lục Nguyên Thanh thấy giọng bèn sững , đầu , vặn chạm ánh mắt Thẩm Bạch. Mắt Thẩm Bạch vô thức rơi xuống bàn tay Phong Hoán đang đặt vai .

Phong Hoán cũng nghi hoặc đầu theo, thấy một vị công t.ử áo đen đang chăm chú Lục Nguyên Thanh, trong lòng thoáng dâng lên chút khó chịu.

"Đại nhân?" Lục Nguyên Thanh ngờ ở nơi gặp Thẩm Bạch.

Thẩm Bạch nhạy cảm nhận địch ý mơ hồ từ Phong Hoán, chỉ thản nhiên liếc qua, nhã nhặn hỏi: "Nguyên Thanh, vị là?"

"Đại nhân, đây là Phong Hoán, biểu ca xa mà tại hạ từng nhắc với ngài." Lục Nguyên Thanh bình tĩnh dối, còn dùng khuỷu tay hích nhẹ Phong Hoán, nhắc đừng bậy.

Phong Hoán tất nhiên cảm nhận ngầm ý, chỉ hừ một tiếng chứ hé môi.

Thấy dáng vẻ gượng gạo của , Lục Nguyên Thanh giới thiệu: "biểu ca, đây là Thẩm đại nhân."

"Thẩm đại nhân..." Phong Hoán bỗng nhớ chuyện gì, lập tức chỉ mũi Thẩm Bạch, hỏi thẳng: "Tiểu Vân, giờ ngươi sư gia cho ?"

"Tiểu Vân?" Giọng Thẩm Bạch chút giễu cợt, ánh mắt quét qua gương mặt ngốc nghếch của Lục Nguyên Thanh, trong đáy mắt chất chứa nghi vấn.

"Tiểu danh của tại hạ là Tiểu Vân." Lục Nguyên Thanh hối hận vì kịp bàn bạc với Phong Hoán, giờ chỉ còn cách giả ngốc đến cùng.

"Thật ?" Thẩm Bạch Phong Hoán, Lục Nguyên Thanh.

Lục Nguyên Thanh vội vàng đổi đề tài: "Giờ khuya, đại nhân ?"

Thẩm Bạch ngừng : "Đến nhà lão Hán họ Lưu ở phố Tam Lý. Ông con trai mất tích bảy ngày ."

Lục Nguyên Thanh thoáng liếc về phía lưng Thẩm Bạch, nơi Tống Ngọc Đường đang : "Còn Thiệu Ưng ?"

"Thiệu Ưng ." Thẩm Bạch bàn tay Phong Hoán vẫn đặt vai Lục Nguyên Thanh, chợt mở miệng: "Nguyên Thanh, cùng với ."

"Hắn !" Phong Hoán lập tức từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-3-nguoi-mat-tich.html.]

Lục Nguyên Thanh liếc một cái, mới với Thẩm Bạch: "Đại nhân, biểu ca khoẻ, đưa tìm đại phu... Đại nhân cứ , ngày mai sẽ đến nha môn bàn ."

Không ngờ Lục Nguyên Thanh từ chối! Thẩm Bạch thoáng sững sờ, còn kịp phản ứng thì Lục Nguyên Thanh nở một nụ áy náy, mặc cho gã áo xanh với vẻ đắc ý nắm lấy tay , kéo xa dần.

"Công tử, Lục thư sinh ngốc cùng?" Tống Ngọc Đường thấy gương mặt Thẩm Bạch suốt đường đều lạnh lùng, bèn nghi hoặc hỏi.

Sao cùng? Vì ? Chính cũng ! Người đàn ông áo xanh chỉ thẳng mũi , khí thế đầy , cần tìm đại phu? Cái lý do vụng về như , thật giỏi cho Lục Nguyên Thanh nghĩ để lấp liếm!

Thẩm Bạch vốn giữ phong độ nhã nhặn thường ngày, nhưng chẳng gượng nổi. Hắn chỉ hờ hững trả lời: "Nguyên Thanh hình như việc."

Khi Thẩm Bạch và Tống Ngọc Đường đến nhà lão Hán họ Lưu ở Tam Lý phố, Thiệu Ưng tra xét khắp trong ngoài.

"Đại nhân, gì lạ, chỉ trừ chỗ ."

Theo hướng chỉ, Thẩm Bạch lập tức thấy một đóa hoa mọc sát tường phía tây.

Đóa hoa... thật quái dị! Đó là cảm giác đầu tiên khi nó. Hoa đỏ đến mức bất thường, từng cánh hoa như nhuộm đẫm máu, nặng nề u ám, giống như mang theo mùi tanh ép thẳng mặt, giống như chỉ nên nở ở địa ngục...

Thẩm Bạch giật , ý nghĩ kỳ quái như thế?

"Lão Lưu, con trai ông mất tích từ khi nào?"

"Bảy ngày ..." Lão Lưu mắt sưng đỏ vì : "Con trai tên Lưu Nhạc, vốn là đứa thật thà hiền lành. Hôm đó... , nó chẳng bao lâu nữa sẽ cưới con gái viên ngoại họ Triệu. Nó vốn công ở nhà họ Triệu, hôn sự vốn phản đối, nhưng... ôi, đều do hồ đồ! Cho dù cao vọng thì cũng thể với tới tiểu thư nhà họ Triệu. Nàng trời sinh khắc chồng, khổ cho con trai , còn kịp thành mơ hồ mất tích, còn trông cậy ai đây?"

"Con gái nhà họ Triệu?"

Thấy Thẩm Bạch rõ, Thiệu Ưng bổ sung: "Là Triệu Tú Vân, ái nữ của Triệu Hữu Quý, ông chủ cửa hàng gạo ở phố Tây."

"Vậy hôm đó con trai ông đến gặp vị Triệu tiểu thư ?" Thẩm Bạch hỏi.

"Cái rõ, chỉ hôm đó nó khỏi cửa chẳng về nữa."

Nghe , Thẩm Bạch ngẫm nghĩ hỏi tiếp: "Lão Lưu, đóa hoa đỏ là do ông trồng ?"

Lão Lưu như chú ý tới thứ kỳ lạ mọc trong sân, trừng lớn mắt: "Cái... cái , nhà từng loại hoa , ai trồng ? Hôm qua rõ ràng còn thấy!"

Thẩm Bạch bước gần, quan sát kỹ. Quanh gốc hoa, đất tơi xốp lạ thường, giống như mới lấp bùn.

Hắn trầm ngâm thật lâu, : "Trương Bưu, đào cả hoa lẫn đất đem về nha môn."

"Rõ, đại nhân."

Rời khỏi nhà họ Lưu, Thẩm Bạch vẫn một mực im lặng. Thiệu Ưng một nữa liếc đám sai dịch theo , mới hỏi Tống Ngọc Đường: "Lục thư sinh ngốc ?"

 

Loading...