BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 3: Đại Thần Hộ Pháp

Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:18:09
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hôm qua con gặp mặt một trong cung." Thẩm Bạch hỏi: “Tại Hoàng thượng phong Quốc sư?"

Thẩm Tùng Vân lắc đầu than: "Haizz, con trai e là còn . Mấy ngày khi con kinh, Hoàng thượng săn ở Tây Sơn về thì đột nhiên ngã bệnh, thái y bó tay hết cách. Tên Pháp sư Mặt quỷ mà Hoàng thượng sủng tín cần bế quan phép bảy bảy bốn mươi chín ngày thì Hoàng thượng mới khỏi. ngay ngày thứ hai tên pháp sư bế quan, bệnh tình Hoàng thượng trở nặng, thể lâm triều, thế là Nghiêm Tung mới dâng sớ xin Hoàng thượng dán Hoàng bảng chiêu mộ kỳ nhân dị sĩ chữa bệnh cho Hoàng thượng. Nếu chữa khỏi bệnh cấp tính cho Hoàng thượng, thưởng ngàn lượng vàng, ruộng phủ , còn gia phong Quốc sư."

Thẩm Bạch gật đầu hiểu : "Cho nên kẻ áo đen bí ẩn chữa khỏi bệnh cho Hoàng thượng, nay Hoàng thượng phong Quốc sư?"

"Không chỉ ." Thẩm Tùng Vân tỏ vẻ vô cùng bất lực: “Tên yêu nhân họ Lý Hoàng thượng tà ma nhập thể, hiện giờ chỉ tạm thời trấn áp tà lực Hoàng thượng, trị tận gốc chứng bệnh cần chín vị triều thần mệnh dương khí thức đêm thủ hộ trong cung, hộ pháp cho Hoàng thượng suốt một tháng mới công đức viên mãn."

"Cho nên Hoàng thượng mới cho gọi tất cả triều thần cung diện thánh ngay, để mặc cho tên tân Quốc sư lượt chọn lựa?" Thẩm Bạch chợt đoán tại thánh chỉ của Hoàng thượng đến bất ngờ như .

"Con đoán sai, là như . Vi phụ chạy về đây chỉ để nhắc nhở con, hiện giờ Hoàng thượng lời tên tân Quốc sư răm rắp, còn hơn ba phần so với sự sủng tín dành cho Pháp sư Mặt quỷ năm xưa, cho nên lát nữa con cung hết sức lưu ý."

"Cha yên tâm, con hiểu mà."

Đến khi trong cung, Thẩm Bạch mới nhận thức Hoàng thượng tin tưởng vị Quốc sư đến mức độ nào.

Đứng đầu là Nghiêm Tung, văn quan võ tướng lục bộ lượt đợi cửa điện Hoàng Cực, ghé tai thì thầm bàn tán.

"Trần đại nhân, Quốc sư tìm hộ pháp giữ cung cho Hoàng thượng, giữ kiểu gì nhỉ?" Đây là kẻ luồn cúi.

"Ây da, Lý đại nhân, chúng hưởng lộc vua thì phân ưu cùng vua, đó là chuyện trong phận sự, gì đáng ." Đây là kẻ cáo già xảo quyệt.

"Nếu hộ pháp cho Hoàng thượng, đó quả là vinh hạnh ba đời của chúng ." Đây là kẻ xu nịnh bợ đỡ.

"Nghe tà ma ám hại Hoàng thượng đấy, chuyện , chuyện ..." Run đến mức nên lời.

Thẩm Bạch thầm thở dài trong lòng. Haizz, đây là kẻ nhát như cáy.

Giữa tiếng bàn tán xôn xao của triều thần, cánh cửa điện Hoàng Cực vốn luôn đóng chặt từ từ mở . Một bước với dáng vẻ cực kỳ phiêu dật, áo đen tung bay trong gió, mỗi bước toát lên vẻ siêu phàm thoát tục như tiên.

Vị tân Quốc sư mặc một áo đen, dung mạo ẩn chiếc mũ trùm đầu cực lớn khiến khó lòng rõ. Hắn bước bình thản, chậm rãi, dường như hề thấy vẻ căng thẳng, lúng túng của đám văn võ bá quan tòa điện Kim Loan rộng lớn .

Hắn chậm. Không tại , hễ dừng mặt ai lâu một chút, vị đại nhân đó sẽ kìm mà tim đập chân run, đợi chậm rãi qua mới dám thở phào nhẹ nhõm. Thẩm Bạch lạnh lùng quan sát, thấy vị Quốc sư dừng mặt ai lâu hơn, tiểu thái giám theo phía bèn nhanh tay ghi vài nét sổ sách.

Cuối cùng vị Quốc sư dừng mặt Thẩm Bạch. Hắn quan sát Thẩm Bạch kỹ và lâu. Ánh mắt ẩn trong bóng tối của mũ trùm đầu khó mà phân biệt, nhưng Thẩm Bạch cảm nhận nụ ẩn giấu chứa đầy sự ưu việt của . Đó là nụ xuống chúng sinh, nụ ngạo nghễ thương hại, nụ của kẻ mạnh bố thí cho kẻ yếu.

Hắn lướt qua mặt Thẩm Bạch, cây bút của tiểu thái giám phía bắt đầu chuyển động.

Thực từ đầu hàng đến cuối hàng quan cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian. những văn võ bá quan, rường cột nước nhà đang mặt ở đây cảm thấy mồ hôi tuôn như mưa, quá trình khó khăn đến mức thót tim.

Gia Tĩnh Đế vốn dĩ là một chủ nhân tính tình thất thường, hỉ nộ khó đoán, mà vị Quốc sư dường như cảnh giới còn cao hơn một bậc. Các đại thần sợ chỉ cần hít sâu một sẽ phát hiện, cuốn bánh xe vận mệnh khó lường, cuối cùng nghiền nát đến tan xương nát thịt.

Có thể khiến nhiều quan lớn kinh thành khúm núm, cúi đầu lệnh như , ngoài Hoàng đế , vị Quốc sư mặt mũi mơ hồ dường như là đầu tiên.

Quốc sư cuối cùng cũng trở điện Hoàng Cực, cánh cửa điện từ từ khép mặt , thế là một cuộc chờ đợi thót tim khác bắt đầu.

Thẩm Bạch chắc chắn tên trong danh sách tiền đồ . Đây là một loại trực giác, , giải thích , nhưng mãnh liệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-3-dai-than-ho-phap.html.]

Lại qua một lát, Thôi Phương, thái giám tổng quản hầu hạ bên cạnh Gia Tĩnh Đế bước truyền chỉ: "Hoàng thượng chỉ, lệnh cho Thủ phụ đại thần Nghiêm Tung, Binh bộ Thượng thư Thẩm Tùng Vân, Hình bộ Thượng thư Hoàng Quang Thăng, Văn Uyên các Đại học sĩ Từ Giai, Phó chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Diêm Chấn Xuyên, Tả thị lang Công bộ Nghiêm Thế Phan, Giám sát Ngự sử Ngưu Ứng Long, Phủ Doãn Thuận Thiên Thẩm Bạch, Trung thư xá nhân La Long Văn cùng chín vị đại thần ở chỉ dụ khác, các vị đại nhân còn thể tự về phủ."

Một lời định đoạt, kẻ sướng lo. Kẻ về thì vui mừng khôn xiết, thì thấp thỏm yên.

Thẩm Bạch những , đăm chiêu suy nghĩ.

Vì là giữ cung cho Hoàng thượng, nên tiện ở quá xa chính điện, chín sắp xếp ở trong thiên điện của điện Trung Cực. Đợi thái giám dẫn đường đưa tới nơi, họ mới phát hiện ngay cả vị trí phòng ở tạm của mỗi , vị Quốc sư bí ẩn cũng sắp xếp xong xuôi.

"Thẩm đại nhân ở gian thứ nhất bên trái, Nghiêm Thủ phụ ở gian thứ hai bên trái, Ngưu Ngự sử ở gian thứ ba bên trái, Nghiêm đại nhân ở gian thứ nhất ở giữa, Từ Học sĩ ở gian thứ hai ở giữa, La đại nhân ở gian cuối cùng ở giữa, Thẩm lão đại nhân ở gian thứ nhất bên , Diêm đại nhân ở gian thứ hai bên , Hoàng Thượng thư ở gian cuối cùng bên ." Tiểu thái giám sắp xếp phòng lượt tên phòng của từng , đó xòa : “Không phiền các vị đại nhân nghỉ ngơi nữa, nếu Hoàng thượng chỉ dụ, tiểu nhân sẽ đến thông báo cho các vị đại nhân."

Sau khi thái giám rời , ở hành lang , chẳng ai mở lời. Thẩm Bạch thầm nghĩ trong lòng, Quốc sư chọn chín thật, quả thực là diệu kế khó tả.

Hắn phá vỡ sự bế tắc , về phía Từ Giai : "Thầy vẫn khỏe chứ ạ, học trò từ khi rời kinh vẫn cơ hội đến bái kiến thầy, trong lòng áy náy vô cùng."

Từ Giai : "Con về kinh khi nào ? Thầy trò lâu gặp, chi bằng qua phòng vi sư chuyện." Ông sang Thẩm Tùng Vân, Ngưu Ứng Long và Hoàng Quang Thăng: “Chư công cũng qua gặp học trò Thẩm Bạch của chút , chắc ngoại trừ Thẩm lão đại nhân , Ngưu Ngự sử và Hoàng đại nhân đều gọi là quen với lắm."

Mấy , đó phòng của Từ Giai. Lúc cửa, Từ Giai chắp tay với Nghiêm Tung một cái, đóng cửa .

Thế là hành lang trống trải chỉ còn Nghiêm Tung, Nghiêm Thế Phan, Diêm Chấn Xuyên và La Long Văn. Sau đó mấy bọn họ kéo sang phòng của Nghiêm Tung.

"Cha, cái lão Từ Giai càng ngày càng coi cha gì." Nghiêm Thế Phan hừ một tiếng, sắc mặt âm trầm.

"Cha già , mấy năm nay Hoàng thượng ngày càng trọng dụng Từ Giai, động nữa !"

"Hừ, con thấy cha đúng là tự lấy đá kê chân ." Nghiêm Thế Phan lời còn dứt thì Diêm Chấn Xuyên : "Thủ phụ, tên Quốc sư mới nhậm chức rốt cuộc là lai lịch thế nào?"

"Phải đấy." La Long Văn cũng gật đầu: “Tự dưng bắt chúng trong cung, rốt cuộc là cái gì?"

Nghiêm Tung nhíu mày: “Bệnh tình của Hoàng thượng mãi thấy thuyên giảm, lão phu lo lắng địa vị của Mặt quỷ trong lòng Hoàng thượng lung lay, hơn nữa tên ngày càng ngông cuồng, khẩu vị ngày càng lớn, thể kiểm soát nữa, cho nên lão phu mới lợi dụng bệnh tình của Hoàng thượng , chiêu mộ thêm một tâm phúc cho chúng , ngờ..."

"Không ngờ chiêu mộ một kẻ kỳ quặc." Nghiêm Thế Phan khẩy: “Cha, cha chịu nhận già, chuyện bàn bạc với con?"

Nghiêm Tung tức giận, : "Phan nhi, con tưởng cha con thật sự tại Hoàng thượng đột nhiên bệnh nặng ? Gan con lớn quá đấy! Hoàng thượng còn coi trọng cha như xưa, lòng nghi ngờ tăng lên, nếu chuyện Hoàng thượng nắm thóp, con nghĩ đến hậu quả ?"

"Cha, cha cứ do dự thiếu quyết đoán, mềm lòng như mới để cho cái lão Từ Giai cơ hội!" Cơn giận của Nghiêm Thế Phan bốc lên: “Bây giờ trừ khử Từ Giai xong, thêm một tên Thẩm Bạch! Con sớm , nhân lúc Duật Ba Lam đày biên ải thì g.i.ế.c sạch cho xong, cha cứ ngăn cản! Vất vả bố cục bày mưu tính kế bao nhiêu năm mới loại bỏ Duật Ba Lam, giờ thì , một câu của Hoàng thượng điều Thẩm Bạch về kinh, công cốc cả đám!"

"Con tưởng Hoàng thượng ngốc chắc? Hoàng thượng g.i.ế.c Duật Ba Lam là đủ hiểu chuyện ! Con bây giờ mà động Duật Ba Lam là tự tìm đường c.h.ế.t! Hoàng thượng phái trọng binh áp giải một Duật Ba Lam biên ải? Loại chuyện mà con cũng tin! Phan nhi, cha hiểu lòng con, nhưng lúc lúc! Hiện giờ Từ Giai đắc thế, võ Thẩm Tùng Vân trợ giúp, văn Hoàng Quang Thăng theo, tâm lớn đến thì thời thế cũng chiều lòng a!"

"Có Diêm Phó sứ ở đây, cha còn sợ gì binh mã trong tay Thẩm Tùng Vân? Nghiêm Thế Phan con đấu đá nửa đời từng thua ai bao giờ! Cha tin con!" Nghiêm Thế Phan bỗng kích động hẳn lên: “Cha, nay trời ban cơ hội , giữ cung là thời cơ nhất để tóm gọn bè lũ Từ Giai, cơ hội ngàn năm một! Lần tay thì triều đình sẽ còn chỗ cho cha con Nghiêm gia chúng nữa !"

Nghiêm Tung đau đầu thôi: “Phan nhi, con định gì?"

"Cha, hiện giờ Hoàng thượng lời tên tân Quốc sư răm rắp, nếu thể để chúng sử dụng, thì một tháng giữ cung là ngày tàn của bè lũ Từ Giai!" Trong mắt Nghiêm Thế Phan lóe lên tia sáng tàn độc, nóng lòng thử.

" tên tân Quốc sư ..." Nghiêm Tung trầm ngâm: “Có vẻ kẻ dễ chơi."

 

 

Loading...