BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 2: Quốc Sư Bí Ẩn
Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:18:08
Lượt xem: 168
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Thẩm Bạch rời Biện Thành đúng như dự kiến, chỉ là lên đường tới ba .
"Thiệu Ưng, ngươi chắc chắn theo chốn kinh thành thị phi chứ?" Thẩm Bạch thúc ngựa hỏi Thiệu Ưng.
Thiệu Ưng gật đầu: "Đọc bức thư nàng để , càng chắc chắn nàng nhất định sẽ đến kinh thành. Năm xưa thể giúp nàng , hối hận bao năm nay, giờ nàng còn sống, há thể khoanh tay ?"
Thẩm Bạch gì thêm, chỉ mãi suy nghĩ về bức thư của Lục Nguyên Thanh. Từng câu từng chữ trong thư như khắc tâm khảm, khó lòng quên :
"Khi đại nhân mở bức thư , ắt còn ở bên cạnh đại nhân. Ta và đại nhân mới quen đại nhân nhân vật tầm thường. Tuấn mã đại nhân cưỡi là giống ngựa quý Mông Cổ, tìm khắp Đại Minh cũng thấy mấy con, ngựa hẳn là do Thánh thượng ban tặng, từ đó thể thấy phận đại nhân hề nhỏ. Với thánh sủng của đại nhân, chịu khuất ở Biện Thành? Ẩn tình trong đó ắt khiến suy ngẫm.
Đại nhân nếu hiểu , thư thì cũng cần giấu giếm phận nữa. Hình bộ Thượng thư năm xưa Lệ Phụng Nguyên là gia phụ. Gia phụ gian thần hãm hại, hàm oan giải , cả Lệ gia đều chịu liên lụy. Mọi chuyện đều bắt nguồn từ chiếc huyết y đặt cùng bức thư . Đây huyết y bình thường, từng giọt đó đều là m.á.u nóng trung can nghĩa đảm. Mười ba vị đại nhân của Lục bộ liên danh dâng tấu đàn hặc gian tặc Nghiêm Tung, huyết y tên của mười ba vị đại nhân . Chó già Nghiêm Tung chuyện , bèn thêu dệt tội danh hãm hại gia phụ. Khi đó Hoàng thượng lời Pháp sư Mặt quỷ do Nghiêm Tung tiến cử, định tội gia phụ. Để liên lụy mười ba vị đại nhân, gia phụ một gánh hết tội danh.
Gia phụ một đời chính trực thanh liêm, c.h.ế.t gán cho cái danh ác độc mưu nghịch, cửu tuyền ắt khó nhắm mắt. Ta dù c.h.ế.t, chí cũng khó dời, nguyện dốc hết tất cả để lật bản án cho gia phụ. Chỉ là một thế cô lực mỏng, nên đành giao huyết y cho đại nhân.
Ta và đại nhân chung sống thời gian tuy ngắn, nhưng đại nhân là bậc thanh liêm hiếm triều đường hiện nay. Ta vì giấu giếm phận mà lừa gạt đại nhân nhiều điều, tự một tờ giấy mỏng khó lấy lòng tin của đại nhân, nên để huyết y và tấu chương năm xưa gia phụ chuẩn để đàn hặc Nghiêm Tung. Trong tấu chương liệt kê rõ ràng từng tội trạng của Nghiêm Tung, mong đại nhân niệm tình thương sinh, lo cho xã tắc, xót thương cho sự thanh bạch một đời của gia phụ, vạn đừng chối từ.
Lệ Kiếm Vân bút."
Lệ Kiếm Vân... Cuối cùng nàng cũng thừa nhận là Lệ Kiếm Vân ?
Nàng tinh thông phá án, am hiểu hình ngục, nàng là sư của Lệ Kiếm Vân, những lời từ miệng Duật Ba Lam y hệt như nàng... Hắn sớm nghi ngờ lai lịch của Lục Nguyên Thanh, thậm chí càng về càng nghi ngờ, nhưng tất cả đều sánh với sự chấn động khi thực sự xác nhận nàng là Lệ Kiếm Vân.
"Nguyên Thanh..." Thẩm Bạch kìm thầm gọi cái tên . Thực Lệ Kiếm Vân đối với chỉ là một xa lạ, nhưng Lục Nguyên Thanh thì ? Nàng từng cứu Tiếu nhi, từng cứu , từng lời cử chỉ của nàng đều thật lòng thưởng thức, khi nàng là nữ nhi, tình cảm yêu thích càng khó kìm nén. Nàng cứ thế đột ngột xuất hiện, đột ngột rời ... Nguyên Thanh, Nguyên Thanh... Dù nhẫn nhịn thế nào thì tâm vẫn khó tĩnh, ý vẫn khó bình.
Lại kinh thành, cảm xúc trong lòng Thẩm Bạch ngổn ngang, Thiệu Ưng bên cạnh cũng im lặng . Đây là nơi chứa đựng quá nhiều quá khứ, bi thương, vui mừng đều khiến ngổn ngang trăm mối cảm xúc.
Ba cưỡi ngựa sóng vai thành, mỗi theo đuổi một suy nghĩ riêng, nên đều chú ý tới tờ Hoàng bảng dán bên cổng hoàng thành đang thu hút sự chú ý của .
"Nghe Hoàng thượng bệnh, ái chà, bệnh hình như hung hiểm lắm, bãi triều mấy ngày ..."
"Hoàng bảng dán đấy thôi, đây chẳng là đang tìm kiếm năng nhân dị sĩ, thần y ẩn dật đến chữa bệnh cho Hoàng thượng ."
"Hoàng bảng dán ba ngày mà chẳng thấy động tĩnh gì nhỉ."
"Hừ, ai dám tùy tiện xé bảng chứ, đó là tội c.h.é.m đầu đấy."
"Chữa khỏi bệnh cho Hoàng thượng thưởng ngàn lượng vàng lận đó, thưởng hậu hĩnh thế , tin là ai động lòng."
"Ngàn lượng vàng? Ngươi ngốc ! Không còn cái đầu thì tiêu vàng kiểu gì?"
"Đâu chỉ ngàn lượng vàng, hôm qua Hoàng bảng đổi , là thưởng thêm ruộng phủ nữa cơ."
Đám bá tánh vây quanh Hoàng bảng đang bàn tán ngớt, bỗng thấy binh lính giữ thành bắt đầu đuổi : "Đổi Hoàng bảng! Người phận sự lui !"
Đợi binh lính đổi xong Hoàng bảng, bá tánh xúm : "Ái chà, ghê gớm, ghê gớm thật, tăng thêm tiền thưởng !"
"Người chữa khỏi bệnh nan y cho Hoàng thượng, thưởng ngàn lượng vàng, ruộng phủ , sắc phong Quốc sư!"
"Cái đúng là còn oách hơn cả thi Trạng nguyên chứ!"
Có bật khẩy, giọng mơ hồ phân biệt nam nữ, chỉ để một dư âm lạnh nhạt.
Đám đông hiếu kỳ ngoái đầu xem kẻ nào to gan dám nhạo Hoàng bảng, nhưng khi thấy , tất cả đều đồng loạt ngẩn .
Tuy đang là mùa đông, nhưng từ đầu đến chân quấn một bộ đồ đen, trông vô cùng quái dị. Áo bào đen rộng thùng thình, đầu đội mũ trùm kín mít, che khuất khuôn mặt.
Kẻ áo đèn từng bước từng bước tiến về phía Hoàng bảng, đám đông bất giác tự động dạt nhường đường cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-2-quoc-su-bi-an.html.]
Đợi đến khi chỉ còn cách Hoàng bảng một bước chân, binh lính canh giữ mới quát lên: "Kẻ hóng chuyện xa một chút."
Người nọ dường như khẩy một tiếng, đó binh lính canh bảng chỉ thấy hoa mắt, tờ Hoàng bảng vốn đang dán chặt tường thành gọn trong tay kẻ áo đen.
"Ngươi to gan thật, dám trộm Hoàng bảng!"
"Nhiều lời." Giọng của kẻ áo đen mang theo sự ngông cuồng khó tả: “Đưa gặp Hoàng thượng."
"Ngươi xé bảng ư?" Canh giữ Hoàng bảng bao nhiêu ngày nay chẳng ai dám xé, sự kinh ngạc của tên lính lúc thể tưởng tượng .
Kẻ áo đen bỏ ngoài tai: "Nếu Hoàng thượng bệnh nặng, sẽ là do ngươi chậm trễ." Giọng điệu hiển nhiên đến mức khiến phát ghét.
Tên lính lai lịch , cũng dám phản bác nhiều. Ai thực sự chữa bệnh cho Hoàng thượng ? Nhỡ một bước lên mây thì nhất đừng đắc tội .
Cứ như thế, kẻ áo đen thuận lợi cầm Hoàng bảng tiến cung. Vì phận đặc biệt, một mạch như chốn .
Mãi đến cung Càn Thanh, công công dẫn đường mới hạ giọng hỏi: "Không tôn giá xưng hô thế nào?"
Kẻ áo đen hờ hững đáp: "Tại hạ họ Lý."
"Vâng, , Lý tiên trưởng xin đợi ở đây một lát, để tiểu nhân bẩm báo Hoàng thượng một tiếng."
Kẻ áo đen gật đầu, khi vị công công vài bước với theo: "Công công nhất nên khuyên Hoàng thượng gặp sớm một chút, nếu ..." Chẳng hiểu , vị công công đang ánh mặt trời bỗng rùng một cái, vội vàng gật đầu: "Vâng, ."
Thái giám chân , chân tới.
"Thẩm đại nhân, Hoàng thượng gần đây long thể bất an, chắc gặp đại nhân ." Tiểu thái giám dẫn đường lòng khuyên ngăn.
"Thẩm mỗ tuân chỉ Hoàng thượng về kinh nhận chức, theo lý nên đến diện kiến Hoàng thượng ." Thẩm Bạch chú ý đến kẻ áo đen đột ngột xuất hiện và đầy vẻ bí ẩn bên cạnh. Từ đầu đến chân quấn đen kín mít thế , gây chú ý cũng khó.
"Vậy , tiểu nhân bẩm báo một tiếng, Thẩm đại nhân đợi một lát."
Thẩm Bạch gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn luôn dừng kẻ áo đen.
Kẻ áo đen dường như cũng đang quan sát Thẩm Bạch, hồi lâu , nọ dường như nở nụ .
Thẩm Bạch khẽ cau mày, bước lên vài bước định mở miệng, thấy tiểu thái giám dẫn đường lúc nãy hớt hải chạy , nhưng về phía Thẩm Bạch, mà là với kẻ áo đen quái dị : "Lý tiên trưởng, Hoàng thượng chỉ, mời ngài mau chóng trong." Tiểu thái giám tuy thở hổn hển, nhưng thần thái vô cùng cung kính.
Kẻ áo đen gì, chỉ gật đầu.
"Vậy Thẩm mỗ..." Thẩm Bạch mở miệng, tiểu thái giám vội ngăn : "Thẩm đại nhân cứ về , Hoàng thượng sẽ triệu kiến ."
Thế là kẻ áo đen cứ thế xa dần ánh mắt dõi theo của Thẩm Bạch. Trong khoảnh khắc bước chính điện, kẻ áo đen dường như ngoái đầu Thẩm Bạch một cái. Dù thấy rõ thần sắc, nhưng Thẩm Bạch bỗng cảm giác đang trêu chọc.
"Lý tiên trưởng ư?" Thẩm Bạch buồn lắc đầu, rời .
Ngoài dự đoán, ngay ngày hôm Thẩm Bạch nhận thánh chỉ của Hoàng thượng, lệnh cho cung diện thánh. Lúc cửa, Thẩm Bạch thấy kiệu quan của phụ Thẩm Tùng Vân cũng đang dừng cổng phủ.
"Cha?" Thẩm Bạch ngạc nhiên đón đầu: “Cha cung sớm thế ạ?"
Thẩm Tùng Vân thở dài gật đầu : "Trời còn sáng, Hoàng thượng triệu tập trọng thần lục bộ để sắc phong cho tên yêu nhân họ Lý Quốc sư."
Yêu nhân họ Lý? Không hiểu , Thẩm Bạch bỗng nhớ đến nụ rõ mặt : “Người đó quấn áo đen từ đầu đến chân ạ?"
"Con từng gặp ư?" Thẩm Tùng Vân kinh ngạc.