BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 2: Nguyện cùng chàng trọn kiếp này
Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:42:27
Lượt xem: 265
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Bạch cố gắng kiểm soát từng bước chân, từng bước về phía nàng.
Người dạy học là một từ nơi khác đến, lắm, chỉ tội là... mắt mù... Là dạy con... Có điều, mắt thầy thấy... Sao tên của Lục ... Lục ... Hóa nàng là vị dạy học mù mắt .
Càng đến gần nhà tranh, tiếng sách lanh lảnh của đám học trò càng ùa tai .
"Hỗn độn sơ khai, càn khôn thủy điện. Khí chi khinh thanh thượng phù giả vi thiên, khí chi trọng trọc hạ ngưng giả vi địa. Nhật nguyệt ngũ tinh, vị chi thất chính; thiên địa dữ nhân, vị chi tam tài. Nhật vi chúng dương chi tông, nguyệt nãi thái âm chi tượng. Hồng danh đông, nãi thiên địa chi dâm khí; nguyệt lý thiềm thừ, thị nguyệt phách chi tinh quang. Phong d.ụ.c khởi nhi thạch yến phi, thiên tương vũ nhi thương dương vũ. Toàn phong danh vi dương giác, thiểm điện hiệu lôi tiên..."
(*Chú thích: Thời hỗn độn mới mở , trời đất bắt đầu định hình. Khí nhẹ và trong bay lên cao tạo thành Trời, khí nặng và đục ngưng tụ xuống thấp tạo thành Đất. Mặt trời, mặt trăng và năm ngôi (Ngũ tinh) gọi là Thất chính; Trời, Đất và Người gọi là Tam tài. Mặt trời là chủ tể của khí dương, mặt trăng là biểu tượng của khí thái âm. Cầu vồng tên là Đệ đông, là khí giao hòa hỗn loạn của trời đất; con cóc trong cung trăng, chính là tinh hoa ánh sáng của hồn trăng. Gió sắp nổi lên thì đá thạch yến bay, trời sắp đổ mưa thì chim thương dương múa. Gió lốc tên gọi là "dương giác" (sừng dê), tia chớp tên hiệu là "lôi tiên" (ngọn roi của thần sấm)...)
Thẩm Bạch bước đến bên cửa sổ, thấy bóng mặc áo xanh đang lưng về phía cửa, chậm rãi giữa những dãy bàn của học trò. Nàng chậm, nhưng hề tỏ chật vật... Thẩm Bạch nàng chớp mắt, chỉ cảm thấy mắt quen thuộc xa lạ. Nàng dường như gầy nhiều, ngay cả đường nét khuôn mặt nghiêng cũng khác xưa.
Nàng dừng , bàn của một học trò. Nàng gì, chỉ khẽ gõ lên mặt bàn. Cậu học trò nọ bèn đỏ mặt dậy.
"Đọc từ đầu." Giọng nàng thấp, dường như chút yếu ớt.
"Tiên sinh..."
"Hửm?" Nàng đưa tay xoa đầu bé: “Tiên sinh mắt mũi tuy dùng , nhưng tai thì điếc . Ai nãy mở miệng , đều cả."
"Là Đỗ Tiểu Xuyên nãy mặt quỷ với con, chẳng phạt ..." Giọng điệu đầy vẻ ấm ức.
"Triệu Nhị Ngưu, dám bán !"
Vị áo xanh khẽ ho một tiếng, hai đứa trẻ bèn im bặt.
"Con chỉ là nãy mở miệng cùng , nên phạt con một ... Còn về Đỗ Tiểu Xuyên, những bài mà còn quấy rối bạn học, cho nên chỉ thiên 'Thiên văn' trong Ấu Học Quỳnh Lâm, mà còn phạt chép Tam Tự Kinh một ..."
"Tiên sinh, chép Tam Tự Kinh một tay con sẽ gãy mất."
"Vậy ." Thẩm Bạch cuối cùng cũng thấy khuôn mặt khi của Lục , và khuôn mặt xa lạ là nụ khiêm hòa quen thuộc đến đau lòng: “Vậy thì chép hai ."
Đỗ Tiểu Xuyên suýt thì thét: "Tiên sinh, hôm nay hỏi con chọn đối câu đối chọn phạt? Sao phạt thẳng luôn !"
"Ồ? Hôm nay con đối ư?"
"Muốn đối ạ!"
"Không hối hận chứ?"
"Không hối hận!"
"Nếu vế đối của mà con đối thì hình phạt sẽ tăng lên ba đấy." Lục đầy vẻ "gian trá".
Ba ? Đỗ Tiểu Xuyên c.ắ.n răng suy nghĩ, tin là câu đối của mà đối !
"Được! Ba thì ba !"
Khóe môi Lục nhếch lên một nụ , Đỗ Tiểu Xuyên mặt ngẩn ngơ . Quả nhiên, lúc lên vẫn là nhất.
"Bất như ý sự thường bát cửu."
(Việc đời như ý thường chiếm tám chín phần).
Trong lúc Đỗ Tiểu Xuyên còn đang ngẩn ngơ, vế đối của Lục buông .
Hả?
Đỗ Tiểu Xuyên đờ tại chỗ. Câu đối hôm nay mà lạ thế? Khác hẳn mấy câu khi như "Thiên đối địa, vũ đối phong, đại lục đối trường "... Cậu bé chợt nhận , hình như mắc mưu .
"Ưm... cái ..." Đỗ Tiểu Xuyên gãi đầu gãi tai.
Giọng Lục càng thêm ôn hòa: "Sao nào? Đối ?"
...
"Không , gì." Lục vỗ vỗ vai Đỗ Tiểu Xuyên an ủi, dịu dàng : “Chép Tam Tự Kinh ba , ngày mai nộp cho ."
"Xưng tri kỷ giả vô nhị tam."
(Người thể gọi là tri kỷ quá hai ba ).
Một giọng trầm ấm bất ngờ vang lên, khiến bàn tay Lục khựng vai Đỗ Tiểu Xuyên. Đôi mày nàng khẽ chau , mới khẽ hỏi: "Là ai? Ai ở bên ngoài?"
"Đỗ Tiểu Xuyên, Béo Nữu tỷ của đến gọi về ăn cơm kìa!" Triệu Nhị Ngưu nãy còn ỉu xìu, thấy Nhị Nữu ngoài cửa sổ bèn lập tức hét toáng lên.
Lục xòa: "Hóa muộn thế , hôm nay tan học ở đây." Tay nàng vỗ vỗ vai Đỗ Tiểu Xuyên: “Ngày mai đừng quên nộp cho ba bản chép Tam Tự Kinh đấy."
Bên cạnh dường như tiếng ai đó nhịn bật . Lục ngẩng đầu lên, nhưng âm thanh vụt tắt, lấp bởi tiếng ồn ào tan học của lũ trẻ.
Đáy mắt Lục thoáng qua một tia suy tư, khóe miệng khẽ cong lên. Nàng chậm rãi vịn tường, bước khỏi nhà tranh. Ánh nắng chiều tà hắt lên khuôn mặt nàng, mang theo một luồng ấm dịu dàng.
"Tiểu Hôi?" Lục khẽ gọi.
"A... ọ... a... ọ..." Con lừa xí Tiểu Hôi lập tức kêu lên đáp .
Nụ môi Lục càng sâu hơn, nàng theo hướng tiếng kêu của Tiểu Hôi mà bước tới. Mới hai bước, bỗng một đôi tay đỡ lấy cánh tay nàng.
"Lục , vị công t.ử tìm nàng đấy ạ." Cùng lúc đó vang lên giọng sang sảng của đang mang bầu của Triệu Nhị Ngưu: “Lục , đưa Nhị Ngưu nhà về đây, cho Tiểu Hôi ăn giúp nàng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-2-nguyen-cung-chang-tron-kiep-nay.html.]
"Đa tạ tẩu tử." Lục mỉm cảm tạ.
Nàng yên tại chỗ hồi lâu, đợi đến khi xung quanh còn tiếng nô đùa của học trò nữa, nàng mới nghiêng đầu khẽ hỏi: "Các hạ tìm ?"
Bàn tay đỡ lấy cánh tay nàng ấm, ấm xuyên qua lớp áo xanh, sưởi ấm cả cánh tay nàng, nhưng bên cạnh gì.
"Cố nhân ư?" Lục hỏi.
Lần trả lời nàng là một cái ôm ấm áp, nàng bên cạnh siết chặt lòng. Người ôm chặt eo nàng, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Lục thoạt tiên sững sờ, đó lặng lẽ tựa vai . Rất lâu , nàng mới : "Quan Lan, lâu gặp."
"Ta nãy còn đang nghĩ, nếu nàng hỏi là ai, sẽ trực tiếp bóp c.h.ế.t nàng."
"Sao thế ?" Lục khẽ : “Ta từ sớm , mùi hương liệu Thẩm đại nhân đặc biệt, lẫn ."
"Nguyên Thanh, nàng gọi là gì?"
"Được , Quan Lan, gọi sai ." Lục lập tức sửa miệng theo ý .
"Sao hôm nay ngoan ngoãn lời thế?"
"Bởi vì cuối cùng cũng nhận và duyên phận, nơi nhỏ bé thế mà cũng tìm , thực sự bội phục!" Lục Nguyên Thanh trừ: “Huống hồ bây giờ mắt thấy, võ công phế , vạn là đối thủ của Quan Lan , chuyện tự chuốc khổ bây giờ tuyệt đối ."
Thẩm Bạch khuôn mặt Lục Nguyên Thanh, cuối cùng cũng mơ hồ hiểu thuật Kim châm mà Phong Hoán nhắc tới rốt cuộc là gì. Khuôn mặt mắt đưa câu trả lời.
Thẩm Bạch từng gặp Lệ Kiếm Vân, dù chỉ là một gặp gỡ mơ hồ. Hắn đưa tay vuốt ve khuôn mặt Lục Nguyên Thanh: "Mạo hiểm lớn như để lấy kim châm , chẳng lẽ là để cho khuôn mặt xinh mới là diện mạo thật của nàng ?"
Lục Nguyên Thanh , mới nghiêm túc : "Không , mà, là để báo thù... Kim châm của vì động võ mà di chuyển, hơn nữa nó phong ấn nội lực của , nếu lấy sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch."
"Nàng khiến nhớ nhung suốt năm năm, giờ cuối cùng cũng gặp nàng, mà nàng vẫn chịu dối để dỗ dành một câu." Thẩm Bạch vốn định câu bằng giọng đùa cợt, nhưng khi lời thốt khỏi miệng, mới nhận trong đó chứa bao nhiêu bất lực và sầu muộn.
Lục Nguyên Thanh im lặng một lát, từ từ vòng tay ôm lấy eo Thẩm Bạch: "Quan Lan, khi rời khỏi kinh thành, thầm tự nhủ, nếu còn thể sống sót gặp , nhất định sẽ một câu dối trá nào với nữa."
Thẩm Bạch chấn động trong lòng, nâng khuôn mặt Lục Nguyên Thanh lên, nghiêm túc hỏi: "Câu là ý gì?"
"Vừa nãy đối câu đối còn trôi chảy thế, bây giờ ngay cả ý nghĩa một câu cũng hiểu ?"
Thẩm Bạch giận, dùng phép khích tướng: "Nàng trả lời, sẽ coi đó là ý nàng thích !"
Lục Nguyên Thanh nhịn bật : "Ừm."
Thẩm Bạch siết chặt nàng: "Thật ? Lần lừa chứ? Nếu nàng còn lừa , sẽ..."
Lời của Thẩm Bạch Lục Nguyên Thanh cắt ngang: "Xem hạnh kiểm đây của , lừa nhiều quá, khiến giờ như chim sợ cành cong !"
"Nếu bây giờ cầu với nàng, nàng sẽ lấy cớ thắng thanh kiếm trong tay nàng để từ chối nữa chứ?"
Lục Nguyên Thanh bộ suy nghĩ nghiêm túc, lắc đầu: "Sẽ !" Thấy Thẩm Bạch gì, nàng bổ sung thêm: "Ta bây giờ thể thắng ? Ta , chuyện tự chuốc khổ tuyệt đối ."
Thẩm Bạch thầm hận: "Bảo nàng với hai câu âu yếm mà khó thế ."
Lục Nguyên Thanh dựa lòng Thẩm Bạch thầm hồi lâu mới dừng , nghiêm túc hỏi: "Quan Lan, nghĩ cho kỹ. Ta bây giờ là một phế nhân, mắt cũng mù , lẽ một hai năm nữa tai cũng sẽ thấy, hoặc thể biến thành kẻ câm, kẻ liệt... Cơ thể hiện giờ lẽ vĩnh viễn thể con nữa, hơn nữa tuyệt đối sẽ đồng ý cho phu quân của nạp ... nghĩ cho kỹ, như vẫn cưới vợ ?"
Trong lòng Thẩm Bạch dâng lên nỗi đau đớn, cảm giác chua xót như vỡ tung lồng ngực, nhưng chỉ lặng lẽ ôm chặt Lục Nguyên Thanh, từng chữ một: "Tất cả những điều đó so với việc bao giờ gặp nàng nữa thì xá gì ?"
Lục Nguyên Thanh mặt , giọng nàng nghẹn ngào: "Quan Lan hiện giờ quan hàm mấy phẩm?"
Vành mắt Thẩm Bạch đỏ hoe: "Chính nhị phẩm Lại bộ Thượng thư."
"Vậy chẳng là Thượng thư phu nhân ?" Lục Nguyên Thanh nở một nụ : “Vậy mỗi tháng bổng lộc ? Có sắp xếp chỗ ăn ở ?"
Thẩm Bạch sững sờ, khoảnh khắc giọt nước mắt lăn xuống khóe mi cũng là lúc bật : "Yên tâm, ngoại trừ quan chức, những thứ còn đều đủ... Ngay cả bản quan cũng tùy ý phu nhân sai bảo."
"Đại nhân thành ý mời gọi, Nguyên Thanh há dám tuân mệnh." Nàng lập tức đổi cách xưng hô giống như năm xưa khi mới quen .
"Ta dùng lễ phu thê đãi Nguyên Thanh, đời kiếp tình đổi, Nguyên Thanh nên gọi là phu quân bắt đầu từ giờ khắc ?"
"Ta còn một yêu cầu."
"Phu nhân cứ ."
Lục Nguyên Thanh mỉm ghé sát Thẩm Bạch : "Ta phu quân một tờ văn thư, đóng ấn tín của phu quân, chính thức cưới nhập phủ Thượng thư phu nhân."
Thẩm Bạch dịu dàng ôm chặt nàng: "Giấy trắng mực đen, cũng lắm... Ta sẽ bao giờ lo lắng nàng rời bỏ nữa."
Lục Nguyên Thanh khẽ thở dài. Nói như , cuối cùng cũng an tâm ?
"Nguyên Thanh, đừng bao giờ rời xa nữa."
"Phu quân, sẽ cố gắng."
"Hửm?"
"Ta sẽ lừa nữa... Chỉ cần là trong những năm tháng còn sống, nhất định sẽ bầu bạn bên ."
"Ta sẽ tin nàng cuối cùng..."
Chấp t.ử chi thủ, dữ t.ử giải lão (Nắm tay , cùng đến già).
Giấy trắng mực đen, tuyệt hối hận.