BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 17: Khởi đầu và kết thúc

Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:18:23
Lượt xem: 180

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bẩm Hoàng thượng, đây là danh sách tất cả vật phẩm tịch thu từ Nghiêm gia: Vàng ba vạn hai ngàn lượng, bạc hơn hai trăm vạn lượng, ngoài châu báu ngọc ngà đồ cổ mấy ngàn kiện..."

Gia Tĩnh Đế ngắt lời tổng quản thái giám Thôi Phương: "Được , Trẫm nữa."

"Vâng, Hoàng thượng."

"Nghiêm Thế Phan ngày mai c.h.é.m ở cửa chợ?"

"Vâng, thưa Hoàng thượng, là ngày mai."

Gia Tĩnh Đế khẽ nhíu mày hỏi: "Nghiêm Tung ?"

"Nghiêm đại nhân đang thu dọn hành lý, chắc một hai ngày nữa sẽ lên đường về quê."

Gia Tĩnh Đế thở dài: "Truyền chỉ ý của Trẫm, lệnh cho Nghiêm Tung hôm nay bắt buộc rời khỏi kinh sư, chậm trễ!"

"Vâng." Thôi Phương khó xử cân nhắc một chút, mới : "Hoàng thượng, tiểu thần Hoàng thượng sợ Nghiêm đại nhân ngày mai thấy Tiểu Nghiêm đại nhân... nên mới đuổi Nghiêm đại nhân hôm nay. Hoàng thượng nhân hậu..."

"Ấp a ấp úng, rốt cuộc cái gì?"

Thôi Phương bồi: "Nghiêm đại nhân khi gặp Hoàng thượng một . Ông tuổi cao sức yếu, hôm nay từ biệt Hoàng thượng, ngày gặp lẽ âm dương cách biệt . Ông dập đầu cái cuối cùng cho Hoàng thượng, tạ ơn Hoàng thượng g.i.ế.c."

Gia Tĩnh Đế vội mặt , nhưng Thôi Phương vẫn thấy khóe mắt Hoàng thượng lóe lên giọt nước. Ông vội cúi đầu, giả vờ như thấy.

Hồi lâu, Gia Tĩnh Đế mới dậy, đến bên đống trân bảo ngân phiếu tịch thu từ Nghiêm phủ chất cạnh Thôi Phương, trầm mặc giây lát, cúi xuống nhặt vài tờ ngân phiếu đưa cho Thôi Phương: “Ngươi Trẫm tiễn Nghiêm Tung đoạn đường cuối cùng ."

"Vâng, Hoàng thượng."

Gia Tĩnh Đế ngân phiếu mắt, gọi Thôi Phương: "Khoan , Trẫm soạn một đạo thánh chỉ, ngươi truyền xuống, lệnh cho võ sĩ thủ thành dán ở cửa thành."

"Vâng, Hoàng thượng."

Gia Tĩnh Đế nhấc bút bắt đầu . Trong đầu ông thoáng hiện lên cảnh tượng năm xưa tịch thu gia sản Lệ Phụng Nguyên - cả Lệ phủ chỉ vỏn vẹn vài trăm lượng tiền mặt...

Khi Thôi Phương cầm thánh chỉ của Gia Tĩnh Đế cửa, dường như thấy tiếng thở dài của Hoàng thượng: "Trẫm... với Lệ Phụng Nguyên..."

Thôi Phương nghi hoặc nghĩ ngợi. Ừm, chắc là nhầm , ai chẳng đương kim Thánh thượng là c.h.ế.t cũng nhận sai?

Chưa đến giờ Ngọ, khu chợ phía cửa Tây đông nghịt . Gió đông tuy lạnh nhưng ngăn sự nhiệt tình của bách tính.

Người dân chỉ trỏ bàn tán, đại ý đều là "tội đáng muôn c.h.ế.t", “ác giả ác báo", cũng đủ thấy cái c.h.ế.t của Nghiêm Thế Phan khiến lòng hả hê đến mức nào.

Chính vì bách tính căm ghét Nghiêm Thế Phan đến tận xương tủy, nên đều đổ xô xem c.h.é.m đầu, thành thử nơi dán hoàng bảng ở cửa thành lèo tèo vài .

Một thanh niên trùm kín từ đầu đến chân dắt theo một con lừa hoàng bảng mới dán. Hắn đó lâu , lâu đến mức binh lính còn tưởng c.h.ế.t cóng tại chỗ.

"Này, mấy dòng chữ mà ngươi xem lâu thế?" Một binh lính canh giữ hoàng bảng cuối cùng nhịn hỏi.

Người thanh niên dường như chút ngượng ngùng : "Vị quan gia , mắt mũi tiểu nhân lắm, chữ hoàng bảng nhỏ..."

"Hóa ngươi mắt kém ? Huynh còn tưởng ngươi đông cứng chứ, ha ha ha!" Hai tên lính canh phá lên.

"Đừng buồn, trai." Một bàn tay già nua vỗ vỗ vai thanh niên đang im lặng: “Mắt mù thì gì đáng buồn? Tâm mù mới đáng sợ! Để lão già cho hoàng bảng nhé."

Ông lão phía rướn lên, run rẩy : "Hoàng thượng , ba năm cả nhà Lệ Phụng Nguyên Lệ đại nhân tru di cửu tộc vì tội mưu phản là oan. Lệ đại nhân thanh liêm chính trực, là một vị quan , việc của Lệ gia từ nay bình phản. Nếu hậu nhân Lệ gia nguyện vọng quan vẫn thể tham gia khoa cử, hậu nhân Lệ gia đều xá tội..."

"Được đấy chứ, Triệu lão , mắt mũi ông vẫn tinh tường lắm." Một tên lính canh dường như khá quen với ông lão, trêu đùa thoải mái.

"Cái thằng , khác hẳn mày thế? Đệ ngươi ở trường tư thục nhà , ngoan ngoãn lắm đấy..."

"Đáng thương thật, hậu nhân Lệ gia đều xá tội, nhưng Lệ gia gì còn hậu nhân nào?" Một khác chen .

"Ta mà, Lệ đại nhân là quan , thể mưu phản? Ta thấy Hoàng thượng cũng lúc tỉnh lúc hồ đồ..." Một gã hán t.ử say rượu sán xem hoàng bảng.

"Lại uống say nhảm , cẩn thận bắt đấy."

"Ái chà, tuyết rơi ..."

Trước hoàng bảng dần tụ tập lác đác vài , thanh niên mắt kém lẳng lặng lùi khỏi đám đông. Hắn quấn chặt y phục , co ro vì lạnh.

Đi vài bước, mới dừng ngửa mặt trời. Tuyết mùa đông trắng xóa rơi lả tả từng mảng lớn, rơi xuống mặt, lạnh buốt, nhưng cảm thấy thấu xương.

Hơi nóng thanh niên thở bốc lên như sương khói, bay đến chân trời tan biến.

Cha, cuối cùng con cũng . Cha cuối cùng cũng thể trong sạch. Lệ gia còn là nghịch thần mưu phản nữa. Trong mắt vị Hoàng thượng mà cha trung thành đổi, cha vẫn là Lệ đại nhân vì nước vì dân... Cha, cha vui ?

---

Nghiêm Thế Phan cuối cùng cũng c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-17-khoi-dau-va-ket-thuc.html.]

Từ Giai - giám trảm thở phào nhẹ nhõm, sang Thẩm Bạch bên cạnh, thấy đang ngẩn ngơ những bông tuyết rơi xuống đất.

"Quan Lan, con tâm sự ?"

Thẩm Bạch lắc đầu: "Thầy, con bỗng cảm thấy thứ về điểm xuất phát, khiến con thấy... mệt mỏi."

Từ Giai cau mày kịp gì, thấy tiếng dân chúng hô hào: "Cửa thành dán hoàng bảng , hình như liên quan đến Lệ đại nhân g.i.ế.c ba năm , là bình phản cho Lệ gia !"

"Thật ..." Đám dân chúng thích xem náo nhiệt lập tức giải tán, chạy ùa từ đài giám trảm Nghiêm Thế Phan sang phía cửa thành dán hoàng bảng như xem hội.

Thẩm Bạch bật dậy, lao vụt .

Từ Giai cản kịp, đành gọi với theo: "Quan Lan thế?"

"Thầy, con việc , phiền thầy lo liệu nốt..." Giọng Thẩm Bạch thất thần vọng từ xa.

Trời tối sáng, suốt một đêm ròng, Thẩm Bạch ở cửa thành đợi nghĩ sẽ xuất hiện.

Kết quả thì ? Chẳng gì cả.

Không rửa sạch oan khuất cho Lệ gia ? Không luôn miệng bình phản cho Lệ đại nhân ? Không chứng minh cho Hoàng thượng thấy ông sai ? Tại xuất hiện? Tại khi ngày cuối cùng cũng đến, đó... đó màng đến nữa?

Nàng mà thực sự đến một , nàng mà thực sự , bặt vô âm tín.

Nếu ngay cả thứ nàng quan tâm nhất cũng đổi một ngoái cuối cùng của nàng, kiếp vĩnh viễn gặp nàng nữa ? Hắn tìm nàng đây? Hắn còn thể tìm nàng ?

Đại nhân, ngài cần đợi , càng cần tìm .

Thật bình tĩnh, thật tuyệt tình, thật sắt đá.

Nguyên Thanh, hóa giữa và nàng, ngay từ khi bắt đầu gặp gỡ, định sẵn là thua nàng vĩnh viễn. Không vì nàng thông minh hơn , mà vì yêu nhiều hơn, yêu sâu hơn, yêu đến mất cả lý trí, yêu đến t.h.ả.m bại ê chề.

Có lẽ xưa nay đều là cưỡng cầu nàng thôi. Thẩm Bạch tự giễu, lê đôi chân cứng đờ rời khỏi cửa thành, ngược trở về.

Sáng sớm. Tuyết lạnh. Người thưa.

---

Một năm , triều đình và Thát Đát khai chiến ở biên quan. Thẩm Bạch chủ động xin chỉ Đốc quân tiền tuyến, đến vùng biên ải khổ hàn đốc chiến. Gia Tĩnh Đế vui vẻ chấp thuận.

Triều đình đang lúc dùng , thế hệ trẻ hiếm ai gan mưu như Thẩm Bạch. Đám quan văn thấy chiến sự ai nấy đều co vòi, nên việc Thẩm Bạch chủ động xin khiến Gia Tĩnh Đế vô cùng tán thưởng. Trước khi Thẩm Bạch rời kinh, Gia Tĩnh Đế đích đưa tiễn, còn hứa đợi Thẩm Bạch từ biên quan trở về sẽ cho nhập Nội các.

Những kẻ tưởng đầu óc Thẩm Bạch vấn đề giờ mới thấy thực sự là thâm sâu khó lường. Nhìn tưởng là giáng chức tiền đồ ảm đạm, thực là "liễu ám hoa minh", một bước lên mây. Thế là đủ loại ánh mắt ngưỡng mộ, ghen ghét, châm chọc khiêu khích, mong c.h.ế.t ở biên quan đều đổ dồn Thẩm Bạch. Thẩm Bạch - kẻ trở thành mục tiêu công kích vẫn luôn im lặng.

Tại chủ động biên quan? Câu hỏi cha cũng từng hỏi khi , nhưng vẫn trả lời.

Tại ư? Hắn nên lời, bởi vì lý do trong đáy lòng thật sự sẽ khiến những kẻ đoán mưu sâu kế hiểm thất vọng tràn trề, và cũng hổ khi để khác .

Tuy thừa nhận, nhưng từ khi Lục Nguyên Thanh là Lệ Kiếm Vân, câu hỏi cứ ám ảnh .

Lục Nguyên Thanh , một cách dứt khoát chút lưu luyến. Tại ? Vì nàng yêu . Tuy trong lòng nghĩ như , nhưng Thẩm Bạch tìm lý do nào khác, cũng bởi sự tự tin của Lục Nguyên Thanh mài mòn từng chút một .

Lệ Kiếm Vân từng yêu Duật Ba Lam, họ từng yêu . Dù cảm giác ghen tuông luôn cố tình đè nén, nhưng sự thật bày mắt, Thẩm Bạch tự lừa dối .

Một bên là từng yêu, một bên là từng yêu sâu đậm, bài toán chọn lựa , bất kỳ ai cũng nên chọn thế nào ?

Vậy thì... liệu nàng tìm Duật Ba Lam ?

Suy đoán ngày đêm giày vò Thẩm Bạch. Nếu tận mắt đến biên quan xem thử, e rằng cuối cùng sẽ phát điên. Thế là xin chỉ, lên đường.

Gặp Duật Ba Lam, Thẩm Bạch chút cảm khái. Duật Ba Lam trông khác xưa. Nước da vốn trắng trẻo giờ rám nắng, tính tình trầm mặc nội tâm cũng trở nên cởi mở hơn. Hắn sống hòa đồng với binh lính ở đây, trông ngày càng giống cha - tướng quân Duật Thiếu Xuân.

Vị Trạng nguyên lang hảo tì vết, ý khí phong phát trong ký ức và đàn ông một nhung trang đầy khí khái cứng cỏi mặt Thẩm Bạch dường như khó trùng khớp với .

Nơi hợp với Duật Ba Lam. Hắn sống ở đây .

Nơi cách kinh sư ngàn núi vạn sông, Duật Ba Lam chuyện xảy trong kinh, Thẩm Bạch cũng nhắc tới.

Nếu Duật Ba Lam thể biến Lệ Kiếm Vân thành một hồi ức sâu thẳm trong tim, hà cớ gì chủ động khơi những tơ vương rối rắm trong quá khứ?

Nói ích kỷ cũng , ghen tuông cũng , nhắc tới, là nhắc tới.

Khi trong lòng điều vướng bận, bạn sẽ thấy thời gian trôi qua nhanh. Một năm tựa như cái chớp mắt. Trong một năm , vô giao tranh với Thát Đát, cuối cùng quân Thát Đát tạm thời rút lui.

Chiến công của Duật Ba Lam bắt đầu dày lên. Trước khi Thẩm Bạch rời , thánh chỉ của triều đình cuối cùng cũng xuống.

Duật Ba Lam trở thành Duật tướng quân. Giống như cha , là Duật tướng quân.

Thẩm Bạch cuối cùng cũng rời khỏi biên quan, vì Hoàng thượng hạ chỉ gọi về, mà vì ở đây từng một tên là Lục Nguyên Thanh.

Loading...