BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 14: Máu Nhuộm Đạo Quán
Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:44:00
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm buông xuống Biện Thành, tối nay khác hẳn đêm. Hôm nay là rằm tháng bảy - Trung Nguyên Tết Quỷ.
Bách quỷ hành, sinh nhân né tránh... Người thường nhắc đến Tết Quỷ là nghĩ ngay hai câu , nhưng thực tế hẳn . Đêm nay phố đặc biệt náo nhiệt, dù đến mức chen chúc nhưng qua ngớt.
Đã thả đèn hoa đăng dọc bờ sông. Những chiếc đèn hồng hồng, dáng tựa hoa sen, lập lòe ánh lửa mờ ảo tụ giữa dòng, như bàn tay vô hình dẫn dắt, cuối cùng xuôi theo dòng nước trôi , càng lúc càng xa. Cùng với đèn hoa đăng dần mờ nhòa là tiếng nghẹn ngào tựa lời thì thầm ai oán.
Trong tiếng nỗi bi thương nhớ , đại nguyện mong tiên nhân che chở, cũng lời cầu phúc trừ tà.
Chiều tà mờ ảo, sóng nước lững lờ trôi, ánh mắt dõi theo những hoa đăng xa dần, mơ hồ thấy những đốm lửa leo lét nơi lưng chừng sườn núi Phục Thánh phía tây Biện Thành. Đêm nay, trong đạo quán Thiên Thanh sẽ diễn một buổi pháp hội siêu độ long trọng. Sớm vô dân chúng thành tâm vây quanh cửa đạo quán, chờ nghi thức cuối cùng bắt đầu.
Bàn thờ tế lễ dựng sẵn, từ bậc đầu tiên bày hương nến và tiền dầu, từng bậc một kéo dài lên cao, ở vị trí tối thượng cúi chúng sinh, tất nhiên là ba tôn thần của Đạo gia: Thái Thượng Lão Quân, Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Đạo Quân.
Chỉ là pháp hội vẫn bắt đầu, nên tượng ba vị Đạo Quân đều phủ vải thêu Thái Cực đồ cùng Càn Khôn Bát Quái. Trên bàn thờ chất đầy lễ vật phong phú, bầu trời lấp lánh ánh sáng mê .
Hai bên bàn thờ là những đồ tế lễ mà dân chúng tự nguyện mang đến: củi, gạo, dầu, muối. Ai dâng tiền dầu hương nhiều thì riêng một bàn thờ độc lập, cắm lá cờ tam giác màu đỏ ghi tên cúng. Phía là những lễ vật lẻ tẻ xếp thành đống san sát.
Trong đèn màu Bát Bảo Lưu Vân ở bên cạnh, sáp nến cháy quá nửa, giờ là giờ Tuất.
Đạo quán Thiên Thanh trong ngoài chật kín , chỉ chờ quán chủ Thiện Thanh Chân Nhân xuất hiện, là buổi pháp hội náo nhiệt sẽ chính thức bắt đầu.
Cuối cùng, ngàn mong đợi - Thiện Thanh Chân Nhân - cũng xuất hiện trong tầm mắt , chỉ là hôm nay bà ăn mặc thật khác thường.
Chiếc đạo bào màu đen khoác khiến hình bà thoắt chốc trở nên cao ráo hơn. Trong màn đêm, chiếc mặt nạ gương mặt bà càng thêm rợn ngợp. , chính loại mặt nạ trừ tà từng bán trong chợ Biện Thành dịp Trung Nguyên , giờ đang đeo mặt bà. Khác biệt duy nhất là mặt nạ của Thiện Thanh Chân Nhân trông dữ tợn và hung ác hơn nhiều. Chiếc mặt quỷ với nanh vuốt sắc lẻm sống động như thật, ánh trăng mờ còn lóe lên tia sáng lạnh buốt khiến bất an, ảo giác rằng bất cứ lúc nào nó cũng thể há miệng khổng lồ mà tàn sát, nuốt chửng hết thảy sinh linh mắt.
Bà tay trái cầm phất trần đạo gia, tay bất ngờ giương cao một ngọn bạch phan dẫn hồn c.h.ế.t. Lá cờ trắng đối lập với đạo bào đen sì khiến ai cũng lạnh gáy.
Cánh tay bà động. Phất trần và phan trắng trong tay dường như trong khoảnh khắc sống dậy, vũ điệu xoay tròn đến hoa mắt khiến cảnh tượng mắt trở nên mơ hồ, song kỳ dị mà cuốn hút ánh của .
Dân chúng rời mắt, sợ hãi thôi thúc bởi tò mò. lúc , một tốp mặc đạo bào đen lũ lượt bước , nhanh chóng xếp thành những hàng ngũ hoa mắt chóng mặt. Những chiếc mặt nạ dữ tợn biến hóa ngừng, như từng gương mặt đang giãy giụa tuyệt vọng trong địa ngục u tối.
Tiếng hừ hòa tiếng ngâm vang lên, dần dần lớp lớp chồng chéo, khi xa khi gần. Âm thanh từ đạo quán chật ních lan , bỏ sót một góc nào. Dân chúng trợn to mắt cảnh tượng mặt, trong tai chỉ còn văng vẳng tiếng hát như in sâu tâm trí: "Nghe giọng c.h.ế.t thì thầm, ngân nga mãi chẳng rời; Nhìn suối U Minh chảy ngừng năm tháng nọ, uống canh Mạnh Bà tiền trần dứt, kiếp chẳng tìm, chỉ còn cô quạnh ngàn năm chẳng ai ..."
Kèm theo đó là điệp khúc của đám áo đen: "Cầu Nại Hà, đường Nại Hà, thị phi chẳng qua sông Vong Xuyên. Đá Tam Sinh, Tam Sinh chẳng phân đúng sai, bờ Vọng Hương gặp Mạnh Bà..."
"Sinh t.ử mấy ngàn dặm, rượu lạnh tiễn giấc dài. Khách qua hồn phiêu bạt, mưa đắng xối mộ hoang. Giờ tới, tro bay là ai? Một giấc Hoàng Lương, cốt khô chôn quan tài..."
Thiện Thanh Chân Nhân niệm chú, bước tới bàn thờ Tam Thanh tôn thần. Giọng qua mặt nạ mơ hồ khó phân biệt, chỉ còn dư âm ngân nga khắp đạo quán.
"Lễ tế bắt đầu ..." Lời bà dứt, bỗng thấy bà giơ tay hất tấm vải Thái Cực đồ che mép tượng Thái Thượng Lão Quân. Ngay đó, một cảnh tượng kinh hãi hiện mắt .
Nơi lẽ đặt tượng Thái Thượng Lão Quân giờ xuất hiện một con quái điểu đỏ rực, một cánh vươn lên, một cánh rủ xuống, đôi mắt chim khổng lồ như bốc lửa giận dữ vô tận. Lông đỏ xòe như từng lưỡi d.a.o đang bay tới...
"Hỏa, hỏa điểu minh..." Trong đám đông vang lên tiếng kêu hoảng loạn.
Đêm nay là rằm tháng bảy, Trung Nguyên Tết Quỷ. Truyền thuyết về quỷ điểu thiêu đốt tam giới nay hiện với bộ dạng hung hãn nhất, khiến nỗi kinh hoàng kìm nén nổi tràn khắp lòng , cuồn cuộn lan khắp thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-14-mau-nhuom-dao-quan.html.]
Đám đông đen nghịt vô thức lùi , đàn bà ôm con hoảng hốt bịt chặt miệng đứa trẻ đang , sợ ác quỷ liếc mắt trúng.
Khung cảnh bắt đầu hỗn loạn, nhưng thứ chỉ mới khởi đầu, thể để xem nhanh chóng rút lui? Rất nhanh phát hiện cổ tượng Hỏa Điểu Minh treo một tấm thẻ gỗ, đó hình như chữ. Tấm thẻ tròn theo gió, đến khi mặt chữ xoay , họ đồng loạt hít một lạnh buốt.
Chỉ ba chữ - một cái tên. Một cái tên mà dân chúng chẳng lạ lẫm: Triệu Hữu Quý.
"Đó chẳng tên viên ngoại hiệu gạo nhà họ Triệu ? Ông , ông ..."
"Triệu viên ngoại c.h.ế.t , tìm thấy ông trong ngôi miếu đổ nát ở rừng phía Nam thị, cháy thành tro than..."
"Tết Quỷ hiến tế! Tết Quỷ hiến tế... Thì là thật! Là thật!" Một lão hán bất chợt gào lên: "Trước đây ở quán góa phụ họ Diêu đồn rằng tiểu thư nhà họ Triệu và con trai lão Lưu dâng cho Quỷ Kiều Cơ và Oán Khu Hồn. Giờ xem viên ngoại Triệu là tế phẩm cho Hỏa Điểu Minh..." Giọng ông run rẩy, chẳng giấu nổi kinh sợ.
Mọi đều lời lão hán sững sờ, hẹn mà cùng về những tượng thần lột bỏ tấm vải. lúc , gió nổi lên, theo tấm vải Thái Cực đồ tung bay mà lên, hai pho tượng hiện - một là nữ nhân ánh mắt trống rỗng, ướt đẫm, một là nam nhân tay trái xách thủ cấp, cổ vẫn nhỏ máu.
Không Nguyên Thủy Thiên Tôn và Linh Bảo Đạo Quân, chỉ Quỷ Kiều Cơ và Oán Khu Hồn.
Trên chúng cũng treo thẻ gỗ, chữ khắc đó như lời chú độc xuyên thẳng mắt .
Tên Quỷ Kiều Cơ là Triệu Tú Vân, còn Oán Khu Hồn là Lưu Nhạc.
Cảnh tượng vượt ngoài sức tưởng tượng. Pháp hội trong khoảnh khắc biến thành yến tiệc của ác quỷ. Mọi kinh hoàng co rúc , chẳng dám thở mạnh.
Vẫn còn hai pho tượng lột vải.
Đạo quán Thiên Thanh ngoài Tam Thanh, còn thờ hai vị tiên nhân - vốn truyền rằng đắc đạo phi thăng ngay núi Phục Thánh . Vì đạo quán dựng nơi đây, đồng tông Đạo gia, nên cùng phụng thờ.
trong mắt dân chúng lúc , tượng tấm vải phun trào khí quỷ, há cái miệng dữ tợn chờ nuốt sống họ.
Thiện Thanh Chân Nhân bước tới hai pho tượng, kéo phăng tấm vải che tượng bên trái. Một gương mặt vặn vẹo treo lơ lửng lộ , là ác quỷ mười đời Thần Ẩn Thiên Cẩu. Trên cổ tượng cũng thẻ gỗ khắc tên góa phụ họ Diêu.
Cảm giác nghẹt thở, tuyệt vọng, sợ hãi lặng lẽ bao trùm đạo quán Thiên Thanh Nữ. Dân chúng chỉ mong đêm Tết Quỷ cầu bình an, nào ngờ rơi hang ổ ác quỷ ngụy trang. Đêm Tết Quỷ, tất cả ánh trăng u ám bộc lộ chân tướng.
Còn thiếu một pho tượng cuối cùng. Sẽ là ai? Tim đập dồn dập. Họ chờ Thiện Thanh Chân Nhân tiến tới kéo tấm vải, nhưng trong lòng giằng xé: nếu vén tấm vải cuối cùng, liệu nghi lễ hiến tế ác quỷ chính thức bắt đầu? Không ai đáp án. Tất cả ánh mắt dồn về Thiện Thanh Chân Nhân.
Bà đeo mặt nạ, chẳng ai đoán vẻ mặt thế nào. Bà lặng lẽ tượng cuối cùng phủ vải, bật . Tiếng khiến rợn , như , như mãn nguyện, như chỉ đơn thuần là .
Giống như lúc bắt đầu đột ngột, tiếng cũng đột ngột chấm dứt. Ngay khoảnh khắc , ánh thép lạnh lóe lên từ tay bà. Tay vốn cầm phan run nhẹ, chợt hiện một thanh kiếm lưỡi trắng. Bà buông phan cầm kiếm chỉ trong tích tắc, giơ ngang kiếm, nhanh như chớp đ.â.m pho tượng cuối cùng còn phủ vải.
"Phụt!" Tiếng lưỡi thép xuyên thịt, tiếng m.á.u b.ắ.n loang tấm vải. Đám đông c.h.ế.t lặng, tấm vải dần dần m.á.u nhuộm đỏ, thốt nổi lời nào.
Đó là tượng đang chảy m.á.u ? Tất nhiên , tượng gì chảy m.á.u ? Vậy thì... m.á.u của ai?
"Lên tận Bích Lạc xuống Hoàng Tuyền, cuối cùng cũng mặt mũi gặp nàng." Giọng Thiện Thanh Chân Nhân bất ngờ trở nên rõ ràng, âm thanh vốn khó phân biệt mặt nạ giờ thật rõ.
Đó là giọng một đàn ông.