BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 14: Bất Lực Vô Kế

Cập nhật lúc: 2025-11-19 06:13:26
Lượt xem: 183

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Nguyên Thanh cuối cùng cũng thở phào một dài : “Đã kể xong . Đại nhân còn cần bổ sung gì nữa ?”

“Ta sớm , luận về phá án, bằng Nguyên Thanh, xin cam chịu thua.”

Thẩm Bạch chăm chú sắc mặt Lục Nguyên Thanh, dè dặt .

Lục Nguyên Thanh lắc đầu tự giễu: “Không, thua . Vụ án thua thảm, thua đến tan tác.”

Thẩm Bạch khẽ sững : “Nguyên Thanh…”

“Vụ án , đại nhân thắng . Đại nhân, thua ngài.”

Khóe môi Lục Nguyên Thanh hé một nụ lạnh lẽo ánh nến, càng thêm mỏng manh: “Đại nhân, ngài định khi nào g.i.ế.c đây? Là bây giờ, là…”

“Nguyên Thanh!”

Thẩm Bạch siết chặt bờ vai nàng: "Ngươi đừng …”

“Không g.i.ế.c ư?”

Lục Nguyên Thanh nhíu mày, hỏi vặn ,

“Không g.i.ế.c , đại nhân sẽ ăn thế nào với Phùng Ngạn Thu?”

Thẩm Bạch như còn nhận nàng, chỉ ngơ ngẩn thốt nên lời.

“Chuyện cũ mười năm , ân huệ của Hoàng thượng bao la, bí mật xảy trong Chu viên, tất cả những chuyện đều c.h.ế.t. Ta nghĩ, ngay cả Chu lão phu nhân, cuối cùng điều bà chờ đợi cũng chỉ là thánh chỉ của Hoàng thượng ban thưởng hậu táng, khi còn truy phong thêm chút danh hiệu khi c.h.ế.t… Thế còn thì ? Với phận kẻ giải mật tự cho thông minh, chẳng tự lượng sức, sẽ c.h.ế.t thế nào đây?

“Đêm đó, Tống hộ vệ say đến bất tỉnh nhân sự, Thiệu Ưng kẻ thần bí dẫn , đại nhân thì giam trong kỳ môn trận của Chu Diên An, chỉ còn theo sự dẫn dắt của Phùng Ngạn Thu mà tìm Chu Yểu Nương. Cách sắp đặt như , kết quả quá rõ ràng. Người c.h.ế.t là , bởi vì quá nhiều. Thứ trúng trong giếng chẳng thi độc gì cả, Chu Yểu Nương lâu ăn xác c.h.ế.t . Thứ trúng là độc mà Chu Yểu Nương bôi lên lưng . Nàng g.i.ế.c , và Phùng Ngạn Thu sớm sai khiến nàng tay. Đại nhân, ngài về còn cứu sống , là ngược ý . Hắn sắp xếp chu cho cái c.h.ế.t của , ngài hà tất vì mà trở mặt với ? Phùng Ngạn Thu dám động tĩnh lớn như trong Chu viên, tất nhiên là nhận ý chỉ của Hoàng thượng. Cẩm Y Vệ chỉ lệnh Hoàng thượng. Đại nhân, ngài còn tiền đồ rộng mở, nước cờ cân nhắc cho kỹ.”

Trên gương mặt Thẩm Bạch thoáng qua vẻ đau đớn, nghiến răng : “Tại ngươi tất cả chứ? Giả vờ , lẽ nào ngươi ? Ngươi ghét nhất ở ngươi điều gì ? là lúc , ngay cả khi như thế, ngươi vẫn còn tỉnh táo khuyên … Ta thật …”

“Muốn bóp c.h.ế.t ?”

Lục Nguyên Thanh cong môi khó chịu: “Đại nhân, bộ dạng bây giờ của ngài thật mất hết phong độ… Tỉnh táo ư? Thực chẳng hề tỉnh táo chút nào, vụ án chẳng thấu. Chu Yểu Nương với ngón diễn xuất vụng về mà vẫn thể đả thương , thấy Chu Yểu Nương và Thúy Vân lượt c.h.ế.t , nghẹn thở nổi… Ha ha, ngài xem , đại nhân, cũng chỉ như thế, chẳng gì đặc biệt, cũng lừa, cũng trúng độc, cũng thể ngã xuống như phế vật. Người như , đại nhân sẽ còn gặp thôi, thực sự cần chấp nhất.”

Lồng n.g.ự.c Thẩm Bạch phập phồng dữ dội: “Ngươi cái gì? Rốt cuộc ngươi đang cái gì thế! Ngươi đang giận ? Vậy cần gì nghĩ cho ? Nào, vì giữ mạng mà mở miệng lừa gạt ! Với trí tuệ của ngươi, vài lời khiến động lòng thì gì khó? Nói ! Nói ! Nói rằng ngươi thích , ở mãi bên , xa , ! Nếu ngươi , sẽ thả ngươi , thật đấy! Cho dù Hoàng thượng trách tội, cho dù là…”

“Đại nhân chỉ chí hướng đến thế thôi ? Những lời cứu dân khổ nạn ngày chẳng qua chỉ cho lệ thôi nhỉ?”

Lục Nguyên Thanh lạnh lùng mỉa mai,

“Ta từng , phu quân của khiến ngưỡng mộ. Đại nhân mà vô dụng thế , cho dù còn sống, cũng sẽ đồng ý lời cầu hôn của ngài.”

Nghe , Thẩm Bạch từ từ ôm chặt nàng hơn: “Nguyên Thanh, ngươi thích một chút, đúng ? Có ? Có … Ta sẽ để Phùng Ngạn Thu động đến ngươi , hứa! Ta thực sự hết kế hoạch của . Chu viên thuộc quyền quản hạt của , nếu tương lai phát hiện dâng tấu đàn hặc, chắc chắn sẽ tay , kéo cùng chung con thuyền… Ta thật lòng thích nàng, Nguyên Thanh, nếu thực sự , thể giấu nàng?”

Đại nhân, ngài trở nên trẻ con như ? Với dáng vẻ , thể là đối thủ của Phùng Ngạn Thu ?

Trong lòng Lục Nguyên Thanh thoáng qua vô tiếng thở dài.

Nói một dài như thế, thật sự mệt mỏi quá .

Nàng khẽ nghiêng đầu, tựa lên vai Thẩm Bạch.

Chút sức lực cuối cùng để thêm một câu, rốt cuộc cũng chẳng còn.

...

Một trận mưa thu, một trận giá lạnh.

Năm nay mưa thu dường như đến sớm hơn hẳn, mới đầu tháng chín thôi mà lác đác bao nhiêu cơn mưa. Bầu trời âm u bao phủ Biện Thành, khiến lòng cũng nặng nề, u ám.

Vết m.á.u và dấu vết g.i.ế.c chóc trong Chu viên, đến sáng hôm biến mất còn chút tăm .

Phùng Ngạn Thu đem chuyện bí mật g.i.ế.c trong Chu viên dâng tấu khẩn cấp về Kinh sư, nhưng bản thì vẫn rời Biện Thành.

Hắn dọn nha môn huyện Biện Thành, ở suốt nửa tháng trời.

Từ khi Phùng Ngạn Thu trú tại nha môn, Thẩm Bạch bèn bận rộn hẳn lên. Ngày nào cũng đưa Lục Nguyên Thanh ngoài tra xét.

Lệnh điều động của Thẩm Bạch xuống, giờ chỉ chờ tân Huyện lệnh Biện Thành đến tiếp nhận ấn tín mà thôi.

Quả đúng như dự đoán của Lục Nguyên Thanh đó, kế nhiệm Thẩm Bạch giữ chức Huyện lệnh Biện Thành là Quách Thông. Quả nhiên, Thẩm Bạch tiến cử ông .

Ngồi ở lầu hai lầu Thiên Hương, tại chỗ quen thuộc, Thẩm Bạch gọi một bình .

“Đại nhân, ngày nào cũng công khai tránh mặt Phùng Ngạn Thu thế , chẳng cũng cách ?”

Lục Nguyên Thanh buồn chán, chuyện đưa mắt ngoài cửa sổ.

“Đợi thêm vài ngày thôi. Chờ Quách đại nhân đến nhậm chức, chúng sẽ lên đường về Kinh. Khi đó rời Biện Thành, còn thể bám mãi ở đây ?”

Thẩm Bạch cúi đầu uống ,

“Đợi đến Kinh thành, càng dám manh động. Yên tâm , Nguyên Thanh, ở đây, dám động đến nàng .”

“Ta thì , chỉ là đại nhân cứ đối chọi với như thế…”

Lục Nguyên Thanh khẽ nhíu mày, tiếp.

Nàng vốn tưởng như Thẩm Bạch, lão luyện chốn quan trường, sẽ chẳng bao giờ cần đến lời khuyên của nàng. Không ngờ cuối cùng, lúc nàng mở miệng khuyên can, tất cả chỉ vì nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-14-bat-luc-vo-ke.html.]

Nàng đầu Thẩm Bạch đang cúi xuống nhấp .

Cuộc gặp gỡ giữa nàng và , từ đầu sai lầm . Sửa chữa sai lầm duy nhất, là kết thúc nó khi nó biến thành sai lầm lớn hơn, thể vãn hồi.

Phải, cũng nên kết thúc thôi.

Nghĩ , Lục Nguyên Thanh cúi đầu khẽ nhấp một ngụm trong chén.

Đắng, thật đắng. Không hiểu hôm nay đắng đến khó nuốt.

“Nguyên Thanh đang nghĩ gì ?”

Thấy nàng chén đến ngẩn , Thẩm Bạch hỏi.

“Ta đang nghĩ, đại nhân lấy danh nghĩa tra xét mà ngoài, cũng chẳng tiện thực sự nán quán rượu lâu quá ?”

Thẩm Bạch : “Gần đến vụ thu hoạch … Hay là đồng xem thử thế nào?”

“Ừ.”

Lục Nguyên Thanh gật đầu tán thành đề nghị .

Mùa , cánh đồng lúa mì hẳn là nơi náo nhiệt nhất. Ai nấy đều bận rộn, những bóng dáng cần cù qua giữa ruộng đồng, thỉnh thoảng lũ trẻ con nô đùa, lăn lộn bờ ruộng.

Chạm nhẹ một bông lúa trĩu hạt, cẩn thận tránh khỏi đám ruộng lúa nước, cuối cùng Lục Nguyên Thanh nở một nụ mỏng manh.

“Ta thấy họ hạnh phúc.”

Nàng bỗng nhiên cảm khái.

“Ai cơ?” Thẩm Bạch hỏi.

“Họ, các bà các tỷ, và cả bọn trẻ nữa. Một năm cực nhọc, dồn bao mồ hôi, để giờ phút mới thể nở nụ thỏa mãn, khiến khác hâm mộ đến thế.”

“Nguyên Thanh, nàng thích cuộc sống đồng quê thế ? Các cô gái chẳng đều thích mặc gấm vóc lụa là, ăn vận thơm tho, cùng khoe khoang đó ?”

Nhìn nàng, Thẩm Bạch chợt chăm chú:

Vẫn bộ áo bào xanh cũ kỹ , vẫn gương mặt thường ngày như đang mơ hồ. Nếu tự phát hiện, lẽ thực sự vẫn coi nàng là nam nhân. Nàng chẳng giống nữ t.ử chút nào: trầm lặng, thông minh, bình tĩnh, vững chãi… Tất cả đều từng đổi. ngay lúc , từ nụ khẽ thoáng qua, thấy nơi khóe mắt chân mày nàng ẩn giấu nét dịu dàng, một thoáng nhu tình đàn bà.

“Đại nhân, xem ngài thật sự thích .”

Lục Nguyên Thanh bỗng mở miệng trêu chọc,

“Dọc đường , ngài lén tám đấy. Gương mặt thực sự khiến ngài kinh diễm đến thế ?”

“Phải, kinh diễm đến mức chịu nổi.”

Thẩm Bạch bật ,

“Nguyên Thanh, về Kinh thành thành với ?”

“Được thôi, thắng thanh Đoạn Nhật kiếm của hãy .”

“Thì nàng còn nhớ chuyện .”

Thẩm Bạch khẽ buồn bã:

“Ta tưởng nàng quên mất .”

Cuối cùng, thanh Đoạn Nhật kiếm , Lục Nguyên Thanh vẫn chôn gốc ngô đồng trong ngôi nhà cũ của họ Lệ.

Từ khi Phong Hoán rời , nàng cũng chẳng bước chân đó nữa.

Hiện tại, thanh Đoạn Nhật kiếm đang ngay tấm ván giường trong phòng nàng.

Đêm nay quả nhiên mưa.

Lục Nguyên Thanh bên cửa sổ, ngẩn ngơ những hạt mưa nối rơi ngoài hiên.

Hành trang nàng thu dọn xong, vốn cũng chẳng bao nhiêu.

Đến đây chỉ một bọc vải xanh, rời cũng chỉ .

À… nghĩ kỹ thì nàng cũng thêm một thứ... con lừa xám nhỏ.

Vốn định để con lừa trong nha môn Biện Thành, nên bao lâu nay nàng cũng đến thăm nó. đêm nay sắp rời , nàng cuối cùng vẫn nhịn nó từ xa. Không ngờ nó như loài chó, cách xa thế mà vẫn nhận nàng, cứ “ ưm, ưm” gọi ngừng. Lục Nguyên Thanh đành bước đến dỗ dành.

Nó vẫn xí như : bụng to, chân ngắn, lông trụi, mắt lệch…

Thế nhưng chẳng hiểu , nàng chẳng nỡ rời xa con lừa , nhất là khi nó thè lưỡi l.i.ế.m mu bàn tay nàng.

“Tiểu Hôi, xem như chúng kết duyên từ một cái l.i.ế.m nhé?”

Nhớ cảnh mua nó khi , Lục Nguyên Thanh ôm lấy cổ nó.

Con lừa cái lưỡi ấm áp, ướt át.

Thôi thì mang nó cùng.

Nàng âm thầm nghĩ .

Loading...