BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 13: Người Thứ Năm

Cập nhật lúc: 2025-11-18 05:43:59
Lượt xem: 169

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hành lang nha môn Biện Thành thiết kế theo hình vòng cung. Vừa bước qua cửa Nguyệt Lượng, Lục Nguyên Thanh trông thấy Dư Quan Trần. Vị sư gia từ tới giờ bao giờ tỏ ưa thích , ngoài những dịp bất đắc dĩ, y hầu như chẳng thèm chuyện, lúc nào cũng giữ thái độ lạnh nhạt. Như lúc , Lục Nguyên Thanh tin chắc y thấy , mà vị sư gia mắt cao hơn trán vẫn bộ thấy, định rẽ sang hướng khác để tránh mặt.

Khóe môi Lục Nguyên Thanh nhếch lên một nụ khó hiểu. Hôm nay, định để Dư Quan Trần lờ dễ dàng như . Hắn cất giọng gọi: "Dư Sư gia, xin hãy dừng bước một chút."

Vừa , nhanh chân bước lên, chặn đường Dư Quan Trần, cho y giả vờ thấy mà bỏ .

Dư Quan Trần dừng , vẫn lưng về phía Lục Nguyên Thanh, ngoảnh mặt . Một lúc lâu , y mới lạnh lùng hỏi: "Có việc gì?"

Ngay cả một tiếng xưng hô cũng , càng thèm một chút khách sáo.

Nghe , Lục Nguyên Thanh những tức giận, trái còn nở nụ tươi hơn: "Nghe mấy năm nay ở Biện Thành, Dư Sư gia vô cùng tận tâm, xử lý từng hồ sơ vụ án một cách tỉ mỉ. Dù là việc lớn nhỏ, ngài đều đích lo liệu, việc đều chu , thật khiến Lục mỗi khâm phục..."

Dư Quan Trần nghiêng , liếc một cái, giọng vẫn lạnh như băng: "Có việc gì thì ."

Lục Nguyên Thanh gượng: "Nghe mấy vị trong nha môn , hễ việc gì cần tra cứu hồ sơ ở Biện Thành, thà hỏi Dư Sư gia một câu còn hơn tự lục lọi mất cả ngày. Thật , tại hạ việc nhờ Dư Sư gia hỗ trợ."

Dư Quan Trần vẫn im lặng, chỉ nhíu mày .

"Muốn nhờ Dư Sư gia tra một ." Lục Nguyên Thanh mỉm .

"Ai?"

"Không Dư Sư gia đến tiểu thư Triệu Tú Vân, con gái của Triệu viên ngoại - chủ hiệu gạo họ Triệu ở Biện Thành ?"

Dư Quan Trần vẫn lạnh lùng im, dường như đang chờ tiếp.

Lục Nguyên Thanh thản nhiên tiếp tục: "Vị Triệu tiểu thư e rằng ở Biện Thành ít đến, ba khoác hỷ phục mà vẫn một thành , quả thật hiếm ..."

"Nàng c.h.ế.t . Nếu Lục Sư gia hứng thú với khuất, nên đến phòng ngỗ tác, đừng hỏi ."

"Hồ sơ c.h.ế.t trong nha môn chẳng lẽ ?" Lục Nguyên Thanh tỏ vẻ thất vọng.

"Hồ sơ c.h.ế.t còn do nha môn quản lý. Người c.h.ế.t xóa hộ tịch, hồ sơ trình lên châu phủ, liên quan đến nha môn nữa."

"Nếu đó c.h.ế.t một cách kỳ lạ thì ?" Lục Nguyên Thanh truy hỏi.

Dư Quan Trần lạnh lùng liếc : "Nếu là c.h.ế.t oan... vụ án của Triệu tiểu thư, chẳng Thẩm đại nhân vẫn đang điều tra ? Lục Sư gia chẳng lúc nào cũng cùng đại nhân truy tìm manh mối ? Hỏi , hỏi Thẩm đại nhân."

Lục Nguyên Thanh bỗng ngượng ngùng: "Thật , hỏi Triệu Tú Vân."

"Vậy là ai?"

"Vu Hành Lương." Lục Nguyên Thanh thốt cái tên, ánh mắt chăm chú dõi theo sắc mặt Dư Quan Trần.

Dư Quan Trần gì, tay áo dài rủ xuống che kín bàn tay, trông như đôi cánh bướm kỳ dị. Ánh mắt y Lục Nguyên Thanh trở nên thâm sâu khó lường.

"Nghe cái tên , Dư Sư gia lẽ nhớ ngay, nhưng nếu thứ ba Triệu tiểu thư định gả cho, Dư Sư gia chút ấn tượng nào ?" Lục Nguyên Thanh thong thả : "Là thầy đồ từ nơi khác đến - Vu Hành Lương."

"Người cũng c.h.ế.t . Ta , hồ sơ c.h.ế.t nha môn ."

Lục Nguyên Thanh vỗ trán, vẻ chợt hiểu : "Phải , Vu Hành Lương là tự treo cổ, g.i.ế.c, là Lục mỗ ngu ngốc."

Dư Quan Trần nhíu mày: "Lục Sư gia còn việc gì nữa ?"

"Không, gì nữa." Lục Nguyên Thanh vội vã xua tay, nhưng khi Dư Quan Trần định , chợt : "Dư Sư gia, ria mép bên của ngài lệch đấy."

Bàn tay Dư Quan Trần vô thức giơ lên, nhưng mới đến nửa chừng khựng , y đột ngột , tức giận trừng mắt .

Lục Nguyên Thanh gượng: "Ta đùa thôi, Dư Sư gia đừng giận. Con , mới trẻ lâu . Như Dư Sư gia lúc nào cũng nghiêm nghị, dù còn trẻ trông cũng già hơn chút, thêm bộ ria nữa..." Thấy sắc mặt Dư Quan Trần càng lúc càng khó coi, Lục Nguyên Thanh lập tức im miệng, bỏ . Đi vài bước, vọng : " mà, dạo ria của Dư Sư gia đúng là ngày càng rậm thật."

Đợi đến khi bóng dáng Lục Nguyên Thanh khuất hẳn, Dư Quan Trần vẫn sững tại chỗ. Tay áo y buông rủ, che khuất đôi bàn tay đang siết chặt. Gân xanh mu bàn tay nổi lên, cơn giận dữ hừng hực, chẳng khác gì vẻ mặt lúc của y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-13-nguoi-thu-nam.html.]

Người Thẩm Bạch phái tìm Lục Nguyên Thanh - Trương Bưu - cuối cùng cũng tìm thấy vị Lục Sư gia ở Mạc Sầu Đường. Xem phiền chuyện của . Khi bước Mạc Sầu Đường, trông thấy hai cái đầu đang sát , Lục Nguyên Thanh và Hàn Thiên Chi đang cùng nghiên cứu một chậu hoa đỏ rực.

"Chuyện gì mà gấp ?" Phải chăng vị Lục Sư gia đang oán trách vì phá hỏng cuộc gặp riêng với Hàn cô nương? Trương Bưu lau mồ hôi : "Đại nhân sai mời Lục Sư gia lập tức về nha môn, việc trọng yếu cần bàn."

Nghe , Lục Nguyên Thanh đành , áy náy với Hàn Thiên Chi: "Vậy phiền Hàn cô nương , về nha môn ."

Hàn Thiên Chi vẫn mải mê ngắm chậu hoa, tay vẫy vẫy: "Không , , Lục Sư gia cứ về , kết quả sẽ báo cho ."

Khi Lục Nguyên Thanh trở về nha môn, lập tức đưa thẳng đến phòng ngủ của Thẩm Bạch. Phòng ngủ? Sao thư phòng?

"Đại nhân dặn, mời Lục Sư gia về thì đến phòng ngủ của ngài."

Lục Nguyên Thanh gật đầu: "Được."

Đứng cửa phòng Thẩm Bạch, ánh mắt Lục Nguyên Thanh bất chợt hút một chậu hoa đặt cửa sổ.

Đóa hoa đỏ đến chói mắt, đỏ đến nặng nề, đỏ đến điềm gở. Từ rễ nhỏ bé mọc những phiến lá khổng lồ, từng chiếc lá như sắp trĩu xuống đất vì sức nặng, mà sắc đỏ tựa như m.á.u đặc quánh...

Cửa phòng Thẩm Bạch đột nhiên mở . Lục Nguyên Thanh đầu, đối diện ánh mắt Thẩm Bạch một lúc : "Đại nhân..."

Thẩm Bạch hừ khẽ: "Thấy chứ, Nguyên Thanh, hóa cuối cùng là ." Hắn ngừng một chút tiếp: "Đêm nay là lễ Trung Nguyên, ngày g.i.ế.c thứ năm."

Lục Nguyên Thanh khựng , đầu chậu hoa đỏ như m.á.u : "Người thứ năm c.h.ế.t về Kim..."

Thẩm Bạch tự giễu: "Xem đêm nay gặp kiếp nạn m.á.u ."

Lục Nguyên Thanh lắc đầu: "Kim thuộc phương Tây trong Ngũ hành. Đã đến nước , lý nào bốn đều tuân theo quy luật Ngũ hành, duy chỉ cuối ngoại lệ."

Sắc mặt Thẩm Bạch chợt động: "Chẳng lẽ là tung hỏa mù?"

"Nha môn Biện Thành ở phía Tây. Nếu hung thủ định đêm nay nha môn g.i.ế.c Đại nhân, luận Ngũ hành còn ý nghĩa." Lục Nguyên Thanh lắc đầu: "Nếu Đại nhân đêm nay g.i.ế.c , ngài sẽ thế nào?"

"Không ai thích chờ c.h.ế.t. Dù , đổi là bất kỳ ai, chỉ cần lấy mạng , ai mà tìm cách phòng ?"

Lục Nguyên Thanh , vỗ tay: "Là . Đại nhân , ngay cả bình thường còn tìm cách bảo tính mạng, huống hồ Đại nhân là đầu một huyện, trong tay sẵn nha dịch, bộ khoái. Đêm nay nha môn Biện Thành tất nhiên sẽ phòng khắp nơi. Chỉ cần là , đây mọc cánh cũng thoát, ai dại gì đến nộp mạng?"

Thẩm Bạch cau mày: "Vậy chậu hoa ý gì?"

Lục Nguyên Thanh trả lời: "Có nhiều khả năng lắm, Đại nhân. Ví dụ như, kẻ đó bản lĩnh cao cường, dù Đại nhân phòng vẫn tin chắc một kích tất trúng, nên chẳng ngại báo . Lại ví như, thể lặng lẽ đổi chậu hoa cửa phòng Đại nhân thì đứa ngốc cũng đoán kẻ đó chắc chắn là trong nha môn. Đại nhân nổi giận sẽ lệnh điều tra bộ, rời nha môn nửa bước, thế là đêm Trung Nguyên trở thành thời cơ g.i.ế.c nhất."

Thẩm Bạch gật đầu: "Có lẽ đây là kế thanh đông kích tây. Kẻ đó cho rằng sợ c.h.ế.t, một khi thứ năm là , tất sẽ điều hết trong nha môn canh giữ, còn ai ngăn g.i.ế.c cuối cùng."

Lục Nguyên Thanh bật : "Sao Đại nhân chắc chắn thứ năm ngài chứ?"

"Bởi vì lý do." Thẩm Bạch : "Bất kể hung thủ là ai, việc lớn công phu như thế , tuyệt đối vô cớ. Bổn quan đến Biện Thành lâu, tự thấy chẳng kết thù với ai, án cũng xử công bằng, hơn nữa mấy c.h.ế.t đây bổn quan từng quen . Như , g.i.ế.c bổn quan để gì? Lại nữa, nếu đúng là vì nghi lễ hiến tế Ngũ hành, g.i.ế.c ai chẳng , tốn công g.i.ế.c bổn quan? Bỏ dễ cầu khó, chẳng hợp lẽ thường. Hơn nữa, mạng của bổn quan dễ lấy như thế?"

Lục Nguyên Thanh trêu: "Đại nhân che giấu giỏi thật, ai mà ngờ Đại nhân thực là cao thủ ẩn chứ?"

"Chuyện ..." Thẩm Bạch động tác "suỵt" đầy bí ẩn: "Biết chuyện nhiều , Nguyên Thanh chớ ngoài."

"Đương nhiên."

Nghe , Thẩm Bạch nghiêng đầu hồi lâu, hỏi: "Ngươi hỏi vì giấu việc ?"

"Ta vẫn câu ." Lục Nguyên Thanh ngắm chậu hoa đỏ rực đến quỷ dị: "Ta tính tò mò nặng như Đại nhân."

Đến giờ Dần, thiện đạo nhân Thiện Thanh đến từ biệt: "Thẩm Đại nhân, hôm nay là lễ Trung Nguyên, theo lệ hằng năm, đêm nay đạo quán cử hành pháp hội siêu độ, bần đạo dẫn t.ử tụng kinh suốt đêm. Nếu bần đạo thể về Thiên Thanh Nữ Quán đêm nay, e rằng các nữ t.ử thể tự thành pháp hội."

Hiện nay hoàng đế Gia Tĩnh tôn sùng đạo giáo, dân chúng cũng càng thêm kính trọng đạo quán. Bình thường hương khói ít, huống chi hôm nay là lễ Trung Nguyên. Nếu cho đạo nhân Thiện Thanh trở về, tất sẽ dị nghị. Vì , Thẩm Bạch cân nhắc gật đầu: "Mấy hôm nay phiền chân nhân tạm trú nha môn, hôm nay là lễ Trung Nguyên, bổn quan dám cưỡng lưu. lễ, vẫn mời chân nhân trở nha môn, vụ án xong, còn nhiều nghi vấn giải..."

"Bần đạo hiểu ý Đại nhân, sẽ trái lời." Thiện Thanh chân nhân cúi đầu, xoay cáo từ.

 

Loading...