BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 13: Gian thần tấu sự

Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:18:19
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ hạn thủ cung của Hoàng thượng qua hơn nửa, sắp kết thúc , nhưng Ngưu Ứng Long mất tích vẫn bặt vô âm tín. Hoàng thượng dọn về tẩm điện cũ, đây là chủ ý của Quốc sư.

Kết cục của Pháp sư Mặt quỷ, bá quan văn võ đều thấy rõ, nhất thời ai nấy đều kinh sợ thủ đoạn của vị tân Quốc sư đến cực điểm. Một từng Hoàng thượng sủng ái nhường , vị tân Quốc sư t.h.ả.m bại ê chề. Hơn nữa, cái c.h.ế.t của Pháp sư Mặt quỷ cũng cực kỳ thê thảm. Tuy mẩy đầy thương tích, m.á.u thịt be bét, nhưng đôi mắt trợn trừng và biểu cảm vặn vẹo , chỗ nào là kể lể rằng dọa cho c.h.ế.t khiếp.

Chuyện Thẩm Bạch Thiệu Ưng kể , mà Thiệu Ưng từ mấy Cẩm y vệ canh giữ Chiếu ngục.

Nghe đồn đêm đó Quốc sư ngục thăm Pháp sư Mặt quỷ đang thoi thóp vì cực hình, là mang đến món quà mong nhất. khi tấm vải đỏ lật , khay dài bày biện chi chít những tạng phủ m.á.u me đầm đìa. Quốc sư đó là một trăm trái tim trẻ thơ, là t.h.u.ố.c dẫn quan trọng nhất để Pháp sư Mặt quỷ luyện đan, ngài bảo nếu Pháp sư thích thì cứ nếm thử . Pháp sư Mặt quỷ gào thét ăn, đám cai ngục đè nhét miệng. Hắn nôn thốc nôn tháo vô cùng t.h.ả.m hại, nhưng Quốc sư , còn bảo loại cực phẩm nhân gian mà Pháp sư thích thì thật đáng tiếc. Vừa , y cầm một trái tim trẻ con lên, bỏ miệng nhai ngấu nghiến.

"Rồi nữa?" Thẩm Bạch mặt cảm xúc hỏi.

"Rồi tên Pháp sư Mặt quỷ đó hành động ăn tim sống của Quốc sư dọa cho c.h.ế.t tươi." Thiệu Ưng bĩu môi lạnh: “Thật hoang đường hết sức, bọn họ coi tân Quốc sư là yêu ma quỷ quái chắc! Còn ăn sống tim , đúng là cũng nghĩ !"

"Nếu là Nguyên Thanh, cảm thấy nàng chuyện đó. Chỉ điều cái gọi là tim ' rốt cuộc là thứ gì thì thật đáng suy ngẫm!"

"Ngài vẫn nghi ngờ cái tên Quốc sư quái gở đó là Lục mọt sách ?" Thiệu Ưng hỏi: “Chẳng đêm đó ngài bảo tay đó ấm áp ?"

Thẩm Bạch nhíu mày: "Ta cũng hiểu nổi..."

" nếu chuyện một trăm trái tim con nít là thật thì chứng tỏ tên Quốc sư chuyện ở thôn Nhăng Cổ. Đại nhân, ngài cũng chuyện thôn Nhăng Cổ là bí mật, ngoài mấy chúng thì ngoài thể . Vậy thì cái tên Quốc sư giả thần giả quỷ thể là Lục mọt sách! Cái tên , đến chúng cũng nhận, rốt cuộc đang nghĩ cái gì ?"

Thẩm Bạch khẽ lắc đầu: "Tâm tư nàng sâu như biển, cũng đoán . nàng đang một chuyện vô cùng nguy hiểm, nàng đơn thương độc mã, liên lụy chúng ..."

"Đồ khốn! Cái tên đó đúng là đồ khốn!" Thiệu Ưng c.h.ử.i đổng: “Không liên lụy chúng mà còn để huyết y và tấu chương, xúi giục chúng kinh? Lúc lật án cho Lệ gia sợ liên lụy chúng ? Giờ giả bộ thanh cao!"

"Không, ngươi sai , Thiệu Ưng." Thẩm Bạch đồng tình lắc đầu: “Nguyên Thanh là danh chính ngôn thuận. Vụ án cũ của Lệ gia, nàng danh chính ngôn thuận. những gì nàng âm thầm riêng, là để báo thù cho chính . Trong lòng nàng, đây là hai chuyện khác . Vì nàng giao tấu chương và huyết y cho , còn bản thì lặng lẽ kinh thực hiện kế hoạch của . Chuyện lẽ nàng tùy hứng, nhưng đồng thời nàng cũng vô cùng lý trí, sẽ vì cảm xúc nhất thời mà hỏng đại sự."

"Có lý..." Thiệu Ưng ngẫm nghĩ: “Đại nhân, thấy ngài bây giờ càng lúc càng hiểu tên đó đấy."

Thẩm Bạch khổ: " nàng tin rằng thể hiểu nàng."

---

"Quốc sư, khanh xem Ngưu ái khanh rốt cuộc ?"

Gia Tĩnh Đế gần đây tinh thần lắm, lúc nào cũng ủ rũ, nhưng lòng tin đối với Quốc sư thì tăng lên từng ngày.

Quốc sư hiểu đây là quá trình đau đớn tất yếu khi cai nghiện đan dược, nên ngày nào ngài cũng sắp xếp cho Hoàng thượng dùng t.h.u.ố.c giải độc an thần.

"Hoàng thượng, vi thần gieo một quẻ. Tượng quẻ cho thấy khi kỳ thủ cung kết thúc, Ngưu Ngự sử sẽ xuất hiện."

"Ồ? Thật ?" Gia Tĩnh Đế mở mắt Quốc sư: “Quốc sư xem cũng khá tinh thông thuật bói toán nhỉ."

"Vi thần học qua chút ít, dám nhận hai chữ tinh thông mặt Hoàng thượng."

Gia Tĩnh Đế lập tức hứng thú: "Vậy Quốc sư bói cho Trẫm một quẻ ."

"Không Hoàng thượng bói việc gì?"

"Cứ xem hôm nay sẽ xảy chuyện gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-13-gian-than-tau-su.html.]

"Tuân chỉ."

Quốc sư áo đen quét đất bước đến bàn của Hoàng thượng, loay hoay một hồi, chỉ tấm quẻ bài trí kỳ lạ bàn, : "Hắc điểu vi minh, báo tang vô hỉ; hà lưu đảo chuyển, sơn mạch băng tháp; thiên giáng dị tượng, tất xuất gian nịnh."

(*Chú thích: Chim đen kêu hót, báo tang chẳng vui; sông ngòi chảy ngược, núi non sụp đổ; trời giáng sự lạ, ắt gian thần.)

Gia Tĩnh Đế sắc mặt trầm xuống: "Ý của Quốc sư là?"

"Hôm nay sẽ gian thần tấu sự."

Tẩm điện bỗng chốc tĩnh lặng như tờ. Gia Tĩnh Đế chằm chằm bàn quẻ, môi ông mấp máy nhưng cuối cùng thốt nên lời.

Quốc sư áo đen lẳng lặng mặt Gia Tĩnh Đế, cũng im lặng tiếng.

Trong tẩm điện rộng lớn, sự tĩnh mịch bao trùm, lẽ qua lâu, hoặc lẽ chỉ mới trong chớp mắt.

Bỗng nhiên, thái giám trực ban bên ngoài cất giọng lanh lảnh: "Hoàng thượng, Nghiêm Tung Nghiêm đại nhân cầu kiến."

Phựt... Dường như sợi dây vô hình nào đó đứt phăng trong lòng, sắc mặt Gia Tĩnh Đế tái nhợt.

Quốc sư thấy Gia Tĩnh Đế gì, bèn bước cửa tẩm điện. Chưa đến nơi tiếng thở dài của Hoàng thượng: "Trẫm hôm nay long thể bất an, gặp ai cả."

Quốc sư mở cửa, khẽ lắc đầu với tên thái giám báo tin. Tên thái giám lĩnh mệnh rời . Trong khoảnh khắc khép cửa, dường như loáng thoáng thấy tiếng Nghiêm Tung hỏi vọng : "Vì Hoàng thượng gặp lão thần?"

"Nghiêm đại nhân, ngài về ạ, Hoàng thượng hôm nay gặp ai hết..."

Bàn tay Quốc sư đặt cánh cửa khẽ khựng , từ từ khép chặt cửa điện.

"Lão ?" Gia Tĩnh Đế mệt mỏi hỏi.

Quốc sư gật đầu: "Bẩm ạ, Hoàng thượng. Nghiêm đại nhân rời ."

Gia Tĩnh Đế trầm mặc. Hồi lâu , ông mới : "Trẫm mười bốn tuổi lên ngôi, Hoàng đế bốn mươi năm . Quốc sư ? Ban đầu Trẫm từng dòm ngó vị trí , cũng từng nghĩ ngày cơ hội lên ngai vàng."

Quốc sư vẫn yên tại chỗ, lẳng lặng Gia Tĩnh Đế kể tiếp: "Tiên hoàng Chính Đức con nối dõi, nên mới đến lượt Trẫm Hoàng đế. Trẫm lớn lên ở ngoài cung, cái hoàng cung phú lệ đường hoàng thực chẳng thiết gì với Trẫm cả. Ngược , nơi xa lạ, lạnh lẽo khiến Trẫm cô đơn.

Những cựu thần triều đều là thần t.ử của Tiên đế. Họ dùng ánh mắt soi mói, quan sát, bắt bẻ, hà khắc để đón Trẫm T.ử Cấm Thành . Họ đối với Trẫm xa lạ bao. Khi đó Trẫm còn nhỏ, Trẫm ngơ ngác Kim Loan Điện, đám đông nghịt bên cứ mấp máy cái miệng, bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi. Trẫm , đám lão thần bên chẳng coi Trẫm gì. Họ ngông cuồng vô lễ, tưởng Trẫm nhu nhược dễ bắt nạt, nên Trẫm dùng hành động thực tế chứng minh cho họ thấy, Trẫm mới là xứng đáng ở vị trí . Trẫm tru diệt bọn nịnh thần Tiền Ninh và Giang Bân, từ đó về Trẫm cần sắc mặt đám lão thần đó nữa. Triều đình nhiều quần thần như , nhưng chẳng ai là tâm phúc của Trẫm. Trẫm lo âu, đúng lúc Trẫm phát hiện Nghiêm Tung.

Khi Nghiêm Tung chỉ là một Thị độc nhỏ bé ở Hàn lâm viện Nam Kinh. Trẫm chú ý đến lão là vì một bài văn lão dâng lên mặt cho Hàn lâm viện Nam Kinh. Văn phong của Nghiêm ái khanh khá , chữ cũng , cực kỳ hợp ý Trẫm. Lúc đó lão gần bốn mươi tuổi, tiếc là quan lộ trắc trở, u uất đắc chí, trong từng câu chữ đều khao khát một cơ hội. Trẫm khi nghĩ, nếu Trẫm cho lão cơ hội , liệu lão tận trung với Trẫm đến c.h.ế.t đổi ? Trẫm tò mò, nên Trẫm điều lão về kinh sư, phong Tế tửu Quốc t.ử giám.

Trẫm quả nhiên lầm. Nghiêm ái khanh thông minh, cũng cung kính lễ phép đối với Trẫm, hơn nữa lão luôn hiểu thấu đáo ý tứ của Trẫm. Việc giao cho lão, Trẫm cần lo lắng, lão luôn xử lý thỏa đáng. Thế là Trẫm lão một đường thăng tiến lên Lại bộ Tả Thị lang, Lễ bộ Thượng thư, Lại bộ Thượng thư, Học sĩ Hàn lâm viện, Thái t.ử Thái bảo, Đại học sĩ Võ Anh điện, lão nhập nội các, cuối cùng trở thành Thủ phụ... Nghiêm Tung là do một tay Trẫm bồi dưỡng nên, thành công của lão là thành công của Trẫm. Nếu lão bại danh liệt, thế Trẫm thì ? Nỗ lực bao năm của Trẫm chẳng đổ sông đổ biển ư? Mắt bao năm của Trẫm chẳng ?

Con cỏ cây, ai mà ? Chỉ điều trong thiên hạ đều thể sai, duy chỉ Trẫm là sai, Quốc sư hiểu ?"

Gia Tĩnh Đế thở dài, mệt mỏi nhắm mắt , hồi lâu mới uể oải phất tay: "Ngươi lui , Trẫm mệt ."

Quốc sư áo đen lặng lẽ rời khỏi tẩm điện của Gia Tĩnh Đế. Hắn khẽ ngẩng đầu, trăng lên đến lưng chừng trời. Hoàng thượng kể lể chuyện cũ với lâu đến thế... Chỉ điều, cũng rốt cuộc xác nhận suy đoán của … Hoàng thượng, quả nhiên sẽ bao giờ sai.

 

 

Loading...