BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 10: Đêm Thưởng Cúc

Cập nhật lúc: 2025-11-19 06:13:22
Lượt xem: 167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Bạch suy nghĩ một lúc lên tiếng: “Còn một chuyện khiến thấy kỳ lạ… là kỳ môn trận của Diên An .”

Thấy Lục Nguyên Thanh đưa mắt với vẻ dò hỏi, Thẩm Bạch tiếp tục: “Dù Diên An là bậc kỳ tài đương thời, nhưng một trận pháp sống, thậm chí thể di động, thì từng thấy, càng từng thấy bao giờ. Vì , nghĩ trận pháp tối qua ở Tây Viên vây khốn , loại trận pháp mà Diên An từng với đây, mà là một trận pháp mới. Dường như trong Chu viên bày một trận kỳ môn y hệt như trận do Diên An sáng tạo.”

“Đại nhân, xin cho mang bút mực giấy nghiên đến đây.” Lục Nguyên Thanh bỗng lên tiếng.

Thẩm Bạch ngạc nhiên: “Để ?”

“Viết một bài thơ.”

Đợi Lục Nguyên Thanh xong, Thẩm Bạch cầm lên xem. Trên giấy chỉ vẻn vẹn bốn câu, thế nhưng hai câu đầu dù là ý thơ tâm tình đều khác biệt với hai câu .

“Xưa nay miệng thế tan vàng,

Đêm thâu xuân muộn, ai màng thương ?

Tưởng rằng giữ tiết nết na,

Ngờ phận liễu vốn là bèo trôi.”

Thẩm Bạch xong, kinh ngạc Lục Nguyên Thanh: “Đây là gì ?”

“Là thứ tìm thấy trong căn phòng bỏ hoang cuối cùng, dọc theo gian phòng của chúng . Đêm qua đó, bên trong là một thư phòng. Trong thư phòng, phát hiện một cuốn ‘Như Ý Khấu’, bài thơ chép trong đó. Tuy rằng các câu thơ rời rạc những trang khác , nhưng nghĩ vốn dĩ chúng thuộc về cùng một bài. Ta mô phỏng nét chữ của bài thơ , Đại nhân xem thử nhận bút tích ?”

“Trông giống chữ của Diên An … nhưng hai câu chút kỳ lạ.” Thẩm Bạch ngẫm nghĩ một lúc .

“Ừ.” Lục Nguyên Thanh gật đầu: "Ta cũng cảm giác tương tự. Hai câu bắt chước theo hai câu đầu, thoạt thì giống, nhưng nếu đặt cạnh so kỹ sẽ thấy nhiều điểm vụng về.”

“Bài thơ về ai? Hai câu đầu mang chút thương cảm, xót xa cho chính , nhưng hai câu thẳng thừng vạch trần và châm biếm, chút nể mặt… Lẽ nào cùng là một ? 'Tiết phụ' chỉ ai?”

“Người chôn vùi giếng 'tiết phụ' là ai, thì 'tiết phụ' trong thơ hẳn là chỉ đó.” Lục Nguyên Thanh đem những manh mối : “Chu Diên An c.h.ế.t, mà trận pháp của xuất hiện trong Chu viên; năm xưa Chu Yểu Nương tuẫn tiết, thế mà vẫn c.h.ế.t, nàng sống sót nhờ ăn xác c.h.ế.t đáy giếng tối tăm suốt mười năm; Chu lão phu nhân biệt hiệu mà Diên An thường dùng để trêu chọc Đại nhân, hơn nữa còn nhiệt tình mời Đại nhân đến Chu viên thưởng cúc hết đến khác; ngoài con đường cạnh miệng giếng, đáy giếng tiết phụ, trong căn thư phòng bỏ hoang , một đường hầm bí mật thông xuống đáy giếng; cuốn 'Như Ý Khấu' mở đường hầm chép một bài thơ mập mờ như thế, ý tứ trái ngược nhưng nét chữ tương tự; tiệc rượu, đứa trẻ Tiểu Tranh nhắc đến Chu Yểu Nương, còn những hành động kỳ quái khó hiểu, thế mà đêm đó nó bèn đầu độc c.h.ế.t, trong khi chúng ai nấy đều giam chân, chẳng ai rõ chân tướng sự việc đêm qua; Chu quản gia lão phu nhân sai đầu độc Tiểu Tranh, nhưng lập tức sợ tội mà tự sát; thị nữ Thúy Vân của lão phu nhân bệnh cũ tái phát, từ lúc lên giường tối qua đến giờ vẫn dậy…” Lục Nguyên Thanh thở dài: “Đến giờ, dường như chúng chỉ những manh mối rời rạc như thế. Đại nhân còn gì bổ sung ?”

Thẩm Bạch trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng: “Nguyên Thanh, ngươi thấy lão phu nhân đột nhiên tỏ quá nhiệt tình ? Bà gọi Phùng Ngạn Thu là 'Thu nhi'… Thái độ của lão phu nhân đối với còn mật tự nhiên hơn cả khi đối đãi với Diên An . Hơn nữa, Phùng Ngạn Thu trong Chu viên dường như uy thế, ngay cả Chu quản gia cũng răm rắp lời . Điều đó khiến cảm thấy khó hiểu.”

, còn mà Tiểu Tranh gọi là 'tỷ tỷ xinh ' là ai? Dung mạo hiện tại của Chu Yểu Nương, Đại nhân tận mắt chứng kiến . Cho dù nàng tiều tụy như bây giờ, chỉ xét về tuổi tác, Tiểu Tranh cũng nên gọi nàng là tỷ tỷ.”

“Xem trong Chu viên vẫn còn những bí mật mà chúng .”

“Hiện tại manh mối tuy nhiều, nhưng thiếu một sợi dây xuyên suốt để kết nối chúng… Hy vọng rằng khi Chu Yểu Nương và lão phu nhân gặp mặt tối nay, chuyện sẽ bước ngoặt mới.”

Đêm nay trăng thanh hoa , đúng là đêm Trung Thu rằm tháng Tám.

Dù rằng cảnh thứ ba ở Biện Thành là giếng 'tiết phụ' với nhiều bi thương hơn vui vẻ, nhưng hoa cúc trong Chu viên quả thực hổ danh.

Lộng lẫy kiêu sa như mẫu đơn xanh, huyền bí bá khí như mộc cúc, rực rỡ kiều diễm như dương hoa bên Tây Hồ, lay động lòng như thập trượng màn buông, phong thái vạn phương như phượng hoàng giương cánh, khắc sâu tâm can như tuyết nguyệt phong vân…

Ngoài những danh chủng thể gọi tên, còn vô những đóa cúc khuê các mà Lục Nguyên Thanh từng thấy bao giờ.

Phóng tầm mắt khắp nơi, là những danh cúc đung đưa, hương thơm nhẹ nhàng thoảng qua càng khiến lòng thêm mơ màng.

Lão phu nhân sự đỡ của Thúy Vân bước . Thần sắc và khí sắc của bà vẻ kém, nhưng phong thái cao quý kiêu hãnh của danh môn thế tộc vẫn như một tấm mặt nạ thể gỡ bỏ, ngay cả dấu vết suy yếu cũng lập tức biến mất khi bà thấy Thẩm Bạch và những cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-10-dem-thuong-cuc.html.]

Đến Chu viên thưởng cúc vốn là mục đích chuyến , nhưng khi đêm thưởng cúc cuối cùng cũng tới, Lục Nguyên Thanh hiểu rõ rằng, lớp sương mù của những manh mối mơ hồ khó giải thích , mục đích chuyến sớm đổi. Có lẽ, cùng với nó, gốc rễ và vinh quang trăm năm của gia tộc họ Chu cũng sẽ đổi .

Tất cả sẽ kết thúc khi mặt trời ngày mai ló dạng.

Nàng chợt nhớ tiếng bi thương của Chu Yểu Nương đáy giếng cổ. Trong đó chất chứa bao nỗi ai oán, bao sự bất lực, bao nỗi thất vọng, và lẽ còn hơn thế, là một tấm lòng nguội lạnh như tro tàn. Người phụ nữ từng sống trong hào quang danh vọng của Chu gia, phụ nữ gánh vác danh tiết cả đời và đời xem như c.h.ế.t suốt mười năm, phụ nữ dựa tín niệm gì để kiên cường như dã thảo, ăn xác thối rữa, gặm xương mà sống sót qua mười năm dày vò…

Lục Nguyên Thanh thể thừa nhận, nàng cảnh ngộ của Chu Yểu Nương cho xúc động. Con thể lúc nào cũng giữ sự tỉnh táo lý trí. Cũng như nàng, dù rõ sẽ trúng độc, vẫn ôm lấy Chu Yểu Nương bằng một vòng tay lạnh giá để an ủi.

Tính cách của nàng và Chu Yểu Nương đôi phần tương đồng. Chỉ điều, nàng tùy hứng hơn, còn Chu Yểu Nương thì kiên nhẫn hơn.

Chu viên quả thực vắng vẻ. Lần , lão phu nhân cho phép gia nhân trong phủ tham dự tiệc, vì quanh bàn đầy ắp sơn hào hải vị chỉ bốn từ phủ Thẩm Bạch, lão phu nhân và Phùng Ngạn Thu.

Lão phu nhân nâng chén rượu, dậy: “Năm nào cũng ngày , nào cũng chỉ còn mỗi . Dù thể đoàn viên nơi trần thế, cũng mong linh của tổ tiên họ Chu thể cùng thưởng thức chén rượu .”

Chén rượu trong tay bà khẽ nghiêng, thứ rượu ngon trong vắt rơi xuống đất, phủ lên một lớp bụi mờ, vẻ thanh khiết cao nhã vốn còn nữa.

Mấy từ phủ Thẩm Bạch cùng Phùng Ngạn Thu cũng đồng loạt nâng chén, rưới rượu xuống đất. Trong sân nhất thời yên tĩnh, chỉ còn tiếng cánh hoa cúc khẽ rung rinh trong gió. Ai nấy đều chất chứa tâm sự, chẳng ai buồn lên tiếng.

Bầu khí trở nên nặng nề.

Lão phu nhân khẽ ho một tiếng: “Đêm nay là Trung Thu, là lúc gia đình sum họp, cùng thưởng cúc, nên vui vẻ lên mới , đừng ngẩn ngơ nữa, xuống dùng tiệc . Có chuyện gì, để ngày mai cũng muộn.”

Lão phu nhân là chủ nhân của Chu viên, nay bà lên tiếng, là bậc trưởng bối, đương nhiên theo. Lục Nguyên Thanh ngẩng đầu Thẩm Bạch, chỉ thấy cúi đầu, đang nghĩ gì.

lúc , gia nhân Chu viên bắt đầu dâng cua mùa thu lên. Lúc là mùa cua, những con cua mang , dù lớn nhỏ, đều mập mạp căng đầy, thôi cũng đủ khiến thèm thuồng.

Thẩm Bạch cầm lấy một con cua, duỗi thẳng chiếc càng cứng cáp, lên tiếng: “Trên trời trăng sáng, đất hoa cúc, trong chén rượu ngon, trong tay cua béo, nếu lúc gảy một khúc nhạc xưa, thì quả thực là cảnh tiên nơi trần thế.”

Phùng Ngạn Thu đối diện Thẩm Bạch khẽ : “Ta và Thẩm đại nhân quả thực tâm ý tương thông. Người gảy nhạc chuẩn sẵn , chỉ khúc nhạc cuối cùng hợp ý chư vị .” Nói nhẹ nhàng vỗ tay, chỉ thấy một ôm đàn từ con đường nhỏ phía xa bước đến.

Chu gia là thế gia, dù đông nhưng vẫn bày biện tiệc tùng đầy đủ nghi thức. Vì , dù rời khỏi con đường nhỏ, nhưng do cách còn xa và ánh trăng ngược sáng, diện mạo của vẫn còn mờ ảo.

Bởi vì là tiệc thưởng cúc ngắm trăng, nên yến tiệc đêm nay bày ở khu vườn cũ lương đình. Người theo sự sắp xếp của Phùng Ngạn Thu, bước Lục Phương lương đình bên hồ.

Khoảnh khắc cất tiếng, Lục Nguyên Thanh kinh ngạc Thẩm Bạch, chỉ thấy ánh mắt lạnh lẽo, môi mím chặt .

Họ quả thực dự định sẵn gảy đàn trong đêm tiệc là Chu Yểu Nương. Vậy thì ôm đàn bước lúc là ai? Ý đồ của Phùng Ngạn Thu là gì?

“Xưa nay kẻ sĩ trọng liêm sỉ, nữ t.ử trọng danh tiết, tất cả những vinh quang tối thượng đều quy tụ tại Chu viên . Vãn bối ngưỡng mộ danh tiếng của Chu viên lâu, hôm nay vì lão phu nhân gảy khúc nhạc , quả là vinh hạnh vô cùng.”

“Thu nhi, vị là?” Lão phu nhân hỏi Phùng Ngạn Thu.

“Nghe là nhạc sư nổi tiếng từ kỹ quán Biện Thành. Tổ mẫu mong chờ ngày lâu, chỉ nhân dịp khiến tổ mẫu còn cảm thấy tiếc nuối.”

Câu trả lời chu đáo, dụng ý ân cần. Lão phu nhân dường như hành động của Phùng Ngạn Thu cho xúc động, đôi mắt rưng rưng: “Từ khi An nhi cũng , nếu Thu nhi ở bên an ủi bà già cô quạnh , những ngày tháng lạnh lẽo sống .”

Khúc nhạc của vị nhạc sư nổi tiếng quả thực tầm thường, đều âm điệu du dương của tiếng đàn cổ cuốn hút.

Đêm nay đến đây thật sự thể coi là viên mãn. Danh cúc, tiệc cua, trăng sáng, khúc nhạc xưa… Nhân sinh tại thế, phù sinh như mộng, đối diện với trăng sáng mà cất cao tiếng hát, đời mấy như ?

Cảnh sắc thơ mộng như tranh vẽ như thế dễ khiến đắm chìm, vì khi chợt tỉnh thì con d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng lưng lão phu nhân, trở nên vô cùng khủng khiếp.

 

Loading...