BIẾN DIỆN SƯ GIA: HỒI KẾT - Chương 1: Năm năm tựa giấc chiêm bao - Quyển 5: Trùng Phùng

Cập nhật lúc: 2025-11-20 15:42:26
Lượt xem: 188

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa năm khi trở về kinh sư, Thẩm Bạch triệu Nội các. Từ con trai của Thẩm Tùng Vân, thực sự trở thành Thẩm Bạch, một cái tên sức nặng triều đình, một trọng thần Hoàng thượng hết lòng tin cậy.

Một tân quý của triều đình, tài mạo song , tiền đồ vô lượng như tất nhiên là đối tượng thể bỏ qua. Ngưỡng cửa Thẩm phủ suýt chút nữa các bà mối đạp bằng. Thế nhưng, một năm trôi qua, hai năm trôi qua... hỉ sự của Thẩm phủ vẫn thành. Cũng chẳng ai vị đại nhân tài mạo song của Thẩm gia ý tứ ân cần với tiểu thư nhà nào.

Thẩm Tùng Vân tâm sự của con trai, nhưng ông bao giờ mở miệng ép buộc . Con trai ông, ông hiểu rõ nhất. Bề ngoài ôn hòa lễ độ với tất cả , nhưng thực chất cố chấp và bướng bỉnh vô cùng. Một khi nhận định chuyện gì nào thì khó lòng mà đổi .

Lại một năm nữa trôi qua, phương Bắc xảy nạn sâu bệnh. Thẩm Bạch phụng chỉ mặt Thiên t.ử tuần thú các vùng Sơn Đông, Hà Nam.

Một hôm, đoàn gặp một cây cổ thụ đổ chắn ngang đường, mười mấy hợp sức cũng lay chuyển nổi cây, đành bất đắc dĩ đường vòng. Vì thế, họ lỡ mất trạm dịch định , đành xin tá túc tại một huyện thành nhỏ ở nơi hẻo lánh.

Huyện thành đất cằn dân thưa, mấy chục năm nay chẳng lấy một vị quan kinh thành nào ghé qua. Vị huyện lệnh nhỏ bé kích động đến mức chân tay luống cuống, tìm đủ cách để lấy lòng Thẩm Bạch. Thẩm Bạch chỉ hiền hòa: "Bản quan đây cũng từng là một huyện lệnh nhỏ bé như hạt vừng mà thôi."

Lời an ủi sưởi ấm trái tim đang nơm nớp lo sợ của vị huyện lệnh vô danh. Ông khẩn khoản mời Thẩm Bạch tối nay nhất định đến tệ xá dùng cơm đạm bạc. Thấy một mảnh chân tình, từ chối thì bất kính, Thẩm Bạch bèn gật đầu nhận lời.

Theo lẽ thường, huyện lệnh đều sống ở hậu đường của huyện nha, nhưng huyện quả thực quá nhỏ, hậu đường rách nát thể ở , nên huyện lệnh thuê một chỗ khác để sinh sống.

Khi Thẩm Bạch cửa nhà vị huyện lệnh, rốt cuộc nhịn mà bật .

Vị huyện lệnh quả là trí tuệ, nhà của ông ngay một sườn núi nhỏ, phong cảnh hữu tình.

Cởi bỏ bộ quan phục, huyện lệnh trông chẳng khác nào một lão nông dân chân chất. Ông đẩy toang cổng viện, gọi lớn vọng trong: "Nương t.ử ơi! Có khách quý đến, mau thịt gà !"

"Không cần phiền phức thế ." Thẩm Bạch vội từ chối.

"Đến nhà ." Huyện lệnh vui quá hóa quên, lỡ miệng xong mới giật cẩn trọng sắc mặt Thẩm Bạch. May , vị đại nhân kinh thành hề tức giận.

"Cơm chín ngay đây! Nhị Nữu, gọi con về ăn cơm!" Tiếng nương t.ử của huyện lệnh vọng , bà thoăn thoắt việc sai bảo con gái.

"Con ! Lần nào con đến đó, mấy thằng nhóc thối tha trong trường cũng gọi con là 'Béo Nữu'!" Cô bé tên Nhị Nữu giậm chân bình bịch, bày tỏ sự phản đối kịch liệt.

Thẩm Bạch thấy hỏi: "Sao cơ? Nơi nhỏ bé thế mà cũng trường học ư?"

"Có chứ ạ! Người dạy học là một từ nơi khác đến, lắm, chỉ tội là... mắt mù." Nương t.ử của huyện lệnh nhiệt tình giới thiệu.

"Vậy để bản quan cho. Bản quan cũng xem thử trường học ở chốn thâm sơn cùng cốc trông như thế nào."

"Thế ! Chuyện ..." Huyện lệnh vội vàng can ngăn.

"Quý công t.ử tên là gì?"

"Ôi dào, tên húy với chả tên huý, ngài cứ gọi nó là Tiểu Xuyên là ." Nương t.ử huyện lệnh còn sởi lởi hơn cả chồng.

"Đường đến trường học thế nào?"

"Vòng qua sườn núi nhỏ, rẽ trái là tới." Cô bé Nhị Nữu đang hờn dỗi bỗng khanh khách: “Để con dẫn ngài ."

Nhị Nữu mập mạp ngượng ngùng chạy nắm lấy tay Thẩm Bạch. Người đàn ông trông tuấn tú quá mất, trái tim thiếu nữ của cô bé bắt đầu rung rinh .

Thẩm Bạch gật đầu , theo Nhị Nữu khỏi cửa.

Huyện thành tuy nhỏ nhưng khí cực kỳ trong lành. Trong từng thở đều thoảng hương cỏ thơm, càng đến gần sườn núi, mùi cỏ thơm càng nồng đậm.

Nụ môi Thẩm Bạch càng sâu hơn. Huyện thành nhỏ , sườn núi nhỏ , quả thực là một nơi chốn . Vì thế, bỗng nảy sinh một sự mong chờ khó tả đối với ngôi trường sắp thấy.

Gió nhẹ lướt qua, lay động những t.h.ả.m cỏ sườn đồi tạo thành từng lớp sóng xanh dập dờn. Đi giữa khung cảnh , tựa như đang bước một con đường tràn đầy sinh mệnh.

"Là chỗ đó." Nhị Nữu bên cạnh giật giật tay áo Thẩm Bạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bien-dien-su-gia-hoi-ket/chuong-1-nam-nam-tua-giac-chiem-bao-quyen-5-trung-phung.html.]

Xa xa, hiện một gian nhà tranh. Mái nhà lợp cỏ xanh, vách trúc trơn bóng, hòa cùng nền trời xanh mây trắng phía xa, trông như một bức tranh thủy mặc giữa thế giới yên bình.

Một nơi thanh nhã nhường , vị dạy học bên trong sẽ là như thế nào nhỉ?

"Ngài trông thật đấy." Trong lúc Thẩm Bạch đang mường tượng về vị thì Nhị Nữu bên cạnh bắt đầu bình phẩm về : “Ừm, ngài là thứ hai mà con từng gặp."

Thẩm Bạch dở dở : "Ồ? Hóa chỉ xếp thứ hai thôi ? Vậy nhất là ai?"

Cô bé mập đỏ mặt cúi đầu, giơ ngón tay múp míp chỉ về phía nhà tranh, giọng lí nhí như muỗi kêu: "Là dạy con... Có điều, mắt thầy thấy." Câu cuối cùng tràn đầy vẻ thất vọng.

Mắt thấy... Đây là thứ hai Thẩm Bạch thấy câu . Dù là cô bé mập mạp mặt vị phu nhân huyện lệnh ban nãy, khi nhắc đến vị , giọng điệu đều đầy vẻ tiếc nuối.

Một vị dạy học mắt mù nhưng dung mạo tuyệt trần... Thẩm Bạch nắm tay cô bé, bước nhanh hơn. Được , thừa nhận trí tò mò ngủ yên bấy lâu nay vị khơi dậy.

Cuối cùng, gian nhà tranh thanh nhã thoát tục hiện ngay mắt, nhưng Thẩm Bạch đột ngột dừng bước. Nhị Nữu bên cạnh hét lớn một tiếng lao vút : "Tiểu Hôi!"

Thẩm Bạch cảm thấy hồn phách trong nháy mắt cái tên tầm thường đ.á.n.h cho tan tác, bay lả tả như tro bụi.

Tiểu Hôi...

Thẩm Bạch đưa tay ấn lên ngực, nơi trái tim đang đập dồn dập liên hồi. Chân tự chủ mà bước theo Nhị Nữu, và ... thấy "Tiểu Hôi" trong miệng cô bé.

Một con lừa. Tiểu Hôi là một con lừa, một con lừa xí. Bụng phệ, chân ngắn cũn, lông trụi lủi, mắt to mắt nhỏ... Ánh mắt Thẩm Bạch di chuyển theo con lừa Tiểu Hôi cách đó xa, thấy phụ nữ đang lưng về phía , đùa giỡn và cho con lừa ăn.

, đó là một phụ nữ. Mặc dù y phục nàng mặc vô cùng giản dị, mặc dù nàng chỉ để cho một bóng lưng xa xa, nhưng Thẩm Bạch đó là một phụ nữ... bởi vì bụng nàng đang nhô cao.

Tim Thẩm Bạch chợt thắt . Hắn đột nhiên sợ hãi. Hắn sợ phụ nữ , và sợ rằng khi nàng , sẽ thấy khuôn mặt của Nguyên Thanh.

Năm năm , ngày nào đêm nào cũng tự hỏi liệu nàng còn sống , liệu nàng còn... khỏe mạnh sống cõi đời , mắt nàng , giọng . bao giờ nghĩ đến việc, lẽ nàng vẫn bình an vô sự, chuyện nàng c.h.ế.t tàn phế chỉ là lời dối mà nàng và Phong Hoán hợp lực lừa . Nàng gặp khác, cùng đó thành , sinh con đẻ cái.

Hắn từng nghĩ đến điều đó. Tại nghĩ đến? Con chỉ nguyện tin những gì tin, và theo bản năng phủ nhận những gì tin. Hắn thà tin rằng Nguyên Thanh thực sự c.h.ế.t hoặc tàn phế nên mới đến tìm , chứ nghĩ rằng nàng lẽ lấy chồng sinh con nên mới bặt vô âm tín... Từ bao giờ, sự tự tin, sự bình tĩnh của đều biến mất, bắt đầu sống dựa sự tự lừa dối bản ?

"Nguyên Thanh..."

Dù trong lòng đầy bất an và sợ hãi, Thẩm Bạch vẫn theo bản năng gọi lên cái tên .

Người phụ nữ đang cho lừa ăn khựng . Khoảnh khắc nàng dừng động tác, Thẩm Bạch cảm thấy nhịp tim cũng ngừng đập theo.

Người phụ nữ từ từ đầu .

Thực chỉ là một cái chớp mắt, nhưng Thẩm Bạch cảm thấy dài như nửa đời .

Cuối cùng cũng thấy khuôn mặt phụ nữ. Hắn cảm thấy đáy lòng đau nhói. Hắn kìm mà thở dốc từng nặng nhọc.

Đó là một khuôn mặt xa lạ.

Thẩm Bạch cảm thấy n.g.ự.c đau tức là bởi vì từ nãy đến giờ vô thức nín thở.

"Huynh..." Người phụ nữ chút chần chừ: “Sao tên của Lục ?"

Lục... Tên của Lục ? Nguyên Thanh? Lục Nguyên Thanh!

Thẩm Bạch lao đến mặt phụ nữ: "Ngươi Lục ? Là Lục Nguyên Thanh ? Nàng đang ở ?"

Người phụ nữ bụng mang chửa ngớ , nàng kinh hoảng lùi một bước, đưa tay chỉ gian nhà tranh bên cạnh: "Ở bên trong... Ở bên trong ạ."

 

Loading...