Bí mật đồng thoại - Chương 9: Cứ mãi không ăn cơm thì cơ thể sẽ không chịu nổi đâu

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:29:11
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Dục trường mà vẫy một chiếc taxi bên vệ đường. Những ánh đèn thành phố lấp lánh như ngàn , chiếc xe lao vút qua màn đêm dừng một khu chung cư cao cấp. Đây là khu dân cư hạng sang mới xây của Vu Thành vài năm gần đây, tỉ lệ cao, cả tòa nhà chỉ lác đác vài căn hộ sáng đèn.

Tống Dục qua hành lang lộ thiên sảnh lớn, thang máy nhận diện khuôn mặt đưa thẳng lên tầng cao nhất. Đó là một căn hộ thông tầng siêu rộng với tầm bao trọn cảnh đêm của cả thành phố. Vu Thành khác Kinh An; nếu Kinh An ban đêm luôn rực rỡ và náo nhiệt thì Vu Thành yên ắng, ánh đèn thưa thớt như những ánh rải rác.

Tống Dục bật đèn, thẫn thờ tấm t.h.ả.m sofa giữa gian tối mịt. Mọi thứ trong nhà đều sạch sẽ đến mức còn một chút dấu vết nào của sự sống. Anh phòng vệ sinh, nhẹ nhàng bóc miếng băng cá nhân cằm và vứt thùng rác. Vết thương nông và bắt đầu đóng vảy. Anh rõ cảm giác , chỉ cần bảy ngày là thứ sẽ biến mất. Cảm thấy bực bội, định lấy t.h.u.ố.c lá trong ngăn kéo nhưng thôi, cuối cùng chỉ lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ để bôi lên vết thương.

Sáng hôm , An Lan chỗ, Từ Đạt Xuyên hỏi dồn: "Bánh Trôi nhỏ, hôm qua thầy Vương phạt bà đấy?".

An Lan buông cặp sách xuống, bình thản đáp: "Không, bảo thầy là dự định thi đại học nên thầy cũng quản nhiều nữa".

Từ Đạt Xuyên liền toe toét, khuyên cô nghiệp cứ theo . Cậu vốn là con trai duy nhất của một ông chủ kinh doanh tiếng ở Vu Thành, chẳng mặn mà gì chuyện học hành nên dự định sẽ tiếp quản sự nghiệp của gia đình.

Thấy thái độ lạnh nhạt của An Lan, Từ Đạt Xuyên ghé sát hỏi nhỏ: "Bánh Trôi, thật , điếu t.h.u.ố.c đó Tống Dục hút ?".

"Không , bảo là hút mà," An Lan lấy sách giáo khoa trả lời.

Từ Đạt Xuyên hừ lạnh, khẳng định thừa hiểu cô ghét mùi t.h.u.ố.c lá đến mức nào và khuyên cô đừng nhận tội vô ích. Cậu còn nhắc nhở rằng Tống Dục là một ngôi lớn, chắc chắn sẽ về Kinh An, khuyên An Lan nên giữ cách vì hai cùng một thế giới.

lúc đó Tống Dục bước lớp. Anh vẫn khoác chiếc sơ mi trắng bên ngoài áo thun cùng màu, đeo tai , toát một khí chất thanh lãnh và xa cách khiến các bạn nữ ngoái . An Lan khẽ rủ mi mắt, lòng thầm nghĩ sự khác biệt đó, bởi cô từng thấy tỏa sáng rực rỡ sân khấu từ lâu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-9-cu-mai-khong-an-com-thi-co-the-se-khong-chiu-noi-dau.html.]

Tống Dục xuống bên cạnh, An Lan ngửi thấy mùi thảo d.ư.ợ.c nhẹ nhàng tỏa từ và nhận đó là mùi t.h.u.ố.c mỡ. Cô thầm mỉm , lòng nhẹ nhõm khi chắc chắn hôm qua cùng dạo chính là .

Sau giờ học chiều, bạn học Phương Phỉ rủ An Lan nướng thịt dịp Trung thu sắp tới, nhưng cô từ chối vì bận thêm. Khi lớp học chỉ còn vài , thấy Tống Dục vẫn lặng lẽ sách, An Lan lên tiếng hỏi: "Tống Dục, xuống nhà ăn ?".

Tống Dục đáp ngắn gọn là . Nhìn đôi mắt thâm trầm như hồ sâu của , An Lan đề nghị: "Hay là về nhà ăn cơm nhé? Nếu nhanh thì vẫn kịp giờ tự học buổi tối".

Khi bước quán mì của gia đình An Lan, Tống Dục cảm nhận hương hoa quế nồng nàn lan tỏa từ sân . An Lan dẫn sân, hái một chùm hoa nhỏ đặt lòng bàn tay chớp mắt hỏi: "Anh thích đồ ngọt đúng ? Có ăn chè hoa quế ?". Những sở thích của , cô đều ghi nhớ rõ ràng từ các chương trình truyền hình.

Tống Dục đưa tay gạt những cánh hoa vương tóc cô, bất ngờ cúi xuống sâu mắt An Lan: "Sao em rõ về như ?".

Tim An Lan đập loạn nhịp, cô thể rằng thầm dõi theo suốt hơn một năm qua. Cô bối rối cúi đầu, vội vàng chạy bếp để nấu cơm.

Một lúc , bữa tối giản dị bày gốc cây hoa quế với ánh đèn vàng ấm áp. Trên bàn là đĩa thịt kho tàu óng ánh rắc hoa quế và rau cải xanh mướt. Tống Dục ăn ngon miệng, nhanh chóng dùng hết hai bát cơm. Khi An Lan hỏi tại ăn ở trường, Tống Dục thừa nhận thích những nơi đông .

Lớn lên ánh đèn sân khấu nóng rực và sự vây hãm của máy từ khi còn nhỏ khiến trở nên cực kỳ nhạy cảm với ánh sáng và âm thanh. Anh ghét đám đông, nhưng hề ghét bữa tối yên bình chỉ hai .

An Lan mỉm đề nghị cứ đến nhà ăn cơm cho đảm bảo sức khỏe. Tống Dục ngẩn ngơ nụ trong trẻo của cô khẽ đáp: "... Không ".

, khi An Lan vui vẻ rằng thể ghé qua bất cứ lúc nào , đôi mắt đen láy của Tống Dục vẫn khẽ bừng sáng lên trong giây lát.

Loading...