Bí mật đồng thoại - Chương 3: Cổ tích bắt đầu là hoàng tử xuất hiện

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:51:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tớ..." An Lan cảm thấy tim đập liên hồi như đ.á.n.h trống cái của Tống Dục.

cô còn kịp trả lời thì tiếng chuông lớp vang lên, giáo viên tiếng Anh bước . Tống Dục thấy cũng hỏi thêm mà mở sách vở, kết thúc cuộc đối thoại một cách tự nhiên.

Lòng An Lan chùng xuống.

Hóa , nhận ? Hay là ngày hôm đó vốn dĩ ... Dù là đáp án nào cũng khiến cô cảm thấy hụt hẫng và thoải mái. Cả tiết học đó, tâm trí An Lan cứ treo ngược cành cây.

Trong khi đó, "thủ phạm" gây sự xao động là Tống Dục tỏ cực kỳ bình thản, cứ như thể từng gì.

Phương Phỉ và Từ Đạt Xuyên còn tò mò về chuyện hơn cả Tống Dục. Chuông tan học reo, cả hai đồng loạt xuống.

"Bánh Trôi Nhỏ, hai gặp ?" Phương Phỉ trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy sửng sốt.

Gặp ? An Lan nhớ phản ứng của Tống Dục, bỗng cảm thấy chắc chắn. Dù thì lúc đó cô cũng rõ mặt đối phương.

Chuyện ngược về một năm .

Khi đó, bệnh tình của bà An Lan trở nặng, kinh tế gia đình càng thêm kiệt quệ. Để phụ giúp gia đình, An Lan tranh thủ kỳ nghỉ hè đến thuê cho một tiệm đàn. Tiệm ở trung tâm thương mại sầm uất, chủ yếu dạy đàn cho trẻ em.

Vì kỳ nghỉ hè đông khách, ông chủ giao cho cô mặc bộ đồ thú bông bên đài phun nước ngoài quảng trường để phát tờ rơi, lôi kéo khách hàng. Vũ Thành cạnh sông, mùa hè nóng ẩm. Dự báo thời tiết báo 39 độ, nhưng cảm giác thực tế còn nóng hơn thế nhiều.

Bên trong bộ đồ gấu bông xù xì chẳng khác nào một lồng hấp. An Lan nhanh chóng mồ hôi đầm đìa, gần như mất nước. Vốn dĩ nhỏ nhắn, cái nắng gắt và sức nặng của bộ trang phục, cô vững, cứ lảo đảo.

Mệt quá...

Ban ngày An Lan ba công việc bán thời gian, buổi tối bệnh viện chăm sóc bà. Cô quá lâu nghỉ ngơi, nhưng vẫn cố gắng c.ắ.n răng chịu đựng suốt cả buổi chiều.

Bên ngoài lớp vỏ thú bông là những giai điệu vui tươi, là tiếng hồn nhiên của những đứa trẻ đang luyện đàn, là ánh mắt tự hào của cha chúng. Còn bên trong lớp vỏ , là những tiếng nấc nghẹn âm thầm ai . Chỉ khi đeo chiếc mặt nạ lên, An Lan mới thể ngắn ngủi cho phép phơi bày sự yếu đuối một cách kiêng dè.

Ông trời ơi, cuộc đời khổ cực đến thế... Tại ...

Nước mắt và mồ hôi hòa chảy xuống khóe mắt, khiến cô cay xè mở nổi mắt, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng. lúc sắp đến giờ nghỉ, lớp học nhạc thiếu nhi tan học. Một đám trẻ ùa , phấn khích xô đẩy "chú gấu" An Lan để đùa nghịch.

Bị va chạm liên tục, An Lan hoa mắt chóng mặt, cuối cùng chịu nổi nữa mà đổ gục xuống, tầm mắt tối sầm . Tiếng la hét của trẻ con, tiếng bàn tán của lớn vang lên hỗn loạn. Trong cơn mê man, cô thấy một giọng thiếu niên trong trẻo: "Làm ơn nhường đường một chút."

Sau đó, một đôi tay đưa tới giúp cô tháo bỏ chiếc đầu thú nặng nề.

"Mọi giãn một chút để bạn khí để thở." Giọng như một dòng suối mát lành, xua tan cái nóng bủa vây và gọi tỉnh ý thức của cô.

An Lan chớp mắt. Một chai nước đá lạnh áp trán cô. Ánh mặt trời chói chang khiến cô mặt, chỉ thấy cánh tay trắng trẻo của thiếu niên, phía trong cổ tay một vết bớt hình con bướm nhạt màu.

"Cậu lên ?" Cậu hỏi.

An Lan thử cử động nhưng đành bất lực lắc đầu. Bộ đồ thú bông khung sắt bên trong để định hình, một khi ngã thì khó tự dậy.

"Xin , cởi bộ đồ mới ." Cậu đưa tay phía lưng bộ đồ, tháo dây buộc và đỡ An Lan ngoài. "Cậu cầm hộ chai nước nhé?"

An Lan ngơ ngác ôm chai nước lòng. Giây tiếp theo, thiếu niên trực tiếp bế bổng cô lên theo kiểu công chúa. Cảm giác cơ thể và mặt còn nóng hơn cả lúc nãy. Quần áo cô ướt sũng mồ hôi, dính chặt , trong khi mặc chiếc sơ mi trắng tinh khôi, phẳng phiu và tỏa mùi hương dễ chịu.

An Lan lúng túng: "Cậu thả tớ xuống , tớ mồ hôi, bẩn hết áo bây giờ."

Cậu thiếu niên gì, bước nhanh về phía tiệm đàn. Cổ áo sơ mi rộng mở theo từng bước chân, lộ làn da trắng và xương quai xanh thanh tú. An Lan hổ cúi gầm mặt.

Sau khi đưa cô về tiệm đàn, chuyện với ông chủ. An Lan đỏ mặt, len lén bóng lưng . Dáng cao gầy, áo sơ mi trắng kết hợp với quần jean xanh nhạt trông vô cùng sạch sẽ và nổi bật. Nói vài câu, phía cô.

An Lan vội cúi đầu. Cô thấy n.g.ự.c áo của dính một vệt bẩn lớn màu đen, chắc là dầu bôi trơn từ khung sắt của bộ đồ thú bông.

"Chủ quán bảo về nhà nghỉ ngơi , đây là tiền lương của ." Cậu đưa qua một tờ tiền màu đỏ.

An Lan ngẩn nhận, cô nắm chặt chai nước, đầy hối : "Xin bẩn áo . Chỗ tiền cầm lấy để giặt áo nhé."

Giọng thiếu niên bỗng trở nên vô cùng dịu dàng: "Không bẩn ."

An Lan ngẩn ngơ đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng của , đầu càng cúi thấp hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-3-co-tich-bat-dau-la-hoang-tu-xuat-hien.html.]

"Cầm lấy ." Cậu nhắc . An Lan c.ắ.n môi nhận lấy.

"Tạm biệt nhé."

"Tạm biệt."

Cho đến tận lúc , An Lan vẫn đủ can đảm để ngẩng đầu lên rõ mặt . Dù cũng chỉ là bèo nước gặp , chắc gì dịp gặp . đó cô mới phát hiện, tờ tiền đưa một tờ, mà là hai tờ. Trong khi lương buổi chiều của cô chỉ 50 tệ.

Không lâu , An Lan thấy giọng quen thuộc tivi trong tiệm đàn. Trên màn hình, thiếu niên mặc áo sơ mi lụa trắng, tóc tạo kiểu cầu kỳ, đuôi mắt trang điểm nhạt và môi điểm chút màu hồng. Cậu bên đàn piano, tỏa sáng như một hoàng tử.

là giọng đó, trong trẻo và êm ái như buổi chiều hè năm . An Lan lặng lẽ dõi theo, hát về khao khát tự do, về một thế giới rộng lớn. Giọng hát sức truyền cảm kỳ lạ, khiến nước mắt cô tự chủ mà rơi xuống.

Đã sân khấu lớn thế mà vẫn thấy tự do ?

An Lan tên . Cậu là Tống Dục.

Kể từ đó, cô bắt đầu chú ý đến hoạt động của Tống Dục, nhạc, xem phỏng vấn, tìm hiểu thứ về . Cô thuộc cung Nhân Mã, lớn hơn cô hai tháng, thích màu xanh lam, thích ăn mì thịt băm đậu phụ đặc sản của Vũ Thành...

Cậu dịu dàng, năng luôn khoan thai, lễ phép với tất cả nhưng giữ một cách nhất định, như thể ai thực sự bước thế giới của . Cậu cũng cô đơn, lớn lên ống kính máy , thời gian ở trường chỉ đếm đầu ngón tay. Tuy luôn đám đông vây quanh nhưng bạn .

Cậu trưởng thành hơn bạn bè cùng lứa, mười mấy tuổi vô cùng điềm đạm. Cậu năng khiếu âm nhạc, chơi bốn loại nhạc cụ. đóng phim, và luôn chỉ trích về kỹ năng diễn xuất, gọi là "bình hoa di động".

Hoa hồng và những lời c.h.ử.i rủa dệt nên tuổi 18 của . Họ dường như gần, vì cô thứ về , nhưng cũng thật xa xôi qua một tấm màn hình. Rồi biến cố xảy , Tống Dục biến mất trong cơn bão chỉ trích. An Lan tin như , nhưng cô chẳng thể .

Khi Tống Dục biến mất khỏi truyền thông, ký ức của An Lan cũng dần trở nên m.ô.n.g lung. Cô bắt đầu nghi ngờ: Người ngày hôm đó thật là Tống Dục ? Một ngôi như xuất hiện ở thành phố nhỏ ? Hay tất cả chỉ là ảo giác của khi ngất xỉu?

Ký ức về chú gấu bông nhỏ và hoàng t.ử giống như một câu chuyện cổ tích thật. Vì , cô kể với bất kỳ ai, chỉ lặng lẽ cất giấu bí mật sâu tận đáy lòng.

"Nói gì chứ, Bánh Trôi Nhỏ!" Tiếng gọi của Từ Đạt Xuyên kéo An Lan khỏi dòng hồi ức.

trả lời mà lảng sang chuyện khác: "Phương Phỉ, cho tớ mượn vở ghi chép với, hình như tớ bỏ lỡ một đoạn ."

"À, đây." Phương Phỉ đưa vở nhưng mặt vẫn đầy vẻ tò mò, liếc Tống Dục như hỏi cho lẽ.

Từ Đạt Xuyên giật lấy cuốn vở, nghiêm mặt hỏi: "Bánh Trôi Nhỏ, khai thật , rốt cuộc là ? Hôm nay lạ lắm nhé..."

"Đừng bậy, gặp bao giờ mà gặp, hôm nay tớ mới thấy đầu..." An Lan lúng túng ngắt lời. Càng hỏi cô càng . Vạn nhất thì ...

Từ Đạt Xuyên nghi ngờ phản ứng mất tự nhiên của cô, lườm Tống Dục một cái mới trả vở cho cô. An Lan cúi xuống chép bài, nhưng dư quang vẫn lén Tống Dục. Từ đầu đến cuối, Tống Dục hề một câu nào, chỉ tập trung sách, mặc kệ sự ồn ào xung quanh.

Phương Phỉ bỏ cuộc, sang bắt chuyện với Tống Dục: "Chào bạn mới, là Phương Phỉ."

Tống Dục buồn ngẩng đầu, phớt lờ cô nàng.

"Chảnh thế ." Phương Phỉ lầm bầm, ngờ Tống Dục nể mặt như . cô nàng vốn là cao thủ ngoại giao nên hỏi tiếp: "Cậu gặp Bánh Trôi Nhỏ ở ? Kể mà."

An Lan cũng nín thở chờ đợi câu trả lời. Tống Dục vẫn im lìm.

Từ Đạt Xuyên mỉa mai: "Thôi , đừng tự hổ nữa. Người là ngôi , mà thèm chuyện với dân thường như ."

Ngoài cửa lớp, học sinh các lớp khác bắt đầu tụ tập đông đúc để xem mặt "minh tinh". Từ Đạt Xuyên Tống Dục cố tình lớn: "Haizz, từ giờ lớp chắc thành cái sở thú cho thiên hạ ngắm mất."

Tống Dục vẫn phản ứng. An Lan ngẩng đầu, trừng mắt Từ Đạt Xuyên đá ghế một cái: "Nói gì thế hả, đừng mỉa mai khác."

Từ Đạt Xuyên suýt ngã nhưng giận, còn xòa xin . Cậu ghé sát An Lan: " mà Bánh Trôi , lạ thật đấy, tớ mới một câu mà nổi nóng ..."

"Có ?" An Lan chột , cố tỏ vẻ hung dữ: "Tớ mắng thì vui, mắng cũng vui, rốt cuộc ?"

Từ Đạt Xuyên mắng hì hì: "Được , tớ sai. Người thì nhỏ thó mà nóng tính gớm, hèn gì ai cũng sợ ."

Hai là thanh mai trúc mã, học cùng từ mẫu giáo đến cấp ba. Ngày nhỏ Từ Đạt Xuyên gầy yếu, trắng trẻo, cho mặc váy hoa nên thường bọn trẻ lớn hơn bắt nạt. Lúc đó An Lan cao hơn hẳn một cái đầu, nào cũng bảo vệ , đ.á.n.h cho đám chạy mất dép. Từ đó, Đạt Xuyên trở thành " tử" trung thành của cô.

Đến khi dậy thì, Từ Đạt Xuyên cao vọt lên 1m8, còn An Lan chỉ dừng ở 1m6. Nhìn vẻ ngoài cô ngoan hiền, mảnh mai với đôi mắt tròn to, làn da trắng và mái tóc buộc thấp dịu dàng, ai nghĩ cô "lịch sử hào hùng" như thế. Ngay cả Phương Phỉ lúc đầu cũng tin, cho đến khi tận mắt chứng kiến cô "trị" Từ Đạt Xuyên.

Cả ngày hôm đó, Tống Dục thêm với cô lời nào. An Lan cũng phiền . Suy cho cùng, ngoại trừ việc cùng một phòng học, họ vốn dĩ thuộc về hai thế giới khác .

Loading...