Bí mật đồng thoại - Chương 2: Ngày hôm ấy cùng đại minh tinh trở thành bạn cùng bàn
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:41:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chín năm .
Trường trung học Vũ Thành.
"Này, gì ? Có đại minh tinh sắp chuyển đến lớp đấy."
Lớp 12A30.
Ngày đầu tiên của học kỳ mới, An Lan xuống chỗ, cặp sách còn kịp cất thì Phương Phỉ phía thần bí xuống "buôn chuyện".
Phương Phỉ uốn tóc xoăn, mỗi khi đầu là lọn tóc đuôi ngựa đung đưa, trông đáng yêu. Hình như cô nàng còn lén chuốt mascara, mỗi chớp mắt, hàng mi đen láy dày như chiếc quạt nhỏ. Tính tình Phương Phỉ hoạt bát, quen rộng nên tin tức lúc nào cũng nhạy bén.
"Đại minh tinh á? Bà tỉnh ngủ , mơ mộng hão huyền gì thế?" Từ Đạt Xuyên, bạn cùng bàn của Phương Phỉ, thấy thế cũng đầu .
Sau một kỳ nghỉ hè, Từ Đạt Xuyên trông đen hẳn. Mỗi khi nhe răng chuyện, hàm răng trắng bóc nổi bật nền da đen trông khá buồn .
"Ông mới tỉnh ngủ !" Phương Phỉ lén lút rút điện thoại ngăn bàn , bấm vài cái đưa tới mặt hai : "Chính là Tống Dục !"
Trên màn hình điện thoại là một gương mặt cực kỳ điển trai. An Lan ngẩn màn hình, trái tim bỗng thắt .
"Ai đây?" Từ Đạt Xuyên nhận .
"Ngôi nhí đấy! Mẹ cũng là diễn viên nhưng nổi tiếng lắm, giờ bà đóng phim nữa mà tập trung bồi dưỡng con trai. Tống Dục đóng phim từ nhỏ ở Kinh An, hát nhảy còn tham gia game show, chương trình nào cũng mặt. Thế mà ông tên bao giờ ?" Phương Phỉ giới thiệu.
Từ Đạt Xuyên khinh khỉnh xì một tiếng: "Xì, đại minh tinh cái nỗi gì, chẳng qua là cái bình hoa di động thôi. Con trai gì mà trang điểm phấn son dày cộp, sân khấu uốn éo hát hò chẳng ." Cậu vỗ vỗ cánh tay ngăm đen săn chắc của : "Ủy mị quá, đàn ông thì nam tính, mạnh mẽ lên chứ!"
Phương Phỉ lườm một cái: "Ông rõ ràng là đang ghen tị. Người tự nhiên đấy nhé, mỹ thiếu niên hiểu hả?"
Từ Đạt Xuyên nhíu mày. Phương Phỉ nheo mắt kỹ mặt một lượt chép miệng đầy nuối tiếc: "Chao ôi Đạt Xuyên , thực nếu ông phơi nắng cho đen nhẻm thế thì mặt mũi cũng tạm đấy." Nói xong, cô nàng chống cằm mơ mộng, giọng đầy phấn khích: "Ôi trời, ngờ trong đời lúc bạn học với minh tinh..."
"Bớt mơ mộng , gì ghê gớm ." Từ Đạt Xuyên mất kiên nhẫn ngắt lời, tò mò hỏi: " mà... tại đại minh tinh chuyển đến cái xóm nhỏ của ? Kinh An là thành phố lớn ở, tự nhiên chạy về cái xó gì?"
Vũ Thành lớn, chỉ là một thị trấn nhỏ ven sông. Nơi quá lạc hậu nhưng kinh tế cũng chẳng phát triển mấy. Đa lớn đều ăn xa, hiếm khi thấy ai từ thành phố lớn đổ xô về đây.
"Quê nội ngoại của và đều ở Vũ Thành. Với ..." Phương Phỉ hạ thấp giọng, thở dài: "Cậu gặp chuyện ."
"Chuyện gì?"
"Ừm, chuyện từ một năm . Cậu tố là mắc bệnh ngôi , tự ý bỏ diễn ngay buổi phát sóng trực tiếp. Lúc đó dư luận dậy sóng dữ dội lắm. Tuy hàng siêu , nhưng vụ đó thì nổi tiếng khắp nơi theo nghĩa tiêu cực, sự nghiệp coi như tiêu tan. Nghe ở trường cũ cũng trụ nổi, chỉ vài ngày là mất tích luôn. Sau đó hiểu chuyển đến trường , chắc là để tìm sự yên tĩnh. Tống Dục chúng một khóa, nhưng vì bảo lưu một năm nên giờ học cùng khối."
Từ Đạt Xuyên bĩu môi: "Thấy , bảo là bình hoa mà, chẳng thực tài gì cả."
Phương Phỉ phân bua: " thấy tivi lịch sự, giọng ôn nhu, thật khó tin là như mắc bệnh ngôi ..."
"Diễn đấy!" Từ Đạt Xuyên thốt lên ngay lập tức: "Trước ống kính thì ai chẳng giả vờ. Hơn nữa, bà 'Bánh Trôi Nhỏ' nhà xem, ngày thường trông lầm lì ít , thế mà lúc tay chẳng cũng 'gắt' lắm ?" Từ Đạt Xuyên chậc lưỡi sang An Lan, bấy giờ mới nhận cô đang thẫn thờ như mây.
"Thôi ông ơi, chuyện 'Bánh Trôi Nhỏ' từ trời rơi xuống cứu hùng ông kể tám trăm ." Phương Phỉ cướp lời.
Từ Đạt Xuyên thèm chấp, đưa tay huơ huơ mặt An Lan: "Này Bánh Trôi, nghĩ gì mà thẫn thờ thế? Sao câu nào?"
Người đó... thật sự là ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-2-ngay-hom-ay-cung-dai-minh-tinh-tro-thanh-ban-cung-ban.html.]
"Này, Bánh Trôi Nhỏ, chứ?" Từ Đạt Xuyên gọi thêm tiếng nữa.
An Lan lúc mới bừng tỉnh, lắc đầu: "Tớ ."
lúc Từ Đạt Xuyên định hỏi dồn thêm thì thầy chủ nhiệm Vương Hiểu Đông bước . Cả lớp im phăng phắc, lúc họ mới nhận lưng thầy còn một nữa.
"Nhìn quen quá..."
"Có Tống Dục ?"
Phòng học bỗng chốc ồn ào. Thầy Vương gõ thước lên bục giảng: "Trật tự nào! Em giới thiệu bản ." Thầy hất cằm về phía Tống Dục.
Thiếu niên ngũ quan thanh tú, góc cạnh sắc sảo. Dưới hàng mi dài là đôi đồng t.ử đen như mực. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng với đường nét rõ ràng. Trên cằm một nốt ruồi nhỏ, càng tăng thêm vẻ thanh lãnh, xa cách. Cậu mặc chiếc sơ mi trắng đơn giản nhưng trông sạch sẽ, tươm tất, đó hiên ngang như một cây tùng nhỏ.
Cậu thốt hai chữ cảm xúc: "Tống Dục."
Giọng lành lạnh vang lên khiến cả lớp im bặt trong vài giây bùng nổ những tiếng bàn tán.
" là đại minh tinh, chảnh thật đấy..."
"Hết thời còn bày đặt màu."
Từ Đạt Xuyên sang An Lan một cái, đắc ý hất hàm với Phương Phỉ. An Lan chắc chắn lầm giọng . mặt trông u ám và lạnh lẽo, khác hẳn với sự ấm áp ngày hôm đó.
Thầy Vương quanh một lượt dừng mắt tại An Lan. Chỗ bên cạnh cô đang để trống do bạn cùng bàn cũ chuyển trường. "Tống Dục, em xuống chỗ đó ."
Tim An Lan đập thình thịch. Khi ánh mắt hai giao , cô vội cúi gầm mặt xuống. Một lát , tiếng bước chân gần. Ghế bên cạnh kéo , một mùi hương thanh nhẹ như cây thông phủ tuyết tỏa tới. Tống Dục xuống.
Dưới ánh mắt soi mói của cả lớp, An Lan cảm thấy bồn chồn khó chịu cho . Tuy nhiên, Tống Dục tỏ như chuyện gì. Cậu tựa lưng ghế, thản nhiên thẳng, phớt lờ ánh xung quanh. Cậu toát vẻ xa cách, tựa như đang tự nhốt trong một tầng kết giới ai thể chạm tới.
Từ Đạt Xuyên phía nhịn , liền lên tiếng trêu chọc: "Bánh Trôi Nhỏ, chào hỏi bạn cùng bàn đại minh tinh một câu? Hôm nay khép nép thế?"
An Lan bất lực lườm .
"Hay là cũng đại minh tinh hớp hồn ?" Đạt Xuyên bồi thêm.
"Ông im lặng một chút , ai bảo ông câm ." An Lan gắt gỏng để giấu sự ngượng ngùng.
"Bánh Trôi Nhỏ?" Người bên cạnh đột nhiên lên tiếng. Giọng lạnh lùng nhưng thấp thoáng một chút gợn sóng nhỏ.
An Lan đỏ bừng mặt, cô cố giữ bình tĩnh sang Tống Dục.
"Vì tớ sinh đúng ngày Tết Nguyên Tiêu, nên bà ngoại thỉnh thoảng gọi tớ như ..." An Lan giải thích.
Tống Dục mặt cô, ánh mắt khẽ lay động như đang suy nghĩ điều gì đó. An Lan hồi hộp: Anh sẽ nhận chứ?
Cậu hỏi: "Vậy tên thật của là gì?"
Tim An Lan đập liên hồi: "An Lan."
Tống Dục lặng lẽ cô, khẽ gọi tên cô: "An Lan..."
"Chúng ... từng gặp ở ?"