Bí mật đồng thoại - Chương 16: Tâm hồn cô ấy mãi mãi tự do bất khuất
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:51:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tìm bằng cách nào?" Tống Dục khẽ hỏi, ánh mắt d.a.o động.
"Hay là bắt đầu từ một bát canh hoa quế nhé?"
"Canh hoa quế?"
" , thích ăn đồ ngọt mà đúng ? Chờ hoa quế phơi khô, sẽ canh hoa quế cho . Từ bây giờ, hãy cứ mong chờ bát canh đó ." An Lan mỉm , chỉ tay về phía mẹt trúc đang phơi nắng bên cạnh.
Tống Dục im lặng đáp.
An Lan chớp chớp mắt dậy: "Được , giờ thì cùng rửa bát nào, còn đến quán việc nữa."
"Em mới hạ sốt định ngay ?"
"Tối qua nghỉ , hôm nay bù cho đủ giờ công chứ."
"..."
"Đi thôi, Tiểu Tống đồng học, rửa bát nào."
Tống Dục còn kịp định thần nhưng cơ thể vô thức chuyển động theo lời cô . Anh dứt khoát xắn tay áo dậy, định đón lấy chồng bát đũa tay cô.
"Ơ, gì thế?" An Lan né sang một bên, "Anh rửa mà đòi giành? Anh chỉ cần rửa cái bát ăn xong là ."
Hai bên bồn rửa, An Lan tự nhiên cầm miếng mút xốp, thấm nước rửa bát mẫu cho : "Cứ thế ."
Tống Dục định cho tay bồn nước.
"Khoan !" An Lan gọi giật . Cô bới trong tủ một hồi tìm thấy một đôi găng tay nhựa, rằng đeo tay Tống Dục: "Phải bảo vệ đôi tay chứ, lỡ còn đàn dương cầm thì ."
Tống Dục đôi bàn tay trần của cô, định tháo găng tay : "Em đeo , cần."
An Lan nhanh chóng thò tay bồn nước đầy bọt xà phòng, tươi: "Không cần , tay ướt mất ."
Ánh mắt Tống Dục khẽ xao động. Anh mặt , bắt đầu lóng ngóng rửa bát. Chỉ một lát , An Lan xong phần của , cô nghiêng đầu sang kiểm tra thành quả của .
"Tiểu Tống đồng học, rửa sạch đấy chứ." Cô gật đầu hài lòng.
Mái tóc mềm mại của cô khẽ chạm cằm khi cô cúi xuống, cảm giác nhồn nhột như một chú mèo nhỏ đang dụi đầu. Trong khí vương chút mùi t.h.u.ố.c sát trùng bệnh viện, động tác của Tống Dục bỗng chốc cứng đờ.
An Lan hề , cô thoăn thoắt lau khô bát đĩa xếp lên kệ: "Xong , chuẩn đây. Vậy... hẹn ngày mai nhé?".
Ngày mai gặp ? Tống Dục chậm rãi tháo găng tay: " đưa em trạm xe."
Hai cùng bộ con đường nhỏ dẫn trạm xe buýt. Khung cảnh thật quen thuộc, gió mang theo hương hoa quế dịu nhẹ, nắng hanh vàng rực rỡ cao.
"Lát nữa bắt xe về luôn ?" An Lan hỏi.
Tống Dục trả lời trực tiếp mà cô bằng ánh mắt sâu thẳm: "Em thật sự định thi đại học ?".
An Lan khựng một chút nhanh chóng mỉm : "Không thi ."
"Chẳng em đến Lạc Xuyên ? Học viện âm nhạc ở đó hợp với em..."
"Không ," An Lan ngắt lời, giọng trầm xuống, "Bà nội đang bệnh thế , thể bỏ việc . Vả , chi phí thi năng khiếu lớn quá, gánh nổi."
" em thực sự thiên phú."
"Thôi mà, Tiểu Tống đồng học, cứ chuyện của thế, chuyện của còn gì nhé." Đôi mắt An Lan tròn xoe, phản chiếu bóng hình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-16-tam-hon-co-ay-mai-mai-tu-do-bat-khuat.html.]
Cổ họng Tống Dục khô khốc. Anh chăm chú đôi mắt sáng ngời . Nó giống hệt đôi mắt của chú mèo nhỏ Chu Tú Văn hại c.h.ế.t.
"Tiểu Bánh Trôi..." Tống Dục khẽ gọi.
Tim An Lan bỗng một nhịp. Đây đầu gọi cô như , nhưng cảm giác khác. Có một nỗi đau tên chợt trào dâng trong lòng cô. Tống Dục mím môi, tiếp.
Chiếc xe buýt lừ lừ tiến đến. An Lan do dự một lát, thấy bác tài sắp đóng cửa, cô vội vàng vẫy tay: " đây, ngày mai gặp nhé!".
Cô bước nhanh lên xe, chọn một chỗ ở hàng ghế cuối. Khi cửa xe khép , cô vẫn kìm mà ngoái đầu qua cửa sổ. Tống Dục vẫn đó, lặng lẽ theo bóng chiếc xe rời . Lòng cô thắt , cảm giác nghèn nghẹn khiến cô bật ho khẽ.
Khi đến quán cơm "Trời Nắng", An Lan mới thấy đỡ hơn. Cô bước cửa, chị Lương Vũ Tình mang gừng nóng .
"Uống hết . Chị bảo em mặc ít áo là mà."
"Vâng , chị Tình gì cũng đúng ạ."
Chị Tình gương mặt vẫn còn chút mệt mỏi của cô, lo lắng: "Tiểu An, em thật đấy? Hay là nghỉ thêm một ngày ?".
"Em khỏe mà chị, thật đấy." An Lan hít mũi, cố tỏ khỏe mạnh. Chị Tình thở dài, cảnh cô khó khăn nên cũng ép, chỉ bảo nhân viên bật thêm lò sưởi cạnh cây đàn cho cô.
Buổi chiều vắng khách, khi đàn xong mấy bài theo yêu cầu, An Lan phép tự do chơi nhạc. Cô bộ váy lụa màu xanh nhạt, bên phím đàn, chọn một bản nhạc cổ điển độ khó cao. Ngay khi bản nhạc kết thúc, một phục vụ bước tới đưa cho cô một xấp tiền mặt dày cộm.
An Lan sững sờ: "Nhiều thế ... Ai đưa Ngô?".
"Là một thanh niên trai ở góc , nhưng mới ."
Là ? An Lan ôm lấy xấp tiền, xách váy chạy ngoài: "Báo với chị Tình là em ngoài một chút nhé!".
Bên ngoài trời bắt đầu sẩm tối. Cô quanh nhanh chóng phát hiện bóng dáng cao gầy quen thuộc đang gốc cây ngô đồng. là . Tống Dục đó, hai tay đút túi áo, ngửa đầu những tán lá khô xạc xào trong gió chạng vạng.
Giữa phố xá ồn ào xe cộ, Tống Dục đó như một bức tranh tĩnh lặng đầy cô tịch. An Lan khẽ bước tới, khí lạnh lẽo khiến phổi cô đau nhức, cô khẽ ho.
Tống Dục . Thấy cô mặc chiếc váy mỏng manh lộ bờ vai gầy, khẽ dời mắt : "Tìm việc gì ?".
"Tiền là đưa đúng ?" cô hỏi.
Tống Dục đáp, về phía tiệm đàn bên cạnh – nơi đầu tiên họ gặp . Cả hai cùng im lặng, mỗi theo đuổi một suy nghĩ riêng.
"Nhiều quá, nhận . Anh giúp trả tiền viện phí , thế là quá đủ ." Cô đưa xấp tiền nhưng nhận.
Sau một lúc lâu, bỗng gọi: "Tiểu Bánh Trôi." Giọng lúc còn sự mệt mỏi như lúc chiều, mà trở nên trầm và kiên định.
"Thực em hề từ bỏ thi đại học, đúng ? Em luôn rời khỏi đây để tiếp tục học dương cầm, đúng ?"
Câu hỏi dồn dập khiến An Lan lúng túng: "Không mà...". Cô trả lời theo phản xạ. Cô dối điều quá nhiều , vì thật thì cũng chỉ nhận những lời thương hại vô ích.
Cô gượng : "Chỉ là bây giờ tạm nghỉ thôi, tiền sẽ học tiếp...".
Đèn đường đồng loạt bật sáng, ánh sáng lung linh phản chiếu trong đôi mắt đầy nghị lực của cô. Tống Dục chằm chằm nụ quật cường . Trái tim dường như một góc nào đó bắt đầu tan chảy.
Anh gọi tên cô một nữa, giọng đầy dịu dàng nhưng vô cùng quyết đoán:
"Tiểu Bánh Trôi. Hãy tiếp tục học dương cầm . Em tham gia thi năng khiếu , sẽ nuôi em ăn học."
An Lan bàng hoàng, cô ngẩng đầu , tin tai .
"Em nên vùi lấp ở nơi , đừng lãng phí thiên phú của ."
"Em xứng đáng xa hơn nữa. Đừng chờ đến tương lai xa xôi nào đó, sẽ tài trợ cho em."