Bí mật đồng thoại - Chương 10: Tâm tư thiếu nữ bị đâm thủng

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:33:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiều ngày hôm , khi tiết học cuối cùng kết thúc, Tống Dục quả nhiên vẫn xuống nhà ăn.

Khi An Lan dọn dẹp xong đồ đạc và lên, đeo tai , cầm một cuốn sách thong thả lật xem. Chẳng nhưng cô luôn cảm giác đang cố tình — cố tình đối xử tệ với chính bản . Cứ tiếp tục thế thì . An Lan định hỏi về nhà ăn cơm , nhưng lời định nghẹn khi nhớ đến dáng vẻ từ chối hôm qua. Cô đành đặt cặp sách xuống, nhanh chân bước khỏi lớp.

Một lát , An Lan với túi bánh mì bơ mua ở cổng trường. Trong lớp học vắng lặng ánh hoàng hôn vàng nhạt, Tống Dục một ở góc lớp, tựa lưng ghế sách. Khoảnh khắc , trông giống hệt một học sinh trung học bình thường với hàng mi dài rũ xuống đầy thanh tú. Gương mặt nửa sáng nửa tối ánh mặt trời, tạo nên một đường nét mềm mại sắc sảo, một vẻ chỉ riêng Tống Dục mới .

Không, hề bình thường. Ngay cả khi trút bỏ hào quang ngôi , cũng chẳng thể nào là một tầm thường .

An Lan vô thức chậm bước, nhẹ nhàng tới đặt túi bánh mặt : "Nếu xuống nhà ăn thì ăn cái ".

Tống Dục khựng , ngẩng lên đôi mắt nâu trong veo như những viên bi pha lê của cô dời mắt , lạnh lùng từ chối: "Không cần , cảm ơn".

" mua mà, ăn ." An Lan hề lùi bước, cô mỉm : " mua đúng vị thích nhất đấy".

Tống Dục ngước mắt nữa, tháo tai , chằm chằm cô: "Sao em thích vị ?".

An Lan sững sờ, hai má bỗng nóng bừng ánh hoàng hôn. Tống Dục khẽ "Hửm?" một tiếng. Dù chỉ là một âm đơn tiết nhưng qua giọng trầm ấm của trở nên dịu dàng lạ kỳ. Sự truy vấn tim An Lan đập loạn xạ. Nghe thấy tiếng đùa của các bạn sắp lớp, cô đặt vội túi bánh lên bàn lắp bắp: " đưa cơm cho bà nội đây!". Nói xong, cô xách cặp chạy biến khỏi phòng học như một chú mèo nhỏ.

Tống Dục theo bóng lưng cô cho đến khi mất hút mới xuống túi bánh. Qua lớp túi trong suốt, thấy miếng bánh mì trắng muốt phủ lớp kem bơ dày và những quả dâu tây đỏ mọng. Có vẻ như cô thực sự hiểu .

Đêm đó, An Lan ngủ yên giấc. Cô cứ lo một cái bánh mì đủ no cho một trai mười tám tuổi cao lớn. Vì thế, cô thức dậy sớm hơn khi, chuẩn sẵn nguyên liệu chia hai phần: một phần để chiều về nấu cho bà, phần còn cô nấu ngay đóng hộp mang đến trường, gửi nhờ trong tủ lạnh ở căn tin.

Vừa đến giờ nghỉ trưa, An Lan chạy vội đến căn tin hâm nóng cơm lén lút ôm hộp cơm lớp. Lớp học trống trơn, chỗ của Tống Dục cũng . Đoán rằng nhà ăn, cô liền chạy thẳng lên sân thượng.

Đẩy nhẹ cánh cửa, luồng gió mát mang theo hương cỏ cây thổi tới, mùi t.h.u.ố.c lá khiến An Lan thở phào. Cô tìm thấy Tống Dục đang tựa tường rào. Cô bước tới, chìa hộp cơm mặt : "Cho ".

Tống Dục ngẩn , hộp cơm khẽ run mi mắt: "Em cần thế ...".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bi-mat-dong-thoai/chuong-10-tam-tu-thieu-nu-bi-dam-thung.html.]

" đói , xuống nhà ăn đây!" An Lan ngắt lời , ấn hộp cơm tay Tống Dục xoay chạy mất.

Trong hộp cơm là những món giản dị nhưng bày biện mắt: cơm trắng ăn kèm cải thìa xanh mướt và thịt xào cà rốt tỉa thành hình những bông hoa nhỏ. Hương thơm ấm áp bốc lên khiến Tống Dục bỗng cảm thấy đói cồn cào.

Dưới nhà ăn, An Lan cùng Phương Phỉ và Từ Đạt Xuyên. Thấy cô đến muộn, Từ Đạt Xuyên mua sẵn cơm cho cô. Thấy cô cẩn thận gắp từng cọng rau thơm ngoài, mới sực nhớ cô ăn loại rau và rối rít xin . Phương Phỉ trêu chọc Từ Đạt Xuyên chắc chắn sẽ là sợ vợ, khiến đỏ mặt còn An Lan thì ho khẽ vì ngượng.

Kể từ đó, An Lan một bí mật mới. Ngày nào cô cũng chuẩn hai phần cơm, tan học là chạy ngay lên sân thượng. Tống Dục từ chỗ từ chối dần dần nhận lấy, thậm chí còn khen "Ngon lắm" vì chỉ "Cảm ơn". Những lời đó khiến mệt mỏi vì dậy sớm của cô tan biến hết.

Thế nhưng, bí mật giấu lâu. Một tuần , khi đưa cơm xong và định xuống nhà ăn, An Lan Từ Đạt Xuyên và Phương Phỉ chặn ngay cửa sân thượng.

Từ Đạt Xuyên mặt xanh mét chất vấn: "Đây là lý do suốt một tuần qua bà bảo bụng khỏe đấy hả?".

An Lan chỉ im lặng. Phương Phỉ cũng ngỡ ngàng, kéo tay cô hỏi nhỏ: "An Lan, bà với Tống Dục là thế nào ? Bình thường thấy hai chuyện , nấu cơm mang cho ?".

Sự im lặng của cô khiến Từ Đạt Xuyên nổi nóng. Cậu gắt lên: "Bà chứ! Chẳng lẽ bà thích ?".

An Lan cúi mặt: "Đừng bậy".

Từ Đạt Xuyên lạnh, tuôn những lời cay nghiệt: "Bà định chơi trò đóng vai gia đình với đại minh tinh đấy ? Hắn chỉ đến đây chơi bời thể nghiệm cuộc sống thôi, bà nghĩ sẽ thèm để mắt đến bà chắc? Bà định chạy theo bảo mẫu cho đấy ?".

Phương Phỉ thấy quá lời liền can ngăn, nhưng Từ Đạt Xuyên đang cơn giận vẫn tiếp tục: "Nói thẳng là bà đang theo đuôi mù quáng đấy ? Nhà bà thì đang rối ren, lo xong lo cho ngôi . Người cần bà chăm sóc chắc?".

Dù Phương Phỉ cũng thấy việc của An Lan là vô nghĩa vì Tống Dục cũng sẽ về Kinh An, nhưng cô vẫn thấy Từ Đạt Xuyên quá giới hạn.

An Lan chằm chằm đôi giày vải cũ của , im lặng chịu đựng cho đến khi Từ Đạt Xuyên kết luận: "Bà 'liếm cẩu' cũng vô ích thôi, hai cùng một thế giới ".

Lúc , An Lan mới ngẩng đầu lên, lạnh lùng thẳng gương mặt đen sạm của và hỏi ngược :

"Vậy còn ông, tại ông kẻ theo đuôi ?".

Loading...