BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 5: Thêm bảy que nữa!
Cập nhật lúc: 2026-06-15 14:22:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhu Mễ ôm bánh điểm tâm, vội vàng bước xuống bậc thang, định về.
Bỗng một giọng nữ trong trẻo lanh lảnh gọi .
Nàng đầu , hóa là cô nương bán kẹo hồ lô!
"Cô nương, túi thơm của cô rơi kìa."
Giang Mạt một tay cầm kẹo hồ lô, tươi xòe lòng bàn tay, chiếc túi thơm màu vàng nghệ đang yên lặng tay nàng.
Nhu Mễ sờ vạt áo, quả nhiên túi thơm thấy .
"Đa tạ cô nương." Nàng cầm lấy túi thơm, khẽ nhún cảm ơn.
Giang Mạt cũng đáp lễ. Nhu Mễ lén que kẹo hồ lô phát sáng một cái.
Thầm nghĩ lẽ đây là ý trời?
"Chiếc túi thơm là tiểu thư nhà ban cho , cô nương giúp mất, thực sự cảm tạ cô nương thế nào."
"Việc nhỏ thôi, đáng gì ." Giang Mạt .
Nhu Mễ nóng ruột quá “Không , là, là mua hai que kẹo hồ lô của cô !"
Giang Mạt ngẩn , mơ hồ cảm giác, cô nàng chắc là để ý kẹo hồ lô của nàng từ lâu thì .
"Được chứ." Nàng hái hai que gói “Hai que bảy mươi văn."
Nhu Mễ cần suy nghĩ, lấy thẳng bảy mươi văn đưa cho nàng.
Đợi xa, nàng mới lấy một que , c.ắ.n một miếng thật mạnh.
Xa xa, giữa phố phường nhộn nhịp, tai nàng vẳng lên tiếng lớp đường áo vỡ tan.
Đầu lưỡi hết chạm lớp đường áp bên ngoài giòn tan, thoảng mùi thơm khét nhẹ, đó là phần sơn tra bỏ hạt ở giữa, chua lè, vị bở.
Cái vị chua còn kịp xông lên, vị ngọt của lớp đường áo át xuống.
Hai vị hòa quyện dần, chua chua ngọt ngọt, giòn tan xen lẫn mềm dẻo!
Cắn một miếng, đầy miệng chảy nước miếng!
Ánh mắt Nhu Mễ bỗng nhiên sáng bừng.
Ngon quá.
Que còn để dành cho tiểu thư .
Ăn xong một que, nàng gói que còn , xách bánh điểm tâm vội vàng chạy về Tái Kim Đài.
Lục Dĩ Dao và hai bạn đang uống chờ bánh điểm tâm.
Liếc thấy Nhu Mễ, chút vui.
"Nhu Mễ, muộn thế, ngươi lâu quá đấy."
Nhu Mễ hành lễ: "Xin tiểu thư thứ tội, bên lầu Tường Thụy mua bánh nhiều lắm ạ, nô tỳ xếp hàng lâu."
Nàng bày bánh điểm tâm bàn, mời ba vị tiểu thư dùng.
Đang định lui , Lục Dĩ Dao bỗng lên tiếng “Khoan , tay cầm gì thế?"
Nhu Mễ, ánh mắt của ba vị tiểu thư, ấp úng : "Trên đường gặp một bán kẹo hồ lô, liền mua một cây cho tiểu thư nếm thử ạ."
lầm, nàng quên mất hai vị .
Kẹo hồ lô chỉ một cây, ba chia thế nào?
"Kẹo hồ lô?" Lục Dĩ Dao tò mò “Món ăn vặt gì mới thế, bao giờ thấy nhỉ? Đưa xem nào."
Mở lớp giấy dầu bọc bên ngoài.
Một que kẹo hồ lô đỏ tươi óng ánh hiện mắt.
Lớp đường áo màu vàng nhạt trong veo sạch sẽ, phản chiếu ngọn đèn lưu ly phía , xuyên qua lớp đường áo trong suốt , thể thấy rõ từng chấm li ti quả sơn tra.
Trông ... hấp dẫn. Lục Dĩ Dao ngước lên, bắt gặp ánh mắt đang chằm chằm của hai bạn.
"... Đẹp chắc ngon, để nếm thử ." Cô bình thản .
Rồi dùng bàn tay trắng ngần cầm que kẹo hồ lô lên, c.ắ.n quả ở cùng.
Lục Dĩ Dao nhai vài cái, khuôn mặt nhỏ đổi.
Cô đặt phần còn của que kẹo lên tấm giấy dầu, vẻ chán chường.
"Mùi vị cũng chỉ thế thôi, bằng bánh điểm tâm lầu Phúc Thụy ." Cô gọi hai bạn “Thôi, ăn điểm tâm ."
Ninh Như Yên đối diện Lục Dĩ Dao, mắt liếc qua que kẹo hồ lô, về những chiếc bánh điểm tâm.
Không hiểu , cô vẫn thấy que kẹo hồ lô xinh xắn vẻ ngon hơn.
"Đã ngon thì đưa nếm thử xem nào, ăn thứ quả dại kiểu như bao giờ..." Cô vươn tay lấy que kẹo hồ lô.
Cứ tưởng sẽ nhẹ nhàng lấy , ai ngờ tay chạm lên tờ giấy dầu, Lục Dĩ Dao nhanh như chớp đưa tay lên đè lên que kẹo, lực mạnh và vô cùng nhanh nhẹn.
Ninh Như Yên: "...?"
Cô từ từ ngước mắt lên, đối diện với Lục Dĩ Dao.
Căn phòng bỗng nhiên im phăng phắc.
Ninh Như Yên lạnh, rụt tay về, dậy, chậm rãi xắn tay áo.
Lục Dĩ Dao cũng dậy theo, nheo mắt , nắm chặt tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-5-them-bay-que-nua.html.]
Dưới sự chăm chú đầy căng thẳng của đám nha - hai bắt đầu oẳn tù tì???
"Cặp em cốt nhục, ba chiêu đều trúng, bốn mùa phát tài, năm thắng cuộc, sáu sáu ngừng..."
Các nha : "..."
Trong khoảnh khắc, tiểu thư nhà ai là la to hơn.
Cô gái nết na nhất Tần Tĩnh Nhàn mặt vô cảm yên, đưa tay lấy que kẹo hô lô.
Rộp rộp rộp.
Ừm?
Khá ngon.
Ăn thêm một quả nữa nào.
Rộp rộp rốp.
Lục Dĩ Dao tay đ.ấ.m chân đá, oai phong vượt ải thắng lợi trở về với que kẹo hô lô, mặt …
Nụ đang dần đông cứng.
A a a!!!
Que kẹo hồ lô của cô mất ??!
Lục Dĩ Dao mặt mày đau khổ.
Hu hu hu.
Cô mới nếm một quả.
"Tiểu thư." Nhu Mễ do dự bước lên “Người bán kẹo hồ lô là hai cô nương ạ, một đeo khăn voan, giơ một cái cọc rơm cao, dễ thấy, nếu bây giờ cho tìm, nhất định còn đuổi kịp."
Chỉ điều, kẹo hồ lô còn thì chắc.
Lục Dĩ Dao phấn chấn hẳn lên “Được! Các ngươi mau tìm! Cứ tìm hết cho ! Ta còn ăn hai cây! Không, ba cây!"
Ninh Như Yên cũng lấy dáng vẻ mỹ nhân lạnh lùng, sai bảo nha của . "Các ngươi cũng ."
Tần Tĩnh Nhàn uống một ngụm , ném cho nha cận một ánh mắt.
Nha cận hiểu ý lui .
Giang Mạt đang tìm .
Ăn xong que kẹo, nàng đeo khăn che mặt , lấy một que kẹo hồ lô dùng tăm xóc mấy quả sơn tra xuống, mời những thực khách tò mò nếm thử miễn phí.
Cách vẻ hiệu quả.
Không mấy chốc bán cả chục que.
"Ủa? Là cô đây mà! Cô chủ bán hoành thánh gà nhỏ!"
Giang Mạt ngơ ngẩn, mắt xuất hiện thêm một .
Nàng mỉm duyên dáng “ là khéo thật, ngài tan ca ?"
Người chính là bộ khoái Hàn Du mua Hoành thánh của nàng hồi sáng.
Cậu còn kịp bộ đồ bộ khoái , vì thế Giang Mạt nhận ngay.
" là khéo thật, cùng đại nhân tuần tra phố Tái Kim, tuần tra xong là tan ca ."
Mắt Hàn Du rơi mấy que kẹo hồ lô, liền hấp dẫn ngay lập tức “Cô nương đang bán gì thế?"
Đống xiên que quá!
Trông như những viên hồng ngọc !
"Là kẹo hồ lô, ngài ăn thử một que ?" Giang Mạt cong mày .
Hàn Du gật đầu lia lịa.
"Vâng."
Cậu nhận lấy que kẹo hồ lô, luyến tiếc l.i.ế.m liếm lớp đường áo bên ngoài, mới thận trọng c.ắ.n một quả sơn tra.
Giang Mạt cảm giác như đang thấy một chú ch.ó lớn, đang trân trọng thưởng thức món ăn của .
Khoảnh khắc thức ăn miệng, tai dựng lên, mắt dồn đầy những vì nhỏ.
Những vì nhỏ đang lấp lánh tỏa sáng.
Hàn Du ngoạm que kẹo hồ lô trong miệng, một tay mò trong lòng lấy một mảnh bạc vụn.
"Thêm bảy que nữa." Cậu , miệng ấp a ấp úng rõ chữ.
Giang Mạt cầm mảnh bạc lên ước lượng, chắc độ nửa lạng.
Nàng hào phóng gói bảy que kẹo hồ lô, còn tặng thêm một que dâu tây nữa.
Hàn Du vui vẻ ôm cả đống kẹo hồ lô về đội ngũ.
Vị Thẩm đại nhân mặc thường phục trắng đang đằng khoanh tay bàn bạc công việc với Bạch thông phán, hề chuyện lén rời hàng.
Cậu đem kẹo hồ lô chia cho mấy em cùng ca trực.
"Nhanh nhanh nhanh, mua thứ ngon lắm!"
Hàn Du xong, phát hiện các em của ai nhúc nhích cả.
Đang thắc mắc, thì Thẩm Chính Trạch đang khoanh tay .