BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 2: Hoành thánh nhỏ giết ta!!!

Cập nhật lúc: 2026-06-15 14:22:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoành thánh nhỏ nóng hổi chan đầy nước dùng, trong bát sứ trắng muốt nở từng bông hsoành thánh, điểm xuyết rong biển tép khô rau mùi thái nhỏ, còn những miếng trứng tráng nhỏ hình thoi nổi lềnh bềnh.

Nhìn thì mắt, ngửi cũng thơm, chỉ ăn thế nào.

Người đàn ông cường tráng là vị khách đầu tiên, vinh dự chiếm trọn cả một cái bàn gỗ vuông, còn chủ quán Giang tặng thêm ba cái hoành thánh nhỏ.

Cầm thìa lên, vội vàng múc một cái bỏ miệng.

Đầu tiên lan tỏa là vị thơm của nước dùng, c.ắ.n một miếng, nước dùng nóng hổi từ trong hoành thánh b.ắ.n .

Thịt lợn nửa nạc nửa mỡ kết hợp hảo với nước dùng, tạo nên một hương vị tuyệt hảo khác, thực sự khiến thèm nhỏ dãi.

Người đàn ông bất giác sửng sờ đờ đãn cả .

Hắn bao giờ ăn món hoành thánh nào ngon thế .

Không, bao giờ ăn bữa cơm nào ngon thế !

So với nó, đồ vợ nấu là thứ là cho ăn!

 

Hứa Truyền Hoa là vợ của một quản lý thuyền hàng, cả nhà ăn uống sinh hoạt thuyền, chỉ khi thuyền đến bến cảng mới thể xuống tàu dạo chơi.

Chỉ điều cái bến cảng buổi sớm ngày nào cũng như ngày nào, dạo hoài cũng chẳng gì mới lạ.

Hôm nay nàng vẫn như thường lệ dẫn mấy đầy tớ xuống thuyền để mua sắm đồ đạc cần thiết cho thuyền.

Trời lúc hửng sáng.

Chân Hứa Truyền Hoa kịp đặt xuống đất, ngửi thấy một mùi hương suýt khiến nàng bước hụt mà rơi xuống sông.

"Mùi gì mà thơm thế?" Nàng lấy khăn tay phe phẩy, mùi thơm càng nồng hơn.

"Phu nhân, hình như là từ mấy sạp hàng bán đồ ăn sáng ở bến cảng ạ." Có phía .

"Hình như là mùi nước canh gà." Hứa Truyền Hoa hếch mũi ngửi ngửi, nghiến răng nghiến lợi “Ai mà vô đạo đức thế, sáng sớm bán nước canh gà?"

Thế cố tình để tốn tiền ?

Nàng hùng hổ lao thẳng đến nơi phát mùi hương .

Đến nơi thấy, lập tức trong lòng thất vọng vô cùng.

"Thì là hoành thánh ." Hứa Truyền Hoa lầm bầm trong miệng “Cứ tưởng thứ gì ngon lắm chứ."

Trước đây nàng từng ăn một bát hoành thánh ở bến cảng Giang Châu, thế mà c.ắ.n một miếng, vỏ bánh dày thì cần , nhân thì chỉ một chút thế là mỡ, ngấy đến cổ họng, nước dùng cũng như nước lã, nhạt nhẽo vô vị vô cùng.

Từ đó về , nàng thề bao giờ ăn cái thứ nữa.

Vô tình ngước mắt lên, thì thấy hai đang bán hoành thánh vẻ như là chủ tớ.

Nhất là chủ mặc chiếc áo khoác dài và váy ngang eo màu hoa sen tím thêu hoa bay, mặt che khăn lụa trắng, giữa trán một nốt ruồi son đỏ thắm.

Dáng mềm mại uyển chuyển, eo thon đến nỗi thể nắm một bàn tay.

Không cần nhắc đến đôi mắt đào hoa chứa chan tình ý , chỉ riêng khí chất thôi vô cùng mắt .

Ai mà thích ?

Hứa Truyền Hoa ngắm thêm vài “Hoành thánh của cô, một bát bao nhiêu tiền thế?"

Chồng và con trai của nàng đều ở thuyền.

Với cái mùi thơm của nước gà thế , cũng thể mua một bát nếm thử.

"Hai mươi văn một bát, một bát mười hai cái." Giang Mạt .

Hứa Truyền Hoa trợn tròn mắt đầy ngạc nhiên “Bao nhiêu? Hai mươi văn á?!" Một bát nàng ăn đây chỉ tám văn, mà mười lăm cái!

Dù mùi vị cũng tạm chăng nữa, nhưng giữa chúng nó chênh lệch mười hai văn đấy!

Mười hai văn , mua mấy cái bánh bao nhân thịt ăn ngon hơn ?

"Cô nương, cô bán đắt quá, hoành thánh chỗ khác chỉ bảy tám văn tiền thôi." Hứa Truyền Hoa mặt mày đều xệ xuống, một chút vui vẻ nào nữa.

Cố nhịn để mùi nước canh gà cứ liên tục xông mũi, nàng : "Cô xem quán cô cũng ai ăn, là rẻ một tí, mười văn , mua ba bát?"

"Này, bác gái chuyện kiểu gì thế?" Người đàn ông cường tráng đang ăn hoành thánh chút vui "Bác xem to như thế , là tàn hình ?"

Hứa Truyền Hoa lúc đưa mắt liếc đàn ông một cái đầy vẻ ghét bỏ.

ngu cơ chứ, để bà mặc cả xong xuôi, thì ăn sẽ rẻ hơn sap?

"Không mặc cả , nhưng hôm nay là ngày đầu tiên bày quán, nên mỗi bát sẽ tặng thêm ba cái hoành thánh nhỏ." Giang Mạt lấy que tre để gói hoành thánh. Những ngón tay xanh như hành lá, ảo thuật biến từng chiếc hoành thánh nhỏ xinh xắn, xếp ngay ngắn mẹt tre.

Vừa sạch sẽ mắt.

Hứa Truyền Hoa vẫn hài lòng.

Ba cái hoành thánh nhỏ đủ gì, nuốt một cái là hết .

Nếu mặc cả xuống mười văn một bát, thì nào đến mua cũng đều tiết kiệm kha khá tiền. "Cô nương, cô lẽ nhỉ, hoành thánh mà bán đắt quá thì ai mua , cô bán hai mươi văn một bát, thể so sánh với mấy quán bảy tám văn một bát?" Nàng cố gắng khuyên bảo Giang Mạt hạ giá.

Thế nhưng Giang Mạt vẻ gì là lay chuyển.

Cho dù Hứa Truyền Hoa bao nhiêu, nàng vẫn giữ nguyên nụ nhàn nhạt, tức giận cũng sốt ruột, kiên nhẫn lắng lải nhải ngừng.

Hứa Truyền Hoa mãi thành cũng bực tức giận.

Chẳng qua là hoành thánh thôi mà, cả buổi sáng chỉ mỗi một ăn, để xem với giá cả như thế thì bán mấy bát nào!

Lát nữa bán , thì tất nhiên giảm giá thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-2-hoanh-thanh-nho-giet-ta.html.]

Mấy cái trò đó bà còn ?

Trong lòng bà dứt ý nghĩ xong, phía lưng bỗng vọng tiếng đầy thắc mắc.

"Ơ? Ở đây sạp bán hoành thánh ? Thơm quá nhỉ, chủ quán cho một bát!"

Một đàn ông trẻ tuổi mặc trang phục bộ khoái bước đếnn chen , mắt sáng rực cái nồi lớn đang ninh nước canh gà, chà xát tay hà .

Trời hôm nay đúng là lạnh cóng cả .

Thẩm đại nhân ngày nào cũng ở nha môn cho đến tận sáng, việc hết sức tận tụy. Mấy tên bộ khoái chạy việc vặt cho đại nhân như họ cũng điều ca trực, trời sáng đến việc.

Trời lạnh thế một bát hoành thánh gà nóng hổi thơm lừng, chỉ nghĩ thôi thấy tràn đầy thoả mãn .

"Chàng trai trẻ, hỏi xem một bát bao nhiêu tiền ?" Hứa Truyền Hoa sửng sốt.

Hàn Du khựng một giây, gãi đầu hỏi: "Thế một bát bao nhiêu tiền ạ?"

Hứa Truyền Hoa giơ hai ngón tay lên “Hai mươi văn một bát đấy!"

Hàn Du "" lên một tiếng, tiếp tục dán mắt theo dõi động tác thả hoành thánh của Giang Mạt.

Một cái, hai cái... mười lăm cái!

Mắt sáng long lanh, trong lòng thầm ngứa ngáy.

Mười lăm cái hoành thánh luôn á!

Tuyệt vời !

Hứa Truyền Hoa thấy phản ứng của khá bình thản, chút thể tin nổi.

"Cậu thấy đắt ?"

Hàn Du chợt hiểu “Có vẻ là mắc hơn mấy quán hoành thánh khác một chút."

Hứa Truyền Hoa hài lòng.

Thế mới đúng chứ.

Nàng thuyết phục Hàn Du về phe .

Ai ngờ Hàn Du buột một câu nữa.

"Thế thì bình thường ?" Anh nhắm mắt hít một thật sâu “Bà ngửi xem nước dùng hoành thánh thơm c.h.ế.t, mấy quán hoành thánh khác mùi ."

Anh ngửi thấy mùi thơm từ cách cả một dãy phố cơ mà.

"Hơn nữa." Hàn Du mặt đầy lạ lùng “Bà thấy đắt , thì mua ."

Hứa Truyền Hoa: "..."

Trong lòng nàng nghẹn .

Cái kiểu ăn ngon tốn nhiều tiền.

Mắt thấy tim đau, bà đầu bỏ .

Chẳng qua là hoành thánh nhỏ thôi mà.

Lẽ nào bà là loại ham ăn như ?

Nông cạn!

Hàn Du nâng bát sứ trắng muốt tinh tươm, ngắm rong biển, tép nhỏ, trứng tráng, trong mắt tràn đầy tò mò.

Những thứ ăn kèm là gì , hoành thánh chỗ khác những thứ !

Cậu ôm bát húp một ngụm nước dùng thật lớn.

Nước canh gà nóng hổi chảy xuôi theo cổ họng dày, lạnh thấu xương của sáng sớm như cuốn trôi hết, thật ấm áp dễ chịu!

Ngon quá.

Lại múc một cái hoành thánh, cho miệng c.ắ.n một miếng. Ô hô, còn nước ngọt chảy nữa!

Hàn Du ăn ngon đến nỗi híp cả mắt.

Trong miệng là miếng hoành thánh thanh khiết ngấy, ăn xong một cái càng ăn cái thứ hai.

Vô cùng chấn động.

Hóa hoành thánh cũng thể ngon như thế ?

Tay và miệng của Hàn Du hoạt động ngừng. Chẳng mấy chốc bát hoành thánh nhỏ mười lăm cái hết sạch. Chán nản cái bát còn gì, đáy bát còn một chút nước canh gà và một ít rong biển.

Suy nghĩ một lát, Hàn Du gắp một cọng rong biển, cho từ từ miệng.

Trơn mịn, giòn dai.

Ơ, thứ từng ăn bao giờ!

Hoành thánh nhỏ thì ngon, nước dùng cũng ngon, vấn đề duy nhất là.

Hàn Du lộ vẻ mặt ngưng trọng.

Hình như dày vấn đề .

Rõ ràng ăn cả một bát to, càng ăn càng thấy đói thế nhỉ???

Hoành thánh nhỏ g.i.ế.c !!!

 

 

Loading...