BÀY HÀNG MỞ TIỆM CƠM, NÀNG CHẤN ĐỘNG CẢ KINH THÀNH - Chương 1: Hoành thánh canh gà

Cập nhật lúc: 2026-06-15 14:22:25
Lượt xem: 1

 

Đại Ung triều, Giang Châu.

Thanh Lê Biệt Viện.

Mùa đông ngày ngắn đêm dài, giờ Dần mà trời vẫn còn tối.

Một tiếng gà gáy xé tan bầu trời.

Con d.a.o nhỏ trong tay Giang Mạt chút thương tiếc cắt đứt chiếc cổ mảnh mai của con gà trống lớn.

Con gà trống tắt thở ngay tức khắc.

Hai chân vẫn cam lòng mà đạp đạp vài cái.

Diên Vĩ một tay giơ đèn, mắt sáng rực chằm chằm con gà trống c.h.ế.t nhắm mắt, một tay bụng phủ lên đôi mắt nhỏ xíu như hạt đậu xanh của con gà, giúp nó yên giấc ngàn thu.

"Lục cô nương, hôm nay chúng ăn gà ạ?"

Giang Mạt chân đạp lên chân gà, tay nắm đầu gà vặn một chút, để m.á.u chảy cái bát chuẩn sẵn.

"Hầm lên, bày quán bán."

Diên Vĩ càng thêm phần phấn chấn, thành thạo nhận lấy con gà trống thịt, đun nước nhổ lông mổ ruột, việc đều một mạch liên tục.

Còn Giang Mạt thì đang trộn nhân thịt, thìa gia vị trong tay lượt lướt qua dầu muối tương giấm, động tác trông vẻ hờ hững, nhưng thực cân chỉnh vô cùng .

Hôm nay là ngày thứ ba mươi nàng xuyên đến Đại Ung triều.

Nguyên chủ là con nuôi của nhà họ Giang ở kinh thành, tên là Giang Mạt, xếp thứ sáu.

Nhà họ Giang từ nhỏ ơn dạy dỗ Giang Mạt.

Tuy nàng mang dòng m.á.u nhà họ Giang, nhưng do nhà họ Giang nuôi lớn, nên lòng ơn đối với nhà họ Giang, để đền đáp công lao nuôi dưỡng.

Phu nhân họ Giang mời nhạc sư, vũ nữ đến dạy dỗ Giang Mạt học hát, học múa, tấu nhạc.

Còn mua son phấn thượng hạng cho nàng dưỡng da, nuôi dưỡng nàng trở nên mịn màng trắng trẻo, da trắng eo thon, dáng đầy đặn mảnh mai, thướt tha yêu kiều.

Năm Giang Mạt đến tuổi cập kê, họ liền nôn nóng nhét nàng cho vị Đại nhân đồn là tiền đồ, lòng Thượng Hoàng đế, đó là vị Tri phủ họ Thẩm ở Giang Châu.

Thẩm Chính Trạch.

vị Thẩm đại nhân xưa nay gần gũi nữ sắc, tính tình tàn bạo, thích nhất là diệt cả nhà khác, hơn nữa tính cách còn lạnh lùng hơn cả con ch.ó nàng nuôi .

Trong thời gian giữ chức Tri phủ Giang Châu, tiếng ác vang xa, con kiến thôi cũng tránh .

Giang Mạt còn kịp gặp mặt , quản gia đưa đến Thanh Lê Biệt Viện, cùng với hơn mười vị mỹ nhân xinh khác mà Thẩm đại nhân nhận về. Có ăn uống nuôi.

Giang Mạt vốn còn thấy thoải mái, chỉ là mấy hôm quản gia họ Thẩm đến thông báo một tin động trời. Cắt tiền tiêu vặt của các nàng, từ nay một ngày chỉ lo ba bữa, nhắc nhở các nàng tiết kiệm, bớt mua son phấn y phục trang sức.

Nếu ý kiến gì, thể báo lên phủ họ Thẩm.

Lập tức các mỹ nhân liền rơi hoang mang lo sợ, thế nào.

Nghèo đáng sợ, đáng sợ nhất là, cái nghèo rơi đầu .

Giang Mạt suy tính , quyết định nghề cũ.

thì cái tên Thẩm Chính Trạch đó tự cũng nuôi nổi phụ nữ.

Thì cũng thể nào ngăn cản nàng kiếm tiền .

Ai thích vài bộ y phục vài món trang sức ?

Phòng bếp của tiểu viện tuy nhỏ, nhưng cái đầy đủ tất cả.

Không mấy chốc, cái nồi sắt lớn bếp bốc nóng, mùi thơm đậm đà của nước canh gà len lỏi qua khe cửa bay ngoài, hòa cùng làn gió mùa đông giá rét.

Diên Vĩ chằm chằm nồi sắt chảy nước miếng.

"Cô nương, thơm quá ."

Nàng l.i.ế.m môi, nũng cầu xin: "Nô tỳ đời mong gì hơn, chỉ xin cô nương ban cho một bát nước canh."

Giang Mạt thế liền bật , đôi mắt yêu kiều liếc cô bé vờ quở trách: "Đồ chỉ ăn là giỏi."

Diên Vĩ nàng trừng mắt bằng đôi mắt , tinh thần hoảng hốt, má đỏ ửng hồng.

Giang Mạt sinh cos dung nhan như hoa đầu xuân, như trăng tháng tám, sắc nước hương trời.

Nốt ruồi nhỏ duyên dáng ngay chính giữa trán, mắt hai mí, mũi cao thẳng, môi hình cánh hoa đào đỏ thắm.

Còn đôi mắt đào hoa tuyệt vời, đuôi mắt vương chút son hồng, càng tô thêm vẻ yêu kiều và quyến rũ.

Bị nàng liếc nhẹ một cái cũng đủ cho con hồn siêu phách lạc, say đắm thôi.

Người thì , mà nấu ăn càng ngon thế .

Diên Vĩ bỗng nhiên tức giận “Cô nương thế , lẽ Thẩm đại nhân , mà hắt hủi cô nương như ."

Giang Mạt cũng mấy bận tâm lắm, tùy ý : "Đâu chỉ một , cả chục ở biệt viện đây mà."

Phía biệt viện chính là phủ họ Thẩm.

Nghe vốn dĩ là hậu viện của phủ họ Thẩm, mỹ nhân chịu nổi cảnh cô đơn, bèn lén bò lên giường Thẩm đại nhân, giữa lúc trời đông giá rét Thẩm đại nhân ném ngoài, chỉ mặc áo lụa quỳ cửa thư phòng nửa ngày, lạnh đến ngất .

Từ đó về , quản gia liền sai xây tường kín hậu viện, mở thêm một cổng lớn, thành Thanh Lê Biệt Viện như bây giờ.

Diên Vĩ vẫn còn phồng má tức giận. Nước canh gà trong nồi hầm xong, chỗ bột nhào của Giang Mạt cũng thành.

Mấy hôm nàng chợ mua một túi nhỏ rong biển khô và tép nhỏ, định dựng một quán nhỏ bán hoành thánh canh gà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bay-hang-mo-tiem-com-nang-chan-dong-ca-kinh-thanh/chuong-1-hoanh-thanh-canh-ga.html.]

Bàn tay mảnh khảnh cầm cán cán bột, nhanh chóng cán một tấm bột lớn.

Không bột năng, cần đặc biệt chú ý để chúng dính , lực đều, cũng để bột rách.

Xếp chồng lên thành nhiều lớp, dùng d.a.o cắt thành những miếng bột hình vuông, to bằng lòng bàn tay.

Vỏ bánh mỏng, gần như trong suốt, thấy đường vân trong lòng bàn tay là đạt yêu cầu.

Giang Mạt lấy phần nhân trộn xong, trải vỏ bánh lòng bàn tay, dùng que tre khều một ít nhân, nhét giữa vỏ bánh.

Miết các mép bột tạo thành những nếp gấp xinh xắn, lòng bàn tay khum ấn chặt phần tiếp giáp.

Thế là một chiếc Hoành thánh hình túi phúc tròn trịa dễ thương đời!

Động tác của nàng nhanh nhẹn, chỉ một lúc mẹt tre chất đầy một đống.

Diên Vĩ đun nước sôi, nóng lòng thả hoành thánh nồi, chờ hoành thánh phồng bụng tròn nổi lên mặt nước, chêm thêm vài nước lạnh.

Rong biển, tép nhỏ, trứng tráng mỏng, rau ngò thái nhỏ dùng nguyên liệu phụ cho nước dùng.

Múc hoành thánh nhỏ bát, một muôi nước canh gà thơm ngon đậm đà, màu vàng óng như sợi tơ, nghiêng đổ xuống tràn bát.

Tép nhỏ và rong biển khẽ xoay tròn bên cạnh những chiếc Hoành thánh, đủ đầy sắc, hương, vị đều hội tụ.

Diên Vĩ bưng bát của lên, vội vàng cho một chiếc miệng, chiếc lưỡi nhỏ liền phỏng, đầu lưỡi tê dại lăn mấy vòng trong miệng, mới từ từ c.ắ.n vỡ lớp vỏ hoành thánh.

Trong khoảnh khắc, hương thơm thanh khiết của nước canh gà cùng với vị béo ngậy hòa quyện lan tỏa trong miệng.

Vỏ hoành thánh dẻo thơm và nhân thịt mềm mịn quyện hòa , nhân thịt tựa như những đám mây tinh tế, tan ngay trong miệng.

Từng lớp hương vị tinh tế khác như pháo hoa liên tiếp nổ tung đầu lưỡi, hương vị đậm đà thấm thẳng tim gan, khiến một khi nếm thử thì khó lòng quên .

"Ư ư ư." Diên Vĩ lấy thìa chỉ lia lịa bát nước dùng, nhưng trong miệng đầy hoành thánh nên lời.

Giang Mạt bất lực, thúc giục: "Ăn nhanh ! Ăn xong còn quán nữa."Chủ tớ hai ăn xong, dắt con lừa từ mái che , chất lên lò than, nồi sắt, bàn ghế, bát đĩa sứ.

Giang Mạt vỗ vỗ con lừa nhỏ yêu quý của .

Con lừa hiện là tài sản lớn nhất của nàng, tốn hết năm lạng bạc, trong khi cái nồi sắt để bày quán đặt chỉ tốn hai lạng mà thôi.

Cộng thêm mấy thứ lặt vặt khác, là dốc sạch tất cả tiền tiết kiệm của nàng .

Giang Mạt tìm một chiếc khăn lụa, che một nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đào hoa.

Cưỡi màn đêm xuất phát lên đường.

Địa điểm chọn là bến cảng Giang Châu.

Giang Mạt quan sát, mỗi sáng sớm trời sáng, sẽ thuyền hàng cập bến, nhiều phu thồ lao động đến thuê dỡ hàng.

Xung quanh bán đồ ăn sáng, nhưng hoành thánh, chắc là vì dựng quán hoành thánh bất tiện, bằng bánh bao, bánh nướng tiện lợi.

Đặt nồi nước canh lên bếp lò, khói trắng bay lên nghi ngút, nền cho một mỹ nhân thấp thoáng, dáng mềm mại uyển chuyển.

Giữa một bến cảng những đàn ông vạm vỡ thô kệch, nhanh chóng trở thành một cảnh thơ mộng.

Nếu chỉ xinh thôi thì cũng thôi .

cái mùi nước canh thơm c.h.ế.t , cũng bay từ quán .

Mấy gã đàn ông ngửi thấy mùi thơm, bánh bao đang cầm tay còn đang nóng hổi bỗng nhiên còn thấy ngon lành gì nữa.

"Cô nương, quán cô bán gì thế?"

Không mấy chốc, nhịn bước đến hỏi.

Giang Mạt ngước lên, thấy là một đàn ông cường tráng vai năm tấc vai rộng, cũng tỏ e ngại.

"Hoành thánh nhỏ ạ." Nàng vui vẻ tự nhiên mời chào khách, lông mày cong cong “Khách quan nếm thử một bát ?"

Người đàn ông do dự “Một bát bao nhiêu tiền?"

"Hai mươi văn một bát mười hai cái."

Người đàn ông ngạc nhiên “Đắt ?"

Tính mỗi cái hoành thánh nhỏ giá hơn một văn tiền.

Cạnh đó một sạp bán bánh bao, một cái bánh bao chay hai văn, bánh bao nhân thịt cũng chỉ năm văn.

Anh ăn bốn cái bánh bao là no, nhưng một bát hoành thánh thì chắc.

“Khách quan thể , nước dùng ở đây là nước gà hầm, những thơm ngon mà còn bổ dưỡng nữa, nhân hoành thánh cũng pha chế theo công thức riêng, mềm mịn thơm ngon, thêm đồ ăn kèm, những loại đồ khô như rong biển tép nhỏ ở Giang Châu , hai mươi văn mà thưởng thức một thì tuyệt đối lỗ ạ!"

Người đàn ông do dự c.ắ.n môi.

" vẫn là đắt quá." Anh lầm bầm.

Hay là thôi nhỉ.

Anh về ăn thêm mấy cái bánh bao chay là no !

mà – chân của chịu bước nhỉ?!

qaq!!!

Trong lòng thật sự tiết kiệm tiền, nhưng mà chân tay của lời .

Thôi .

Lấy một bát thử!

 

 

Loading...