Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh Hà, thứ Bảy đội team building, tham gia ?"

Cửa phòng Hà Lạc Tri mở, Tiểu Chu trong nhóm thò đầu hỏi.

"Đi thế?" Hà Lạc Tri vẫn chăm chú bản vẽ màn hình.

Tiểu Chu tên một nơi, bổ sung: "Tổng giám đốc Hứa nếu thì

sẽ leo núi, cắm trại núi."

Hà Lạc Tri hỏi: "Sao thế?"

"Anh bảo leo núi giỏi, như con khỉ ." Tiểu Chu nhắc đúng lời của

sếp, hì hì vì Hà Lạc Tri sẽ giận.

Hà Lạc Tri bật : "Vậy nếu thì các định gì?"

"Thì chắc bọn em sẽ mấy thứ bình thường thôi." Tiểu Chu tủm tỉm: "Đi

ăn, hát karaoke, rút thăm trúng thưởng."

"Nghe vẻ vui hơn đấy." Hà Lạc Tri : " , các cứ chơi

thoải mái."

"Đừng thế mà Hà, là thiếu mất ." Tiểu Chu nài nỉ.

" thật sự , thứ Bảy hẹn ." Hà Lạc Tri trả lời.

Tiểu Chu ngập ngừng hỏi: "Thật chứ ?"

"Thật mà, thứ Bảy hẹn bạn ."

Thứ Bảy trưa, Hà Lạc Tri hẹn đến nhà Hàn Phương Trì ăn cơm. Anh lên mạng

chọn mua một cặp bình hoa, một cao một thấp, màu sắc hài hòa với ghế sofa, còn

thêm một chiếc gạt tàn cùng bộ.

Sáng thứ Bảy, Hà Lạc Tri xách đồ, vòng qua tiệm hoa lấy một bó. Đó là một bó

hoa trắng xen xanh, mang khí mát mẻ của mùa hè.

Khi Hà Lạc Tri đến, Hàn Phương Trì đang bận rộn hầm canh, vội vàng mở cửa.

"Xin ghé ăn ké một bữa trưa." Cửa mở, Hà Lạc Tri .

"Tự tìm dép mà , bận lắm, đón tiếp ." Nói xong, Hàn Phương

Trì nhà.

Hà Lạc Tri tay cầm hoa, tay ôm hộp đựng bình hoa, bật bất lực: "Ít nhất

cũng giúp cầm đồ chứ?"

Từ xa, Hàn Phương Trì trả lời : "Ai bảo mang đồ tới gì."

Hà Lạc Tri đặt hộp ở lối , tự tìm đôi dép để xỏ, đóng cửa bước

trong.

Rõ ràng, Hàn Phương Trì xem Hà Lạc Tri như khách, chẳng hề ý định

tiếp đón gì cả. Hà Lạc Tri tự vòng quanh, các phòng đều mở cửa, thể

thấy hết từ phòng khách.

Hàn Phương Trì là ưa sạch sẽ nhưng gì gọi là tinh tế trong

cuộc sống. Nhà cửa ngăn nắp, nhưng trống trải, ngoài những vật dụng cần

thiết thì chẳng mấy thứ để trang trí, giống như một căn nhà mẫu.

Phòng khách rộng rãi, một khung cửa sổ lớn từ trần đến sàn, vì ở tầng cao

nên tầm thoáng, chỉ thấy bầu trời xanh ngắt. Bộ ghế sofa cũng hợp

tông với tổng thể căn phòng, thêm vài điểm nhấn màu sắc nhưng quá nổi

bật, tạo cảm giác sinh động .

Đó đúng là những gì Hà Lạc Tri từng hình dung khi bản vẽ, ngắm

nghía một hồi, cảm thấy hài lòng.

Trên tủ ở lối đặt một lọ hương liệu, thoảng mùi trầm nhẹ.

"Là bạn gái Hoan Dương mang đến đó." Hàn Phương Trì giải thích.

" ngay mà, nó giống thứ mua." Hà Lạc Tri ,

hỏi: "Bạn gái Hoan Dương vẫn là cô năm ngoái ?"

Hàn Phương Trì nghĩ một lúc, chắc chắn lắm: "Hình như ,

cũng nhớ gặp ."

Hoan Dương là kiểu thích tự do, vẻ ngoài trông nghịch ngợm, mấy

năm qua quen nhiều bạn gái. Năm ngoái hẹn hò với một cô giáo mầm

non, Hoan Dương vẻ thích, còn tính chuyện kết hôn, nhưng cuối cùng cũng

thành.

Hà Lạc Tri tháo bình hoa , lấy kéo cắt tỉa, xổm xuống phòng khách để

cắm hoa bình. Ở phía bên , Hàn Phương Trì đang loay hoay trong bếp, hai

cách vài mét, thỉnh thoảng trò chuyện, cần tìm chủ đề để

vì họ quen quá lâu .

"Em gái dạo ?" Hà Lạc Tri hỏi.

Hàn Phương Trì tắt bếp, cúi xuống tìm tô canh: "Cậu đứa nào?"

"Con quỷ nhỏ." Hà Lạc Tri trả lời.

Hàn Phương Trì thản nhiên : "Đang yêu sớm, chìm đắm trong tình cảm, còn mua

mấy thứ linh tinh."

Hà Lạc Tri ngạc nhiên: "Mới bao tuổi mà yêu sớm ?"

"Lớp 10 ." Hàn Phương Trì trả lời: " từng đến trường gặp một , thằng

nhóc đó học giỏi, trông cũng ngoan ngoãn, nhưng yêu nó thì phí đời."

Hà Lạc Tri dở dở: "Đừng thế chứ."

Hàn Phương Trì hai cô em gái, một đứa đang học cao học, đứa còn từ nhỏ

nổi tiếng là một con "quỷ nhỏ" phá phách, chẳng ai quản nổi. Cô bé nghịch

ngợm, chẳng sợ trời sợ đất, ai chọc cô bé là cô lao đ.á.n.h ngay, và

đánh dữ dội, lúc nào cũng vẻ sẵn sàng chiến đấu tới cùng.

Hà Lạc Tri từng gặp cô nhóc vài , thậm chí còn chơi game cùng cô, hồi

nhỏ còn cho cô một chiếc chong chóng, nhưng cũng từng cô bé c.ắ.n một

cái.

"Thật con bé hiểu chuyện lắm, chỉ là đang tuổi nổi loạn, bảo dì đừng quản

chặt quá là ." Hà Lạc Tri .

Hàn Phương Trì lắc đầu: "Anh hai tháng về nhà, lúc nào thiếu

mấy vụ cãi ."

Hà Lạc Tri , mấy năm qua Hàn Phương Trì bao nhiêu đẩy

đến trường để giải quyết chuyện của cô em quậy phá , mỗi đều giáo

viên mắng thậm tệ. Hồi còn học, chẳng bao giờ phê bình, lớn lên thì

nhờ em gái mà bổ sung đủ cả.

"Thôi đừng nhắc tới con bé nữa, nhắc là đau đầu." Hàn Phương Trì nháy mắt bảo

ăn cơm.

Hà Lạc Tri cắm xong bình hoa, dậy : "Được , nhắc nữa,

đừng đau đầu."

Bữa cơm diễn khá vui vẻ, Hà Lạc Tri vì cái răng mà cả thời gian dài ăn

uống ngon miệng, hôm nay cũng từ từ nhai bằng bên còn khỏe. Hàn Phương Trì

cũng ăn chậm để phù hợp với , hai ăn trò chuyện, cuối

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-9.html.]

cùng cũng dọn sạch hết đĩa.

Hà Lạc Tri giúp Hàn Phương Trì dọn dẹp bếp xong, ngả lưng sofa.

Hàn Phương Trì mặc áo thun và quần thể thao, mang vớ, trông thoải mái

hơn ngày thường nhiều. Mái tóc ngắn gọn gàng, gương mặt điển trai, bờ vai

rộng, tựa lưng chiếc ghế đơn ở phía bên .

" buồn ngủ quá, đêm qua mất ngủ." Hà Lạc Tri ngáp một cái .

"Ngủ ." Hàn Phương Trì ném cho một chiếc gối ôm: "Tối đ.á.n.h bóng chung

?"

Hà Lạc Tri cầm gối đặt hờ lên chân, nhắm mắt lắc đầu, giọng chậm rãi: "Tối

việc ."

Hàn Phương Trì cũng hỏi việc gì, chỉ : "Ngủ nửa tiếng ,

gọi."

"Không cần , chỉ nhắm mắt một lúc thôi." Hà Lạc Tri .

Anh nhắm mắt, bắt đầu lim dim. Hàn Phương Trì bên pha một ấm . Mùi

thoang thoảng lan , Hà Lạc Tri thể cảm nhận hương thơm, thấy cả

những tiếng động nhỏ nhặt từ phía Hàn Phương Trì.

Một buổi trưa mùa hè yên tĩnh, gió thỉnh thoảng lướt qua khung cửa sổ, rèm

cửa nhẹ nhàng lay động. Trong bầu khí như thế, Hà Lạc Tri cảm thấy một

sự thư thái hiếm hoi.

Dưới nhiệt độ dễ chịu cần bật máy lạnh, Hà Lạc Tri mơ màng nhắm mắt nghỉ

ngơi chừng năm phút.

Khi mở mắt, Hàn Phương Trì vẫn giữ nguyên tư thế, thoải mái cúi đầu, một

tay cầm điện thoại tài liệu, tay nâng chén nhấp từng ngụm.

Hà Lạc Tri gì, chỉ khẽ đổi tư thế .

Hàn Phương Trì liếc một cái, thấy tỉnh, nhưng cũng

gì, chỉ đưa chén qua bên cạnh.

Hà Lạc Tri vẫn yên, Hàn Phương Trì tiếp tục tài liệu.

Trong cùng một gian, dù chẳng ai gì, cả hai vẫn cảm thấy

ngượng ngùng. Giữa những bạn chung của Chu Mộc Nghiêu, lẽ chỉ Hàn

Phương Trì mới mang cho Hà Lạc Tri cảm giác như .

Điện thoại rung lên, Hàn Phương Trì liếc qua Hà Lạc Tri , thấy mở

mắt, mới bắt máy.

"Có chuyện gì ?"

"Anh ơi, thầy gọi đến bệnh viện một lát." Giọng từ đầu dây bên

vang lên rõ ràng.

"Bây giờ hả?"

" , một bệnh nhân bên Viện 2, tình trạng phức tạp, bên đó yêu cầu

họp hội chẩn. Mai thầy công tác nên hẹn bốn giờ chiều nay, thầy bảo

cũng đến."

" hiểu ." Hàn Phương Trì trả lời.

Hà Lạc Tri thẳng dậy, nhấp một ngụm .

Khi Hàn Phương Trì cúp máy, Hà Lạc Tri thấy trong ánh mắt thoáng chút mệt

mỏi.

"Vất vả cho bác sĩ Hàn ." Hà Lạc Tri : "Chúng cùng nhé."

" đồ ." Hàn Phương Trì dậy.

Khi mặc chiếc áo sơ mi và quần tây, dáng vẻ ngay lập tức khác biệt. Áo

sơ mi xám bỏ thắt lưng, vóc dáng cao ráo, đôi chân dài khiến

trông phần nghiêm nghị.

"Cuối tuần mà cũng mặc chỉnh tề ?" Hà Lạc Tri hỏi.

"Ở bệnh viện thì , nhưng hội chẩn liên viện thể quá thoải

mái, thầy nghiêm lắm." Hàn Phương Trì giải thích.

Cả hai cùng ngoài, Hàn Phương Trì sẽ đưa Hà Lạc Tri về, nhưng từ

chối vì lái xe đến.

"Lần tới chơi, đừng mang đồ nữa." Vào thang máy, Hàn Phương Trì .

Hà Lạc Tri gật đầu lời: "Ừ, thôi."

đồng ý nhưng cả hai đều hiểu rằng, tới gặp lẽ chẳng bao

giờ mới đến.

Vài giây , Hàn Phương Trì hỏi: "Giờ đang ở ?"

Hà Lạc Tri định trả lời, nhưng khựng , sang Hàn Phương Trì

một cái.

Hai song song, thấy Hà Lạc Tri , Hàn Phương Trì cũng

, ánh mắt như hỏi chuyện gì .

Khi Hà Lạc Tri mở lời, giọng bông đùa: " , sợ

hỏi giúp khác thôi."

Cả ngày hôm nay, họ nhắc gì đến Chu Mộc Nghiêu, gì liên quan

đến . Về chuyện giữa hai họ, Hàn Phương Trì hỏi một lời. Dù

chuyện từ Chu Mộc Nghiêu, thật sự hỏi, điều

khiến Hà Lạc Tri cảm thấy an ủi. Anh quá nhiều lời hỏi han,

tiếc nuối, và những lời khuyên như "Dù lý do gì cũng hãy cho thêm cơ

hội nữa, thể thiếu " "Cậu chỉ là trưởng thành

thôi."

Hàn Phương Trì, gần gũi với Chu Mộc Nghiêu nhất hỏi gì

khiến Hà Lạc Tri thấy nhẹ nhõm. Ít nhất hôm nay chỉ là Hà Lạc Tri, chứ

là " yêu cũ của Chu Mộc Nghiêu."

Lần , Hà Lạc Tri chủ động nhắc đến chuyện cũ.

Hàn Phương Trì nhướng mày: " giúp ai hỏi chứ? Chu Mộc Nghiêu ?"

Hà Lạc Tri chỗ khác, đùa: "Không , , hai

mà."

Dù miệng vẫn nhưng rõ ràng sự thư thái khi rời khỏi căn hộ

còn như .

Hàn Phương Trì cũng chẳng giải thích thêm, ngầm thừa nhận

.

Thang máy xuống đến tầng một, Hà Lạc Tri bước , Hàn Phương Trì theo

một bước.

" còn nợ bữa cơm." Hà Lạc Tri .

Hàn Phương Trì từ chối, chỉ trả lời: "Hẹn hôm khác."

"Khi nào hẹn đây?" Hà Lạc Tri hỏi.

Hàn Phương Trì tỏ cảm xúc gì, chỉ : "Chuyện đó còn tùy ."

 

Loading...