Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:18:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu cơn đau răng kinh khủng đến thế, Hà Lạc Tri chắc chắn

nhổ nó từ .

âm ỉ đau suốt mấy ngày, nhưng Hà Lạc Tri vẫn mặc kệ. Rồi nửa tháng ,

bỗng một buổi sáng hề báo , cơn đau trở nên dữ dội. Răng khôn viêm

đến mức nửa mặt sưng phù lên, ăn , ngày nào cũng đến bệnh

viện truyền dịch.

Suốt một tuần chỉ ăn thức ăn lỏng, Hà Lạc Tri trông gầy thấy rõ.

Đồng nghiệp khuyên nhổ răng sớm, nhưng Hà Lạc Tri cứ ôm mặt mà bảo,

đợi giảm sưng .

Nói chuyện cũng khó khăn, chỉ cần cử động một chút là lợi đau nhức.

Mỗi sáng uống sữa, trưa và tối đều dùng ống hút to để uống cháo. Dạo ,

dự án của phần đến tận nơi xử lý, vì vài chi tiết rõ, bản

vẽ là do Hà Lạc Tri nên bên đối tác ngày nào cũng gọi điện hỏi.

mở miệng , chẳng tròn vành rõ chữ, cuối cùng đành đến

tận nơi.

Anh như mà còn công tác, đến cả sếp cũng nỡ.

"Để cho, em nghỉ ." sếp bảo.

Hà Lạc Tri giọng méo mó: "Thôi ạ, họ cũng chẳng hiểu ý,

bực thêm, cứ để em cho."

"Em nổi ?" Sếp đầy lo lắng.

Hà Lạc Tri gượng nổi một nụ , chỉ giơ tay hiệu "OK", :

"Không thành vấn đề."

"Thế thì . Dạo dị ứng với mấy hiểu, gặp

tim đập loạn nhịp." Sếp .

Hà Lạc Tri gượng: "Vâng ạ."

Dự án điện mặt trời ở Nội Mông Cổ. Lạc Tri tàu cao tốc , hành lý

hai hộp t.h.u.ố.c kháng sinh. Anh thể truyền nước nữa nhưng t.h.u.ố.c thì

thể dừng.

Bên đối tác đón tiếp nồng nhiệt, tặng nhiều khô bò. Hà Lạc Tri chỉ

mặt , : " nhai nổi."

"Không , mang về cho gia đình ăn cũng ." Đối phương trả lời.

Hà Lạc Tri cảm ơn, nhưng trong lòng nghĩ chẳng ai trong nhà để mà ăn.

Hà Kỳ ăn đồ nhai dai như , sợ to cơ hàm, còn Chu Mộc Nghiêu thì từng

thích nhưng giờ nhà chẳng còn đó nữa.

Hà Lạc Tri ở hơn một tuần, khi về thì răng bớt sưng.

Anh chia khô bò cho đồng nghiệp, lên mạng đặt lịch khám nha khoa chiều

hôm để nhổ răng.

Cái răng đau kéo dài quá lâu, nhất định xử lý. Thật

, hồi học nhổ một chiếc răng khôn, nhưng trải nghiệm tồi tệ đó

khiến lữa mãi, dám nhổ nữa. Thế nhưng, cơn đau trong thời

gian gần đây khiến sợ hãi, thể để nó thêm ngày nào nữa.

Bệnh viện răng hàm mặt xa lắm, ngày hôm Hà Lạc Tri lái xe, vì

sẽ khó đỗ, tàu điện ngầm.

Lịch hẹn là một giờ chiều, nhưng mười một giờ mặt.

Khoa răng chia nhiều chuyên khoa, cũng nhổ răng thuộc

khoa nào, nhưng theo mô tả của bác sĩ thì chắc khoa nào cũng xử lý . Cuối

cùng, Hà Lạc Tri chọn đăng ký với trưởng khoa răng nội nha.

Bác sĩ đang nghỉ trưa, nhân viên hướng dẫn bảo thể chờ ở khu vực của

bác sĩ Vương, sofa ở đó thoải mái hơn và điều hòa.

Hà Lạc Tri cảm ơn đến khu vực đó .

Khu chờ vài , tất cả đều đợi khám buổi chiều.

Anh chọn một chiếc sofa đơn, xuống mà trong lòng vẫn lo lắng. Lần nhổ

chiếc răng khôn đó, quá trình kéo dài và đau đến tận thần kinh, đến khi

nhổ xong mồ hôi Lạc Tri ướt đẫm.

Điện thoại báo tin nhắn, Lạc Tri mở xem, là từ Chu Mộc Nghiêu.

"Lạc Tri, về ? Em thu dọn quần áo giúp , em sẽ mang qua

cho."

Lạc Tri nhắn : "Về , để hôm khác qua lấy."

Anh xóa của Chu Mộc Nghiêu, chỉ vì ban đầu Chu Mộc Nghiêu gọi nhiều

quá nên chặn , bật chế độ phiền với tin nhắn. Dạo gần

đây, vì Chu Mộc Nghiêu bớt chủ động hơn, mới để bình thường.

nhiều năm bên , cũng khó mà dứt khoát cắt đứt tất cả. Đôi khi

vẫn liên lạc về những chuyện như hỏi mật khẩu tài khoản, truyền lời

nhắn của khác họ chia tay.

Những lúc như thế, cũng cần nhấn mạnh việc chia tay, luôn

cho nhanh còn hơn.

Trong phòng bác sĩ Vương , qua khe cửa rèm che kín, thấy vài

bác sĩ khác trong đó.

Bọn họ vẻ đang chuyện, vui vẻ, thỉnh thoảng còn vang lên tiếng

.

Tiếng của họ Hà Lạc Tri thấy chạnh lòng. Bệnh nhân trong phòng chờ ai

nấy đều căng thẳng, khám răng luôn là nỗi sợ hãi, ai đợi cũng thần kinh

căng thẳng, mặt mày lo lắng, còn bên trong, các bác sĩ vui vẻ,

niềm vui của họ chẳng hề tương thông với nỗi lo của bệnh nhân.

Hà Lạc Tri đưa tay chạm lên má, nghĩ đến những gì sắp trải qua, chỉ thấy

tay lạnh toát.

Đến mười hai giờ rưỡi, các bác sĩ trong phòng chuyện xong, họ bước

ngoài, trông như chuẩn về phòng riêng để nghỉ ngơi khi tiếp tục

việc buổi chiều.

Hà Lạc Tri nhắm mắt, tự trấn an bản .

Bỗng một giọng quen thuộc vang lên, mang chút ngạc nhiên: "Lạc Tri?"

Hà Lạc Tri giật mở mắt, tròn xoe mắt : "Phương Trì?"

"Cậu gì ở đây?" Hàn Phương Trì hỏi.

Hà Lạc Tri khổ, đành trả lời: " nhổ răng."

Hàn Phương Trì chậm rãi nhướn mày, : "Hà Lạc Tri."

Hai bác sĩ cùng đầu , mấy bệnh nhân trong khu chờ cũng đều

ngẩng đầu lên. Vị bác sĩ trai trong khu chờ của khác, vẻ

hài lòng khi thấy bệnh nhân của ở đây.

Tình cảnh phần ngượng ngùng, Hà Lạc Tri chắp hai tay, cầu hòa.

Hàn Phương Trì nghiêng đầu, mày vẫn nhướn: "Còn đó ?"

"Đi ngay đây." Lạc Tri nhanh chóng nhấc điện thoại, dậy, theo

bước ngoài.

Nghe thấy tiếng động, Trưởng khoa Vương ló đầu khỏi phòng khám, hỏi giọng

thách thức: "Ý là gì đấy, Trưởng khoa Hàn?"

Hàn Phương Trì buồn đầu : "Trả của ."

Trưởng khoa Vương trông cũng còn trẻ, mỉm hỏi : "Sao trả?"

Hàn Phương Trì trả lời gọn lỏn: "Đừng lo."

Hà Lạc Tri cùng với Hàn Phương Trì, hai vị bác sĩ , đầu

hỏi: "Hai quen ?"

Hàn Phương Trì trả lời: "Bạn ."

Nói xong liếc mắt Hà Lạc Tri, thêm: "Cũng thể chỉ là từ phía

thôi."

Hà Lạc Tri vội trả lời: "Bạn, là bạn mà."

Hai vị bác sĩ lên lầu, Hàn Phương Trì dẫn Hà Lạc Tri đến quầy đăng

ký.

"Anh Hàn!" Cô gái ở quầy đăng ký niềm nở chào .

Hàn Phương Trì lấy thẻ khám bệnh từ tay Hà Lạc Tri đưa , : "Hủy của

, chuyển sang của ."

"Vâng ạ."

Hà Lạc Tri yên lặng phía , dám lên tiếng. Sau đó cũng ngoan

ngoãn bước theo Hàn Phương Trì.

Hiện tại, Hàn Phương Trì là Phó trưởng khoa Răng Hàm Mặt. Hà Lạc Tri đến mà

báo , khi đăng ký thấy ảnh của Hàn Phương Trì cũng dám chọn

của . Đơn giản là vì Hà Lạc Tri bây giờ dính líu đến chuyện

liên quan đến Chu Mộc Nghiêu, thấy phiền phức. giờ bắt tại trận,

chẳng còn cách nào khác, sự ngượng ngùng xảy thể trốn tránh,

đành ngoan ngoãn theo sự sắp xếp.

" sai , Trưởng khoa Hàn." Vừa bước phòng khám của Hàn Phương Trì, Hà

Lạc Tri mỉm xin chân thành: " định chọn của , nhưng đầu óc

tự dưng mụ mị..."

Hàn Phương Trì cúi xuống, thao tác chuột để mở kết quả chụp CT răng.

"Giỏi lắm." Hàn Phương Trì trả lời.

Hà Lạc Tri theo Hàn Phương Trì đóng tiền, giọng điệu châm chọc của

cho phì , đành nhận thêm nữa: " mà."

Hàn Phương Trì tự dẫn Hà Lạc Tri chụp CT, cầm hình ảnh răng của về

phòng khám. Hàn Phương Trì việc ở khoa Răng Hàm Mặt, ảnh bảng tên ở

ngoài trông cũng bảnh.

Khu vực chờ của vẫn còn vài bệnh nhân đợi, nhưng đến giờ khám.

Hàn Phương Trì bảo họ: "Đợi chút nhé."

Anh dẫn Hà Lạc Tri phòng phẫu thuật bên trong, hiệu: "Lên bàn ."

Chưa đến giờ , trong phòng chỉ Hàn Phương Trì. Hà Lạc Tri

xuống, Hàn Phương Trì chuẩn khi mổ, bắt đầu thấy hồi hộp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-7.html.]

Giờ đây, Hàn Phương Trì còn là một bạn nữa mà là một bác sĩ cầm

kim tiêm đáng sợ.

"Đừng căng thẳng." Trước khi tiêm t.h.u.ố.c tê, Hàn Phương Trì chỉnh tư thế

cho Hà Lạc Tri, bảo: "Thả lỏng ."

Hà Lạc Tri chỉ mở miệng, gì bèn chớp mắt hiệu với Hàn

Phương Trì.

Sau khi tiêm t.h.u.ố.c tê, Hàn Phương Trì : "Chờ chút nhé."

Hà Lạc Tri chỉ trả lời : "Ừ."

Cơn đau từ mũi tiêm đáng sợ như nghĩ, bỗng chốc Hà Lạc Tri cảm

giác như sẵn sàng trận, còn căng thẳng nữa.

Một thực tập sinh ló đầu hỏi: "Anh cần em giúp ?"

Hàn Phương Trì trả lời: "Không cần."

"Vậy em xuống lấy đồ ạ." trợ lý .

Hàn Phương Trì chỉ gật đầu: "Đi ."

Dù máy lạnh trong phòng phẫu thuật đang chạy nhưng Hà Lạc Tri vẫn toát mồ hôi.

" thà xếp hàng chỗ khác chứ tìm ?" Hàn Phương Trì đeo

găng tay, xuống ghế cạnh Hà Lạc Tri, cúi đầu : "Giỏi thật, Hà Lạc

Tri."

Mặt Hà Lạc Tri bắt đầu tê, chuyện trở nên khó khăn, cố nặn một

nụ , nhẹ giọng: " , bác sĩ nhẹ tay cho ."

"Không nhẹ ." Hàn Phương Trì lạnh: "Cứ đợi đấy."

"Thôi mà." Hà Lạc Tri năn nỉ: " sai thật , Hàn Phương Trì."

Anh tròn mắt Hàn Phương Trì, lúc chỉ còn là một bệnh nhân yếu đuối và

thiếu can đảm, ngước bác sĩ của van xin.

Hàn Phương Trì phớt lờ , vẫn là một bác sĩ lạnh lùng.

Hàn Phương Trì cạnh một lát, hiệu cho Hà Lạc Tri há miệng, dùng gì

đó chạm nhẹ miệng và hỏi: "Có cảm giác ?"

Hà Lạc Tri khẽ lắc đầu.

Hàn Phương Trì thử chạm thêm vài nữa hỏi: "Không còn cảm giác gì đúng

?"

Hà Lạc Tri khẽ ừ một tiếng.

Hàn Phương Trì lên, đẩy ghế đặt ống hút nước bọt miệng Hà Lạc

Tri, giật .

Phản ứng sợ hãi của Hà Lạc Tri quá rõ ràng, cả khẽ run lên. Hàn Phương

Trì cuối cùng cũng nở một nụ thoáng qua, đôi mắt lớp khẩu trang ánh

lên chút vui vẻ: "Đừng lo."

"Không lo ." Hà Lạc Tri lẩm bẩm.

Hàn Phương Trì : "Sẽ nhanh thôi."

Lần Hà Lạc Tri nhổ răng khôn mất hơn nửa giờ, hai bác sĩ cầm búa đập

răng cả buổi, mỗi nhát đều cảm nhận rõ sự đau nhức từ dây thần kinh.

, cơn đau kinh hoàng xảy .

Hà Lạc Tri cứ chờ đợi cảm giác nhức nhối khi răng bẩy lên, nhưng mãi vẫn

thấy. Cả nửa mặt tê cứng, còn cảm giác gì nữa, khiến dần thả

lỏng và theo lời chỉ dẫn của Hàn Phương Trì.

Lúc , Hàn Phương Trì trông khác hẳn ngày thường, nghiêm túc hơn nhiều,

nhưng trong lời vẫn nhẹ nhàng, pha chút quen thuộc như để an ủi.

Họ là bạn nhiều năm. Một việc đáng sợ như nhổ răng, nhưng khi thực

hiện bởi quen, giọng , cử chỉ, thậm chí cả đôi tay đang thao tác ,

tất cả đều quá quen thuộc khiến Hà Lạc Tri tin tưởng.

Sau đó, Hà Lạc Tri bắt đầu thả lỏng hơn, để mặc Hàn Phương Trì việc, thậm

chí còn nhắm mắt .

Đến lúc Hàn Phương Trì đổi dụng cụ và Hà Lạc Tri thấy tiếng kéo cắt gì đó

trong miệng , mới ngạc nhiên mở mắt. Hàn Phương Trì một

thoáng, cả hai chạm mắt . Hà Lạc Tri dùng ánh mắt để hỏi: Xong ?

Hàn Phương Trì trả lời: "Đã bảo là nhanh mà."

Lạc Tri vội điện thoại, từ lúc bắt đầu đến giờ chỉ mới sáu phút,

kinh ngạc Hàn Phương Trì.

Hàn Phương Trì hỏi: "Sao kiểu đó?"

Hà Lạc Tri gì, Hàn Phương Trì khâu ba mũi bảo Lạc Tri cắn

chặt miếng bông thuốc.

Hàn Lạc Tri cảm thấy nóng ran và đau âm ỉ.

Hàn Phương Trì tháo găng tay, lấy hai tờ giấy lau cằm cho Lạc Tri. Tay

mang mùi t.h.u.ố.c sát trùng, động tác nhẹ nhàng, vì Hà Lạc Tri tê nên chẳng

cảm nhận gì, chỉ thấy má tê cứng.

Máu từ vết nhổ răng vẫn chảy, Hàn Phương Trì lấy một tờ giấy khác lau máu

nơi khóe môi của Lạc Tri, mang một cảm giác chạm nhẹ vô cùng tinh tế.

Đây chắc chắn là "đối xử đặc biệt", bệnh nhân bình thường sẽ chẳng dịch vụ

, cùng lắm là thực tập sinh đưa cho hai tờ giấy để tự lau. Hà Lạc Tri

đó, cảm nhận sự chăm sóc tỉ mỉ của Hàn Phương Trì, đúng là "ưu đãi

quen ".

"Xong , dậy ." Hàn Phương Trì vứt giấy thùng rác và .

Hà Lạc Tri dậy, cái đau mà lo lắng mãi chẳng hề xảy . So với

, rõ ràng bác sĩ tay nghề quá giỏi, sự khác biệt thật quá rõ

ràng.

"Sao nhanh thế, giỏi quá." Hà Lạc Tri c.ắ.n miếng bông, chân thành khen ngợi.

"Không bằng trưởng khoa Vương ." Hàn Phương Trì với vẻ mặt tỉnh

bơ.

"Thôi mà, !" Lạc Tri , tay xoa cằm: "Từ giờ chắc chắn

chỉ tìm trưởng khoa Hàn... À , nhất là hy vọng đời đừng mọc thêm

răng khôn nữa."

Hàn Phương Trì tháo khẩu trang, cầm phim chụp của Lạc Tri chỉ hai bên hàm

: "Không vội, còn hai xếp hàng nữa ở chỗ trưởng khoa Vương nữa

đấy."

Nhìn theo tay , Hà Lạc Tri thấy hai chiếc răng khôn còn đang bắt đầu

nhú lên.

Anh ngỡ ngàng chúng sang Hàn Phương Trì.

Hàn Phương Trì bật biểu cảm của , : "Có khi chúng sẽ

mọc , cần lo."

một quá trình nhổ răng thuận lợi ngoài mong đợi, Lạc Tri còn

sợ nhổ răng nữa, thậm chí nghĩ nếu chúng mọc thật cũng chẳng .

"Về uống amoxicillin, kiêng cữ nữa, tối nay đừng đ.á.n.h răng,

thể dùng nước súc miệng. Một tuần đến cắt chỉ, nếu thấy bất tiện thì cắt ở

gần nhà cũng . Đừng l.i.ế.m cục m.á.u đông, nếu viêm ổ răng thì đau

lắm." Hàn Phương Trì dặn dò.

"Biết ." Lạc Tri liên tục gật đầu: "Đừng dọa nữa."

" dọa." Hàn Phương Trì , thêm: "Có gì thắc mắc cứ gọi ,

gọi điện cho bất cứ lúc nào."

Hà Lạc Tri gật đầu: "Được thôi."

Hai đến cửa, Hàn Phương Trì hỏi: "Cậu đến bằng gì?"

Hà Lạc Tri trả lời: "Tàu điện ngầm."

"Thông minh lắm." Hàn Phương Trì .

Hà Lạc Tri cầm thẻ khám bệnh của , hỏi: " đóng tiền ở ?"

Hàn Phương Trì nhướn mày, biểu hiện tỏ lạnh lùng châm biếm, một lát

mới : "Chuyển cho qua WeChat, 1,800 tệ."

Hà Lạc Tri bật : "Vậy thôi khỏi."

Hàn Phương Trì mở cửa, : "Đi , tiễn ."

Hà Lạc Tri , : "Hôm nay cảm ơn Hàn nhé."

Hàn Phương Trì chỉ liếc , coi như là trả lời , vẫn còn giận.

Hà Lạc Tri bước khỏi bệnh viện, lòng nhẹ tênh, một chuyện giải

quyết xong. Từ giờ còn chịu đựng cơn đau hành hạ từ chiếc răng khôn

nữa.

Ngồi tàu điện ngầm, Hà Lạc Tri cảm thấy đau ở vết nhổ, nhưng vẫn

thể ngửi thấy mùi m.á.u từ miếng bông t.h.u.ố.c trong miệng.

nhổ xong chiếc răng phiền phức, tâm trạng Hà Lạc Tri vẫn khá .

Giờ tàu điện ngầm đông, toa thậm chí chỉ một . Điều

hòa lạnh buốt.

Điện thoại tin nhắn đến.

Hà Lạc Tri mở WeChat, thấy ảnh đại diện mà nhớ đó là ai.

Cho đến khi mở cuộc trò chuyện, thấy những hình ảnh gửi đó,

cùng vài tin nhắn mới:

...... Chào , chiếc nhẫn của thành .

...... [hình ảnh][hình ảnh][hình ảnh]

Hà Lạc Tri chợt nhớ vài tháng đặt một cặp nhẫn khắc chữ,

vốn định tặng Chu Mộc Nghiêu sinh nhật năm nay.

Hà Lạc Tri sững một lúc, đó cảm ơn, thanh toán nốt phần tiền còn

và để địa chỉ nhận hàng của Hà Kỳ.

Trong khung kính xe đối diện, phản chiếu hình ảnh cô đơn của Hà Lạc Tri.

Đáng tiếc là kết thúc một mối quan hệ dài dễ dàng như nhổ một chiếc răng

khôn, chẳng cách nào một là xong.

Nó luôn đột ngột xuất hiện, kể thời điểm, để nhắc nhở rằng...

mất tình yêu của mà chẳng sự chuẩn bất kỳ dấu hiệu nào.

 

Loading...