Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ bé đến lớn, Hàn Phương Trì từng mâu thuẫn gì lớn với gia đình,
như Hàn Tri Dao thường xuyên gây chiến và cả tháng trời chuyện
với ai.
khác, đầu tiên Hàn Phương Trì khiến gia đình thật sự
giận dữ, và còn là một sự việc nghiêm trọng. Tất cả những lời bàn tán về Chu
Mộc Nghiêu tại các buổi tụ tập gia đình, những lời an ủi dành cho dì Khúc, giờ
đây đều dồn hết gia đình họ Hàn, và trực tiếp đặt gánh nặng lên vai bà
Bành.
Một đứa trẻ ngoan ngoãn bỗng dưng điều như thế chỉ khiến chuyện trở
nên căng thẳng hơn.
trong chuyện , Hàn Phương Trì thể nhượng bộ, và mâu thuẫn giữa
và bố xem thể hóa giải. Những lời mà bố chẳng khác nào
đẩy thứ ánh sáng, hiện thực phũ phàng và đau đớn, khiến bầu khí
gia đình rạn nứt .
Hàn Phương Trì như Hàn Tri Dao, dù gây gổ đến cuối cùng cũng
tha thứ. Anh quyền điều đó.
cũng thể cắt đứt quan hệ với gia đình, chỉ là hiện tại
cách giải quyết hơn nên đành để thứ tạm thời lắng xuống.
Hàn Tri Dao cảm nhận bầu khí trong gia đình đổi, vì cô nhận
từ lúc nào đó, ít nhắc đến Hàn Phương Trì hơn. Khi ai nhắc đến,
giọng cũng khác lạ hoặc chỉ một vài lời ngắn ngủi.
Cảm giác quá quen thuộc với cô, giống hệt mỗi cô cãi với gia
đình. việc xảy với cô thì bình thường, còn với tài giỏi
của cô thì .
Còn việc , Hà Lạc Tri thể giúp. Điều duy nhất thể
là như ngày còn học cấp ba, luôn ở bên cạnh Hàn Phương Trì, chia sẻ những
gì thể.
Giống như từng cha, Hà Kỳ lấp đầy sự thiếu thốn đó bằng tình
yêu thương sâu sắc. Hà Lạc Tri cũng sẵn sàng dùng tình yêu thương để lấp đầy
những thiếu sót trong lòng Hàn Phương Trì, dù bây giờ còn là tuổi dễ
tổn thương vì tình cảm gia đình, nhưng Hà Lạc Tri vẫn mãi giữ Hàn Phương
Trì như một đứa trẻ.
Nhìn , khi họ mới quen thực sự cả hai vẫn chỉ là những đứa trẻ.
"Phải , lâu gặp." Ninh Khải .
Anh cầm ống bóng va nhẹ cánh tay Hàn Phương Trì, tinh nghịch trêu đùa:
"Giới thiệu đối tượng cho nhé?"
Hàn Phương Trì đáp: "Để dành cho khác , em ."
"Ồ, ai thế?" Ninh Khải giả vờ ngạc nhiên: "Sao gì nhỉ!"
Hà Lạc Tri đang uống nước ở chiếc ghế bên cạnh, Hàn Phương Trì
xuống, nghiêng đầu về phía Hà Lạc Tri bảo Ninh Khải: "Đây."
Ninh Khải phá lên: "Vậy mà Tiểu Thượng tớ giật , tớ
còn tưởng hai đùa chứ! Anh chắc nịch, bảo nếu dối thì
là !"
Lần khi đ.á.n.h bóng, Ninh Khải tham gia nhưng Hàn Phương Trì
kể một . Bác sĩ Thượng ngày thường vẻ ít nhưng ngờ
tám chuyện như , còn gọi điện để chia sẻ tin tức với Ninh Khải nữa.
" bảo , hai cứ thiết mãi, hóa là chuyện như thế ." Ninh
Khải cạnh Hàn Phương Trì : "Có gì mà giấu cơ chứ?"
"Giấu gì ." Hàn Phương Trì : "Không cố ý giấu gì cả."
"Thật mà, giấu gì hết." Hà Lạc Tri cũng lên tiếng.
"Mới chuyển mối quan hệ gần đây thôi ?" Ninh Khải tỏ vẻ tò mò.
Hàn Phương Trì gật đầu.
"Phải khao bọn một bữa đấy chứ? Không thì ăn mừng ." Ninh Khải
đùa.
"Ăn thôi." Hàn Phương Trì thoải mái, chút ngại ngùng.
Hồi mới quen Ninh Khải và mấy bạn của , Hà Lạc Tri vẫn còn tỏ vẻ
như lớn, cố dáng chín chắn. Hàn Phương Trì thừa điều đó,
nhưng chẳng bao giờ vạch trần. Anh chỉ dẫn Hà Lạc Tri gặp gỡ nhiều
hơn, giúp hòa nhập những vòng tròn xã hội mà thể thoải mái.
Nhờ , thời gian rảnh của Hà Lạc Tri cũng lấp đầy.
Giờ nghĩ , sự đồng hành lặng lẽ thật đáng quý. Trong những khoảnh khắc
Hà Lạc Tri thẫn thờ, mắt xuống, vẫn luôn ở trong tầm mắt của Hàn
Phương Trì.
Năm ngoái, Hàn Phương Trì dành ít thời gian giúp Hà Lạc Tri thoát
khỏi trạng thái u uất. Không chỉ kéo khỏi cảm giác thất tình, còn phá
bỏ bức tường xa cách mà Hà Lạc Tri dựng lên suốt mấy năm qua, giúp trở
bản từ những ngày xưa cũ.
Bây giờ, Hà Lạc Tri khác. Cậu còn sợ hãi các mối quan hệ xã
hội những phiền toái nữa. Cậu tràn đầy năng lượng, gặp lúc nào cũng thấy
vui vẻ, là một sống khỏe mạnh, nhiệt huyết. Cậu giống như thời trung
học, khi ai cũng mệt mỏi với học hành, còn Hà Lạc Tri vẫn thể mỗi
tối chạy năm nghìn, mười nghìn mét mà chẳng mệt mỏi gì.
Theo lời Tiêu Dao, Hà Lạc Tri như thể sức trâu, lúc nào cũng tràn đầy năng
lượng.
Dịp nghỉ lễ Quốc Khánh, Hàn Phương Trì hiếm hoi ba ngày nghỉ liền. Hà Lạc
Tri cùng Tây Bắc chơi, họ dành hai đêm ngắm . Họ dựng lều, mang theo
chăn lông vũ, mệt thì ngủ ngay tại đó.
Lều và chăn gửi đến , vẫn để ở ở đó vì họ còn
cần dùng đến.
Ngày thứ tư, Hàn Phương Trì . Sáng sớm, Hà Lạc Tri cùng
ngoài. Trước khi cửa, chuẩn đầy đủ đồ đạc như giày chạy, mũ
chống nắng, kính bảo hộ và khăn thấm mồ hôi, tất cả đặt sẵn giường chờ để
túi.
Hà Lạc Tri , Hàn Phương Trì tựa tường, : "Ra ngoài nhớ đừng
cho ai xin kết bạn WeChat nhé."
"Biết , ." Hà Lạc Tri ngoan ngoãn đáp.
Trước đây, từng chạy marathon và kết bạn với vài mê chạy bộ, trong
đó một cùng thành phố. Sau , Hà Lạc Tri mới phát hiện đó là
gay, tán tỉnh , thế là bèn xóa kết bạn ngay.
Câu chuyện Hà Lạc Tri kể khi hai chuyện phiếm, giờ đống
đồ giường, Hàn Phương Trì nhớ đến chuyện đó.
Hà Lạc Tri đùa: "Nếu ông chú bốn, năm mươi tuổi xin kết bạn thì ?"
"Thì cũng thôi." Hàn Phương Trì đáp.
"Ok, em , để em kiểm soát." Hà Lạc Tri gật đầu.
Hàn Phương Trì những câu trẻ con, nhưng Hà Lạc Tri chẳng hề , thậm chí
còn phối hợp nghiêm túc, điều khiến Hàn Phương Trì thể
véo cằm .
Bây giờ, họ đến mức véo là véo, Hà Lạc Tri đang cúi dọn đồ
thì Hàn Phương Trì véo cằm, giữ .
"Sao thế?" Hà Lạc Tri đầu .
Hàn Phương Trì nhẹ nhàng c.ắ.n lên má một cái.
Cuối cùng, chạy hết chặng marathon trong ba tiếng rưỡi, hơn dự tính
mười phút. Cậu vốn định đua về thời gian mà chỉ giữ nhịp tim
định. đến mười cây cuối cùng, chịu nổi nữa, tốc độ chậm
dần.
Khi kết thúc, nhắn tin cho Hàn Phương Trì. Anh hỏi: "Sao , em chứ?"
Hà Lạc Tri ăn bánh trả lời: "Cuối chặng chạy đuối quá..."
Hàn Phương Trì: "Sao thế? Luyện tập đủ ?"
Hà Lạc Tri: "Khó lắm..."
Hàn Phương Trì: "Sao mà khó ? Kể xem nào."
Hà Lạc Tri: "Để đến em kể."
Hàn Phương Trì lái xe đến chỗ , khi đến nơi thì thấy Hà Lạc Tri đang
ườn giường khách sạn, mặc quần đùi dài chỉ dùng để ngủ.
"Em ngủ ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Chưa." Hà Lạc Tri mở cửa giường thẳng, chân tay dang rộng,
mắt ngước lên trần nhà.
Trông bộ dạng chẳng khác gì đang "bỏ cuộc", Hàn Phương Trì bật , hỏi:
"Mệt ?"
"Hơi mệt thôi." Hà Lạc Tri trả lời trong lúc giường.
Hàn Phương Trì rửa tay xong, cúi hỏi : "Sao mà chạy đến nỗi thương
thế ?"
Hà Lạc Tri , : "Đau quá."
"Đau ở ?" Hàn Phương Trì khắp , giọng trở nên nghiêm túc: "Bị
thương ?"
"Cũng hẳn..." Hà Lạc Tri chỉ xuống , than thở.
Thông thường khi chạy bộ mồ hôi nhiều, nên mặc gì cũng .
khi chạy marathon những chặng dài thì mặc quần lót thể thao
chuyên dụng, và còn bôi Vaseline nếu cần, nếu với hàng ngàn ma
sát, chân thể trầy xước đến chảy máu.
Loại quần thường mặc thử nghiệm qua nhiều năm, ngay cả chạy địa hình
100km cũng gặp vấn đề gì. hiểu , lẽ do đổi
chất liệu kích cỡ phù hợp, nên chỉ chạy đến kilomet thứ 28 là bắt
đầu cọ xát, tốc độ giảm hẳn, đến hai kilomet cuối cùng gần như lê lết
qua vạch đích.
Phần da ở đùi đỏ lên, thậm chí chỗ trầy xước, sưng nhẹ, là
đau.
Hàn Phương Trì xong cau mày: "Không bôi Vaseline ? Đã mang theo cơ
mà."
"Sáng nay thấy nên lười bôi. Những bôi cũng
vấn đề gì." Hà Lạc Tri giải thích.
"Bôi t.h.u.ố.c gì ?" Hàn Phương Trì hỏi tiếp.
"Thuốc mỡ erythromycin." Hà Lạc Tri thở dài.
Hàn Phương Trì giận xót, mắng mang theo Vaseline mà
bôi, chạy nhiều năm mà để xảy chuyện thế .
nỡ trách.
Cuối cùng chỉ bảo: "Thôi, em cứ để trống thế , đừng mặc gì nữa."
Hà Lạc Tri với ánh mắt đầy mong mỏi: " mà em ăn với .
Hôm qua em tìm một nhà hàng lắm, rủ ."
"Em nghỉ ngơi ." Hàn Phương Trì cứng giọng: "Nhà hàng nào? Để mua
về cho."
"Có dịch vụ giao hàng mà." Hà Lạc Tri : " mà em ăn cùng ,
ăn ở nhà."
Hàn Phương Trì nghĩ bụng nhất là để nghỉ ngơi, nhưng ánh mắt của
thì đành, cuối cùng vẫn để cùng, tối về bôi thuốc
thêm một nữa.
Dù vết thương chẳng lớn lao gì, nhưng nó khiến Hà Lạc Tri ngưng chạy
trong suốt một tuần, mỗi ngày đều mặc quần rộng thùng thình, dù thực
chỉ đau trong hai, ba ngày. Vì chạy thành công, cam
tâm, đăng ký hai giải cuối tháng và đầu tháng . Hai , Hà Lạc
Tri theo Hàn Phương Trì căn dặn, mang theo đồ thể thao và quần lót mới,
nhất định bôi Vaseline khi chạy.
Hà Lạc Tri dám gì, chỉ gật đầu: "Được , ."
Kết quả, đầu thành trong ba giờ tám phút, thứ hai là ba giờ
mười lăm, là hài lòng .
Trời lạnh, thời gian ngoài tập thể thao giảm dần, bắt đầu dành
nhiều thời gian " về" với căn nhà nhỏ của hơn. Hàn Phương Trì đùa
rằng, độ chăm lo của đổi theo mùa, mùa đông xuân thì là một
bạn trai , còn mùa hè thu thì thành "trai hư."
Hà Lạc Tri tắm xong, đè lên Hàn Phương Trì, : "Từ giờ em sẽ
bạn trai ."
"Ừ, chắc bốn, năm tháng thôi." Hàn Phương Trì đáp.
Thực cả hai thể chơi thể thao cùng . Vì công việc, Hàn Phương Trì
cúi đầu nhiều nên thường tập luyện về sức mạnh để điều chỉnh xương và cơ
bắp. Năm ngoái, để chiều lòng Hà Lạc Tri, Hàn Phương Trì còn tham gia nhiều
hoạt động ngoài trời cùng . giờ quan hệ của họ định, Hà Lạc Tri
cũng cần theo nữa. Thỉnh thoảng hai mới cùng chạy hoặc leo
núi, còn Hà Lạc Tri tự chơi một .
Nằm một lúc, Hà Lạc Tri bất chợt ngẩng đầu lên hỏi: "Phương Trì, cảm
thấy em ngoài nhiều quá ?"
"Không ." Hàn Phương Trì đáp ngay.
"Dạo em ngoài nhiều quá, đây em bao giờ như . Em cảm
giác như trở nên hoang dã ."
"Hoang dã thì ." Hàn Phương Trì : " chắc chắn
là cơ bắp cứng hơn ."
Chạy bộ nhiều cơ m.ô.n.g và đùi săn chắc, đó là điều Hàn Phương Trì cảm nhận
rõ ràng.
Hà Lạc Tri , : "Nếu em ở nhà nhiều hơn thì cứ với
em nhé."
Hàn Phương Trì gật đầu: "Ừ."
Cả hai đều thích khoảnh khắc bên khi ngủ. Họ thường
sách nghịch điện thoại, chỉ đó, chuyện phiếm. Hà Lạc Tri đè
lên Hàn Phương Trì, mơ màng ngủ. Hàn Phương Trì vuốt nhẹ lưng ,
một lúc : "Chỉ cần thấy buồn chán khi ở bên em là
."
Hà Lạc Tri chống đầu dậy: "Hả?"
Cuộc sống của Hàn Phương Trì vì công việc mà trở nên bận rộn, thể
là . Nghỉ phép lên kế hoạch , và việc sắp xếp ca
dời lịch phẫu thuật lúc nào cũng dễ dàng. Điều khiến trở
thành một yêu định và phần nhàm chán, và phần lớn thời gian trong
tương lai, cũng sẽ luôn như . Hà Lạc Tri thì thường tự
một , bạn đồng hành.
Ở một mức độ nào đó, đó là một cuộc sống buồn tẻ và thể đoán .
Hà Lạc Tri sâu mắt , im lặng trong chốc lát : "Không thấy
chán . Em thấy yên tâm."
"Vậy là ." Hàn Phương Trì mỉm .
"Nó em cảm thấy rằng, dù em việc muộn thế nào, công tác bao lâu,
chơi xa cỡ nào, trong lòng luôn một điểm tựa, cần lo lắng gì
cả."
Nói , Hà Lạc Tri bổ sung thêm một câu: "Khiến em cảm thấy an , dù
chẳng hiểu tại ."
Ngoại truyện 1
Ngoại truyện 1
Nhà họ Bàng bốn con, Bàng Thanh vốn là con gái thứ hai, cô
một trai, một em trai và một em gái. Sau khi trai viêm não
qua khỏi, Bàng Thanh trở thành chị cả.
Trong ba đứa con còn , cô là "đặc biệt" nhất.
Từ nhỏ, cô giống như những đứa trẻ khác quấn quýt với cha , cũng
chẳng vui tươi như các bé gái cùng tuổi. Cô thích chơi mà chỉ ở
nhà, cũng . Khi còn nhỏ, cha thích trai hơn, về
quan tâm em trai và em gái nhiều hơn. Tính cách cô quá xa cách để thể gần
gũi với .
Có lẽ bản chất của cô là ít cần tình cảm, cần cha chú ý nhiều
và cũng cần bạn bè quá thiết. Khi học, cô những
bạn gái để tâm sự điều như những khác.
Khi lớn lên, tính cách cô dần trở nên chín chắn hơn. Sự "độc" lạ trong đám
đông cũng giảm phần nào. Cô bắt đầu vài bạn quá gần gũi
nhưng cũng quá xa cách. Khi qua , đôi khi cô cũng theo
cùng. Tuy nhiên, so với bạn bè cùng trang lứa, cô vẫn là lạnh lùng, biểu
cảm và giọng luôn nhạt nhòa.
Lên đại học, phần lớn thời gian cô vẫn ở một , ít khi cùng bạn bè trong
phòng. Cô thích sự đơn độc và cảm thấy cô đơn chỉ vì thiếu những mối
quan hệ mật. Trái , cô thấy thoải mái khi ở một .
Thế nhưng, một tính cách "lạnh lùng", sống độc lập như cô bất ngờ
mang về một đứa trẻ.
Vào kỳ nghỉ đông năm thứ ba đại học, hầu hết sinh viên đều về nhà, chỉ còn
một ít mua vé tàu hoặc đang tranh thủ tăng ca. Bàng Thanh năm
nào cũng ở trường thêm một thời gian vì cô thích cảnh nhà đông đúc,
ồn ào.
Ngày khi về nhà, cô nhà sách sách, tối mới về ký túc xá. Vì
trường nghỉ, cửa đóng, chỉ còn cửa chính mở để bảo vệ trông coi. Phòng
cô gần cửa , nên những ngày cô thường lách qua một chỗ hở tấm
lưới rào để . Con đường nhỏ vốn đông đúc, giờ vắng tanh. Trời mùa đông sập
tối nhanh, mới sáu giờ mà trời tối đen như mực. Mỗi bước con
đường lát gạch đều vang lên tiếng tuyết kêu "lạo xạo". Khi càng đến gần cổng
của trường, giữa âm thanh lạo xạo , cô bắt đầu thấy tiếng khàn
khàn.
Lúc đầu, cô nghĩ đó là tiếng mèo hoang kêu, nhưng tiếng ngày càng rõ.
Đó là một đứa bé bỏ trong một chiếc hộp giấy. Bên ngoài nó quấn bằng
lớp vải dày, buộc bằng sợi dây đỏ, đến nỗi khuôn mặt cũng che khuất.
Một góc tấm vải che mặt đứa bé, chỉ còn tiếng vọng .
Bàng Thanh vốn dĩ gan , chẳng chút sợ hãi, cô bèn kéo góc vải che mặt em bé
, thấy khuôn mặt nhỏ xíu tím tái vì . Đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi
run lên vì lạnh vì , chẳng chiếc răng nào.
Cô quanh , con đường nhỏ một bóng . Đứa trẻ cứ
chân cô mà mãi, tiếng khiến cô bực
. Bản năng của phụ nữ trỗi dậy, khiến cô thể ngoảnh mặt
ngơ.
Cô đó chừng hai ba phút, cuối cùng cúi xuống bế đứa bé nhỏ nhẹ như chú
mèo con lên.
Vào đầu những năm 90, dù tình hình cải thiện nhiều so với , nhưng
chuyện trẻ bỏ rơi vẫn là điều hiếm thấy. Không đứa trẻ
ai bỏ , thể là một sinh viên trong trường, hoặc vì lý do nào khác mà
nó ruồng bỏ. rõ ràng đây là một đứa trẻ bỏ rơi.
Bàng Thanh ôm đứa bé ngừng đến đồn cảnh sát gần trường. Lúc ,
trong đồn chỉ một cảnh sát nam trực, những khác tuần hoặc xử lý
các vụ cướp và ẩu đả gần đây. Viên cảnh sát trông vẻ quen với việc nhận
trẻ bỏ rơi, ghi thông tin cá nhân của Bàng Thanh bảo cô đặt
đứa trẻ lên bàn.
Trên bàn mấy cái gạt tàn thuốc, tro vương vãi, cùng với các tập hồ sơ và
giấy tờ lộn xộn. Bàng Thanh tiện động đồ đạc bàn, chỉ đẩy mấy
cái gạt tàn qua một bên đặt đứa bé mệt lả một hồi lên bàn. Đứa
bé ngủ, còn nữa.
Thông thường, khi giao đến đồn cảnh sát thì chuyện coi như xong, cô chỉ cần
đợi họ điều tra và xác nhận rằng đứa trẻ liên quan gì đến cô là .
Trước khi rời , cô đứa bé nhỏ xíu đang ngủ yên tĩnh, nghĩ
bụng cuối cùng cũng giao , suốt cả quãng đường lóc mãi.
"Các sẽ xử lý đứa trẻ thế nào?" cô hỏi.
Viên cảnh sát nhả khói thuốc, trả: "Còn gì nữa? Mai gửi trại mồ côi
thôi. Tìm nhà thì đành để đó. Mười đứa thì chín đứa chẳng tìm
, bỏ thì tìm nữa? Có tìm thấy cũng chẳng chắc họ bỏ ."
"Thế còn tối nay thì ?" cô hỏi tiếp.
"Tối nay để đây, pha tí sữa bột cho uống, hồi mùa hè cũng nhặt
mang tới, còn sữa bột từ hồi vẫn còn." Anh cảnh sát liếc đứa bé,
: " là đứa trẻ khổ ."
"Các chỉ pha sữa bột thôi ?" cô cảnh sát: "Thế nó
?"
Viên cảnh sát ngượng ngùng đáp: " cũng cách chăm, còn
lập gia đình mà."
"Hay là mang nó bệnh viện , lạnh bao lâu , lỡ sốt
thì ?" Bàng Thanh .
"Bệnh viện cũng nhận , chuyển khoa nào đây?" Anh cảnh sát
trả lời, giọng điệu như quen với việc .
Anh rít một t.h.u.ố.c bảo cô: "Cô tin , nếu đứa bé còn
thì chắc chắn nó c.h.ế.t . Nếu nó mang phận , dù ngủ một đêm
ở đây cũng chẳng thể ngốc . Còn nếu nó kiếp ngốc thì đằng nào nó cũng
sẽ ngốc."
Bàng Thanh đáp, cô tin mệnh . Bình
thường, cô chẳng bao giờ nghĩ đến những chuyện mơ hồ thế . Cô chỉ thấy việc
đó liên quan đến . Cô nhặt một đứa bé, đem đến đồn cảnh sát, và
hết những gì thể.
Bàng Thanh rời đồn cảnh sát, khi đứa bé vẫn ngủ yên tĩnh,
tiếng nào.
Một giờ , cô , khoác thêm áo bông, quấn khăn to che kín mặt. Cô
mang theo một cuộn giấy vệ sinh, hai mảnh vải cắt từ áo của , và một cái
thìa sứ.
Chưa kịp bước , từ bên ngoài rõ tiếng thét của em bé. Vào đến
nơi, Bàng Thanh thấy một cảnh sát nam đang bế đứa trẻ. Hai cảnh sát khác
từ ca tuần tra, cạnh chiếc lò sưởi để sưởi ấm đôi tay.
Thấy cô đến, viên cảnh sát hỏi: "Cô đến đây ?"
Hà Lạc Tri đặt túi đồ lên ghế, bên cạnh lò sưởi khác để sưởi ấm .
Giọng cô lạnh lùng, mang chút cảm xúc: "Nó nhặt ,
mệnh ?"
Đêm hôm đó, Hà Lạc Tri ở đồn cảnh sát cả đêm. Cô áp dụng kinh nghiệm trông
nom đứa em trai, em gái . Đứa bé thì cho ăn hoặc tã, khi
, cô dựa lò sưởi ôm đứa bé ngủ.
Ba mươi năm , chuyện tưởng chừng hợp lệ hoặc khó thực hiện ở
hiện tại, khi đó thể chấp nhận . Một nữ sinh đại học nhặt một đứa
trẻ, gia đình ai cũng khuyên can nhưng cô , nhiều quá thì cô chỉ
đáp một câu "Không chuyện của các ". Chuyện khiến gia đình
cãi lớn, cô còn nghiệp, yêu, nhận con nuôi,
? Cha cô còn tuyên bố từ mặt, nhưng Bàng Thanh chỉ bình
thản ông, hỏi: "Chỉ vì một đứa trẻ mà bố ?"
Thực lúc đó, Bàng Thanh chẳng quá yêu đứa trẻ , cũng chẳng vì
lòng thương xót. Cô chỉ đơn giản nghĩ: "Không chỉ là một đứa trẻ ?
Thêm một chén cơm thì gì to tát ."
Cô thậm chí coi đó là "nhặt con", cũng chẳng nghĩ trở thành . Đối
với cô, đó chỉ là "nhặt một đứa trẻ".
Người đàn ông theo đuổi cô lúc đó chuyện, nhạo cho rằng đó là trò
đùa lớn, bảo cô nếu cứ khăng khăng giữ đứa trẻ, thì hai nên dừng .
"Vậy thì dừng ." Bàng Thanh vẫn với ánh mắt bình thản, đáp
cùng câu hỏi: "Anh cần quá lên ?"
Anh nhiều nhượng bộ, cuối cùng đưa yêu cầu: thể giúp nuôi đứa
trẻ nhưng ghi tên gia đình họ, chỉ thể coi là em trai
của Bàng Thanh, con.
Lúc đó, việc nuôi một đứa trẻ tốn kém như . Trường học cấp tiểu
học, trung học đều miễn phí, đại học thì thi đỗ là . Cha của Bàng Thanh là
cán bộ, cô bao giờ nghĩ nuôi con là gánh nặng.
Bàng Thanh : "Ai cần nuôi? Nó ăn cơm thì tốn mấy đồng ."
Anh đáp : "Tớ thể kết hôn mà con . Tớ còn
nó từ , thể nuôi con cho ai cả đời?"
"Vậy thì đừng kết hôn nữa." Bàng Thanh .
Sau đó, họ vẫn kết hôn, đứa trẻ đó ghi hộ khẩu gia đình, trở thành
con đầu lòng của họ.
Bàng Thanh với gia đình: "Đã là con của con, thì nó là con của con. Ai
đừng lắm mồm." Tính cách cô mạnh mẽ, ai dám đối mặt gì, chỉ họ
hàng là rõ câu chuyện, lớn , còn trẻ nhỏ thì ,
.
Thời điểm đó, trong túi đựng đứa trẻ thực một mảnh giấy ghi ngày sinh
của nó. Bàng Thanh vứt mảnh giấy đó , khi hộ khẩu thì lấy ngày
cô nhặt ngày sinh. Cô nghĩ: "Có cần thiết ? Đã vứt con thì
nhớ ngày sinh gì, bỏ qua ."
Từ đó, ngày sinh của Hàn Phương Trì luôn là ngày Bàng Thanh nhặt .
Hàn Phương Trì thật sự như những gì Bàng Thanh nghĩ lúc đầu, tốn quá
nhiều công sức nuôi dưỡng. Cậu ngoan ngoãn, thông minh, điều, bao
giờ khác phiền lòng, giống như một đứa trẻ mẫu mực.
Mấy năm , đứa con thứ hai là Hàn Phương Trì, giống như phiên bản nữ của Hàn
Phương Trì. Hai đứa trẻ khiến Bàng Thanh lo lắng nhiều, giống
như cô từng , chẳng gì khó khăn cả. Cô vẫn bình thường,
những gì cần , chẳng bận tâm nhiều.
khi đứa con út, Hàn Tri Dao, đời, Bàng Thanh mới thật sự hiểu thế nào
là khó khăn. Đứa trẻ từ nhỏ khó nuôi, quấy, tính tình
bướng bỉnh, chỉ cần một chuyện ý là suốt. Gia đình hết
giúp việc đến giúp việc khác, nhưng chẳng ai trụ lâu.
Cô như thể gặp oan gia, suốt những năm đó, mỗi ngày đều là sự căng thẳng,
còn kiên nhẫn, thậm chí dễ nổi nóng.
Hàn Phương Trì và Hàn Tri Mặc luôn cố gắng dỗ em . Đôi lúc Bàng
Thanh hai đứa, nghĩ thầm: "May mà còn chúng, cũng thất bại
."
Tuy nhiên, đứa út cũng những lúc khiến giận, đôi khi
những điều đáng yêu bất ngờ, Bàng Thanh cảm thấy, tuy dễ dàng
như hai đứa lớn, nhưng cũng thật đáng quý.
Cô là một tính cách lạnh lùng, dù kết hôn cũng
đổi. Cô sẽ ôm con lên mà hôn hít, "Mẹ yêu con", cả đời cô
sẽ .
Bàng Thanh một , với mỗi đứa con, lẽ cô
đủ tình cảm. Cô khiếm khuyết về tính cách, lạnh lùng cứng
đầu, điều thể đổi.
với cô, ba đứa con phân biệt ai là ruột thịt, cũng phân biệt
trai gái. Cô luôn coi Hàn Phương Trì và Hàn Tri Mặc là một nhóm, còn Hàn
Tri Dao là nhóm khác, dựa cảm nhận mà từng đứa trẻ mang cho cô.
*
Khi Hàn Phương Trì còn nhỏ, Bàng Thanh vẫn đang học, vì cô giúp
trông nom nhiều hơn. Sau đó, khi diễn đạt, gửi đến nhà trẻ.
Thực tế, những năm đầu tiên, cô vẫn ý thức rõ ràng về việc là một
" ." Phần lớn thời gian, bé giống như một sống chung trong
nhà, ghét bỏ gì , cũng chăm sóc t.ử tế, nhưng hề một sự
gắn kết sâu sắc nào về mặt tình cảm.
Nếu giống như việc nuôi một con thú cưng thì cũng hẳn. Có lẽ cảm
giác gần với việc chăm sóc một đứa cháu hơn là , nhưng
sợi dây "dây rốn" giữa và con tự nhiên mọc lên, cũng hình thành một
mối liên kết chặt chẽ giữa hai .
Sau , khi nào sợi dây tình cảm đó thực sự hình thành, nó hình thành
, Bàng Thanh từng nghĩ tới.
Cô vốn thích suy ngẫm về các mối quan hệ tình cảm, dường như
sinh thiếu mất một phần nhạy cảm trong chuyện . Cô cảm nhận
, cũng chẳng bận tâm đến.
Hàn Phương Trì và Hàn Tri Dao là những đứa trẻ ngoan, ít . trẻ con
vốn nên nghịch ngợm, nũng với cha . nhất là những đứa ít thường
trái tim nhạy cảm, thông minh và mềm mại. Chúng hiểu điều gì cha mong
đợi, và càng ngoan, càng nhạy cảm với cảm xúc của khác.
Bàng Thanh thể tròn bổn phận của một , thể dạy dỗ con cái
, nhưng cô thể mang đến những dòng cảm xúc tràn đầy, và cũng bao
giờ những cuộc trò chuyện chỉ thuần túy tình cảm với các con.
Hàn Tri Mặc vẫn cảm nhận sự thiên vị rõ ràng từ bố, còn Hàn Phương Trì
thì .
Từ nhỏ, Hàn Phương Trì cảm thấy nhận sự chú ý đặc biệt từ
, gánh vác nhiều kỳ vọng vô hình. Dường như lúc nào cũng soi xét,
hơn khác. Bố Hàn bao giờ coi Hàn Phương Trì là con
ruột, dù thiếu thốn về vật chất, nhưng về tình cảm, ông bao giờ
thực sự chấp nhận . Ngay từ đầu, Hàn Phương Trì là đứa con ông chấp
nhận miễn cưỡng. Mặc dù bề ngoài thỏa, trong lòng thì chút
thiết nào.
Cái đêm Hàn Phương Trì rời nhà khi cuộc cãi vã của bố , đầu óc Bàng
Thanh cũng rối loạn.
Bố Hàn : "Thôi nhân cơ hội rõ với bọn nó . Nuôi chúng đến tầm
, chắc chúng cũng chuyện cẩn thận."
"Phải cẩn thận cái gì?" Bàng Thanh cau : "Ông ngậm miệng ."
Bố Hàn rõ với cả ba đứa con, nhưng Bàng Thanh đáp: "Vậy thì ông đuổi
nó ngoài luôn ."
" ý đó."
"Khác gì ?" Bàng Thanh nhăn mặt: "Ông thôi ?"
Bố Hàn : "Trong nhà đứa con ruột thịt, đôi lúc còn cảm
thấy giữa và bà cũng một cách, giống như bà mang theo con trai
của riêng ."
"Vậy thì cứ coi như lấy ông hai ." Bàng Thanh , cảm giác bực bội
trào lên: "Nếu ông sống thì sống, thì ly hôn."
Những ngày Hàn Phương Trì ở nhà Hà Lạc Tri, trong nhà họ cũng cãi vã.
Bố Hàn thể chấp nhận việc Bàng Thanh dễ dàng nhắc đến ly hôn chỉ vì
chuyện của Hàn Phương Trì. Mặc dù ông chấp nhận việc nuôi một đứa con
ruột thịt, nhưng cảm giác như Bàng Thanh hề coi trọng gia đình
khiến ông tổn thương. cuối cùng, như khi, mâu thuẫn trong nhà
đều kết thúc bằng sự nhượng bộ của ông. Ông hứa sẽ giữ kín miệng.
Bàng Thanh bảo: "Nếu tại ông, chuyện rối tung lên như
."
Bố Hàn : "Sớm muộn gì cũng , thể giấu chuyện cả đời
."
"Tri Mặc và Tri Dao thể ." Bàng Thanh đáp.
"Được , hứa là ."
Khi Hàn Phương Trì trở về nhà, biểu hiện gì khác lạ, vẫn gọi "bố",
"" như đây. Họ cũng chính thức chuyện về những vấn đề đó.
Hàn Phương Trì vẫn là một đứa con ưu tú, nhưng càng yêu cầu khắt khe hơn
với bản và cũng trở nên độc lập hơn.
Bàng Thanh bao giờ yêu cầu bố Hàn coi Hàn Phương Trì như con ruột,
chỉ cần ông giữ cho bề ngoài hòa thuận là . Ông khá , cho đến
khi Hàn Phương Trì bất ngờ trở về và rằng là đồng tính. Có lẽ
nếu chuyện đó, ông thể giả vờ suốt cả đời.
Sau tất cả những năm tháng chung sống cùng một mái nhà, Hàn Phương Trì
lớn, học đại học, ít khi về nhà, nên họ cũng gặp thường xuyên.
Không vì tuổi tác vì những năm tháng đối đầu với Tri Dao khiến sự
lãnh đạm của họ dần vỡ vụn. Những năm gần đây, Bàng Thanh cảm thấy tính cách
của cũng khác . Cô dễ xúc động hơn, nhiều khi giận quá còn rơi nước
mắt. Trái tim vốn lãnh đạm của cô giờ đây nhạy cảm hơn, dù hầu hết là cảm
giác tiêu cực.
với tư cách một , cô cũng nhận thức rõ ràng hơn về cảm xúc của
.
Khi Hàn Phương Trì trở về và sẽ sống cùng một đàn ông, Bàng
Thanh ngỡ ngàng đến mức bật . Sau bao nhiêu "tệ nạn" của Tri Dao,
ngờ đứa con mà cô tin tưởng nhất cũng mang đến cú sốc lớn nhất cho cô.
Hàn Phương Trì, đứa con đầu tiên, là mà cô lo lắng từ khi còn
nhỏ, lớn lên cũng chia sẻ gánh nặng với bố . Không còn nghi ngờ gì,
là đứa con khiến một cảm thấy thể dựa dẫm nhất. Thế nhưng giờ đây,
đứa con với cô rằng là đồng tính.
Trong khoảnh khắc , sự sốc của Bàng Thanh còn lớn hơn cả khi chuyện Tri
Dao yêu đương sớm.
Họ Hàn Phương Trì đầy kinh ngạc, cảm giác như lớp niềm tin vững chắc nhất
trong lòng sụp đổ.
Cậu : "Con thể thứ vì bố ." và đầu tiên Bàng Thanh cảm
thấy là một thất bại.
Bố Hàn ngay từ đầu nghĩ rằng sẽ chấp nhận đứa con , nhưng
nuôi nấng nó suốt bao năm đến nỗi chính cảm thấy như một trò .
Hàn Phương Trì cúi đầu thật lâu mặt họ. Ông Hàn lạnh lùng, còn
Bàng Thanh lau những giọt nước mắt rơi xuống. Khi rời , cả hai
vẫn im tại chỗ. Ông Hàn gì đó nhưng bà Bàng , chỉ lặng
thinh. Bà hiểu, cảm xúc đôi khi chỉ là thứ thừa thãi.
"Nuôi công ." ông Hàn thêm một câu.
Bất chợt, bà Bàng cầm lấy quyển sách bàn , đập mạnh hai phát
ông: "Sao tự nhiên đ.á.n.h ?" Ông Hàn né sang bên.
Bà dậy, mặt lạnh băng hỏi: "Ông linh tinh cái gì thế? Sao cứ
nhắc chuyện mãi?"
"Chẳng là sự thật ?" Ông Hàn gắt gỏng: " từ đầu là đừng
nuôi, giờ xem, gì ?"
"Im miệng !" Bà Bàng nhíu mày: "Ông coi nó là con trai ?"
Ông Hàn lạnh lùng, đáp: "Không."
"Nếu thì đừng nữa." bà lấy một tờ giấy khác lau nước mắt: "Ông
quyền quản việc ."
"Bà di dám gây chuyện với thôi." ông Hàn bực bội .
"Biết rõ nguồn gốc còn gì nữa." bà Bàng vò tờ giấy thành một cục và ném
: "Chẳng là bế nó về từ con đường ."
Bà Bàng luôn nghĩ rằng Hàn Tri Dao là đứa khác biệt nhất trong ba đứa con.
Thực tế, cô bé giống hai họ nhiều nhất, nó ngang bướng, dễ
dàng cúi đầu bất kỳ ai.
Thường thì giữa bà và Hàn Tri Dao sẽ xảy xích mích, khi cả tháng
chuyện. Nếu chuyện của Hàn Phương Trì xảy với đứa khác bà Bàng chắc
chắn sẽ nhượng bộ. Hàn Phương Trì giống những đứa con khác,
rõ mối liên kết m.á.u mủ với họ. Nếu ai cho một
lối thoát, sẽ thể với gia đình .
Khi cơn sốc đầu tiên lắng xuống, những cảm xúc như tức giận, thất vọng và buồn
bã cũng phai dần, đó bà Bàng chỉ còn nhớ ánh mắt của Hàn Phương Trì
khi "Cảm ơn ba, cảm ơn ."
Anh trưởng thành, trở thành một đàn ông đủ năng lực quyết định
chuyện trong đời . mỗi bà Bàng nghĩ về ánh mắt , bà cảm
thấy như một đứa trẻ ngoan ngoãn, ít chính đuổi khỏi nhà.
"... Chẳng cuối cùng vẫn gặp ?"
Sau câu đó, Hàn Phương Trì trở về nhà.
"Đây là ai thế !" Hàn Tri Dao hét lớn khi thấy Hàn Phương Trì mở cửa bước
.
Hàn Phương Trì đáp: "Gì mà hét to thế?"
"Thưa , con trai về !" Hàn Tri Dao cao giọng.
Bà Bàng bước đến, mặt lạnh hỏi: "Về ?"
Hàn Phương Trì gọi một tiếng "Chị Bàng."
"Đừng đùa." Hàn Tri Dao nhắc nhở từ bên cạnh: "Anh đang thái độ gì thế?"
Bà Bàng kịp gì, Hàn Phương Trì bèn gọi "Mẹ."
Hàn Tri Dao : "Nếu xin thì xin cho đàng hoàng."
Hàn Phương Trì : "Biết ."
Bà Bàng bắt đầu thấy bực vì sự ồn ào, liền : "Con về phòng ." Rồi
sang Hàn Phương Trì: "Lại đây."
Hàn Phương Trì gật đầu, theo bà. Hàn Tri Dao nhún vai về phòng
.
Bà Bàng xuống ghế trong phòng khách nhỏ gần sân , Hàn Phương Trì bước
theo và bên cạnh.
"Mẹ uống ?" Hàn Phương Trì hỏi.
Bà Bàng lắc đầu: "Không."
Một lúc , Hàn Phương Trì nhẹ nhàng : "Cảm ơn ."
Anh rõ vì điều gì, lẽ vì bà Bàng cho cơ hội về.
Bà một hồi, hỏi: "Cảm ơn thì gặp nữa ?"
"Sao thế ?" Hàn Phương Trì vội vàng đáp.
"Tùy con thôi." bà .
Trong đời, Hàn Phương Trì từng phạm lớn nào, trừ đ.á.n.h
hồi cấp ba, hầu như chuyện gì nghiêm trọng cần xin bố .
Vì thế, khi đây để xin , cũng gì cho
thật nghiêm túc. Sau vài phút im lặng, gọi nhỏ: "Mẹ."
Bà Bàng đáp: "Nói ."
"Con bao giờ hỏi con từ mà đến vì đây con dám." Hàn
Phương Trì ngập ngừng: "Lúc đầu, con thể chấp nhận, sợ rằng nếu hỏi thì
sẽ xác nhận sự thật."
Bà Bàng . Hàn Phương Trì tiếp: "Sau , con chấp nhận , nhưng
vẫn luôn nghĩ đây là nhà của con. Mẹ, bố, hai đứa em gái... đây chính là gia
đình của con."
"Không là từ đến nay đều thế ?" Bà Bàng hỏi ngược .
"Phải." Hàn Phương Trì mỉm : " con cũng , tất cả điều
nên là điều mà con ."
"Chuyện gì là nên nên?" Bà Bàng hỏi, giọng chút bực dọc.
"Con luôn hy vọng thể hơn, để đáp ứng những kỳ vọng đó." Anh
ngừng một lúc, tiếp tục: "Con luôn cố gắng để khiến ba thất
vọng, nhưng con thực sự như . Xin ."
"Đã thì là ." bà Bàng cau mày đáp: "Liên quan gì đến những
chuyện đó."
"Chính vì những điều đó mà con càng thấy hơn." Hàn Phương Trì
nghiêm túc lặp , mắt thẳng , : "Con sẵn sàng bất cứ
điều gì để đền đáp ba , miễn là điều đó tổn thương ai khác."
Nghe xong, bà Bàng bất ngờ rơi nước mắt.
"Ý con là gì?" Bà hỏi, giọng run run.
Thấy , Hàn Phương Trì nhanh chóng lấy khăn giấy đến lau nước mắt cho
bà, miệng ngừng xin .
Bà Bàng hỏi: "Mẹ đón con về chỉ để con đền đáp ?"
Hàn Phương Trì trả lời thế nào. Mỗi thấy , luôn
bối rối.
Có thể do đang gần bước giai đoạn mãn kinh, hoặc cũng thể do tuổi
tác đổi tính cách bà. Mỗi câu lúc dường như đều
mang theo lời chia ly, như thể phạm một sai lầm thể tha thứ
và sắp đuổi khỏi nhà.
Có thực sự lớn đến ? Bà Bàng bất giác nhớ những lời từng khi
nhặt một đứa trẻ năm hai mươi tuổi: "Liệu cần thế ?"
Bà tiếp tục chuyện với nữa, trong lòng càng thêm rối bời,
chỉ bảo ngoài. Hàn Phương Trì thấy càng càng tệ, đành dậy
bước .
Đi vài bước, dừng , mặt , quỳ xuống và : "Con
vì con may mắn đến với gia đình , nhưng con cảm ơn
, cảm ơn vì ngày xưa đón con về."
"Có gì mà cảm ơn?" Bà Bàng dậy, khẽ vỗ lên trán một cái, mắt đỏ hoe,
khó chịu lưng bước : "Đã là con trai của thì mãi mãi là con trai của
."
Ngoại truyện 2
Ngoại truyện 2
Một vốn dĩ ít đăng bài mạng xã hội, đột nhiên đăng một bài như thế,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-62.html.]
đối với những quen họ, chẳng khác gì một quả b.o.m tấn.
Cả Hà Lạc Tri lẫn Hàn Phương Trì đều đăng bài xong ngủ. Hà Lạc Tri bật
chế độ im lặng cho điện thoại, còn Hàn Phương Trì thể tắt
nhưng cũng bật chế độ " phiền". Cả hai đều thoải mái, bật đèn lên
ngủ say, chẳng màng đến những phản ứng từ khác.
Sáng hôm , khi mở điện thoại, Hà Lạc Tri thấy hơn tám mươi tin nhắn
, còn Hàn Phương Trì cũng hơn bốn mươi tin. Số lượng thông báo từ các
bình luận bài đăng thì đếm xuể.
Bức ảnh Hà Lạc Tri đăng là một tấm chụp tay, rõ ràng tay và cổ tay đều là của
một đàn ông. Bình thường cố ý giấu giới tính của , nhưng
cũng tuyên bố gì, nên đến cũng nhiều. Còn Hàn Phương
Trì thì đăng hình chiếc nhẫn, dù cả hai là nhẫn nam, nếu để ý kỹ cũng
khó nhận . Tên "Lạc Tri" cũng gợi đến giới tính cụ thể, vì hầu hết
đều gửi lời chúc mừng.
Người , đồng nghiệp, bạn học, bạn bè, ai thiết hơn thì nhắn tin
riêng, còn đa phần đều bài đăng chúc mừng.
Những tin nhắn nội dung tương tự , nhưng vì lịch sự, họ vẫn
trả lời. Những quen chung giữa hai thì tỏ phấn khích hơn
hẳn.
Cậu bạn leo núi chung nhắn cho Hà Lạc Tri: "Lạc Tri, thật là giống
như tớ nghĩ ?"
Hà Lạc Tri trả lời: "Ừ, đúng thế, haha."
Cậu bạn tiếp tục: "Ôi trời... thật sự tớ bất ngờ đấy, tớ ngờ hai
mối quan hệ như ."
Hà Lạc Tri chỉ đáp bằng một biểu tượng cảm xúc .
Trong nhóm đ.á.n.h cầu, Ninh Khải nhắn lúc hơn sáu giờ sáng: "Hai gì
??"
Tiểu Tùng: "Năm mới còn chơi lãng mạn thế , haha."
Ninh Khải: "Sáng tớ hết hồn."
Tiểu Thượng: "Tuổi trẻ thật là... haha."
Ninh Khải: "Phương Trì sợ thầy giáo mắng ?"
Tiểu Tùng: "Ông già hiểu chuyện gì , cứ yên tâm."
Hai họ trả lời ngay, những khác dần dần tỉnh dậy và bắt đầu
trò chuyện. Có ở nước ngoài thì thể kết hôn, khác thì bảo
ý nghĩa gì nhiều. Câu chuyện cứ thế kéo dài cả buổi sáng.
Hà Lạc Tri gửi nhóm năm bao lì xì.
Hà Lạc Tri: "Chúc mừng năm mới!"
Tiểu Tùng là đầu tiên nhận hết bao lì xì, đó và nhắn : "Chúc
mừng đám cưới nhé, haha!"
Ninh Khải: "Chúc hai hạnh phúc!"
Hàn Phương Trì lướt qua các tin nhắn mà vội trả lời, đó rửa mặt.
Hà Lạc Tri thì khoanh chân giường, nhắn tin trả lời, phát
bao lì xì. Làm xong hết việc, cảm thấy thật nhẹ nhõm.
Hàn Triêu Dao lập một nhóm chat gồm cô và chị gái, cùng với Hàn Phương Trì và
Hà Lạc Tri, đặt tên là "hhhh" dựa chữ cái đầu tiên trong tên của họ.
Hàn Triêu Dao thể thấy bài đăng của cả hai, họ đăng cùng , nhưng
nhà khác chỉ thấy bài của Hàn Phương Trì, trông giống như một hành động
thách thức .
Hàn Tri Dao trong nhóm nhắn: "Phương Trì, to gan thật đấy!"
Hàn Tri Mặc: "Hai đứa em đang co ro trong phòng, dám ngoài. Ha ha
ha!"
Hàn Tri Dao: "Năm nay còn thể ăn tết nữa đây!"
Tin nhắn qua nửa tiếng thì Hà Lạc Tri gửi lên một loạt mười phong bao lì
xì.
Hàn Tri Dao và Hàn Tri Mặc chào hỏi, chúc mừng năm mới.
Hà Lạc Tri: "Chúc mừng năm mới! Chúc mừng năm mới!"
Hà Lạc Tri: "Giờ trong nhà thế nào ? Hai đứa khỏi phòng ?"
Hàn Tri Mặc: "Em , tình hình vẻ . Ăn xong bữa sáng còn về
nhà bà ngoại."
Hà Lạc Tri: "Buổi họp gia đình ..."
Hàn Tri Mặc: "Ừ, đúng . Năm nào cũng , mùng một là về nhà bà
ngoại."
Hà Lạc Tri thầm nghĩ, xong , hôm nay chắc chắn chuyện để bàn tán.
Sau buổi họp mặt , chắc chắn sẽ bắt đầu khó chịu đây.
Hà Lạc Tri: "Nếu thể, khi nhắc đến Hàn Phương Trì, mấy đứa cố
gắng đổi chủ đề giúp, đừng để chuyện đó kéo dài quá."
Hàn Tri Mặc: "Yên tâm, yên tâm ạ."
Hàn Tri Dao lúc : "Em ngoài quan sát , hình như em cạn
lời... Nhìn kiểu gì cũng thấy như xử em nhưng quyết định
tay ngay lúc ."
Hàn Tri Mặc: "Chuẩn ."
Hà Lạc Tri gửi một biểu tượng run rẩy.
Hàn Tri Dao: "@Hàn Phương Trì, nên tỏ thái độ gì , hôm nay em bảo vệ
."
Hà Lạc Tri ngay lập tức mặt Hàn Phương Trì gửi một bì lì xì mười đồng.
Hàn Tri Dao: "[ok/] Hôm nay em sẽ là kết thúc chuyện về Hàn Phương
Trì. Em sẽ dạy dỗ từng miệng lưỡi nham nhở, để họ cách giữ mồm
giữ miệng."
Hà Lạc Tri: "Tôn kính Đại Vương, ngài thật ngầu [kính mát/]."
Hà Lạc Tri: " Đại Vương cần quá sắc bén, đạt mục tiêu là ."
Hàn Tri Dao: "[ok/]"
Thật họ còn một nhóm bạn lớn khác, nhưng ít tụ tập,
trong nhóm cũng ít chuyện hơn, chỉ khi ai đó cưới hoặc tiệc tùng gì mới
chút động tĩnh.
Nhóm đó cả ba đều mặt, Chu Mộc Nghiêu cũng . Đêm qua, một
bạn gửi gì trong nhóm xóa , đó còn ai gì
thêm nữa.
Một vài trong nhóm bấm like, ba khác để bình luận, còn đa
thì im lặng. Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu vẫn giữ liên lạc nhưng thật sự
gượng gạo.
chắc chắn chuyện thể yên ả như vẻ ngoài. Đằng lẽ
nhiều điều ầm ĩ, chỉ là ai dám trực tiếp hỏi họ. Người hỏi nhiều nhất
lúc lẽ là Tiêu Dao, nhưng Tiêu Dao lẽ vẫn tỉnh dậy.
Hà Lạc Tri đợi bùng nổ gửi tin nhắn: "Cậu vất vả !"
Chuyện mới kết thúc, Hà Lạc Tri đưa tay lên chạm nhẹ trán
xuống giường, cầm lấy điện thoại.
"Đói ?" Hà Lạc Tri hỏi.
Anh trả lời xong tin nhắn thì rửa mặt.
Khi cả hai xuống bếp tìm đồ ăn, họ chọn những món tối qua còn dư hâm nóng.
Họ cũng tìm một vài chiếc bánh bao nhân đậu đỏ trong tủ lạnh, hấp lên cho
nóng.
Khi Hà Kỳ bước xuống, hai bàn ăn, ăn trò chuyện nhỏ
nhẹ.
Nghe tiếng bước chân, Hà Lạc Tri ngẩng lên hỏi: "Chúc mừng năm mới nha . Mẹ
ăn gì ?"
"Mấy đứa chuẩn phần cho ?" hỏi.
"Có bánh bao nhân đậu đỏ đấy." Hà Lạc Tri đáp.
Hà Kỳ xuống, Hàn Phương Trì chào bà. Bà thấy chiếc nhẫn tay
, khẽ : "Hai đứa giỏi phô trương nhỉ, khi lên lầu còn thêm
tiết mục ?"
Hà Lạc Tri đặt tay trái lên bàn, ngón tay gõ nhịp đều đặn.
"Nhìn thấy , thấy !" bà : "Đừng khoe nữa."
Hà Lạc Tri bèn lật ngửa bàn tay trái lên, lòng bàn tay hướng lên, hiệu cho
bà.
Bà hỏi: "Gì đây?"
Hà Lạc Tri đáp như lẽ thường: "Con trai đeo nhẫn , chút gì
tỏ ý ?"
"Tỏ ý gì đây?" bà hỏi.
"Con cũng rõ, nhưng con trai đòi, đứa con mới đòi
." Hà Lạc Tri trêu.
Hàn Phương Trì bên cạnh, thấy đáng yêu nhưng mặt lớn
tiện véo má , chỉ : "Con cũng đòi gì ."
Hà Kỳ đập nhẹ tay Hà Lạc Tri, dậy : "Lúc nào cần thì khách
sáo nhỉ?"
" khi cần thì vẫn đòi chứ." Hà Lạc Tri .
Cứ tưởng bà lấy điện thoại để chuyển khoản, ngờ bà từ ngăn kéo
bàn lấy hai chiếc hộp nhỏ, đặt một chiếc tay Hà Lạc Tri và một
chiếc khác cho Hàn Phương Trì.
"Quà mừng năm mới." bà .
Đó là hai chiếc đồng hồ mà bà mua từ , định hôm nay tặng cho hai
họ.
"Không cần quá tốn kém thế dì." Hàn Phương Trì chút lúng túng. Món quà
đắt giá, nhưng nhận thì phép.
"Không , chúng là một nhà mà." Mẹ Hà hiền, xuống tiếp
tục bữa ăn.
Hà Lạc Tri phần ngạc nhiên. Dù mỗi năm Hà cũng gửi lì xì cho Chu Mộc
Nghiêu, nhưng chuẩn hẳn một món quà riêng thế thì bao giờ .
Ngày xưa, Hà đối với Chu Mộc Nghiêu cũng , chơi với ,
khi còn xem như con trai. khi so với cách bà đối xử với Hàn
Phương Trì bây giờ thì vẫn sự khác biệt.
Mẹ Hà từng điều gì về Chu Mộc Nghiêu, cũng bao giờ cố
ý khen ngợi Hàn Phương Trì mặt Hà Lạc Tri, cho dù khi bắt đầu mối
quan hệ , cũng luôn ủng hộ. Bà bao giờ so sánh giữa hai họ.
Hà Lạc Tri vẫn cảm thấy, Hà dường như thích Hàn Phương Trì nhiều hơn.
Không vì họ quen từ hơn mười năm , vì lúc
thất tình Hàn Phương Trì luôn vững chãi ở bên, mang cho Hà một
cảm giác tin tưởng.
Cả ngày điện thoại liên tục rung vì tin nhắn tới tấp. Có những thấy
muộn nên mới hỏi thăm . Hà Lạc Tri đều trả lời.
Đến chiều, Hà Lạc Tri nhận tin nhắn của Tiểu Khuyên.
"Lạc Tri , thể chuyện thích hợp lắm, nhưng vẫn hỏi...
hahaha."
"Cậu hỏi ." Hà Lạc Tri nhận tin tựa sofa xem phim với
Hà, nhận tin nhắn từ Tiểu Khuyên khiến bật dậy.
Hàn Phương Trì sang, Hà Lạc Tri giơ điện thoại lên, giải thích: "Là Tiểu
Khuyên."
"Hỏi về bọn ?" Hàn Phương Trì hỏi.
Hà Lạc Tri gật đầu.
Hàn Phương Trì hiểu: "Vậy thẳng thớm ?"
Lần gặp Tiểu Khuyên gần nhất, Hà Lạc Tri còn nghĩ lẽ họ cơ hội hàn gắn,
thế mà bây giờ, đang hạnh phúc bên Hàn Phương Trì. Nghĩ về điều
khiến cảm thấy khó .
Hà Lạc Tri cúi đầu nhắn : " , Tiểu Khuyên ."
Tiểu Khuyên đáp ngay: "Thật á!"
Rồi cô tiếp: "Mình thật sự thể tưởng tượng nổi Hàn Phương Trì là
như . Trong mắt , là một thẳng băng đấy chứ."
Hà Lạc Tri nhắn : "Hồi cũng tưởng tượng nổi ..."
Tiểu Khuyên : "Sáng nay định bấm like cho hai , nhưng nghĩ
nên nên bấm huỷ. Cuối cùng thì nhịn hỏi
cho rõ!"
Cô tiếp tục: "Chúc mừng nhé! Thật sự mừng cho hai . Ban đầu khá bất
ngờ, nhưng đó cảm thấy các hợp . Cả hai đều là những
tuyệt vời."
Hà Lạc Tri trả lời: "Cảm ơn , Tiểu Khuyên."
Từ nhiều góc độ mà , chuyện Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì đến với
chút khó . Đây cũng là lý do lúc đầu Hà Lạc Tri nghĩ rằng họ thể đến
với .
Bao nhiêu mối quan hệ cũ dường như xáo trộn. Những năm tháng bình thản
bỗng chốc trở nên mơ hồ.
Hà Lạc Tri nhắn : "Hy vọng để bụng, Tiểu Khuyên. Mình và Hàn
Phương Trì đây thật sự chỉ là bạn bè."
Tiểu Khuyên lập tức đáp: "Tất nhiên chứ!"
Cô còn : "Rất nhiều cặp đôi là từ bạn bè mà phát triển thành yêu đấy
thôi! Chỉ cần một cơ hội tình cảm sẽ đến. Trước cơ hội hai chỉ
là bạn, hiểu mà! Mình nghĩ nhiều , chỉ thấy vui mừng cho các
thôi, lo rằng sẽ ngại khi hỏi nữa ."
Tiểu Khuyên đang ở nước ngoài, còn vài tháng nữa mới về. Họ hẹn gặp
khi cô trở về.
Tiểu Khuyên đùa rằng: "Mặc dù cuối gặp Hàn Phương Trì,
buông bỏ, nhưng nếu thật sự kết hôn với một cô gái, lẽ sẽ
buồn một chút đấy. giờ ở bên , chẳng thấy gì khó chịu
cả, hahaha."
Hà Lạc Tri hỏi: "Vì giới tính ?"
Tiểu Khuyên đáp: "Một phần là , nhưng phần còn là vì hai quen
từ lâu . Bọn ngoài."
Hai chuyện lâu, Hà Lạc Tri cứ mỉm khi nhắn tin. Mẹ Hà thấy
hỏi: "Con với yêu cũ vẫn chuyện hợp thế?"
Hà Lạc Tri cũng thấy buồn , trả lời: "Rất hợp ạ."
Anh cầm điện thoại nghiêng, để Hàn Phương Trì thấy. Trên màn
hình là bức ảnh tự sướng của Tiểu Khuyên cạnh một trai ngoại quốc tóc
vàng, trông hai mươi tuổi, khuôn mặt ngây ngô đáng yêu.
Hà Lạc Tri nhắn: "Đẹp trai thế!"
Tiểu Khuyên: "Dễ thương lắm! Chưa yêu ai , nhưng thể sẽ thử tìm
hiểu."
Hà Lạc Tri: "Nhớ giữ đấy."
Tiểu Khuyên: "Mình mà!"
Lúc , Hà Lạc Tri cố che điện thoại hơn nữa, Hàn Phương Trì lướt qua
một cái : "Anh , đừng mỏi tay thế."
Hà Lạc Tri bật : "Không cho xem ."
Mẹ Hà bên cạnh đùa: "Lại Hàn Phương Trì đấy ?"
Hà Lạc Tri đáp: "Không hẳn ạ."
Hàn Phương Trì tò mò, tiếp tục xem phim. Thỉnh thoảng giơ tay
vuốt nhẹ tóc hoặc xoa gáy Hà Lạc Tri.
Khi Hà Lạc Tri đặt điện thoại xuống, bộ phim gần như kết thúc.
Hàn Phương Trì hỏi: "Nói xong ?"
Hà Lạc Tri gật đầu.
Lúc rảnh tay, Hàn Phương Trì nắm lấy tay Hà Lạc Tri, để đùi và bắt
đầu xoa nhẹ. Mỗi khi chạm đến ngón áp út đeo chiếc nhẫn, dùng ngón cái
vuốt nhẹ quanh vòng nhẫn nhỏ .
Ngoại truyện 3
Ngoại truyện 3
Đêm giao thừa, Tiêu Dao cùng gia đình đ.á.n.h mạt chược đến tận 6 giờ sáng, chỉ
kịp đ.á.n.h răng khoá cửa phòng ngủ. Để tránh tin nhắn chúc Tết
phiền, khi ngủ cẩn thận tắt chuông điện thoại.
Một giấc ngủ kéo dài đến tận giờ cơm chiều, mở mắt, thấy hàng trăm
tin nhắn và hơn chục cuộc gọi nhỡ, khiến giật . Tiêu Dao nhíu
mắt qua, ngoài tin chúc Tết, tất cả đều xoay quanh chuyện của hai
.
Vừa mơ mơ màng màng, tiện tay nhận lì xì từ Hà Lạc Tri trong nhóm,
bấm xem trang cá nhân của . Nhìn thấy bức ảnh, nghĩ: "Cũng
nhận đó là Hàn Phương Trì nhỉ."
Tiếp tục lướt lên trang của Hàn Phương Trì, khi tới dòng tin nhắn
kèm tên, Tiêu Dao kìm mà thốt lên: "Mẹ kiếp!"
Cậu đó ngắm nghía hai bức ảnh và dòng tin nhắn ngắn ngủn với bốn chữ, mãi
mới nhắn : "Năm mới vui vẻ, đồ ngốc!"
Rồi hỏi: "Hai điên ?"
Hai kín đáo đến lạ, giờ bất ngờ tung chuyện , Tiêu Dao thầm
nghĩ: "Hai đúng là quá đà đấy."
Thoát khỏi nhóm chat nhỏ ba , lười biếng qua đống tin nhắn
mà chẳng mở xem. Một nhóm mới tạo, gì mấy trăm tin nhắn,
Tiêu Dao bấm , thấy trong đó là mười mấy từng chơi chung với , rõ
ràng là nhóm lập chỉ để buôn chuyện.
Cậu lướt nhanh qua, thấy phần lớn là bàn tán về vụ , ba từ khoá nhắc
nhiều nhất là "Phương Trì","Hà Lạc Tri" và "Tiểu Hắc", thỉnh thoảng xen lẫn
vài câu chuyện khác.
Tin nhắn cuối cùng là một tiếng , tag Tiêu Dao , hỏi
hôm qua uống nhiều quá mà cả ngày thấy tăm .
Tiêu Dao thầm nghĩ: "Tớ uống, nhưng hai chắc là uống ."
Cậu đáp trong nhóm: "Mấy thật rảnh rỗi, buôn chuyện cả mấy trăm
tin."
Ngay lập tức, nhảy hỏi chuyện là .
Tiêu Dao: "Còn nữa, chuyện là thế thôi."
Một khác hỏi: "Sao hai họ thể ?"
Tiêu Dao: "Là yêu chứ '' , đồ ngốc."
Người tiếp tục: "Thế họ yêu ?"
Tiêu Dao: "Hỏi một câu 50 đồng."
Cậu xong câu tính phí dậy, nhét điện thoại túi quần ngủ,
chuông vẫn để im lặng. Một lát , nghĩ , rút điện thoại xem,
tin nhắn nào từ Chu Mộc Nghiêu. Tiêu Dao bèn tò mò bấm xem trang cá
nhân của , cũng thấy gì mới.
Tiêu Dao chút thương cảm cho bạn, hỏi: "Cậu chứ?"
Chu Mộc Nghiêu nhắn : "Vẫn sống."
Thấy tình trạng tinh thần của vẫn , Tiêu Dao hỏi tiếp: "Ăn gì ?"
Chu Mộc Nghiêu: "Ăn ."
Tiêu Dao: "Dù đáng nhưng vẫn thấy chút đau lòng cho ."
Chu Mộc Nghiêu: "..."
Trong nhóm tám chuyện, Tiêu Dao tiếp tục trả lời mười câu hỏi, kiếm năm
trăm đồng. Chuyện của hai vốn cũng gì giấu giếm, Tiêu
Dao chỉ bấy nhiêu, và chọn lọc trả lời những câu mấy quan trọng.
Như "Khi nào họ yêu ?", "Phương Trì 'bẻ cong'?", "Tiểu Hắc
?" v.v.
Sau đó, mang năm trăm đồng kiếm bỏ nhóm nhỏ của ba ,
chia thành năm cái bao lì xì.
Tiêu Dao: "Nào các bạn, đây là tiền mà tớ kiếm từ chuyện tình yêu của hai
."
Hà Lạc Tri nhận 202 đồng, Hàn Phương Trì nhận 123 đồng, Tiêu Dao nhận 175
đồng.
Hàn Phương Trì: "Vậy mà chỉ đổi bấy nhiêu thôi ?"
Hà Lạc Tri: "Hahahaha."
Tiêu Dao: "Khốn kiếp."
Một lát , Tiêu Dao nghĩ đến điều gì, nhóm tám chuyện hỏi:
"Này, các định mừng cưới ?"
Có đáp: "Làm mà mừng !"
Tiêu Dao: "Làm tớ . Mấy cưới, hai họ cũng mừng lì xì
đấy."
Người khác hỏi: "Chuyện cũng dịp, hai họ mời chúng ăn
một bữa ?"
Tiêu Dao: "Để tớ hỏi họ."
Tiêu Dao chụp màn hình gửi cho Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri, cả hai đều
.
Cả hai vốn thích chuyện riêng tư bàn tán, nhưng giờ tránh
nữa thì cứ để mặc .
Hàn Phương Trì : "Ăn một bữa thì nhưng đừng nghĩ đến chuyện lì xì."
Hà Lạc Tri gửi cho Tiêu Dao thêm một cái lì xì, : "Dao Dao,
bênh bạn bè quá , hahaha."
Tiêu Dao nhận lì xì đáp: "Bạn bè mãi mãi bên [nắm tay/]"
Từ lúc Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu chia tay hơn một năm rưỡi, Chu Mộc
Nghiêu cũng còn nhắc mãi về "Hà Lạc Tri" nửa năm đầu tiên, coi như
dứt khoát.
Vậy nên, mặc dù chuyện kịch tính nhưng chỉ bất ngờ là
Hàn Phương Trì "bẻ cong", và hai họ yêu , chứ nghĩ
rằng giữa họ chuyện gì mờ ám từ khi Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu
chia tay.
Nhiều năm quen , ai cũng họ kiểu như .
Sau Tết, cuộc sống dần trở bình thường. Hà Lạc Tri tiếp tục công tác
liên tục mùa xuân, bỏ bác sĩ Hàn ở nhà. Vào ngày lễ của các bác sĩ,
về kịp nên đặt một bó hoa gửi thẳng tới bệnh viện.
Hàn Phương Trì tự xuống lấy hoa, mang lên để ở bậu cửa sổ. Các đồng nghiệp
hiếm khi dịp trêu đùa, Hàn Phương Trì cũng khó chịu, còn chụp ảnh gửi
cho Hà Lạc Tri, rằng hoa đến .
Hà Lạc Tri: "Nhớ nhà ."
Hàn Phương Trì: "Nhà nào cơ?"
Hà Lạc Tri: "Nhớ ."
Ban đầu định ba bốn ngày, cuối cùng mười ngày mà vẫn thấy mặt .
Ba dự án đều cần giám sát tại chỗ, Hà Lạc Tri chỉ mang theo vài bộ quần áo, đồ
dùng cá nhân cũng sớm hết sạch. Lúc sếp gọi điện, Hà Lạc Tri nửa đùa nửa thật
bảo: "Em về nhà ."
Không lâu , khi thể về nhà, Hà Lạc Tri nhanh chóng đặt vé máy bay và gửi
ngay cho Hàn Phương Trì. Tối bảy giờ, sẽ đến sân bay.
Hàn Phương Trì: "Anh đón em."
Hà Lạc Tri: "Em tự về cũng ."
Hàn Phương Trì nhắn trong giờ nghỉ trưa: "Anh đón."
Ngay đó là một tin nhắn khác: "Anh nhớ em ."
Khi đó, Hà Lạc Tri đang ở công trường, xung quanh , nhưng trái tim
chợt rung lên mạnh mẽ. Ở nhà, Hàn Phương Trì giỏi lời ngọt ngào,
nhất là qua tin nhắn. Mỗi công tác, Hà Lạc Tri luôn nhiều hơn. Tin
nhắn bất ngờ khiến trái tim đập rộn ràng, chỉ lập tức về nhà.
Hà Lạc Tri cố ý chọn chỗ hàng ghế đầu để xuống máy bay nhanh hơn, chỉ
mang theo một ba lô nhỏ, gửi hành lý. Vừa bước , từ xa thấy Hàn
Phương Trì đợi, cao lớn, thẳng tắp và vô cùng cuốn hút. Hà Lạc Tri bắt
gặp ánh mắt của Hàn Phương Trì, ngay lập tức nở nụ .
Trên xe, Hàn Phương Trì cũng để sẵn một bó hoa, hỏi: "Muốn ăn gì ,
về nhà luôn?"
"Về nhà." Hà Lạc Tri ngần ngại trả lời.
"Buổi chiều em ăn gì ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Không đói." Hà Lạc Tri đẩy gọng kính, : "Bác sĩ Hàn , em nóng lòng
về nhà lắm , bỏ qua ."
Hàn Phương Trì cũng , nhẹ nhàng xoa tóc vuốt tai .
Vừa về tới nhà, kịp bật đèn, hai cuốn lấy , hôn đắm đuối. Dù
ở bên lâu , Hàn Phương Trì vẫn thích Hà Lạc Tri gọi tên
, trong bất kỳ cảnh nào. Hà Lạc Tri gọi nhỏ, còn Hàn Phương Trì thì
im lặng, chỉ ôm eo , hôn say đắm trong bóng tối.
Đầu hè năm nay, khi Hà Lạc Tri công tác ở Tây Bắc, tiếp tục rải
thêm mấy viên đá phát sáng ngọn đồi nhỏ của , sửa đường dây
còn sáng và những thứ cần . Mỗi đến đây, đều bổ sung thêm gì
đó. Kỹ sư Mã trêu rằng yêu đương mà tốn kém thế , biến nơi
thành điểm check-in cơ sở ngắm , mùa du lịch chắc chắn sẽ kiếm bộn
tiền.
Hà Lạc Tri lắc đầu, : "Tuyệt đối bao giờ."
Kỹ sư Mã với giọng Tây Bắc quen thuộc tiếc rẻ: "Dù để đó cũng chẳng dùng
gì."
Hà Lạc Tri đáp: "Chúng chỉ dành riêng cho một mà thôi."
Tháng Tám, Hàn Phương Trì sắp xếp ba ngày nghỉ, hai lên ngắm
, còn dẫn theo Hàn Tri Mặc và Hàn Tri Dao. Ban đầu, chỉ vì Tri Dao
nghỉ hè nên đưa em gái chơi giải khuây, trùng hợp Tri Mặc cũng
thời gian rảnh. Đây là đầu tiên nhóm "hhhh" chuyến chung, hai
trai dẫn theo hai cô em gái. Sau , Hàn Phương Trì sẽ tự trở về, còn Hà Lạc
Tri đưa hai cô em gái chơi một vòng.
Dù Hàn Phương Trì đăng một bức ảnh lên WeChat, nhưng khi Hà Lạc Tri bật
công tắc, hai cô em vẫn khỏi ngỡ ngàng. Vô ngôi đồng loạt tỏa
sáng mắt, dải ngân hà kéo dài bất tận, một cảnh tượng mà trong mơ họ
cũng từng thấy. Họ như đang giữa thiên hà, bao quanh bởi ánh
sáng của các vì .
Hàn Tri Dao suốt chặng đường cứ mải mê chụp ảnh và video, định
gửi cho ai. Không ai hỏi cô còn quen với bạn trai : "Anh bảo em yêu mà
chẳng quan tâm gì cả..." Tri Dao lẩm bẩm khe khẽ, tự đáp: "
đây của ..."
Hà Lạc Tri bên cạnh Hàn Phương Trì, nắm c.h.ặ.t t.a.y .
"Đẹp thật." Hàn Tri Mặc ngẩng đầu lên bầu trời, khẽ thốt.
Hàn Tri Dao Hà Lạc Tri, hít mũi : "Anh Hà Lạc Tri, với
quá, hư mất!"
"Không ." Hà Lạc Tri mỉm : "Anh thích chiều mà."
Việc Hàn Tri Dao và Hàn Tri Mặc cùng ngoài với gia đình
đến, nhưng họ cũng gì thêm. Sau khi Hàn Phương Trì rời , chỉ còn
Hà Lạc Tri ở cùng hai chị em, thuê một chiếc xe để cả ba khắp nơi tham
quan. Cả hai chị em chụp nhiều ảnh, cả ảnh chung với Hà Lạc Tri. Ba
họ vui chơi vô cùng thoải mái, điều thể hiện rõ qua từng bức ảnh.
Hàn Tri Dao liên tục đăng tải ảnh lên trang cá nhân, dạo cô bé xích
mích với nên hai con liên lạc trực tiếp. Còn Hàn Tri Mặc thì mỗi
khi đến một nơi mới đều gửi ảnh về cho bà Bàng. Hà Lạc Tri hầu hết là
chụp ảnh, chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện trong một vài tấm hình.
Hà Lạc Tri vẻ ngoài hiền hòa, ai cũng đoán là dễ
tính. Thật , bà Bàng gặp Hà Lạc Tri một khi họp phụ cho Hàn
Phương Trì hồi trung học. Khi đó, Hà Lạc Tri là một trai trẻ đầy nụ
, chào bà bằng giọng thiện: "Chào dì ạ!" và rằng và Hàn
Phương Trì cùng bàn, cả hai là bạn . Khi Hàn Tri Mặc gửi ảnh về, bà
Bàng chỉ nhắc con chú ý an . Dù bà mấy phản hồi, nhưng Hàn Tri Mặc
vẫn kiên trì gửi. Trước khi khu vực sóng, cô còn nhắn cho bà
để yên tâm.
Ngày thứ tư, họ qua một cánh đồng cỏ, dừng bên cánh đồng hoa cải dầu để
chụp ảnh. Trời hôm , mây trắng bay bồng bềnh bầu trời, ánh nắng
chiếu rọi ai cũng như đang tỏa sáng. Hàn Tri Mặc và Hàn Tri Dao mặc áo
phông, quần jean và đội mũ che nắng, cùng trèo lên mui xe chụp ảnh. Hà Lạc Tri
thuê một chiếc xe jeep màu hồng với những hình vẽ graffiti cực ngầu. Hàn
Tri Dao đeo kính râm, mỗi ngày đều chụp vô ảnh với chiếc xe .
Trong một bức ảnh, Hàn Tri Dao nóc xe, một chân thả xuống kính chắn
gió, còn Hàn Tri Mặc bệt mui xe, cánh tay đặt lên đầu gối, ngửa đầu
tươi, nhưng nụ phần ngốc nghếch. Hai chị em với phong cách
khác , mỗi một vẻ riêng, tràn đầy sức sống ánh mặt trời.
Bức ảnh do tài xế chụp vì lúc đó Hà Lạc Tri ở bên hông xe, ngước lên
Hàn Tri Dao đang nóc. Ánh nắng gay gắt khiến nheo mắt,
tay giơ lên như đảm bảo cô ngã. Hàn Tri Dao đến mức lộ
cả hai cái răng khểnh, bộ dạng cô bé tinh nghịch như rât là hiếm thấy.
Tuy nhiên, khi chỉnh tư thế để chụp tiếp, Hà Lạc Tri còn xuất
hiện trong các bức ảnh nữa. Hàn Tri Mặc vẫn chọn đăng bức ảnh đầu tiên
lên trang cá nhân: "Mẹ, xem con gái vui !"
Bà Bàng đáp ngắn gọn: "Vui thật."
Vài phút , bà nhắn thêm: "Cả ba đứa đều ."
Hàn Tri Mặc bỗng một câu bất ngờ: "Anh thật sự hạnh phúc."
Thông thường, bà Bàng bao giờ trả lời những câu như , nhưng
nhắn chỉ với một từ: "Ừ."
Ngoại truyện 5
Ngoại truyện 5
Trước Tết năm đó, Hà Lạc Tri còn đưa hai chị em với du lịch. Cả ba
ở một khách sạn gần biển, mỗi ngày đều lặn biển, lướt sóng, và đến chiều
mát thì đạp xe hoặc chạy xe điện quanh đảo tận hưởng khí.
Hà Lạc Tri kẹp điện thoại xe đạp, gọi video cho Hàn Phương Trì. Hàn
Phương Trì tập thể d.ụ.c về, đang nghỉ ngơi. Hà Lạc Tri đội mũ lưỡi trai,
mặc áo hoodie, đeo kính, gió biển thổi mắt nheo . Hàn
Phương Trì hỏi: "Hôm nay chơi nước ?"
"Chơi , giờ ngoài hóng gió, tối bọn em ăn đồ nướng, Tri Dao
ăn thêm tôm nướng nữa." Hà Lạc Tri xoay điện thoại về phía biển:
"Anh xem biển , mát lắm."
Hà Lạc Tri thường thế, đến thì khi chạy bộ đạp xe đều mở video
để trò chuyện với Hàn Phương Trì, khoe cảnh .
"Quay đây." Hàn Phương Trì .
"Giờ biển lắm mà, xem chút ." Hà Lạc Tri trêu.
"Không xem."
"Rồi, đây, thưa bác sĩ." Hà Lạc Tri , điện thoại về phía
.
Hôm nay, mặc đồ thể thao trông phong độ. Hàn Phương Trì hỏi: "Cằm
thế?"
"Muỗi đốt, sưng một cục to tướng luôn." Hà Lạc Tri đưa tay lên gãi nhẹ.
"Đừng gãi." Hàn Phương Trì dặn dò.
Hai yêu hơn một năm, nhưng tình cảm vẫn luôn nồng nhiệt,
dấu hiệu hạ nhiệt. Mối quan hệ khiến mỗi ngày trôi qua đều thoải mái,
và điều đó chắc chắn sẽ bền vững.
Trong khi đó, Tiêu Dao bạn gái, yêu cuồng nhiệt, nhưng cứ ba ngày
cãi một hòa. Một Tiêu Dao tò mò hỏi hai :
"Các cãi cho xem ?"
"Có gì mà xem." Hàn Phương Trì đáp.
"Để xem hai cãi thế nào." Tiêu Dao .
"Lần cãi , sẽ gọi tới xem." Hà Lạc Tri đáp.
"Cậu nhớ đó." Tiêu Dao gật gù.
Thực họ vốn chẳng cãi . Ngày , ngoại trừ chuyện Hà Lạc Tri
Hàn Phương Trì la mắng vì thái độ học tập, chẳng gì khác để họ bực
. Bây giờ cũng lý do nào để Hàn Phương Trì ghen tuông, nên
càng chuyện gì để tranh cãi.
Trước Tết, nhóm bạn tổ chức gặp mặt, nhưng Hà Lạc Tri bận chơi nên về
kịp, còn Hàn Phương Trì việc tăng ca nên cũng . Tiêu Dao dẫn
bạn gái theo, Chu Mộc Nghiêu cũng mặt. Lần đến khá đông, kể
cả những thường xuyên công tác xa cũng về. Có ba năm
gặp .
Trong nhóm, hai thuộc vòng bạn của họ nhưng vì quen
với mấy ở xa, nên cũng tham gia cùng. Đã lâu gặp, ai cũng hỏi han
đôi câu. Thỉnh thoảng nhắc tới Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri, nhưng vì Chu
Mộc Nghiêu ở đó nên chẳng ai dám nhiều. Mấy thường xuyên gặp
mặt đây từng thấy Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu là một cặp. Giờ đây, cả
ba thành bạn , ai mà đoán ?
Cả hai còn liên lạc với Chu Mộc Nghiêu từ lâu, chỉ Tiêu Dao
vẫn gặp cả hai bên. Khi nhắc đến chuyện , Tiêu Dao bảo rằng vẻ như Chu
Mộc Nghiêu buông bỏ . Cậu bao giờ nhắc đến chuyện cũ với ai
nữa. Hồi mới chia tay, Chu Mộc Nghiêu cứ nhắc mãi chuyện thể buông tay,
nhưng khi Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri bắt đầu ở bên , chẳng hề
phản ứng gì, cũng điều gì về họ.
Tiêu Dao kể rằng Chu Mộc Nghiêu từng đến nhà Hàn Phương Trì để ầm lên
một , nhưng cụ thể chuyện gì xảy thì cũng rõ, và cũng
hỏi nhiều. Có Tiêu Dao đùa rằng ít Chu Mộc Nghiêu vẫn giữ thể
diện bên ngoài, khác hẳn với tính cách đây.
Tiêu Dao từng hỏi hai về cảm nhận của họ đối với Chu Mộc Nghiêu, và
liệu họ còn giữ liên lạc nữa . Hà Lạc Tri lắc đầu: "Mình thì chắc chắn
là ."
"Còn thì ?" Tiêu Dao hỏi Hàn Phương Trì.
"Tùy thôi, nếu gặp trong những buổi tụ tập gia đình thì cũng chẳng ."
Hàn Phương Trì đáp.
Thực mà , hai chẳng còn cảm nhận gì nhiều về Chu Mộc Nghiêu, những
chuyện qua còn là vấn đề đối với họ. Không thể là họ hận thù gì,
chỉ đơn giản là thứ qua . Chu Mộc Nghiêu từng cố gắng tổn
thương Hàn Phương Trì bằng những điều mà cả ba đều rõ, nhưng
bao giờ thực sự những lời khiến mối quan hệ giữa họ tổn thương nghiêm
trọng. Dù Chu Mộc Nghiêu tức giận đến mấy, cũng đ.â.m trúng
điểm yếu của họ.
Trong suốt tám năm bên Hà Lạc Tri, Chu Mộc Nghiêu rõ về bí mật của Hàn
Phương Trì, nhưng bao giờ hé răng . Dù chia tay cũng
bao giờ kể chuyện cho bất cứ ai. Những ầm lên cũng chỉ giới
hạn trong phạm vi ba họ. Vì , Hàn Phương Trì quá quan tâm. Chỉ
Hà Lạc Tri vẫn còn bực vì câu "đồ mồ côi". Tuy nhiên, dù thế nào nữa thì
quá khứ qua, và chẳng thể nào bạn như .
Sau vài ly rượu, cuộc chuyện dần lắng xuống. Chuyện giữa ba họ vốn
chẳng còn ai bận tâm từ lâu, chỉ mấy lạ miệng gợi lên đôi
chút. Cuối cùng, vài giữ mồm giữ miệng những lời
đúng mực.
"Phương Trì mà dính mấy chuyện nhỉ?" một , giọng
đầy chế nhạo.
"Chẳng là chuyện quan trọng, nhưng cứ trong nhóm em mà dính
?"
"Thôi !" Chu Mộc Nghiêu lạnh lùng ngắt lời: "Chuyện liên quan gì đến
hả?"
"Cậu hiểu ý của ?" tỏ vẻ khó chịu: " chỉ đang
về phía thôi mà!"
Chu Mộc Nghiêu lập tức đáp : " cần bênh vực ? Cậu là ai?
Chúng quen đến mức ?"
Chu Mộc Nghiêu để chút thể diện nào cho , khiến
sượng mặt và cãi đôi câu. Không lâu , Chu Mộc Nghiêu lên, ném
vài lời khi rời : "Nếu gì để thì kể chuyện , đừng
bàn chuyện yêu đương gì. Dù là thẳng thẳng, chẳng ai thèm để ý
đến ."
Bạn gái của Tiêu Dao ngỡ ngàng theo Chu Mộc Nghiêu bước khỏi phòng. Cô
ngạc nhiên hỏi nhỏ Tiêu Dao: "Chuyện gì xảy ?"
Tiêu Dao khẽ đáp: "Chuyện dài lắm, từ từ kể ." Sau đó nắm tay bạn gái
và cũng lên rời .
"Bọn cũng về đây. Nếu chuyện gì về Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri thì
nhất đừng lưng nhé. Mình giữ mồm miệng giỏi ." Tiêu
Dao thu dọn đồ, nửa đùa nửa thật.
"Ahhh, ngầu quá, mê !" Cô bạn gái phấn khích đến mức giậm chân liên tục
trong thang máy: "Đẹp trai quá trời! Em còn kìm mà nhẩm hai
câu, thật phiền."
Tiêu Dao bắt đầu diễn trò, nhét tay túi, hất cằm: "Từ bé
phiền , nên chẳng bao giờ chơi với ."
Cô bạn gái xoa mặt : "Tự dưng trông cao lớn hẳn ."
Tiêu Dao : "Đợi Hà Lạc Tri về chúng qua nhà họ ăn ké, nhất định
tìm hiểu chuyện của họ."
" thế!" Cô bạn gái cùng bước khỏi thang máy, : "Anh no đúng
? Hay chúng ăn xiên nướng ?"
"Đi thôi." Tiêu Dao kéo cô bước nhanh hơn: "Anh còn đang đói."
Bữa ăn hôm do Chu Mộc Nghiêu và Tiêu Dao dẫn đầu, cả nhóm thiết với họ
cũng kéo về sớm, khiến bữa tiệc tan rã trong khí rời rạc. Khi Hà
Lạc Tri chơi về thì cũng gần Tết, Tiêu Dao còn cơ hội ghé qua ăn
ké nữa. Hà Lạc Tri bù đắp bằng việc tặng Tiêu Dao một chiếc máy chơi
game mà may mắn trúng thưởng trong buổi rút thăm cuối năm, coi như xóa món
nợ bữa ăn.
Bình thường, Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì ít khi ốm, nhưng mùa đông
cúm lan tràn, họ cũng tránh khỏi. Trước Tết, Hà Lạc Tri mang virus về
nhà chuyến , tối về sốt nhẹ, hôm thì ho suốt cả ngày,
cuộn trong chăn dày, sụt sịt mũi liên tục.
Hàn Phương Trì khi tan bèn đo nhiệt độ cho , trách yêu: "Em ngoài
ba mươi mà chơi nước đến mức lạnh thế ."
"Không do chơi nước ." Hà Lạc Tri nghẹt mũi, giọng khàn khàn.
Hàn Phương Trì quấn chăn kín quanh , hỏi nhỏ: "Còn lạnh ?"
"Bây giờ thì ." Hà Lạc Tri đáp.
Khi Hà Lạc Tri khỏi cảm, Hàn Phương Trì bắt đầu sốt cao. Ban đầu, Hà
Lạc Tri chỉ cảm thấy tay ấm lên, nhưng khi sờ trán và cổ, mới hoảng
hốt nhận Hàn Phương Trì đang sốt.
Hà Lạc Tri lập tức bật dậy, chạy tìm t.h.u.ố.c hạ sốt cho Hàn Phương Trì.
Nhiệt độ cơ thể lên đến 39 độ. Hà Lạc Tri dùng khăn nhúng nước ấm, lau trán,
cổ và khuỷu tay cho Hàn Phương Trì. Nhiệt độ cơ thể quá cao, khăn nguội
khiến Hàn Phương Trì vô thức nhíu mày vì khó chịu. Hà Lạc Tri dỗ dành,
chăm sóc, thi thoảng hắt một cái, cả hai đều thê thảm.
Nửa đêm, cơn sốt hạ. Hàn Phương Trì mơ màng mở mắt, thấy Hà Lạc Tri
xếp bằng bên cạnh. Căn phòng chỉ ánh đèn ngủ mờ mờ, Hà Lạc Tri ngắm
suốt một lúc lâu. Hàn Phương Trì nhớ thời trung học, cũng từng
sốt nặng ban đêm, và Hà Lạc Tri chăm sóc cả đêm. Trong cơn
mơ hồ, hình ảnh Hà Lạc Tri của hiện tại và quá khứ dường như trùng khớp.
Giờ đây, trong phòng ngủ của họ, còn là căn phòng nhỏ của Hà Lạc
Tri năm xưa, và chiếc giường cũng còn là chiếc giường đơn bé nhỏ ngày
nào. ở cạnh thì đổi. Ánh mắt của Hà Lạc Tri vẫn dịu
dàng, kiên định như ngày nào.
"Mệt lắm ?" Hà Lạc Tri sờ trán vuốt nhẹ má Hàn Phương Trì, hỏi nhỏ.
Hàn Phương Trì im lặng , yêu hiện tại, thấy
bạn năm xưa: "Hà Lạc Tri, lạnh." Hàn Phương Trì thì thầm.
Trái tim Hà Lạc Tri thắt . Bây giờ hết sốt, nên đắp thêm
chăn tiếp tục chườm mát cho Hàn Phương Trì.
Hàn Phương Trì nữa: "Lạc Tri, lạnh."
"Em , em mà." Hà Lạc Tri cúi xuống, áp trán trán , ôm
chặt lấy : "Làm em lo c.h.ế.t ."
Hàn Phương Trì khép mắt, trong khoảnh khắc cảm xúc của đều Hà
Lạc Tri nắm giữ, từng chút một trở về với đúng vị trí của nó.
Thời gian chậm rãi trôi qua, dìu dắt họ từ những kỷ niệm xưa cũ đến hiện tại.
Họ sẽ cùng qua tháng năm, mang theo tình bạn thuở nào, tình yêu của
hiện tại và tình cảm gia đình của tương lai, mãi mãi bên và về phía
.
(Toàn văn )
End file.