Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hà Lạc Tri mù quáng trong tình huống , mấy ngày qua chỉ nghĩ

để Hàn Phương Trì tin . thật , Hàn Phương Trì

khoảnh khắc bối rối ban đầu, nhanh chóng hiểu , chẳng bận tâm đến chuyện

đó.

Trong lòng Hàn Phương Trì, Hà Lạc Tri là thế nào?

Có lẽ ngay cả khi Chu Mộc Nghiêu rõ với , rằng chuyện của Hàn

Phương Trì, Hà Lạc Tri vẫn sẽ đáp : "Phương Trì chuyện gì ? Anh

."

Nếu Chu Mộc Nghiêu tiếp tục, Hà Lạc Tri sẽ lắc đầu bình thản: "Chúng đừng

chuyện nữa."

Việc Chu Mộc Nghiêu chuyện cũng gì đáng ngạc nhiên, Hàn

Phương Trì hiểu rõ điều đó. Hai họ giữ một bí mật chung, và nếu bí mật

đó vốn dĩ ba thì sự "ăn ý" giữa hai càng rõ ràng.

Ví dụ, mỗi khi ai đó nhắc đến việc ai con ruột, dù là cách

qua một cái bàn, Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri vẫn vô thức trao ánh

mắt. Hoặc khi ai đó đùa về việc Hoan Dương họ Lưu, bố họ Trần, bất

kỳ ai đến câu: "Cậu con nuôi ?" Hà Lạc Tri chắc chắn sẽ đưa

câu chuyện sang hướng khác, cho họ tiếp tục.

Hàn Phương Trì gọn trong bầu khí trầm tư, ánh mắt xoáy sâu

Lạc Tri, ánh mắt đủ khiến nhận sự thật mà suốt bao ngày qua tự

nhốt , chỉ là vì quá coi trọng chuyện. Cậu hiểu lầm cảm

xúc thực sự của Hàn Phương Trì, điều khiến lòng trĩu nặng, đầy hối hận

và đau lòng. Trong mắt Hà Lạc Tri lúc hiện rõ vẻ ngập ngừng, như

"Em sai ", lời "Xin " ngừng lặp lặp trong tâm trí .

Cảm giác tội , dằn vặt, lo lắng, và mong tha thứ tràn ngập đôi

mắt của Hà Lạc Tri. Bị chằm chằm bằng ánh mắt , Hàn Phương Trì chỉ thấy

lòng dịu , cảm giác tức giận nhanh chóng tan biến.

"Em thích ai?" Hàn Phương Trì hỏi, giọng điềm tĩnh.

"Anh!" Hà Lạc Tri lập tức trả lời mà cần suy nghĩ: "Chỉ thích , yêu

nhất!"

Hàn Phương Trì mỉm , tiếp tục hỏi: "Còn chuyện với khác về

chuyện ?"

"Không bao giờ! Không bao giờ nữa!" Hà Lạc Tri nhăn mặt: " là em vấn đề

mới những điều ngốc nghếch đó với ."

Tất cả cảm xúc của Hàn Phương Trì dường như tan biến, mỉm dịu dàng

nhẹ nhàng c.ắ.n một cái lên cằm Hà Lạc Tri.

Ngồi lâu thêm chút nữa chắc sẽ gãy lưng mất. Hàn Phương Trì bế Hà Lạc Tri

xuống, vì dép nên Hàn Phương Trì chẳng ngần ngại bế thẳng

phòng tắm.

Hà Lạc Tri cao 1m75, 1m76, dáng mảnh khảnh với cơ bắp nhỏ nhắn,

và Hàn Phương Trì luôn thích bế như . Hà Lạc Tri bao giờ phản đối,

thích thì cứ bế, còn thì chỉ việc vòng chân quanh eo cho khỏi

ngã thôi.

Hàn Phương Trì đặt Hà Lạc Tri xuống sàn phòng tắm, bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp

vùng hông và đùi của . Hà Lạc Tri tự sờ thử, mỉm đùa: "Chắc giờ

bụng em lồi lõm như cái bàn giặt ."

Hàn Phương Trì đáp: "Thế để giặt cái tất nhé?"

"Giặt ." Hà Lạc Tri bật .

Hàn Phương Trì cuối cùng cũng nguôi ngoai. Hà Lạc Tri tự tắm, trong khi

Hàn Phương Trì lấy khăn lau bếp và một cái giẻ mới để dọn dẹp căn bếp. Anh

nhặt quần áo của và của Hà Lạc Tri vứt bừa ghế, lau sạch mấy vết

dính bàn bếp. Anh vẫn mặc áo sơ mi nhưng bên chỉ còn mỗi chiếc quần

lót, tay thì loay hoay dọn dẹp, đầu thì nhớ hình ảnh của Hà Lạc Tri lúc

nãy, và khỏi cảm thấy trái tim một nữa đập rộn ràng.

Khi Hà Lạc Tri tắm xong, mang dép cho , còn tay vẫn cầm giẻ lau

thả xuống. Hà Lạc Tri , bật : "Anh đúng là ông chồng mẫu mực,

dáng vẻ lẫn , bác sĩ Hàn."

"Anh ?" Hàn Phương Trì trả lời, môi nở nụ .

"Phải, chứ." Hà Lạc Tri lau xong, gật đầu .

Hàn Phương Trì bao giờ giấu diếm tình cảm của . Khi yêu,

ngần ngại giới thiệu yêu với bạn bè, dù cho yêu của

một đàn ông. Mặc dù thường đăng ảnh mạng xã hội nhưng bất cứ

ai hỏi về chuyện tình cảm của , Hàn Phương Trì đều thẳng thắn thừa nhận.

Trong những buổi gặp gỡ chính thức, nếu Hà Lạc Tri thời gian, Hàn

Phương Trì luôn ở bên. Anh bao giờ cảm thấy điều là gượng

ép, trái , thực sự cảm thấy hạnh phúc và yên bình với cuộc sống hiện

tại, giấu diếm hổ thẹn.

Một khi ở bệnh viện, Hàn Phương Trì thấy hai y tá chuyện với

: "Anh dễ thương ghê, còn mua mấy món đồ nhỏ tặng nữa."

"Thế tặng gì ?"

"Một loại nước hoa mà thích, mùi hương tinh tế, chút xà

phòng, chút gì đó giống hương thơm tự nhiên, kiểu thơm sạch sẽ của quần

áo mới giặt . Dễ thương lắm!"

Hàn Phương Trì ở cửa, gõ nhẹ hỏi: "Nước hoa gì ?"

Hai cô y tá ngẩn rộ lên. Một hỏi : "Sếp cũng thử

nước hoa ?"

Hàn Phương Trì đáp: "Không, định tặng khác."

"Loại là nước hoa nam đó ạ, nếu sếp tặng bạn gái thì em loại khác

giới thiệu cho."

Hàn Phương Trì thẳng: " tặng đàn ông."

Cả hai y tá phá lên và : "Em sẽ gửi link cho sếp."

Hàn Phương Trì mỉm , tiếp tục: "Cảm ơn, tiện thể, nếu em tìm thấy

loại nước hoa nào tuyệt để tặng bạn trai thì nhớ giới thiệu cho với nhé."

"Chắc chắn , sếp ạ!"

Hàn Phương Trì bước ngoài, trong lòng tràn ngập niềm vui. Ở bệnh viện,

luôn giữ một vẻ nghiêm túc và chín chắn, khiến các đồng nghiệp trẻ phần dè

dặt. khi về nhà, là một con khác, ngây thơ

thích chiều chuộng.

Hà Lạc Tri công tác hai ngày, cuối tuần phượt nhưng Hàn Phương

Trì nghỉ phép, nên thể cùng. Hà Lạc Tri vẫn còn đang băn

khoăn về việc nên .

"Em nên ?" Hà Lạc Tri hỏi.

"Đi ." Hàn Phương Trì đáp, giọng nhẹ nhàng.

Hà Lạc Tri đang dài chân Hàn Phương Trì, tay cầm điện thoại, ngẩng

đầu lên và mỉm .

"Ngày đó còn lượng chạy giảm , chơi thôi." Hàn Phương Trì đưa

tay lên sờ cằm Hà Lạc Tri nghịch điện thoại.

"Đi mất hai ngày rưỡi, thứ Sáu , Chủ Nhật mới về đến nơi." Hà Lạc

Tri .

"Ừ." Hàn Phương Trì đáp: "Anh sẽ ga tàu đón em."

" em một ." Hà Lạc Tri Hàn Phương Trì .

Thường xuyên công tác còn ngoài chơi để Hàn Phương Trì ở nhà

một , Hà Lạc Tri cảm thấy nỡ. Cậu chờ đến khi Hàn Phương Trì

thời gian rảnh thì cả hai mới cùng chơi.

Hàn Phương Trì từ nhỏ độc lập, thể chấp nhận và sẵn

lòng để yêu thời gian riêng. mỗi khi Hà Lạc Tri

những câu như , trong lòng cảm thấy ấm áp.

"Đi ." Hàn Phương Trì : "Nhớ cẩn thận nhé."

"Vậy em trả lời chứ?" Hà Lạc Tri hỏi.

"Ừ." Hàn Phương Trì cúi xuống Hà Lạc Tri, ngón tay nhẹ nhàng lướt

hàng mi của .

Hàn Phương Trì chẳng cần yêu cầu hi sinh thời gian cho yêu, chỉ

cần Hà Lạc Tri bày tỏ chút " nỡ" là trong lòng thấy hạnh phúc

. Không những thế, Hàn Phương Trì còn tự tay sắp xếp hành lý cho yêu

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-61.html.]

mỗi khi xa, nếu thời gian thì còn tận nơi để đón về.

Trung thu năm nay rơi thứ Ba, hôm vẫn . Nhà của Hà Lạc Tri

ở xa, tan thì khá vất vả. Lúc đầu, Hàn Phương Trì định bảo

Hà Lạc Tri gặp bạn bè, cả hai tìm chỗ nào đó ngắm trăng là . cuối

cùng Hà Lạc Tri vẫn đến nhà Hàn Phương Trì.

Hà Lạc Tri mang theo bánh trung thu do tự nướng hôm qua, bánh để qua

đêm và độ ngon vặn.

Mỗi năm trung thu, Hàn Phương Trì thường về nhà bố ăn cơm, nhưng năm nay

thì về nữa. Từ cuối cùng về nhà cắt đứt liên lạc. Hàn

Phương Trì đoán rằng bố canh cũng chẳng gặp .

Hàn Phương Trì tan về nhà, mở cửa , mùi thức ăn hầm thơm ngào ngạt

lan tỏa khắp căn phòng.

Hà Lạc Tri về, nhưng tiếng của Hà Lạc Tri từ trong bếp vọng : "Phương

Trì về hả?"

Hàn Phương Trì đáp lời, chào một tiếng "Dì." Hà Lạc Tri đang đeo tạp dề, tóc

cột gọn phía .

"Thay quần áo qua đây." Hà Lạc Tri .

"Dạ." Hàn Phương Trì đáp .

Hàn Phương Trì đồ xong qua bếp, hỏi: "Con ạ?"

Hà Lạc Tri đưa cho một cái bát, bên trong là một miếng xương nhỏ

hầm xong, : "Dì hầm đuôi bò hôm nay ngon lắm, con thử một miếng . Rửa tay

?"

"Rửa ạ." Hàn Phương Trì .

Anh cầm bát, dùng tay cầm miếng xương lên gặm, ăn gật đầu khen: "Ngon

quá, dì con đói đây ."

"Đói hả? Hay ăn một miếng bánh trung thu dì nhé?" Hà Lạc Tri

hỏi.

"Con chờ Hà Lạc Tri về ăn chung ạ." Hàn Phương Trì đáp.

Hà Lạc Tri bước nhà, cúi qua đây, bật máy hút khói để Hàn

Phương Trì và Hà Lạc Tri hơn, hỏi: "Phương Trì ăn gì

đó?"

"Đuôi bò, dì cho thử một miếng ." Hàn Phương Trì đáp .

"Ngày xưa em thử mà." Hà Lạc Tri đổi giày :

"Anh miếng thử khi bắc khỏi bếp là ngon nhất ?"

Từ nhỏ, Hà Lạc Tri quen cho thử món ăn khi bắc khỏi bếp,

để nếm xem đủ vị , và luôn cảm thấy miếng đó là ngon nhất trong

bữa ăn.

"Ai về đó thử." Hà Kỳ .

Hà Lạc Tri bĩu môi, rửa tay.

Trong bữa ăn, điện thoại của Hàn Phương Trì kêu lên mấy tiếng, tin nhắn từ hai

bạn của , Tri Mạc và Tri Dao, gửi đến gần như cùng lúc.

Tri Mạc: Anh về nhà ?

Tri Dao: Hàn Phương Trì, về nhà đấy ?

Tri Dao: Chị Bành bảo em nhắn cho đó.

Hàn Phương Trì trả lời từng , rằng bận tăng ca, hôm nay về

.

Tri Mạc gửi một biểu cảm mèo con kèm chữ "Được ".

Tri Dao: Biết !

Ngay đó, Tri Dao gửi cho Hàn Phương Trì một bao lì xì, mở , bên

trong là 8.88 đồng.

Tri Dao: Mua miếng bánh trung thu ăn nhé!

Hàn Phương Trì bật , đáp : "Vậy đủ ?"

Tri Dao: Mua bánh thập cẩm là đủ !

Hàn Phương Trì nhắn : "Cảm ơn, em rộng rãi thật."

"Cười gì thế?" Hà Lạc Tri hỏi.

Hàn Phương Trì đưa điện thoại cho Hà Lạc Tri xem.

Xem xong, Hà Lạc Tri cũng : "Thấy , Dao Dao dễ thương thế mà."

Tối hôm đó, ba về mà lái xe công viên ngắm trăng. Sau khi ngắm

xong, họ về nhà xem phim cùng .

Hà Lạc Tri bên cạnh Hàn Phương Trì, : "Mẹ thể ở đây lâu dài

?"

"Thế các con về nhà ở lâu dài?" Hà Lạc Tri đáp .

Hà Lạc Tri : "Về nhà thì xa mà."

Hà Kỳ đáp: "Thế dì ở đây thì gần chắc?"

Hà Lạc Tri đó thả hồn bay bổng: "Hay là dời trường của đến chỗ khác?

lúc nhà bọn con phòng trống, đến ở, gần gian

riêng. Nếu gặp bọn con thì thể gặp."

Hàn Phương Trì gật đầu từ bên .

"Ai mà gặp các con chứ." Hà Kỳ thoải mái, bắt chéo chân:

"Năm để cân nhắc ."

Bây giờ Hà Lạc Tri một hai tuần mới về nhà một , vì cách quá xa giữa

hai miền Nam và Bắc. Nếu công tác hoặc cuối tuần bận việc, lâu lắm mới

gặp Hà Kỳ.

lớn thế , đôi khi Hà Lạc Tri vẫn nhớ Hà Kỳ. Có lúc cảm thấy

việc ở xa nhà khiến cô đơn, mặc dù Hà Kỳ quá dễ gần.

"Chuyển về đây ở, bọn con thể nấu ăn cho . Mẹ cần chăm sóc bọn con

. Nếu tập thể dục, Hàn Phương Trì thể dẫn tập. Khi nào

nghỉ lễ thì cả ba chơi cùng ." Hà Lạc Tri mỉm , chạm khẽ tay Hà

Kỳ như thuyết phục thêm: "Cân nhắc kỹ nhé!"

Hà Kỳ đáp: "Biết , sẽ suy nghĩ."

Tối khi ngủ, điện thoại của Hàn Phương Trì reo.

Cả hai tắt đèn, Hàn Phương Trì lấy điện thoại từ đầu giường, là tin

nhắn của Hàn Tri Dao.

Cô gửi một tin nhắn âm thanh, Hàn Phương Trì nhấn mở.

"Anh Hàn Phương Trì... gây chuyện gì ở nhà ? Sao em thấy bầu

khí kỳ lạ quá ?"

Giọng cô nhỏ, rõ ràng là đang ở trong phòng riêng. Hàn Phương Trì kịp

trả lời, cô gửi thêm một tin nữa: "Chuyện của Hà Lạc Tri lộ

hả?"

Hàn Phương Trì nhắn : "Đã khuya , em ngủ ."

Hàn Tri Dao: "Em lo cho đấy! Sao thấy hai kỳ lạ quá, em và chị hai

đều hiểu chuyện gì đang xảy . Dạo em gì phật ý ...

cảm giác như là của ."

Hàn Tri Dao: "Em giúp , Hàn Phương Trì? Để em giúp chút

."

Hàn Phương Trì: "Không cần, ngủ ."

Hàn Tri Dao: "Không lấy tiền! Miễn phí luôn mà!"

Hà Lạc Tri bên cạnh phá lên: "Mau gửi cho Tri Dao một cái phong bì

đỏ, nếu em cô em như thế, ngày nào cũng gửi tiền cho nó."

"Ngày nào đó nó gọi lên họp phụ , mắng suốt nửa tiếng cũng gửi luôn

?" Hàn Phương Trì hỏi .

Hà Lạc Tri : "Hôm đó thể cần gửi."

Hàn Phương Trì gửi cho cô bao lì xì 200 đồng, kèm theo tin nhắn: "Ngủ ,

cần giúp gì cả."

Hàn Tri Dao nhận phong bì, liền kêu lên: "Ngủ, ngủ, lúc nào cũng bảo ngủ! Em

hết gì với luôn!"

Nhận tiền xong còn hờn dỗi: "Không hiểu nổi, Lạc Tri thích ở điểm

nào chứ!"

Hà Lạc Tri đến thở nổi.

"Em thích ở điểm gì?" Hàn Phương Trì hỏi, đưa tiền mắng,

tắt điện thoại và đặt xuống.

"Thích vì thú vị." Hà Lạc Tri lật , hôn nhẹ lên môi Hàn Phương Trì,

khúc khích: "Thích cái vẻ trai thẳng của ."

 

Loading...