Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 60
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm lớp 11, một đêm đông giá rét, Hàn Phương Trì còn chỗ nào để
. Hà Lạc Tri khoác áo lông xuống đón , dùng đồng phục che cho khỏi
gió tuyết thổi mặt.
Trong căn phòng ấm áp nhỏ bé của Hà Lạc Tri, Hàn Phương Trì rõ là do
lạnh vì lý do nào khác mà giường nhỏ, cứ run rẩy liên tục.
Anh ngẩn ngơ Hà Lạc Tri, bối rối : "Tớ bố , ông còn
gần gũi với tớ nữa... vì dù tớ cũng con ruột."
Hà Lạc Tri bất ngờ mở to mắt, miệng cũng há nhưng thể thốt nên lời.
"Mẹ tớ bảo nuôi nấng bao năm , đừng nhắc chuyện đó." Hàn Phương Trì
cào cào thành giường, ánh mắt trống rỗng nhưng khóe mắt đỏ ửng.
Anh thấp giọng hỏi: "Lạc Tri, tớ là ai thế?"
Trong một đêm bình thường, Hàn Phương Trì tỉnh dậy vì vệ sinh, vô tình
cuộc trò chuyện giữa bố . Hồi đó, em gái là Hàn Tri Dao vẫn
còn nhỏ, mới cho ngủ riêng. Vì sợ thấy em ban đêm, bố
đóng kín cửa phòng.
Nếu tình cờ thấy tên "Phương Trì", lẽ cũng chẳng
đoạn hội thoại ngắn ngủi , nhưng chính đoạn hội thoại khiến
từ đó về chẳng bao giờ cảm thấy thực sự thuộc về gia đình.
Mẹ với bố rằng đừng tỏ quá rõ ràng mặt Hàn Phương Trì nữa, vì
Hàn Phương Trì quá xuất sắc . Bố chỉ trả lời rằng dù cũng
con ruột, cảm giác chẳng thể nào xoá bỏ .
Điều giải thích nhiều thứ mà đây rõ.
Mẹ vốn là tính tình lạnh lùng, đối xử với đều như ,
nhưng với bố thì sự khác biệt rõ ràng. Từ nhỏ, bố từng ôm Hàn Phương
Trì thiết, cũng bao giờ đưa chơi riêng. Anh từng
cổ bố. Dù mối quan hệ giữa hai bố con tệ nhưng kiểu gần gũi như bạn
bè giữa những cha và con trai thì họ .
với Tri Dao và Tri Mặc, thì bố khác.
Hàn Phương Trì từng nghĩ bố chỉ thích con gái hơn, còn là trai, nên
cưng chiều.
Đêm , khi rời khỏi nhà, bố thấy.
Vài ngày , Hàn Phương Trì ở nhà Hà Lạc Tri, về nhà. Mẹ gọi
điện, bảo đừng suy nghĩ nhiều.
Khi Hàn Phương Trì trở về, họ bao giờ nhắc chuyện đó nữa, coi như
từng xảy . Chỉ , và bố cũng hiểu rằng .
Những năm đó, họ ngầm hiểu với , ai nhắc đến nhưng cũng chẳng
thể gần gũi như . Dù bố xuất sắc và hiểu chuyện, họ vẫn luôn
đối xử như gia đình, chỉ là thiếu sự thiết thật sự. Hàn Phương Trì
ơn họ, luôn cố gắng trả những gì gia đình trao, nhưng trong
lòng bao giờ thực sự hòa nhập .
Người ngoài vẫn nghĩ Hàn Phương Trì một gia đình hảo, hạnh phúc và ấm
êm.
Chỉ Hà Lạc Tri, trong đêm Hàn Phương Trì yếu đuối nhất mới bí mật
. Đêm , Hà Lạc Tri ôm Hàn Phương Trì, dùng ấm của để sưởi ấm cho
, nhường chiếc giường nhỏ cho ngủ.
Hà Lạc Tri từng hứa sẽ mang theo bí mật xuống mồ.
Thế mà mới đây thôi, Chu Mộc Nghiêu x.é to.ạc tấm màn , rằng đó
là bí mật của hai bọn họ.
Ánh mắt mơ hồ của Hàn Phương Trì khi Hà Lạc Tri khiến tim như
thiêu đốt.
"Em..." Hà Lạc Tri giải thích thế nào, lời bào chữa đều
dường như vô nghĩa.
"Không ." Hàn Phương Trì , mở rộng vòng tay.
Hà Lạc Tri mím môi bước đến, Hàn Phương Trì ôm lấy , đặt cằm lên vai .
"Em gì cả." Hà Lạc Tri bên tai .
"Ừ." Hàn Phương Trì nhắm mắt: "Cũng chẳng cần thiết nữa."
"Không cần." Hà Lạc Tri tách , thẳng mắt : "Em
hề ."
Hàn Phương Trì vẫn chỉ đáp "Ừ." ôm chặt lấy Hà Lạc Tri.
Hàn Phương Trì rõ ràng thêm về chuyện đó, mà Hà Lạc Tri cũng
chẳng cách nào giải thích thêm nữa. Nếu chỉ là nhắc nhắc rằng
" ", thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Tối hôm , khi dọn dẹp xong, cả hai về phòng nhưng chẳng gì cả. Đêm
đó, dù là với ai nữa thì cú sốc đó cũng hề nhỏ. Cả hai ngủ trong
im lặng, chỉ nắm tay . Hàn Phương Trì nắm lấy tay Hà Lạc Tri, đặt lên bụng
, khi ngủ cứ nghịch ngợm ngón tay .
Sáng hôm , Hà Lạc Tri tỉnh dậy. Đây lẽ là đầu tiên một thời gian
dài dậy sớm hơn Hàn Phương Trì. Cậu đó một lát, tay vuốt nhẹ theo
đường cổ của . Hàn Phương Trì như khi, tóm lấy tay ,
chắc là tỉnh.
Hà Lạc Tri từ phía một lúc nhẹ nhàng rời khỏi giường.
Khi bước đến gần cửa, Hàn Phương Trì phát tiếng.
Hà Lạc Tri . Hàn Phương Trì vẫn hẳn mở mắt, nhưng Hà Lạc Tri
hiểu ý, vòng qua giường, đến phía bên xuống.
Giọng Hàn Phương Trì vẫn còn ngái ngủ:
"Chào buổi sáng."
Hà Lạc Tri khẽ, hôn nhẹ lên má .
"Em tỉnh dậy gãi cổ một cái định luôn , chỉ thôi ?" Hàn
Phương Trì .
"Em gãi lúc nào ..." Hà Lạc Tri bật , hôn lên cằm :
"Em qua loa với , chỉ là em tưởng còn tỉnh thôi."
"Chưa tỉnh mà còn ôm em ? Lần nào ôm em mà tỉnh hẳn ?" Hàn
Phương Trì mở mắt, rõ ràng bực dọc.
Hà Lạc Tri cũng chẳng thêm, xuống bên cạnh Hàn Phương Trì, tựa
trong vòng tay , hỏi: "Vậy thế ?"
Hàn Phương Trì gì, chỉ vòng tay ôm chặt , nhắm mắt .
Với tính cách và tình cảm của cả hai, cộng thêm việc hiểu quá rõ,
họ cãi là điều hề dễ. Họ cãi to tiếng cũng chẳng hờn dỗi
lâu dài.
cuộc gặp mặt của Chu Mộc Nghiêu để một dấu vết giữa họ. Dù mấy
ngày cả hai đều cố gắng tỏ bình thường nhưng vẫn gì đó khác biệt so
với đây.
Không là cách nhưng rõ ràng cũng thể bỏ qua .
Ví dụ như khi tỉnh dậy còn ôm chặt như , khi ngủ,
họ vẫn hôn , nhưng sự gần gũi về thể xác như thường lệ.
Dù Hàn Phương Trì cố giấu cảm xúc kỹ nhưng khả năng nhạy cảm với cảm
xúc của Hà Lạc Tri quá tinh tế. Cậu cảm nhận Hàn Phương Trì vẫn còn
buồn, nhưng để xoa dịu.
Những lời xung quanh chỉ càng thêm vô nghĩa, và ngoài câu "Em gì với
ai cả" , chẳng bằng chứng nào để chứng minh sự trong sạch của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-60.html.]
Trong những năm , và Chu Mộc Nghiêu mới là hai thiết nhất,
và trong mắt ngoài, họ dường như chẳng gì giấu cả.
Cảm xúc của Hà Lạc Tri cũng chút rối rắm, cảm giác bất lực, xót
xa mỗi khi thấy ánh mắt của Hàn Phương Trì, cảm thấy mệt mỏi vì
chẳng thể tự minh oan cho .
dù nữa, Hà Lạc Tri thể để chuyện ảnh hưởng đến họ.
Nó giải quyết.
Một tối nọ, Hàn Phương Trì ca phẫu thuật khẩn cấp, rằng mấy
giờ sẽ về, nên Hà Lạc Tri về nhà , ngoài chạy bộ.
Nhận tin nhắn Hàn Phương Trì sắp về, mới nhà. Khi về đến
nơi, Hàn Phương Trì về tới, quần áo còn kịp .
Hà Lạc Tri chạy bộ về, còn ướt đẫm mồ hôi, như khi nhà
sẽ tắm ngay, lao thẳng Hàn Phương Trì.
Hàn Phương Trì kịp chuẩn , suýt chút nữa đỡ nổi, lùi một
bước, tay vẫn ôm chặt lấy eo : "Cẩn thận ngã."
Hà Lạc Tri chẳng quan tâm, hôn lên môi , thậm chí mang dép, đôi tất
trắng của đạp lên chân Hàn Phương Trì.
Hà Lạc Tri luôn sạch sẽ, thơm tho, ít khi nào như thế . Lúc trông
khác hẳn, phần ngây ngô hơn bình thường.
Hàn Phương Trì ban đầu còn lo vững, ôm chặt lấy để tránh
ngã, đó nhấc lên và đặt lên bàn bếp, hai tay chống hai bên, trầm
giọng hỏi: "Em gì đây?"
Hà Lạc Tri gì, hai chân dài ngoài quần short vòng lên ôm lấy eo .
"Chạy bộ xong thấy phấn khích ?" Hàn Phương Trì đỡ lấy mặt , lau những
giọt mồ hôi trán.
Hà Lạc Tri "ừ" một tiếng, nghiêng đầu c.ắ.n nhẹ tay .
Mỗi Hà Lạc Tri tỏ khác với thường ngày, quyến rũ, khiến
khác phát cuồng.
Họ thậm chí còn về phòng ngủ, Hàn Phương Trì cũng để bước xuống
khỏi bàn bếp.
Tất cả đèn trong nhà đều tắt, từ ngoài chỉ thấy một tối. Họ
nép bên góc bếp, Hà Lạc Tri giữ chặt trong gian chật hẹp.
Sau khi thứ lắng xuống, phía chân Hà Lạc Tri đỏ ửng, mặt bàn đá
hằn lên những vệt dài.
Hàn Phương Trì đặt tay lên cạnh bàn để đỡ cho khỏi đau, vẫn thở
đều , im lặng hôn lên môi .
"Hôm nay em ?" Ánh mắt của Hàn Phương Trì vẫn còn ấm nóng, hỏi .
"Em đang dỗ đấy." Hà Lạc Tri chống tay để lấy lực, đôi chân mỏi nhừ
thả lỏng, thở dài một , : "Sợ còn yêu em nữa."
"Sao thể chư?" Hàn Phương Trì thừa nhận.
Hà Lạc Tri đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm trán , vuốt nhẹ theo đường
chân mày, chạm đến thái dương.
Ánh mắt Hà Lạc Tri nghiêm túc, với Hàn Phương Trì: "Em bao giờ,
bao giờ kể chuyện với bất kỳ ai, dù là Hà Kỳ Chu Mộc Nghiêu."
Hàn Phương Trì trả lời một tiếng "Ừ." cúi mặt xuống: "Anh mà."
"Em cũng họ , nhưng mà..." Hà Lạc Tri kịp hết
câu thì ngắt lời.
"Anh chuyện đó." Hàn Phương Trì .
Trong khoảnh khắc ấm áp sự gần gũi, Hàn Phương Trì vẫn từ chối tiếp tục
cuộc chuyện .
Những lời của Hà Lạc Tri nuốt , cảm giác khó chịu vẫn giải
tỏa.
Cả hai im lặng một lúc, Hàn Phương Trì khẽ động tay, định ôm xuống.
Hà Lạc Tri nghiêng đầu, nhẹ nhàng hỏi: "Phương Trì, tin em ?"
"Anh tin." Hàn Phương Trì nhíu mày, tiếp: " chuyện đó quan
trọng."
"Vậy nhíu mày?" Hà Lạc Tri hỏi ngay lập tức.
Nhíu mày là dấu hiệu của sự bực bội, nếu quan trọng, Hàn Phương Trì
nên nhíu mày.
Hàn Phương Trì đáp: "Anh về chuyện ."
"Em tích tụ sự khó chịu ở đây. Chúng mới ở bên bao lâu ,
giờ mà bắt đầu như thế ?" Hà Lạc Tri .
"Không sự khó chịu nào cả." Hàn Phương Trì thẳng mắt .
"Anh thật sự cảm thấy gì ?" Hà Lạc Tri cũng nhíu mày: "Chúng đừng
như , Hàn Phương Trì ."
Hàn Phương Trì im lặng vài giây, nhẹ nhàng hôn lên môi : "Anh xin ."
"Không cần xin ." Hà Lạc Tri ôm chặt lấy , thì thầm tai: "Anh
thể với em bất cứ cảm xúc nào như khi, mắng em cũng . Đừng tự
chịu đựng. Mấy hôm nay chúng chút thoải mái, cảm nhận
?"
Hàn Phương Trì : " là như . Vốn dĩ mấy hôm cũng thôi, là
của ."
"Anh cần xin ." Hà Lạc Tri vẫn ôm , tựa cằm vai Hàn
Phương Trì, : "Nói cho em , thế? Anh giận ?"
Hàn Phương Trì rúc mặt vai , đáp một tiếng "Ừ."
Hà Lạc Tri thở phào nhẹ nhõm trong lòng, hỏi : "Vì Chu Mộc Nghiêu? Anh nghĩ
em chuyện của với ?"
Hàn Phương Trì lắc đầu, chỉ : "Em sẽ thế."
Hà Lạc Tri ngạc nhiên chớp mắt.
"Chuyện đó thật sự quan trọng." giọng Hàn Phương Trì như hề
bận tâm: "Biết thì thôi, cũng chẳng ."
Hà Lạc Tri buông , thẳng mắt: "Vậy giận vì chuyện gì?"
Hàn Phương Trì ôm chặt , giọng vang lên từ vai: "Em thích với
thích ngay mặt , khiến thấy khó chịu. Ban đầu
để tâm, nhưng dạo gần đây cứ thấy lòng rối bời. Anh cũng rõ
tại ."
Hà Lạc Tri chợt ngớ , mấy ngày qua suy nghĩ theo một hướng khác, hề
ngờ đến chuyện .
Hàn Phương Trì tiếp tục: "Anh đó là chuyện qua, yêu thích ngày
chẳng còn ý nghĩa. Vì chuyện mà tức giận thì nên, cũng chẳng đáng.
mấy hôm nay, cứ yên trong lòng mà em cứ hỏi mãi."
Giọng trầm lắng, môi chạm nhẹ vai Hà Lạc Tri, trái tim Hà Lạc Tri như
siết chặt.
"Xin , xin , xin !" Hà Lạc Tri tự trách , ôm lấy Hàn Phương
Trì, hôn lên đầu, lên tai : "Anh đúng, Hàn Phương Trì, em vội vàng nên
suy nghĩ kỹ."
Hàn Phương Trì ừ một tiếng: "Anh tha thứ cho em."
"Xin , xin , xin ." Hà Lạc Tri cảm thấy trái tim mềm nhũn, hối
hận vì sớm hỏi , nhưng cũng may mắn vì để Hàn Phương Trì
tự ôm lấy cảm xúc : "Là của em, sẽ nữa."