Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:18:57
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yêu tám năm, tỉnh mộng trong một buổi sớm.
Chấm dứt một mối quan hệ lâu dài chẳng dễ dàng. Khó chỉ vì cắt đứt
thứ từ tâm trí mà còn vì những ràng buộc kéo dài về : đổi điện
thoại, đổi nhà, cắt đứt những mối quan hệ bạn bè liên quan.
đến giờ, dù ghét rắc rối thế nào, Hà Lạc Tri vẫn đối mặt với tất
cả. Anh chẳng còn cách nào khác ngoài xử lý từng việc một.
Suốt thời gian dài đó, Hà Lạc Tri chìm trong mớ phiền phức. Cả thế giới
chỉ những điều khiến mệt mỏi.
So với nỗi đau đớn rõ rệt của Chu Mộc Nghiêu, sự bình tĩnh của Hà Lạc Tri
khác cảm thấy thật lạnh lùng. Anh lặng lẽ dọn khỏi căn nhà thuê,
chỉ mang theo đồ dùng cá nhân và vài bộ quần áo, giống như đang công tác.
Chu Mộc Nghiêu cố gắng tìm gặp , đến nơi việc, cả nhà Hà Lạc Tri.
Hà Lạc Tri hề trốn tránh, cũng hề d.a.o động. Cho dù Chu Mộc
Nghiêu lóc, cầu xin chân thành hối hận, từng một lời
tha thứ.
Tám năm qua, Hà Lạc Tri luôn chiều chuộng, nhường nhịn Chu Mộc Nghiêu, luôn
sẵn sàng dỗ dành để vui.
cuối cùng, lầm nào cũng thể tha thứ.
"Chú ý !" Tiếng hét của Hà Kỳ từ phòng khách vang lên, Hà Lạc Tri giật
.
Hà Kỳ bấm giai điệu, chỉnh nhịp, tự chơi mẫu một nữa.
Một cô gái nhỏ bên cạnh chiếc đàn piano, lắng nhịp điệu của Hà
Kỳ luyện thanh.
"Mở cổ họng nào!"
"Đưa âm thanh lên cao hơn, từ vòm miệng!"
"Đừng cọ xát giọng, dùng ít giọng thật hơn, lắm!"
Giọng của Hà Kỳ vang lên rõ ràng trong từng giai điệu, còn Hà Lạc Tri thì
dựa lưng ghế sofa, ôm hờ một chiếc gối trong tay.
Học trò của Hà Kỳ là một cô bé khiếm thị, vì nhà ở gần nên Hà Kỳ bảo cô bé đến
nhà học, cần phòng dạy. Bà dạy cô bé suốt hai năm, và
vẻ nghiêm khắc hơn so với những học sinh khác. Hà Lạc Tri từng một về nhà
đúng lúc Hà Kỳ mắng cô bé đến bật .
khi mắng, lấy bánh nhỏ cho cô bé ăn.
Hà Lạc Tri từ nhỏ quen với âm thanh của những buổi dạy học của Hà Kỳ –
tiếng đàn, tiếng hát, và cả giọng chỉ dẫn của bà. Khi còn bé, những kỳ
nghỉ, vì Hà Kỳ yên tâm để Hà Lạc Tri ở nhà một nên luôn mang
theo khi dạy, hoặc cho học trò đến học tại nhà. Những lúc rảnh rỗi, Hà Lạc
Tri ngủ, và những giai điệu , dù cao vút, thậm chí khi sắc nhọn, vẫn
khiến bé Hà Lạc Tri cảm thấy dễ chịu mà dần chìm giấc ngủ.
Trong giấc mơ mơ màng về thời thơ ấu, Hà Lạc Tri thấy Hà Kỳ bế lên
đùi mỗi buổi dạy, nhẹ nhàng hôn lên trán.
Khi đó, Hà Lạc Tri thích ngủ trong lòng , hát hoặc
chuyện với khác. Âm thanh đó chẳng hề khiến thấy ồn ào, trái , nó
còn khiến cảm thấy an .
Thực , khi Hà Lạc Tri còn bé đến mức bế ngủ, Hà Kỳ bắt đầu dạy
học, nhưng vẫn thường mơ về những điều đó. Có lẽ, con luôn xu
hướng gắn kết những điều quen thuộc với , dần dần tạo nên một ký
ức sống động, trở thành cội nguồn của cảm giác hạnh phúc ban đầu trong cuộc
đời.
"Anh trai ?" Cô bé khẽ hỏi.
"Đang ngủ mà." Hà Kỳ cũng nhẹ nhàng trả lời.
Hà Lạc Tri mơ màng cảm thấy một tấm chăn mỏng ai đó nhẹ nhàng đắp lên
, và một bàn tay ấm áp vuốt ve khuôn mặt .
"Hết giờ học ạ?" Hà Lạc Tri mở mắt, lẩm bẩm hỏi.
Hà Kỳ "ừ" một tiếng, : "Ngủ ."
"Có mấy trai thế?" Hà Lạc Tri tiếng cô bé hỏi.
"Chỉ một thôi." Hà Kỳ trả lời.
Hà Lạc Tri ngủ chập chờn, đến khi tỉnh hẳn thì cô bé nhà đón về,
chỉ còn và Hà Kỳ ở nhà. Hà Kỳ xa, tóc kẹp gọn gàng, đang
khâu một chiếc váy.
Hà Lạc Tri động đậy, chỉ một lúc thẫn thờ.
"Mẹ ."
"Ừ, đây." Hà Kỳ trả lời.
Hà Lạc Tri khẽ , dậy vươn vai, hỏi: "Con ngủ lâu lắm hả?"
"Hơn một tiếng thôi." Hà Kỳ c.ắ.n đứt sợi chỉ, đặt kim trở hộp, hỏi :
"Dạo con ngủ ngon ?"
Hà Lạc Tri trả lời, chỉ : "Ngủ ở nhà vẫn là thoải mái nhất."
Hà Kỳ bảo: "Vậy thì con dọn về nhà ở ."
"Xa quá." Hà Lạc Tri trả lời: "Đi mất cả tiếng."
"Con cứ ở khách sạn mãi cũng bất tiện quá."
Hà Lạc Tri chỉ "ừ" một tiếng : "Con đang tìm chỗ ở."
Hiện giờ Hà Lạc Tri tạm thời chuyển ngoài, nhưng vẫn chỗ ở định.
Công ty ký túc xá cho nhân viên, thuê một căn hộ lớn cho mấy ở xa
cùng ở, còn một phòng trống, nhưng Hà Lạc Tri đó.
Anh cũng với đồng nghiệp chuyện chia tay yêu, và cũng
thích ở trong môi trường tập thể. Với chức vụ hiện tại, sống chung với
các nhân viên khác chắc chắn sẽ khiến họ cảm thấy thoải mái.
Khu vực gần công ty nhà cũ, nhà mới thì ít, Hà Lạc Tri vẫn tìm
chỗ ưng ý nên hơn nửa tháng nay đành ở khách sạn.
"Mua luôn một căn nhà ." Hà Kỳ bảo.
"Để ." Hà Lạc Tri trả lời: "Con lười xem nhà lắm."
Trước đây, khi Hà Lạc Tri còn yêu xa với Chu Mộc Nghiêu, vì chắc
thể chuyển về , và nếu chuyển về thì ở cũng rõ, nên
mua nhà. Giờ thì cần nghĩ đến những chuyện đó nữa, nhưng
Hà Lạc Tri chẳng tâm trạng quan tâm.
"Mẹ đang đến chuyện của con với Tiểu Hắc." Hà Kỳ bất ngờ đổi đề tài. Hà
Lạc Tri theo phản xạ .
"Giờ còn hoà ?" Hà Kỳ hỏi thẳng.
Hà Lạc Tri nghĩ ngợi, trả lời gọn lỏn: "Không ."
"Thì cũng đúng thôi." Hà Kỳ dường như gì thêm để , xoè chiếc váy
thu gọn phần eo cho Lạc Tri xem, tự hào khoe: "Nhìn xem, may
."
"Cậu còn tìm hàng ngày ?" Lạc Tri hỏi.
"Ừ, ngày nào cũng tìm." Hà Kỳ trả lời: "Muốn giúp nó ư."
Hà Lạc Tri hỏi thêm Hà Kỳ trả lời , vì chẳng cần hỏi. Hà Lạc
Tri hiểu Hà Kỳ quá rõ, lớn lên trong tình yêu vô điều kiện của , Hà Kỳ luôn
theo bản năng mà theo điều thấy đúng.
"Mẹ bảo nó để con yên tĩnh một thời gian, đừng mà tìm con nữa." Hà Kỳ
gấp váy .
Những ngày , Chu Mộc Nghiêu còn liên tục gọi cho Hà Lạc Tri như
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-6.html.]
, khiến Lạc Tri thời gian thở. Thực , Lạc Tri cũng
nên đối diện với Chu Mộc Nghiêu thế nào, mỗi thấy chờ công ty,
Lạc Tri đều cảm thấy gì nữa.
Có lẽ theo thời gian, Chu Mộc Nghiêu dần nhận rằng Lạc Tri thật sự
ý định tha thứ. Cậu bắt đầu sợ hãi hơn, càng hoảng loạn khi nhận đang
mất Hà Lạc Tri. Chu Mộc Nghiêu cách để níu kéo.
Cảm xúc của Hà Lạc Tri dần nguội lạnh, còn giận dữ nữa, chỉ là một sự
trống rỗng. Có lẽ ngay trong đêm say rượu , tình cảm suốt tám năm của Hà Lạc
Tri vỡ vụn.
Hà Kỳ nấu cho vài món, nhưng Hà Lạc Tri ăn lắt nhắt, đau răng.
"Con nên nhổ răng sớm , sớm thì muộn cũng thôi." Trước khi Hà
Lạc Tri về, Hà Kỳ nhắc.
Hà Lạc Tri nhăn nhó một tiếng.
"Nhổ sớm thì khỏe sớm." Hà Kỳ khuyên: "Đừng kéo dài nữa."
"Con ." Hà Lạc Tri trả lời.
"Về nghỉ ngơi , mai còn . Ăn uống đàng hoàng, ngủ đủ giấc, chuyện gì
cũng qua thôi, đừng để gầy hơn nữa." Hà Kỳ đưa tay xoa mặt Hà Lạc Tri, dặn
dò.
"Không ." Hà Lạc Tri trả lời.
Cái răng để lâu mà nhổ.
Sau đó một thời gian, Hà Lạc Tri lao đầu công việc, thêm giờ, công
tác liên tục. Anh cắt đứt gần như tất cả các mối quan hệ xã hội, gặp gỡ
bạn bè.
Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu gắn bó suốt bao năm, cuộc sống của cả hai quấn
lấy . Bạn bè đều là chung, ai nấy cũng từng chứng kiến hành trình tám năm
của họ, giờ đều cảm thấy tiếc nuối. Họ liên lạc với Hà Lạc Tri,
về phía Chu Mộc Nghiêu, cố tạo cơ hội để hai gặp .
Hà Lạc Tri đều từ chối với lý do bận việc, cứ thế dần dần chẳng ai còn
tìm đến nữa.
Vừa công tác về, Hà Lạc Tri đang thu dọn đồ đạc thì điện thoại reo.
Nhìn qua màn hình, gọi đến là "Hàn Phương Trì".
Hà Lạc Tri ngạc nhiên, nhấc máy.
"Lạc Tri?" Hàn Phương Trì lên tiếng , giọng cao, khá quen.
"Phương Trì."
"Đang gì đấy?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Vừa công tác về, đang dọn đồ, lộn xộn cả lên." Hà Lạc Tri trả lời.
Giọng Hàn Phương Trì vẫn bình thường, gì đổi: "Mai qua ăn
cơm ?"
Hà Lạc Tri ngớ chợt nhớ Hàn Phương Trì chắc mới chuyển nhà.
Hàn Phương Trì mua nhà và sửa sang xong xuôi cả năm trời nhưng để trống
mãi. Khi nhà đang sửa, Hà Lạc Tri tặng một bộ sofa, nhờ bạn thiết kế riêng,
giá quen mà cũng gần hai chục triệu.
Lần đó, Hàn Phương Trì gọi điện, Chu Mộc Nghiêu bắt máy, chơi game
: "Sofa gì? ."
Hàn Phương Trì chỉ : "Cho Lạc Tri máy ."
Há Lạc Tri ngay bên cạnh, ghé đầu qua : "Có gì , chút quà thôi."
Đã hơn một năm trôi qua từ đó.
Hà Lạc Tri trả lời: "Mới chuyển ? Chúc mừng chúc mừng."
"Vừa dọn , mai mời qua ăn cơm, đến ?" Hàn Phương Trì
hỏi.
" chắc đến , về thấy mệt, mai còn thêm." Hà Lạc
Tri : "Mấy cứ chơi vui nhé."
Hàn Phương Trì trả lời một tiếng "Ừ", nhưng cũng ép thêm: "
thể đến ."
Trong tình huống , dĩ nhiên Hà Lạc Tri thể . Dù Chu Mộc Nghiêu
, Hà Lạc Tri chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm của câu chuyện.
Hà Lạc Tri chỉ , thêm gì.
"Vậy hôm khác đến chơi riêng nhé." Hàn Phương Trì đề nghị.
Hà Lạc Tri bèn trả lời: "Được thôi."
Sau khi cúp máy, Hà Lạc Tri vẫn giữ nguyên tư thế, mắt chăm chăm lên một
góc trần nhà mà đầu óc thì trống rỗng.
Anh thường ngẩn ngơ như .
Nếu là đây, khi Hàn Phương Trì mời ăn tối chắc chắn Hà Lạc Tri sẽ
ngay. bây giờ tham gia bất kỳ buổi tụ tập nào, càng
liên hệ với những dính dáng đến Chu Mộc Nghiêu.
Không vì còn tình cảm, chỉ là ai khuyên nhủ
hòa. Trong mắt khác, tám năm tình cảm chấm dứt thật đáng tiếc nên ai
cũng khuyên. Con mà, thường khuyên hàn gắn chứ mấy ai khuyên chia
tay.
với Hà Lạc Tri lúc , những điều đó quá phiền phức.
Không đến buổi tụ họp của Hàn Phương Trì cũng nghĩa là chẳng ai thể lôi
kéo Hà Lạc Tri ngoài nữa.
Chu Mộc Nghiêu trở nên cô độc, ai thể giúp .
Cậu Hà Lạc Tri đang sống ở , ngoài công ty , chẳng còn nơi nào
thể gặp .
Một nữa, Chu Mộc Nghiêu công ty đợi Hà Lạc Tri, cuối cùng cũng
xe . Hà Lạc Tri một lời, dù Chu Mộc Nghiêu
gì nữa, vẫn như thấy.
Chu Mộc Nghiêu mắt đỏ hoe, trách Hà Lạc Tri quá tàn nhẫn.
Hà Lạc Tri vẫn im lặng.
Chu Mộc Nghiêu trông vô cùng mệt mỏi, còn chút dáng vẻ tươi tắn như
.
Cuối cùng, Hà Lạc Tri cũng lời nào. Khi Chu Mộc Nghiêu xuống xe,
lập tức lái , hình bóng cao lớn của trong gương hậu nhỏ dần, nhỏ
dần, đến khi khuất hẳn. Trong khoảnh khắc , Hà Lạc Tri bất giác cảm thấy,
lẽ thực sự tàn nhẫn. Tám năm yêu đương, cắt là cắt, cuộc sống vẫn tiếp
diễn bình thường, thấy kiệt sức, chỉ là gầy một chút.
Tối hôm đó, rõ vì lý do gì, Hà Lạc Tri lên cơn sốt nhẹ.
Anh cảm , nên cũng chẳng uống thuốc. Nằm
giường khách sạn, đầu óc mơ màng của Hà Lạc Tri cứ mãi cuồng với
những hình ảnh về Chu Mộc Nghiêu.
Từ lúc Chu Mộc Nghiêu còn là sinh viên năm nhất, họ cùng trưởng thành.
Chiều nay, khi Chu Mộc Nghiêu bước xuống xe, nét mặt u sầu của vẫn in đậm
trong tâm trí Hà Lạc Tri. Anh vẫn thấy xót xa, vì dù đó cũng là Tiểu Hắc,
và những gì từng trao đều là thật lòng.
Hà Lạc Tri thầm nghĩ: "Mình đúng là tàn nhẫn thật."
Thái dương của giật từng nhịp như thể ai đó đang kéo căng một sợi dây,
khi nào sẽ đứt.
Hà Lạc Tri nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở.
Trong lòng tự nhủ, nhưng cũng , buồn.