Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Lạc Tri còn mượn máy ảnh của Hà Kỳ, vì máy ảnh riêng. Trước
đây từng mua một cái, nhưng là để tặng Chu Mộc Nghiêu, và cũng
cách sử dụng.
Anh dự định tới khi ngắm sẽ chụp vài tấm, nên nhắn tin cho Hà Kỳ: "Mẹ
, con về nhà thể mang theo máy ảnh ?"
Hà Kỳ hỏi: "Được chứ, nhưng con dùng ?"
Hà Lạc Tri đáp: "Con sẽ học, hướng dẫn mạng nhiều mà."
Hà Kỳ: "Có cần mang cả ống kính ?"
Hà Lạc Tri: "Để con học , con cũng rõ dùng loại nào. Haha."
Anh định mua một cái máy ảnh riêng cho , nhưng với tình hình tài chính
hiện tại, đó là điều xa xỉ. Năm ngoái, khi mua nhà, tiêu sạch
tiền tiết kiệm. Sau khi nhận vài khoản tiền thưởng, chút dư
dả, nhưng tháng , tiền đó cũng hết sạch.
Đây là thời gian khó khăn nhất về mặt tài chính kể từ khi .
Trước đó, Hà Kỳ đề nghị chuyển tiền cho nhưng Hà Lạc Tri từ chối.
Khi đó, Hà Kỳ qua điện thoại: "Coi như cho con mượn ."
Hà Lạc Tri lớn: "Con thể tỏ tình vay tiền chứ!"
Hà Kỳ cũng trêu : "Nếu là thì chẳng nhận lời . Nghèo thế
cơ mà."
"Mẹ đừng tổn thương con chứ, chị Hà." Hà Lạc Tri khiêm tốn : "Con sẽ cố
gắng việc chăm chỉ hơn, kiếm nhiều tiền hơn."
"Thế con hỏi xem Hàn Phương Trì đồng ý . Chứ với điều kiện , nếu
là thì chịu ." Hà Kỳ .
Hà Kỳ đợi họ về nhà, mà mang sẵn lúc cùng đến nhà dì nhỏ.
"Anh cần máy ảnh gi thế?" Tiểu An mở túi máy ảnh .
Hà Tri Lạc : "Anh học thử."
Tiểu An : "Không ăn ?"
"Anh ."
Dì nhỉ đang ăn trái quýt, vô tình : "Trước đây ngoài chơi vẫn
chụp cho bọn dì ? Một cái màu trắng thì ."
"Hai đủ đó." Hà Tri Lạc chịu nổi: "Đó là con chụp cho
."
"À, haha, nhầm , xin nhé." Tiểu An cất máy ảnh , với : "Xin
!"
Hôm nay là sinh nhật của dì nhỏ, nhà đông đến, ngoài hai gia đình họ còn
hai gia đình chị em họ nữa.
Hàn Phương Trì tan mới đến, tới muộn nhất, gần tới nơi thì Hà Lạc Tri
ngoài đón .
Mọi nhà Hà Lạc Tri thường tụ họp, tiện thể mượn dịp sinh nhật dì nhỏ để
gặp mặt. Hàn Phương Trì ngại giao tiếp, kêu đến thì
đến, mang theo quà tặng dì nhỏ và rượu cho dượng, đều do Hà Lạc Tri chọn giúp
đó.
Đặc điểm nổi bật của chị em nhà Hà Lạc Tri là nhiều và thẳng thắn. Hà Lạc
Tri ngoài đón Hàn Phương Trì, còn mỗi dượng là đàn ông trong nhà,
kịp tính , Hà Lạc Tri bảo: "Nhớ giữ ý nhé, đừng nhắc đến chuyện
cũ."
Mọi đồng thanh: "Nhắc chuyện đó gì!"
" chỉ lo buột miệng thôi." nhắc .
"Buột miệng gì chứ, chúng em ngốc, chuyện đó phiền c.h.ế.t ." dì
nhỏ đáp lời.
Chu Mộc Nghiêu tính cách thoải mái, và thích trò chuyện, trông như
một đứa trẻ lớn xác, đây mỗi tụ họp còn chơi đùa với lũ trẻ.
Hàn Phương Trì thì trái ngược , dáng vẻ nghiêm túc, chín chắn,
kiểu trẻ đùa giỡn.
Hà Lạc Tri xếp bằng bên cạnh , bóc một quả quýt cho ăn.
Với Hàn Phương Trì, khí của đại gia đình toát lên sự dễ chịu khó tả.
Không ai vây quanh hỏi han, chào hỏi qua loa ai việc nấy, ai rảnh
thì gần chuyện đôi câu.
Hà Lạc Tri sang bảo: "Bà ngoại và dì nhỏ đều thế cả, ngược về nữa thì bà
cố em là tiểu thư nhà địa chủ, tính cách phóng khoáng, nóng tính, truyền
từ đời sang đời khác luôn."
Không khí gia đình với Hàn Phương Trì phần lạ lẫm, giống một buổi
tụ họp gia đình mà giống như buổi gặp mặt bạn bè nhiều hơn.
Lúc ăn cơm, dượng hỏi Hàn Phương Trì uống rượu , trả lời là
bình thường uống nhiều.
Dượng "À" một tiếng, hỏi: "Cháu uống ?"
Câu vốn dĩ bình thường, nhưng dượng nhấn mạnh từ "cháu" như sự
so sánh ngầm, ngụ ý rằng ai đó uống rượu. Trong phòng chỉ còn Hàn
Phương Trì và Hà Lạc Tri, tính dượng, thì ai uống rượu đây?
Dượng hề ý châm chọc gì, chỉ là nghĩ đến thì thôi.
Chẳng Hàn Phương Trì để ý , Hà Lạc Tri bê đĩa cua gần, ném
một con đĩa dượng, bảo: "Cậu quên chị ?"
Tiểu An bên "phì" .
"Con uống, cũng giỏi uống rượu." Hàn Phương Trì mỉm đáp.
Hà Lạc Tri bàn khẽ gõ đầu gối , Hàn Phương Trì . Hai
hiểu ngay ý của , cùng liếc mắt vì dượng để ý ánh mắt của , cả
hai đồng loạt cúi đầu tránh thẳng.
Hà Lạc Tri nghĩ bụng: may mà bạn trai để bụng mấy chuyện , chứ
cả nhà đúng là chuyên khó .
"Phương Trì lái xe đến, nó uống ." Hà Lạc Tri thêm: "Cậu đừng
lườm, chị thấy sợ đấy."
Trước đây, mỗi đến chơi, Chu Mộc Nghiêu đều uống rượu cùng dượng. Có hai
uống xong ở nhà dì nhỏ còn nhờ Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri đưa về.
Những chuyện , Hàn Phương Trì đều nhớ rõ.
Từ đó, và Chu Mộc Nghiêu còn liên lạc gì nữa, lẽ Chu Mộc
Nghiêu chặn .
Hàn Phương Trì cũng cố liên lạc, chuyện đó thể hòa giải . Hàn
Phương Trì bận tâm đến quá khứ tám năm của Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu,
nhưng Chu Mộc Nghiêu thì thể chấp nhận việc Hà Lạc Tri mới. Một
là quá khứ, là hiện tại, họ thể chung sống hòa bình.
Với những gì họ về Chu Mộc Nghiêu, lẽ sẽ mất lâu để buông
bỏ. Việc Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri bên là một cú sốc quá lớn đối với
Chu Mộc Nghiêu, thể nổi giận phá rối là điều may mắn .
"Sao tới đây?" Hàn Phương Trì hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-59.html.]
Chu Mộc Nghiêu lùi một bước, cử động chậm rãi, trả lời. Ánh mắt lặng
lẽ tay Hà Lạc Tri, dời thẳng lên mặt .
Hàn Phương Trì mở cửa nhưng Chu Mộc Nghiêu ý định bước . Cậu
, Hà Lạc Tri cũng thể ngoài. Cả hai chẳng thể nào
chuyện ở hành lang.
"Vào nhà ." Hàn Phương Trì .
Chu Mộc Nghiêu nghiêng đầu dựa tường, cúi mắt bước .
Mắt đỏ hoe, tựa cạnh cửa, bật khẽ: " chỉ tận mắt
thấy thôi."
Gần đây, Chu Mộc Nghiêu ít uống rượu, nhưng uống, và
mỗi như thế cảm thấy đau đớn.
" vẫn hiểu nổi, tại hai thể đến với ?" Ánh mắt
Chu Mộc Nghiêu lượt lướt qua gương mặt của hai , tự giễu, giọng
nặng trĩu: "Nếu hai ở bên ... chẳng lẽ bao năm qua, chỉ
là kẻ ngốc thôi ?"
Cậu cau mày, hiểu nổi, hỏi họ: "Vậy những năm qua là gì?"
Dù hỏi Hàn Phương Trì, nhưng Hà Lạc Tri mới là lên tiếng: "Cậu nghĩ
là gì?"
Chu Mộc Nghiêu về phía , chằm chằm Hà Lạc Tri.
"Hồi đó em theo đuổi lâu như ..." Chu Mộc Nghiêu nhớ , nhạt,
giọng khàn khàn hỏi: "Hà Lạc Tri, từng thích em thật lòng ?"
Hà Lạc Tri , ánh mắt đầy sự bối rối. Anh thậm chí , một nụ
đầy ngỡ ngàng, hỏi ngược : "Cậu nghĩ ?"
Thông thường, nên tranh cãi với kẻ say. những câu hỏi của
Chu Mộc Nghiêu xé vụn tám năm của Hà Lạc Tri, khiến thứ trở nên vô
nghĩa.
Dù Chu Mộc Nghiêu , dù ý nghĩ phản bội của khiến mối tình tám năm
tan vỡ, nhưng cho đến giờ phút , Hà Lạc Tri vẫn bao giờ để cái kết tệ
hại đó lu mờ những năm tháng .
Đó là quãng thời gian mà yêu hết , với cả trái tim trẻ trung, trọn
vẹn và cháy bỏng.
Ngón tay Hà Lạc Tri run lên, nhắc : " từng yêu ư...
nghĩ ?"
Hà Lạc Tri từng yêu ?
Chu Mộc Nghiêu suy nghĩ về điều đó từ đêm hôm đến bây giờ.
Hà Lạc Tri là trong sáng. Tình yêu của , trái tim của , đều trong
suốt.
Chu Mộc Nghiêu chẳng lẽ điều đó?
Suốt những ngày , tự dằn vặt khi nhớ tình yêu của Hà Lạc
Tri, thứ tình yêu ấm áp như nâng niu trái tim trong lòng bàn tay. Chu Mộc
Nghiêu cảm nhận điều đó, ?
Cậu chẳng qua là chấp nhận nổi.
Không chấp nhận việc đ.á.n.h mất Hà Lạc Tri, cũng thể chấp
nhận ở bên giờ đây là Hàn Phương Trì.
Điều đó khiến đau đớn tột cùng.
Nếu họ về quá khứ, thì đó là một chủ đề mà Hàn Phương Trì thể tham
gia, bởi thời gian đó thuộc về Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu.
Hàn Phương Trì tựa tường, im lặng họ đối diện , trò chuyện
về cái gọi là "tình yêu."
Chu Mộc Nghiêu dường như chính miệng Hà Lạc Tri .
Mắt đỏ hoe, hỏi Hà Lạc Tri: "Vậy thì ? Anh từng yêu ?"
Hà Lạc Tri sâu hít một , xoay mặt , nữa.
"Đủ ." Hàn Phương Trì lạnh lùng lên tiếng: "Chuyện qua từ lâu , yêu
còn ý nghĩa gì nữa?"
Hà Lạc Tri sang , còn Hàn Phương Trì vẫn đang chằm chằm
Chu Mộc Nghiêu: "Hai chia tay vì lý do gì, chẳng lẽ quên
?"
Chu Mộc Nghiêu , còn Hàn Phương Trì thì gằn giọng: "Đừng những lời
vô nghĩa. Nếu và Hà Lạc Tri thật sự tình ý thì chuyện xảy
. Cậu quên rằng hai gặp là nhờ ?"
Chu Mộc Nghiêu định gì đó nhưng Hàn Phương Trì chặn lời, đôi mắt sâu thẳm
của xoáy : "Cậu tưởng ai cũng như , trong lòng một
, bên cạnh một khác. Chúng bẩn thỉu như ."
Từ nhỏ, Hàn Phương Trì luôn coi Chu Mộc Nghiêu như em, quen với việc
chăm sóc , vốn cay nghiệt.
Có lẽ đây là những lời nặng nề nhất mà Hàn Phương Trì từng với Chu Mộc
Nghiêu.
Chu Mộc Nghiêu c.ắ.n môi Hàn Phương Trì, trong mắt hiện lên sự xa lạ.
Những hình ảnh từ thời thơ ấu của cả hai lướt qua đầu . Hàn Phương Trì luôn
là đáng tin cậy, là thể dựa . Dù bạn bè của nhiều
đến , Hàn Phương Trì vẫn là đặc biệt.
chính Hàn Phương Trì khiến Chu Mộc Nghiêu đau đớn đến tột cùng.
Để tổn thương một cặp đôi, chỉ cần gợi những kỷ niệm mật từ quá
khứ. Dù họ yêu sâu đậm đến thì những mũi tên đó vẫn sẽ đ.â.m họ,
rỉ máu.
Chu Mộc Nghiêu Hà Lạc Tri nữa, mà chỉ chăm chăm Hàn Phương Trì.
Sự cam chịu và hận thù dồn nén, những lời thể tổn thương
khác ở môi.
Cuối cùng, Chu Mộc Nghiêu khẩy, thẳng , Hàn Phương Trì và
cắn răng thốt hai chữ:
"Mồ côi."
Hà Lạc Tri bất ngờ mở to mắt, Hàn Phương Trì cũng theo bản năng .
Hai chữ bất ngờ đột nhiên xuất hiện, kịp chuẩn , khiến ánh mắt Hàn
Phương Trì Hà Lạc Tri đầy mơ hồ.
"Thật sự nghĩ chỉ ?" Chu Mộc Nghiêu mỉa mai: "Thật sự
là bí mật của hai ?"
Chu Mộc Nghiêu gật đầu : " là thứ mà trẻ mồ côi mới thể ."
"Chu Mộc Nghiêu!" Giọng Hà Lạc Tri lạnh lùng hẳn, gọi tên .
Chu Mộc Nghiêu đầu .
"Cút." Hà Lạc Tri , chỉ tay về phía cửa, : "Giờ thì cút."
Chu Mộc Nghiêu bật một tiếng, mở cửa : "Chúc hai mãi mãi bên
."
Cánh cửa khép đúng lúc câu của kết thúc, dù tiếng cửa đóng
lớn, nhưng khoảnh khắc đó vô cùng chói tai.