Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sống cùng vài ngày, Hà Lạc Tri lấy vài bộ quần áo của Hàn Phương Trì đem

về bên mang một ít đồ của sang chỗ Hàn Phương Trì. Như thế

thì dù ở cũng mất công về lấy đồ. Không

quen sống chung trong hai tuần , nhưng dường như cả hai

thiết đến mức, việc sống chung trở nên hết sức tự nhiên, cần thời gian

thích nghi và cả hai đều cảm thấy hài lòng.

Trước đây dù nhiều thời gian bên nhưng lúc đó yêu,

nên dẫu sống cùng một mái nhà cũng tiện tùy ý. Thường thì cả hai sẽ

ở khu vực chung như sofa bàn ăn, mỗi cầm điện thoại

sách. Còn bây giờ, còn gì e ngại, Hà Lạc Tri thích sấp khi

ở nhà. Từ bé, Hà Kỳ cho co vai, cho cúi lưng nên từ

nhỏ cảm thấy thẳng là việc mệt, vì thế sấp là cách thư

giãn.

Tối hôm đó, khi Hàn Phương Trì từ phòng tắm bước , thấy Hà Lạc Tri đang

sấp giường chơi điện thoại. Bộ đồ rộng thùng thình mặc nhăn

nhúm , chỉ cần thôi cũng hình dung sự ấm áp và mùi hương thơm

mát của xà phòng tỏa từ cơ thể . Hàn Phương Trì áp lên lưng , đè nặng

một bên hôn lên tai , tiếp tục hôn nhẹ lên vành tai.

Hà Lạc Tri co vai , khúc khích: "Nhột quá."

Hàn Phương Trì xoay nghiêng, đè lên nữa, tay vuốt phẳng

những nếp nhăn áo Hà Lạc Tri. Hà Lạc Tri cũng phối hợp, khẽ cong để

áo thẳng thớm. Anh thở nhẹ nhõm, đầu nghiêng sang phía Hàn Phương Trì,

khẽ cạ cằm tiếp tục chơi điện thoại.

Hàn Phương Trì cầm điện thoại, cũng sách, chỉ nghiêng một

bên, chống tay ngắm Hà Lạc Tri chơi. Hà Lạc Tri đeo kính, cúi đầu điện

thoại gần, Hàn Phương Trì đưa tay đỡ trán , nhẹ nhàng đẩy đầu lên

một chút.

"Em cận như thế nào ?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Ừm, em cận từ hồi cấp hai ." Hà Lạc Tri đáp, tự điều chỉnh cổ cao hơn một

chút: "Em sấp từ hồi đó."

"Có em sấp thế từ khi quen em ?" Hàn Phương Trì .

Hà Lạc Tri xoay ngửa, giơ cao điện thoại lên, đáp: "

."

Một lát , Hàn Phương Trì hỏi: "Em chụp ảnh ?"

Hà Lạc Tri thắc mắc: "Ảnh gì?"

"Ảnh ." Hàn Phương Trì trả lời.

Cả hai vốn là kiểu thích chụp ảnh, tối đó cũng chẳng ai nhớ

đến việc chụp vài tấm, chỉ đơn giản ngắm bằng mắt thôi. Hà Lạc Tri : "Em

chụp vài tấm nhưng lắm, điện thoại bắt hết."

Anh lúc đó chỉ chụp vài tấm cho Hà Kỳ xem khi thứ thành, chụp

qua loa thôi, trời cũng nhiều, còn ánh sáng yếu ớt đất thì

mờ nhạt. Anh tìm ảnh đưa cho Hàn Phương Trì xem, : "Nếu

chụp thì mang máy ảnh ."

Hàn Phương Trì ảnh chụp thực tế, cảm thấy hài lòng

lắm, nên đưa điện thoại trả .

Cuối tuần Hàn Phương Trì chỉ nghỉ Chủ Nhật, chiều thứ Sáu, Hà Lạc Tri

lên nhóm chat nhắn tin cho Tiêu Dao.

Hà Lạc Tri: Tiêu Dao ơi, ở đây ?

Tiêu Dao: Ở đây bạn ơi.

Hà Lạc Tri: Mai qua nhà tớ ăn cơm nhé? Có rảnh ?

Tiêu Dao: Thế thì mời tớ một cách trịnh trọng chứ.

Nếu là ngày thường, Hà Lạc Tri chắc sẽ kiểu như "thích thì đến thích

thì thôi", nhưng hôm đó thật sự tìm mẫu thiệp mời mạng, một

tấm thiệp gửi Tiêu Dao, mời Tiêu đến nhà Hà Lạc Tri cùng tận hưởng

một buổi tối thứ Bảy vui vẻ.

Tiêu Dao: [ok/] Tớ sẽ đến.

Hà Lạc Tri: Đợi .

Khi Hàn Phương Trì thấy tin nhắn trong nhóm, hai tiếng trôi qua,

nhóm để một câu: "Thích thì đến thì thôi."

Tiêu Dao: Đâu mời , cứ lo việc cho nhé!

Gần đây Tiêu Dao hình như đang yêu đương, cuối tuần cũng thường ghé

qua tìm hai họ. Thi thoảng, cập nhật một câu mơ hồ lên trang cá

nhân, là những câu trích dẫn mạng.

Sáng thứ Bảy, khi Hàn Phương Trì một lúc, Hà Lạc Tri chuẩn

mở máy tính việc thì chuông cửa reo.

Tiêu Dao xuất hiện với vẻ mặt ngái ngủ, bước từ thang máy, ngáp dài.

"Uống rượu tăng ca đấy?" Hà Lạc Tri hỏi.

"Tăng ca." Tiêu Dao đáp, giày bước : "Sống lâu mới thấy đủ thứ chuyện,

mất hai trăm chiếc xe, tin nổi ?"

Hà Lạc Tri mà choáng váng: "Hả?"

"Chi nhánh mất, xe nước ngoài hết , chuyển

lúc nào. Cả tập đoàn tăng ca, mặc dù liên quan lắm đến tớ nhưng cũng

chạy theo cả tuần ." Tiêu Dao than thở.

Tiêu Dao học ngành phần mềm, giờ bên bộ phận vận hành cho một tập đoàn xe

. Công việc thường ngày bận nhưng thể gặp tình huống bất ngờ.

"Có cứu ?" Hà Lạc Tri hỏi.

"Chịu, cửa ." Tiêu Dao nhún vai đáp.

Tiêu Dao từ tối qua đói, tính gọi đồ ăn ngoài nhưng Hà Lạc Tri ngăn ,

đó cho một tô mì trộn. Ăn xong Tiêu Dao đ.á.n.h răng ngủ

luôn.

Hà Lạc Tri dọn sẵn phòng khách cho , kéo rèm kín mít, khi khỏi

phòng còn khép cửa cẩn thận.

"Sợ ồn hả?" Tiêu Dao hỏi.

"Sợ phiền thôi." Hà Lạc Tri đáp.

"Cứ để mở , ồn . Khép cửa mới khiến tớ thấy yên tâm."

Tiêu Dao thêm.

Hà Lạc Tri gật đầu để cửa mở.

Tiêu Dao ngủ một mạch cả ngày, giữa chừng chỉ tỉnh dậy một để vệ sinh,

chìm giấc ngủ cho tới khi trời gần tối.

Lê đôi dép bước , Tiêu Dao mơ màng thấy Hàn Phương Trì tan về nhà.

Có lẽ cũng mới về, vẫn áo sơ mi, đang mở gói hàng.

Hà Lạc Tri từ bếp bước , nhẹ nhàng nhắc nhỏ tiếng vì Tiêu Dao đang ngủ.

Hàn Phương Trì chỉ ậm ừ đáp .

Tiêu Dao định mở miệng tỉnh, nhưng bất chợt mắt mở to, lời

nghẹn trong cổ họng.

Cậu thấy Hàn Phương Trì vòng tay qua eo Hà Lạc Tri, đó hai ...

hôn . Một nụ hôn nhẹ ngay mắt , thứ diễn thật tự nhiên,

trơn tru như nước chảy.

"Không chứ..." Tiêu Dao chôn chân ở cửa phòng khách, đờ

họ: "Hai ... hôn ?"

Hai đồng loạt , Tiêu Dao chỉ cả hai, chỉ lên môi

: "Mình nhầm đúng ? Hai hôn ?"

"Cậu tỉnh ?" Hàn Phương Trì hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-57.html.]

"Cậu tỉnh một tiếng nhỉ?" Hà Lạc Tri .

"Có ai bảo ..." Tiêu Dao thấy đầu óc như vẫn tỉnh ngủ

hẳn: "Hai đang trò gì ?"

"Xin , tỉnh." Hà Lạc Tri ái ngại .

"Mình tỉnh thì hai cũng hôn còn gì!" Tiêu Dao thấy đầu

như đang cuồng, xoa thái dương, bóp nhẹ trán, cảm giác như

việc đến phát điên.

"Ban đầu định chuyện t.ử tế với mà." Hà Lạc Tri .

"Nói cái gì cơ!" Tiêu Dao như nổ tung.

"Cậu la to thế gì?" Hàn Phương Trì rửa tay: "Cậu thấy hết

?"

Tiêu Dao chả buồn gì nữa, chỉ xoa đầu, lẳng lặng bước nhà vệ sinh.

"Em đừng để ý đến ." Hàn Phương Trì .

Hai trở bếp. Tiêu Dao khi vệ sinh , cuối cùng cũng

tỉnh táo, chạy cửa bếp la toáng lên: "Hai là thật đấy !"

Cậu la lên cả hai đều giật .

Hàn Phương Trì cau mày hỏi: "Cậu ?"

"Mình mới !" Tiêu Dao trừng mắt, kinh ngạc hỏi: "Phương

Trì, cong ?"

"Cậu thể la hét ?" Hàn Phương Trì .

"Hai bắt đầu từ bao giờ... đến mức ?" Tiêu Dao cố

gắng hạ thấp giọng.

"Mới tuần , định với đây." Hà Lạc Tri trả lời.

"Trời ạ..." Tiêu Dao kéo ghế xuống, mắt cứ liếc qua liếc hai

.

Lúc Hà Lạc Tri với Chu Mộc Nghiêu, Tiêu Dao còn bình thản hơn cả Hàn Phương

Trì, chấp nhận chuyện đó nhanh chóng. Giờ thì chứng kiến đủ chuyện,

đáng cảm thấy bình thường chứ.

hiểu khi chuyện xảy với Hàn Phương Trì thì nó giống như

chạm nhầm dây thần kinh nào đó khiến cảm thấy khó tin; thế

là Hà Lạc Tri, cảm giác lẫn lộn cứ tăng lên gấp đôi; hơn nữa giữa họ

còn Chu Mộc Nghiêu.

Là bạn lâu năm của Hàn Phương Trì, trong lòng Tiêu Dao quá nhiều cảm xúc

khó tả. Quan trọng là bao giờ nghĩ về chuyện dù chỉ một , vì

họ quá thiết.

Hà Lạc Tri quan tâm đến cảm nhận của , hôm nay cố tình gọi Tiêu Dao

đến để chuyện trực tiếp, chứ chỉ thông báo qua tin nhắn.

Trước bữa tối, Hà Lạc Tri hỏi: "Mình uống chút rượu nhé?"

Tiêu Dao đáp: "Không uống , thức đêm uống rượu, qua ba mươi ,

sợ đột t.ử lắm."

Hà Lạc Tri : "Đừng đùa như thế."

Tiêu Dao liền đổi giọng: "Mình sợ ngủ dậy nổi ."

Sự việc dường như vẫn khiến Tiêu Dao bàng hoàng đôi chút, vẻ chậm

chạp hơn thường ngày, lời cũng lắp bắp. Sau khi nỗi sốc ban đầu dịu xuống,

cảm giác đầu tiên trong là lo lắng. Cậu nhíu mày, hai một lúc

lâu, định gì đó nhưng thôi.

Khi bữa tối kết thúc, Tiêu Dao mới giãn mày, thở một câu: "Hai

sống đấy, thì đừng trách!"

Chưa kịp để hai trả lời, hỏi tiếp: "Có cần giữ kín chuyện

?"

Hàn Phương Trì đáp: "Không cần."

"Không giấu diếm gì hả?" Tiêu Dao hỏi.

Hàn Phương Trì gật đầu.

"Thế thì , chẳng gì mà giấu. Người lưng thì

, nhưng mặt đố dám một câu, thấy một lời là

để yên ." Tiêu Dao kết thúc với vẻ tự tin.

"Cảm ơn , Dao Dao." Hà Lạc Tri mỉm với , rằng cần

để bụng những chuyện đó, vì dù cái miệng của Tiêu Dao cũng khó mà giữ

im lặng .

"Đừng cảm ơn nữa, tớ thật sự chịu nổi." Tiêu Dao thở dài: "Hai

suốt đời cấu kết với mặt tớ, thì dính hẳn với luôn

."

Tiêu Dao ăn xong cơm cũng về, bảo rằng tối nay sẽ ở . Hà Lạc Tri

bèn : "Vậy mai chúng cùng về nhà tớ nhé." Tiêu Dao thấy

ai khác thì cũng đồng ý.

Buổi tối, khi ghế sofa ăn trái cây, Tiêu Dao hồi tưởng những

từng giận dỗi hai hồi còn bé, càng ăn càng thấy tức.

"Đừng giận dỗi nữa, nghĩ thế , ngoại trừ yêu thì với cả Hàn Phương

Trì lẫn tớ, vẫn luôn là bạn nhất, xếp hàng đầu đấy." Hà Lạc Tri trấn

an .

"Thế bù đắp ?" Tiêu Dao hỏi.

"Được chứ." Hà Lạc Tri vỗ nhẹ lên vai .

Hàn Phương Trì bên cạnh gì, chỉ lặng lẽ hai trò

chuyện.

Buổi tối khi ngủ, ai về phòng nấy, Tiêu Dao là đóng cửa phòng đầu

tiên.

Đèn tắt, Hàn Phương Trì bất ngờ áp sát Hà Lạc Tri, siết nhẹ má và hỏi

khẽ: "Ai là nhất?"

"Người nhất gì chứ..." Hà Lạc Tri hỏi mà ngẩn , kịp phản

ứng ngay.

"Yêu đương thì nhất nữa ?" Hàn Phương Trì thẳng

mắt trong bóng tối: "Tại ?"

Hà Lạc Tri chớp chớp mắt, cuối cùng cũng hiểu đang gì.

"Anh yêu ?" Hà Lạc Tri dụi nhẹ mũi , khẽ đáp.

"Vậy là bạn nữa ?" Hàn Phương Trì hỏi.

Rõ ràng, để ý đến chuyện . Dù họ trở thành yêu, vẫn

mất danh phận " bạn nhất."

Hà Lạc Tri ban đầu hiểu tại Hàn Phương Trì chấp nhất về chuyện

, nhưng khi suy nghĩ một lúc, khẽ : "Từ đến giờ em luôn

nghĩ rằng yêu là yêu, bạn bè là bạn bè, em bao giờ trộn lẫn

hai thứ với ."

Đây lẽ là lúc thích hợp để nhắc đến yêu cũ, nhưng Hà Lạc

Tri vẫn cẩn thận giải thích: "Mặc dù chúng em từng yêu ... nhưng

bao giờ là ' bạn nhất' của tớ. Nếu chỉ về tình bạn thì hồi

đó xếp Dao Dao."

"Vậy còn đó thì ?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Sau đó thì còn là bạn của em nữa." Hà Lạc Tri trả lời.

Những câu hỏi , hồi họ mới ngoài hai mươi, Hàn Phương Trì thể hỏi

. bây giờ, ở tuổi hơn ba mươi, nhắc đến chuyện , dù cho

vẻ trẻ con.

"Vậy đó vẫn luôn là ?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Phải, luôn là ." Hà Lạc Tri đối diện với ánh mắt , chút do dự

đáp: "Anh luôn là bạn nhất của em."

 

Loading...