Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai quấn quýt mãnh liệt đến nỗi đầu óc đều trống rỗng. Trong một
thời gian dài, họ chỉ im lặng ôm , thi thoảng hôn lên trán, mũi, và vuốt
ve góc chân mày của . Như thể linh hồn của họ tách khỏi cơ thể và quấn
lấy một cách trọn vẹn.
Tim họ dần bình , nhưng tâm hồn vẫn như sóng biển cuộn trào, thể
rời khỏi .
Đêm nay, Hà Lạc Tri thật sự phá bỏ rào cản của . Người vốn kín đáo
như bỗng chốc trở nên đầy táo bạo, dành cho tình của sự
cuồng nhiệt và đam mê.
Thể xác chỉ là biểu hiện thêm của tình yêu, và Hà Lạc Tri trao trọn trái
tim cho Hàn Phương Trì.
Hàn Phương Trì một tay đỡ lấy gáy Hà Lạc Tri, buông tay,
ngừng khuôn mặt của . Hà Lạc Tri khẽ hôn lên môi , thì thầm:
"Mình tắm nhé?"
"Ừ." Hàn Phương Trì đáp , mũi chạm nhẹ .
Hà Lạc Tri khẽ, nghiêng đầu chơi đùa với mũi của Hàn Phương Trì.
Tắm xong, họ ga giường. Hà Lạc Tri cắm sạc điện thoại cho cả hai, tắt
hết đèn và trở ôm Hàn Phương Trì ngủ. Lúc đầu, mặc quần đùi, cũng
lấy cho Hàn Phương Trì một chiếc.
Hàn Phương Trì hôn lên tai , thì thầm: "Anh cởi ?"
Nụ hôn đó ý nghĩa nào khác, chỉ là một cái chạm nhẹ lên tai.
"Cởi gì?" Hà Lạc Tri hỏi .
"Phần ." Hàn Phương Trì trả lời ngắn gọn.
Thế là họ ôm trong tình trạng nguyên sơ nhất, còn gì che chắn, từ
trái tim, linh hồn cho đến cơ thể. Từ giờ phút , sự gắn kết giữa họ trở nên
vô hạn, trong ánh mắt tình, họ trong sáng như những đứa trẻ.
"Ngủ ngon nhé, Hàn Phương Trì." Hà Lạc Tri nhẹ nhàng hôn lên mí mắt , khẽ
nhắc: "Ngủ ."
Hàn Phương Trì hôn lên tay , thì thầm: "Ngủ ngon."
Anh nắm lấy tay Hà Lạc Tri và ngừng ôm chặt lấy . Để Hàn Phương Trì
thể ôm thoải mái hơn, Hà Lạc Tri xoay , để vòng tay ôm từ phía
và vẫn thể nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Hàn Phương Trì áp mặt lên cổ Hà Lạc Tri, xung quanh tràn ngập mùi hương quen
thuộc của yêu. Anh nhắm mắt , tâm hồn như ru ngủ, nhẹ nhàng
phiêu du.
Cả hai ngủ say, một giấc ngủ trọn vẹn, sâu thẳm, giống như ngủ
hàng thế kỷ hoặc chỉ mới chợp mắt.
Vào năm giờ rưỡi sáng, điện thoại đầu giường bất ngờ rung lên. Hà Lạc Tri
mở mắt, trong khi Hàn Phương Trì theo phản xạ siết chặt vòng tay hơn.
Hà Lạc Tri khẽ vỗ nhẹ tay , gọi: "Phương Trì?"
Hàn Phương Trì đáp, Hà Lạc Tri mỉm và gọi thêm vài nữa. Cuối
cùng, Hàn Phương Trì cũng cất tiếng.
"Dậy thôi." Hà Lạc Tri nhắc nhở.
Hàn Phương Trì vẫn dán môi cổ , thì thầm: "Không."
"Dậy nào, lên máy bay ngủ tiếp." Hà Lạc Tri mỉm : "Không dậy sẽ
hối hận đó."
Hàn Phương Trì mở mắt , ngạc nhiên: "Đi ?"
Hà Lạc Tri mỉm , gì thêm.
Ngay cả khi chính thức là yêu, trong suốt mười năm bạn
nhất, Hàn Phương Trì luôn sẵn sàng cùng Hà Lạc Tri, cần lý do
điểm đến. Hà Lạc Tri sắp xếp thế nào, Hàn Phương Trì đều theo.
Hà Lạc Tri tìm cho một bộ quần áo, kể cả đồ lót.
"Của em ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Mua cho đấy, giặt ." Hà Lạc Tri : "Anh thức dậy là thể
với em ngay."
Đến đây, Hà Lạc Tri bất chợt ngừng , chớp mắt Hàn Phương Trì: "C.h.ế.t
, em tính sai một bước."
Hàn Phương Trì hỏi: "Sao thế?"
"Giày!" Hà Lạc Tri thở dài: "Giày của , em quên mất."
Sự bối rối của thật đáng yêu khiến Hàn Phương Trì bật , : "Em
giày gì? Để về lấy."
Hai giày chênh một size, Hà Lạc Tri chẳng còn cách nào, chỉ
lắc đầu khẽ: "Kế hoạch của em hỏng ."
Hàn Phương Trì véo nhẹ má , : "Anh nhanh lấy đồ ,
."
"Vẫn kịp mà." Hà Lạc Tri mỉm đáp .
Hà Lạc Tri mang theo một chiếc ba lô, còn Hàn Phương Trì chẳng cần mang gì,
chỉ cần theo là .
Khi đến nhà Hàn Phương Trì để giày, Hà Lạc Tri lấy từ giá một đôi và
: "Đi đôi nhé." Hàn Phương Trì ý kiến gì đó xỏ giày. Một
tay cầm điện thoại của Hà Lạc Tri, tay còn xách ba lô. Anh định nhét
điện thoại túi thì Hà Lạc Tri cúi xuống, nhanh chóng buộc dây giày cho
.
Nhìn Hà Lạc Tri lúc , Hàn Phương Trì nhớ bộ đường dài đây
khi cúi xuống buộc băng đầu gối cho . Trong thời tiết lạnh đến mức
thở thành khói trắng, chiếc áo khoác cam của Hà Lạc Tri nổi bật và ấm áp vô
cùng.
Khi Hà Lạc Tri dậy, kịp gì thì Hàn Phương Trì kéo
hôn. Hà Lạc Tri ngay lập tức ôm lấy , hôn trả đầy mãnh liệt. Cả hai mới xác
định mối quan hệ, kìm cảm xúc.
Họ hôn đến hai phút, khi tách , cả hai đều chút mất kiểm soát. Hàn
Phương Trì thở hắt, tựa lưng cửa, Hà Lạc Tri và hỏi: "Đi ?"
Hà Lạc Tri liếc đồng hồ, mỉm : "Anh chỉ tiếc là thể để em đợi
lâu hơn thôi." Cậu cúi xuống nữa, ngẩng đầu Hàn Phương Trì, trong mắt
đầy ý : "Còn ba mươi phút nữa, nhớ đấy."
Cuối cùng họ cũng kịp ăn sáng ở sân bay. Sau khi kéo Hàn Phương Trì
lên năm phút, Hà Lạc Tri thêm mười phút kệ giày, thời gian còn
thì Hàn Phương Trì ôm sát theo từng nhịp đồng hồ.
Thời gian yêu đương giống như trúng độc, yêu mặt, bất cứ cử
động nào của cũng trái tim rung động, nhét túi áo mang
theo bên . Đến lúc khỏi nhà thì còn thong thả nữa, ba mươi
phút họ chỉ còn vài phút để sửa soạn qua loa, chiếc xe Hà Lạc Tri gọi
đến từ lâu, kéo tay Hàn Phương Trì chạy khỏi khu chung cư nhanh chóng
trong xe.
"Chú ơn lái nhanh giúp cháu." Hà Lạc Tri .
"Lái nhanh thì nhưng mà..." Bác tài qua gương chiếu hậu, giọng
thờ ơ: "Sao cứ đúng giờ thế? Đi sớm nửa tiếng thì chẳng vội ."
Hai , nhịn mà bật , mặt nơi khác.
Hà Lạc Tri , bảo: "Chú đúng, bọn cháu sẽ sớm hơn nửa tiếng.
Giờ ơn lái nhanh giúp bọn cháu, vé máy bay đắt lắm."
"Đến lúc muộn mới nhớ vé đắt ." Bác tài nhăn nhó.
"Với hôm nay cháu mua vé khác nữa, bay chuyến ." Hà Lạc
Tri thêm.
"Thế sớm?" Bác tài càng ngán ngẩm.
"Chú lái đến nơi trong năm mươi phút, cháu tặng chú tiền thưởng." Hà Lạc Tri
vẫn giữ giọng điềm đạm.
"Năm mươi phút á?" Bác tài liếc định vị, bảo: "Ba mươi phút là đến ."
"Thế cháu tặng chú năm mươi nghìn!" Hà Lạc Tri hào phóng đáp.
Vì ngày việc, giờ cao điểm buổi sáng, còn
chơi Valentine đường nên bác tài một mạch đến sân bay. Hà Lạc Tri
trả thêm năm mươi nghìn tiền thưởng, còn bác tài mất ba mươi lăm phút để đưa
họ tới nơi.
Qua cửa an ninh vẫn còn dư dả thời gian, cả hai mua sandwich và cà phê
khi lên máy bay.
Hàn Phương Trì thấy tin nhắn về điểm đến từ sớm nhưng gì. Vé
máy bay Hà Lạc Tri dùng điện thoại của mua từ đêm , thông tin cá
nhân của Hàn Phương Trì lưu trong ứng dụng. Hàn Phương Trì
Hà Lạc Tri định đưa , chỉ cần cùng là thấy yên tâm .
Mua cà phê xong, Hàn Phương Trì thấy Hà Lạc Tri đang cách hai
mươi mét, mỉm . Đứng thẳng, trai, tràn đầy sức sống, trong
khoảnh khắc bình dị đó, Hàn Phương Trì dâng trào cảm giác yêu thương và
thỏa mãn mãnh liệt, rằng " là của ."
Vậy nên khi bước tới, lập tức khoác tay lên vai Hà Lạc Tri, chẳng thèm để
ý ánh mắt xung quanh.
Chiếc ba lô của Hà Lạc Tri giống như túi thần của Doraemon, quen với
việc công tác, thứ cần thiết đều chuẩn sẵn. Lên máy bay,
lấy hai chiếc gối , bơm căng và đeo cổ Hàn Phương Trì, bảo ngủ
một lát.
Hai còn di chuyển cả ngày, thiếu ngủ từ đêm qua, Hà Lạc Tri
dặn tiếp viên cần đ.á.n.h thức để phục vụ bữa ăn. Hàn Phương Trì
trong, nắm tay , mười ngón đan đặt đùi, mắt nhắm chuẩn
ngủ.
Một đôi tình nhân đồng giới công khai nắm tay, điều đây với Hàn
Phương Trì lẽ thể nào. từ đêm qua, như đang cố gắng vứt bỏ
một phần vỏ bọc cũ kỹ của .
Hà Lạc Tri lấy hai cặp nút tai, Hàn Phương Trì đeo , hai
tiếp tục nắm tay .
Chuyến bay kéo dài hơn hai tiếng, và họ ngủ gần như suốt cả hành trình.
Khi quá cảnh, họ sân bay ăn chút đồ, đó lang thang khắp nơi để giãn gân
cốt. Những chiếc gối cất , Hà Lạc Tri đeo cánh tay,
nghịch. Ba lô giờ lưng Hàn Phương Trì, trong túi là điện thoại
và chứng minh thư của cả hai.
Sân bay nhiều trẻ em, họ nắm tay, nhưng cách giữa hai
luôn gần.
Hàn Phương Trì khẽ: "Em thấy thoải mái ?"
Hà Lạc Tri hiểu ngay, chỉ và lắc đầu.
Chuyến bay thứ hai đầy hai tiếng. Hà Lạc Tri ngủ nửa tiếng, khi mở mắt,
thấy Hàn Phương Trì đang nghiêng đầu, lặng lẽ , chẳng rõ
bao lâu.
Hà Lạc Tri nheo mày dịu dàng, mang theo vẻ mềm mại giấc ngủ, như đứa
trẻ ngây thơ hỏi: "Anh gì thế?"
Hàn Phương Trì vẫn giữ tư thế , đáp gọn: "Muốn ."
"Không ngủ một chút ?" Hà Lạc Tri hỏi.
Hàn Phương Trì lắc đầu.
"Anh mệt ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Em mệt ?" Hàn Phương Trì đáp .
"Em mệt, quen mà." Hà Lạc Tri .
Đối với , việc công tác suốt cả ngày là bình thường, thế nên bây
giờ chẳng gì là mệt mỏi.
Điểm đến cũng là nơi Hà Lạc Tri từng công tác, và trong hai, ba năm
tới lẽ sẽ còn bao nhiêu .
Nơi đó ở miền núi phía Tây Bắc, cách xa dự án công tác của Hà Lạc Tri.
Xuống máy bay, họ đặt sẵn xe, khỏi sân bay là xe chở họ thẳng về
huyện.
Khi đến huyện, Hà Lạc Tri vẫn ung dung, dẫn Hàn Phương Trì loanh quanh khắp
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-55.html.]
phố, rủ ăn tối.
Hàn Phương Trì chỉ cần theo, bảo thì đấy.
"Anh sợ em bán ?" Hà Lạc Tri đùa.
Nếu Hàn Phương Trì là một đàn ông trưởng thành, thì lẽ
cảnh tượng khác gì một kẻ đang lừa bẫy tình cảm, sắp đem
bán.
Hàn Phương Trì đầu tiên lắc đầu, đó : "Nếu em bán thì cả hai chúng ở
đây, bao giờ ngoài nữa cũng chẳng ."
Hà Lạc Tri nghĩ đó là lời ngốc nghếch, thậm chí còn gật đầu: "Cũng ,
nhưng mang theo Hà Kỳ, bán cả bà luôn."
Hàn Phương Trì khẽ , gì thêm.
Sau đó, họ bắt xe sâu vùng núi. Con đường núi kéo dài vô tận, hai bên
chỉ là dãy núi trùng điệp.
Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri ở ghế , lặng lẽ nắm tay .
"Đây là nơi em từng đến công tác." Hà Lạc Tri chỉ về phía xa, nơi công trường
tạm ngừng thi công, : "Ở đây, thỉnh thoảng còn mấy dân tộc chăn
cừu nữa."
Xe dừng , tiếp tục chạy thêm hai mươi phút nữa.
Khi xe dừng, Hà Lạc Tri mở cửa bước xuống.
Tài xế dừng xe ở một nơi gì đặc biệt. Mặt trời lúc
lặn, đêm tối bao phủ.
Trời đêm ở núi se lạnh, dù là mùa hè cũng mặc áo khoác. Cả hai đều khoác
áo gió.
Hà Lạc Tri dẫn Hàn Phương Trì leo lên một con đường nhỏ hẳn là đường.
Ngọn núi xung quanh trơ trụi, khô cằn, cỏ, chỉ đá vàng.
"Cẩn thận nhé." Hàn Phương Trì dặn.
"Em , quen mà." Hà Lạc Tri nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Anh cứ theo em."
Hàn Phương Trì ừ một tiếng, trời càng lúc càng tối, thứ mắt ngày
càng mờ .
Gió núi thổi từng cơn, trong gian trống trải , thứ đều im lìm.
Không cỏ dại, sinh vật nào, dường như ngoài hai thì chẳng
còn dấu hiệu của sự sống nào.
Khi đến một đất bằng, Hà Lạc Tri buông tay .
Hàn Phương Trì vô thức với tay tìm nhưng kịp.
Hà Lạc Tri lấy từ trong túi một cái bịt mắt, nhẹ nhàng đeo lên mặt Hàn
Phương Trì.
"Đứng đây một chút ?" Hà Lạc Tri đặt tay lên mặt , nhẹ nhàng:
"Anh luôn trong tầm mắt em. Tin em ?"
"Được." Hàn Phương Trì nắm lấy tay , hôn lòng bàn tay.
"Em sẽ ngay." Hà Lạc Tri .
"Ừ." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri đeo bịt mắt cho Hàn Phương Trì xong một .
Hàn Phương Trì yên tại chỗ, thể thấy tiếng bước chân của Hà
Lạc Tri, cả tiếng vải áo gió va khi di chuyển. Dù những âm thanh
càng lúc càng xa, nhưng Hàn Phương Trì lo lắng. Anh thẳng, mặc
cho gió núi thổi qua . Khi Hà Lạc Tri rời xa, thấy vài tiếng
"cạch cạch", dường như âm thanh điện nhẹ, thoáng qua như ảo giác.
Khi Hà Lạc Tri chạy , Hàn Phương Trì : "Đừng chạy, từ từ thôi."
"Sợ sợ mà." Hà Lạc Tri , va nhẹ . Hàn Phương Trì giơ tay
đón lấy .
"Cái gỡ ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Không , nhắm cả mắt ." Hà Lạc Tri chỉnh cái bịt mắt cho ,
: "Em sẽ dắt một đoạn, ở đây bằng phẳng, sợ ngã . Cậu chỉ
cần theo em, tin em là ."
Hàn Phương Trì : "Đi thôi."
Trong bóng tối , Hàn Phương Trì Hà Lạc Tri dắt , sẽ
đến . Anh ngoan ngoãn nhắm mắt, để ánh sáng bên ngoài lọt qua khe hở
của cái bịt mắt, quyết giữ kín bí mật mà Hà Lạc Tri hé lộ.
Hà Lạc Tri vẻ căng thẳng, nắm tay chặt, lòng bàn tay nóng bừng.
Trong suốt quãng đường , họ lời nào. Ngoài tiếng gió và tiếng bước
chân, thứ đều im lặng. Dần dần, Hàn Phương Trì cảm thấy chân
còn là đá nữa, mà thứ gì đó dạng thẳng như đường, nhưng vẫn
ngần ngại bước tiếp. Thứ duy nhất dựa là tay của Hà Lạc Tri,
đang dẫn đường, là mắt của .
Có lúc, Hàn Phương Trì còn cảm thấy như họ bước khỏi thế giới .
Họ đến một nơi tĩnh lặng, sự sống, thời gian như dừng
, cách biệt với thế giới bên ngoài, chỉ còn hai họ.
"Đến ." Hà Lạc Tri thở phào, .
Hàn Phương Trì tháo bịt mắt, chỉ yên đợi chỉ dẫn tiếp theo của Hà
Lạc Tri.
"Em nhiều thời gian nên thiện , nó đủ hảo..."
Giọng Hà Lạc Tri khẽ run, bàn tay siết c.h.ặ.t t.a.y Hàn Phương Trì: " em
vẫn xem. Đây là điều nhất em thể lúc ."
Hàn Phương Trì gì, chỉ nhẹ nhàng cọ cọ tay lòng bàn tay .
Khi Hà Lạc Tri đặt hai tay lên mặt Hàn Phương Trì, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt
, khẽ chạm môi lên môi .
Sau đó, từ từ tháo bịt mắt cho Hàn Phương Trì.
Hàn Phương Trì mở mắt ngay lập tức, nhắm mắt thêm vài giây nữa. Khi
cuối cùng mở mắt, một cảm giác choáng váng mạnh mẽ ập đến, khiến
lùi một bước. Thế giới xung quanh chao đảo, như thể ở trần
gian. Trong khoảnh khắc , Hàn Phương Trì cảm thấy thứ mắt
là thực tại, mà như một giấc mơ.
Phía , chỗ nào cũng là . Chúng trời mà như tuôn từ
bầu trời xuống, hàng ngàn dòng ngân hà đan xen chảy đến tận chân trời. Sao Bắc
Đẩu thì ở trời mắt, vành đai ba của chòm Orion cách
chỉ vài bước, băng vẽ những đường ngắn dài, treo lơ lửng mặt.
Gió thổi qua, những ngôi nhấp nháy, những ngôi rơi xuống, lăn tròn từng
viên từng viên mắt.
Hàn Phương Trì tìm nơi nào tiếp giáp với bầu trời, các ngôi kéo
dài vô tận, bao bọc .
"Đây nơi sáng nhất trong những chỗ em từng đến." Hà Lạc Tri nhẹ
nhàng bên cạnh Hàn Phương Trì: "Nơi gần trời hơn, ai, ô
nhiễm, ánh đèn, quấy rầy."
Giọng nhẹ nhàng, êm ái như dải ngân hà.
Hàn Phương Trì như lạc giấc mơ của những trai trẻ, chỉ cần ,
thể dài dải ngân hà. Trong mơ, bạn thuở , giờ
là yêu của .
"Lần đầu chúng cùng ngắm băng, còn bảo là tìm thấy chính
. Từ đó, mỗi ngắm , em đều nghĩ đến ." Hà Lạc Tri ,
: "Em luôn tìm thấy ."
Hàn Phương Trì đầu Hà Lạc Tri, giữa muôn ngàn ánh chiếu sáng,
thấy rõ gương mặt yêu.
"Nơi nhiều như , em chỉ cần một cái là tìm ngay. Dù
bao nhiêu ngôi , em một ngôi là của ." Hà Lạc Tri mỉm :
"Cũng một ngôi là của ,"
Anh móc từ trong túi một vật, đặt tay Hàn Phương Trì. Hàn Phương Trì
cúi , đó là một viên đá nhỏ phát sáng.
"Anh giữ lấy nhé, đừng để mất." Hà Lạc Tri chỉ viên đá trong tay Hàn Phương
Trì, : "Chỉ cần vứt , nó sẽ mãi là của . Anh thể bỏ
túi nắm chặt trong tay, mang theo bên bất cứ lúc nào."
Hàn Phương Trì khẽ cử động ngón tay, dịu dàng chạm viên đá trong lòng bàn
tay, đó khép tay , đưa nó lên chạm nhẹ môi.
Đây là món quà Hà Lạc Tri dành nhiều thời gian và gần như bộ tiền
của để chuẩn , cũng là bộ tâm ý mà một đàn ông học kỹ thuật
như thể dành tặng. Là món quà Thất tịch mà cả đời Hàn Phương Trì sẽ
quên. Đây là khi tình yêu của họ bắt đầu.
Hà Lạc Tri công tác thấy dãy núi . Ba mặt núi bao quanh,
quá cao, dốc cũng quá hiểm. Anh từng ở đây ngắm . Khi
quyết định sẽ ở bên Hàn Phương Trì, liên hệ với một kỹ sư mạng địa
phương, nhờ đó giúp chụp ảnh và đo đạc. Họ quen khá , kỹ sư đó
còn nhỏ hơn Hà Lạc Tri, để tỏ tình thì vô cùng hào hứng, mỗi ngày ghé
qua ba . Dù ban đầu tính toán chút sai sót, cuối cùng thứ cũng
thiện.
Hà Lạc Tri sử dụng dây đèn, dải đèn, đèn chùm, mạng đèn và những viên đá phát
quang nhỏ lẻ, cách để mang từ trời xuống. Ngân hà xanh tím trải
dài chân, Hà Lạc Tri cùng với bạn kỹ sư điều chỉnh dòng điện nhiều
, cho ánh đèn đủ dịu để lấn át ánh trời.
Hai mươi ngày qua, ngoại trừ hai ngày Hà Bắc, Hà Lạc Tri hầu như cứ
giữa đây và công trường. Có hôm còn ở đây qua đêm, dựng lều
ngủ luôn. Khẩu trang hết, gió cao nguyên thổi đến nỗi mặt đau, môi miệng
khô rát. Ngày nào cũng đội chiếc mũ rộng vành mà kỹ sư đưa cho, nếu
thì nắng cao nguyên sẽ thiêu rụi làn da .
Tất cả những ngôi ở đây đều là do Hà Lạc Tri tự tay đặt xuống từng chút
một. Anh bước gần như khắp ba mặt núi .
"Điện em mượn từ mặt trời đấy, chuyên môn của em là ở đây mà, chuyện điện
là chuyện nhỏ." Hà Lạc Tri tự hào .
"Những thứ giờ là của em, mà cũng là của . Nơi là vùng hoang vu,
chúng thể mãi ở đây. Khi nào hỏng, em công tác sẽ sửa. Anh ngắm lúc
nào cũng . Dự án kết thúc, em còn thể tăng ca ở nơi khác cho .
Đến khi em về hưu, hoặc leo núi nổi nữa thì chúng vẫn sẽ ở đây."
Anh , hỏi Hàn Phương Trì: "Sao biến mất khỏi thành phố của chúng
, giờ riêng của , thấy thế nào?"
Hàn Phương Trì lời nào, trái tim và linh hồn như rút hết.
Anh ở nơi giống trần gian, Hà Lạc Tri dẫn một giấc mơ.
Ngón tay Hàn Phương Trì run nhẹ vì kìm những cảm xúc cuồn cuộn,
mãnh liệt, nó cuốn , đẩy đến bờ.
"Phương Trì, những ngôi đó ." Giọng của Hà Lạc Tri vẫn nhẹ
nhàng, nhưng còn nét , chằm chằm Hàn Phương Trì, chậm
rãi : "Anh xem, ai yêu ."
Đôi mắt Hàn Phương Trì ngập tràn , như sắp tràn . Anh khép mắt , giữ
yên vài giây.
Khi mở mắt , Hà Lạc Tri, ngẩn ngơ .
"Anh..." Hàn Phương Trì lúng túng, nắm chặt viên đá trong tay: "Anh
thể cho em những gì... ngoài chính , thì chẳng gì cả."
"Hôm qua yêu em ? Em chỉ cần điều đó." Hà Lạc Tri :
"Cùng với lòng tin tuyệt đối và sự trung thành. Em sẽ bao giờ phản bội
, lừa dối, nghi ngờ , và em cần cũng tin tưởng em như
. Anh ?"
"Anh ." Giọng Hàn Phương Trì chút run, lặp : "Anh tin em. Và
sẽ bao giờ lừa dối em bất cứ điều gì."
Hà Lạc Tri khẽ nghiêng đầu, đưa tay chạm nhẹ mặt Hàn Phương Trì.
"Em yêu , ở bên em nhé, Hàn Phương Trì." Hà Lạc Tri sâu mắt ,
dải Ngân Hà lung linh, giữa cách gần, quả quyết :
"Em sẽ dành cho tình yêu nhất."