Đó là một nụ hôn giữ điều gì.
Họ chia sẻ cùng một nhịp thở, nhịp đập của trái tim, từ khoảnh khắc , Hà
Lạc Tri sẽ yêu Hàn Phương Trì trọn vẹn mà giữ điều gì.
Hà Lạc Tri sâu mắt Hàn Phương Trì, cách gần khiến cả hai
thể vẽ từng đường nét gương mặt của .
Hàn Phương Trì như một con thú thương, hành động của ẩn chứa một vết
thương đang rỉ máu.
Hà Lạc Tri nhận nơi đang chảy máu, nhưng chạm , chỉ vỗ về và
hôn nhẹ nhàng.
Dù cho và nhận , nhưng hành động của luôn một sự che chở.
Họ bên cạnh bức tường gần cửa phòng tắm, tránh xa những khung cửa sổ sáng
rực phía Nam Bắc, tránh ánh đèn phòng khách, tìm đến một góc tối hơn để
rõ gương mặt .
Lúc , còn quan trọng chuyện quen lạ. Dù là khi 16 tuổi 31
tuổi, trong khoảnh khắc , khi , họ chỉ đơn giản là những yêu
.
Hà Lạc Tri vẫn giữ nụ , đưa tay chạm mặt Hàn Phương Trì, ngón tay khẽ
lướt qua má : "Tớ thú vị nhỉ?"
Hàn Phương Trì gì, chỉ thật sâu.
Hà Lạc Tri nắm tay , kéo phòng ngủ, bật đèn lên, : "Tớ
thú vị lắm đó, đây."
Từ hôm nay, Hà Lạc Tri sẽ dành cho Hàn Phương Trì tình yêu tuyệt đối, đêm nay
cũng sẽ trao sự gần gũi chút e dè.
Hành động của với Hàn Phương Trì rằng: "Tớ thuộc về ,
thể bất cứ điều gì, cần ngại ngần gì cả."
Hàn Phương Trì dường như thích ôm, lúc nào cũng ôm thật chặt, chịu
buông .
"Phương Trì."
Hàn Phương Trì : "Ừ?"
"Điện thoại." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì chẳng hiểu gì, dậy, từ túi lấy điện thoại , đưa cho Hà
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-54.html.]
Lạc Tri.
Hà Lạc Tri lấy điện thoại, bấm bấm một hồi, Hàn Phương Trì chẳng thèm .
"Mật khẩu thanh toán." Hà Lạc Tri .
"Giống như mật khẩu khóa cửa ."
Hà Lạc Tri nhanh chóng gõ , khi màn hình hiện lên thanh toán thành công,
khóa màn hình vứt điện thoại sang một bên.
Hà Lạc Tri nghĩ rằng, yêu một chính là yêu hết lòng, dốc hết
thứ .
Và Hàn Phương Trì là đang hưởng trọn vẹn tình yêu .
Linh hồn đầy vết thương của Hàn Phương Trì Hà Lạc Tri nâng niu trong tay,
vuốt ve từng chút khiến nó trở nên mềm mại đặt nó sát tim ,
nơi chính là bến đỗ cuối cùng của .
Hà Lạc Tri giống như dòng nước hồ phơi nắng cả ngày, ấm áp bên cạnh .
Hàn Phương Trì cúi đầu, chạm nhẹ mũi , đặt một nụ hôn ngắn
môi, ngẩng đầu Hà Lạc Tri, khẽ : "Tớ mãi mãi là của ."
Hà Lạc Tri mỉm , Hàn Phương Trì tiếp tục: "Tớ yêu ."
Chẳng ngôn từ nào đủ để diễn tả trọn vẹn khoảnh khắc , cả hai lặng lẽ ôm
.
Nhịp thở và nhịp tim hòa cùng , họ thuộc về .
Sau khi cơn sóng lòng lắng xuống, Hàn Phương Trì ngẩng đầu, cố chấp hỏi :
"Yêu tớ ?"
Hà Lạc Tri nhéo nhẹ tai , vì trả lời thẳng thắn, trêu:
"Tất nhiên?"
Thế là Hàn Phương Trì cúi xuống hôn thêm nữa, bao
nhiêu trong đêm nay.
Họ thành điều mật nhất, mối quan hệ cũng trở nên rõ ràng.
Ngày hôm nay, lễ Thất Tịch, họ chính thức trở thành yêu.
Trước đây, họ là đôi bạn nhất, từ hôm nay, họ là những yêu gần
gũi nhất.
(chương tiếp là xưng em luôn nhớ, hihi, tớ gì tầm nữa)