Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu Hà Lạc Tri thể chuyện rắc rối sẽ xảy , chắc chắn

sẽ mấy điều lãng mạn vô ích đó.

Cậu sẽ gửi mã chuyến bay cho Hàn Phương Trì từ sớm, để thể tan đến

đón ở sân bay, họ sẽ cùng ăn tối, ăn xong về nhà và tiện đường ghé

lấy hoa.

Tuy thể thiếu lãng mạn nhưng ít thứ sẽ suôn sẻ, chẳng như tình huống

lửng lơ như bây giờ, giận thì hẳn nhưng cũng thoải mái.

Sau khi nụ hôn của từ chối, Hà Lạc Tri giải thích rằng nó

liên quan đến ai khác, vì thật sự thể phân định rõ ràng .

Dù là để chứng minh tình cảm của để Hàn Phương Trì khó

chịu, tất cả đều ít nhiều liên quan đến Chu Mộc Nghiêu.

Điều khiến Hà Lạc Tri im lặng, cúi đầu, thêm lời nào.

Chuyện với yêu cũ suốt tám năm qua, từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, Hàn

Phương Trì đều rõ ràng, che giấu.

Đây là đầu tiên Hàn Phương Trì tỏ rõ để ý, dù điều quan tâm dường

như là quá khứ nhưng vẫn khó lòng giải thích.

Sau khi Hà Lạc Tri trở về, sự gần gũi giữa họ thậm chí còn kém hơn khi

.

Tối thứ Năm, Hà Lạc Tri trở về nhà của . Về muộn nên đến chỗ Hàn

Phương Trì, chỉ về thẳng và ngủ.

Hàn Phương Trì cũng đến tìm , cả hai thậm chí gọi điện, tin

nhắn trao đổi cũng ít ỏi.

Kế hoạch ban đầu là thứ Sáu sẽ về, nhưng Hà Lạc Tri cố gắng thức đêm để

thành công việc sớm hai ngày, cuối cùng chẳng ý nghĩa gì.

Thành quả chỉ là một ngày thứ Tư xáo trộn tơi bời và một thứ Năm gần như

liên lạc.

Sáng thứ Sáu, Hà Lạc Tri khoanh tay tại chỗ , nghĩ mãi mà cảm thấy bực

bội.

Sếp gõ cửa kính, bước và đặt một chồng phiếu ăn lên bàn .

Hà Lạc Tri vẫn đang suy nghĩ miên man, thèm nhúc nhích, chỉ : "Cảm ơn

sếp."

"Ngày mai..." Sếp mở lời.

"Ngày mai mà sếp giao việc là em nghỉ luôn." Hà Lạc Tri đáp.

Sếp cầm tờ phiếu ăn đập nhẹ đầu : "Nghỉ , nghỉ ngay, đưa đơn thôi

việc đây, duyệt ngay bây giờ."

Hà Lạc Tri , : "Tuần em sẽ việc chăm chỉ mà, hết

luôn."

Sếp lườm một cái, thở dài hỏi: "Mai định gì đấy?"

"Chưa ai cùng đón nữa." Hà Lạc Tri bi quan: "chẳng ai chuyện

với em cả."

Sếp phàn nàn: "Mấy năm nay, địa vị trong nhà của cũng chẳng gì."

Hà Lạc Tri im lặng một lúc, ngẩng đầu lên : "Sếp, mới

giống như , đừng so sánh nữa."

"Ý là bây giờ địa vị chứ gì?" Sếp hỏi.

Hà Lạc Tri nghĩ đến tin nhắn từ sáng giờ vẫn trả lời, đó

: "Cũng tạm thôi."

Sếp vẻ tọc mạch thêm nhưng thấy hôm nay tâm trạng , chỉ

: "Cố gắng sống với nhé."

Sếp , Hà Lạc Tri nghĩ thầm, còn chính thức sống cùng .

Tin nhắn gửi sáng nay vẫn hồi đáp, Hà Lạc Tri nhắn thêm:

"Cuối tuần còn thời gian cho tớ ?"

Rồi gửi kèm một biểu tượng mặt buồn.

Hàn Phương Trì trả lời tin nhắn của Hà Lạc Tri giờ nghỉ trưa: "Cho ."

Hà Lạc Tri hỏi: "Vậy tối nay ăn cùng ?"

Hàn Phương Trì đáp: "Không, tớ việc."

Hà Lạc Tri hỏi tiếp: "Khi nào về?"

Hàn Phương Trì trả lời: "Chưa ."

Chiều đó, Hà Lạc Tri về nhà , khi nhận tin nhắn từ Hàn Phương

Trì giờ nghỉ trưa thì thấy động tĩnh gì thêm, tan

cũng cuộc gọi nào.

Hà Lạc Tri chạy bộ, còn chạy vài vòng nhà Hàn Phương Trì, nhưng vẫn

thấy đèn sáng.

Đến 9 giờ tối, Hàn Phương Trì vẫn về. Hà Lạc Tri nhắn tin bảo khi về thì

ghé nhà .

Mãi đến 10 giờ, vẫn tin nhắn trả lời.

Hà Lạc Tri ở ban công, tự pha một ấm . Đêm khuya , nên uống

, nhưng hôm nay Hàn Phương Trì về, thể ngủ nên uống để

chờ đợi.

Nhìn điện thoại trống rỗng một tin nhắn, Hà Lạc Tri tự hỏi: "Hàn

Phương Trì đang gì thế?"

Từ hai hôm , Hàn Phương Trì bắt đầu cảm thấy thỏa mãn với vai trò

vô nghĩa . Anh đuổi cả Chu Mộc Nghiêu và Tiêu Dao khỏi cuộc đời họ,

nhưng lý do chính đáng. Hà Lạc Tri công tác 20 ngày về, họ ôm

thoải mái, còn đến lượt thì mỗi đều hỏi, tuân theo đủ quy

tắc.

Điều khiến Hàn Phương Trì ngay lúc đó thể kiên nhẫn hơn,

chờ nữa.

Tối đó, vì việc ở bệnh viện nên Hàn Phương Trì tan muộn hơn một tiếng.

Lúc khỏi bệnh viện thì trời tối.

Anh lái xe về nhà bố .

Không gọi báo , gia đình sẽ về. Khi mở cửa thấy ông

Hàn và bà Bàng đang ăn cơm, Hàn Tri Dao học về.

Hàn Phương Trì ăn cùng bố , ăn xong rửa bát, pha ấm , xuống

trò chuyện với họ nửa tiếng.

Hàn Phương Trì bắt đầu bằng lời xin , đó thẳng vấn đề: "Bố, , con

lẽ sẽ bao giờ kết hôn ."

Càng lớn, Hàn Phương Trì càng thấy khó gọi "bố" và "" một cách tự nhiên.

Không vì điều gì khác, ông Hàn thì , nhưng bà Bàng quá trẻ, nhất

là khi bà còn trẻ hơn tuổi trong giấy tờ đến ba tuổi.

Thực họ chỉ hơn 20 tuổi, nhiều hơn mấy so với cách giữa

và Hàn Tri Dao. Nói chuyện với khác thể thoải mái gọi "bố",

"", nhưng khi đối diện với bà Bàng, càng ngày càng khó mở miệng.

Giờ phút , hai bậc phụ : "Con đang yêu nhưng là với

một đàn ông."

Đây là lời ngỗ ngược nhất từ một đứa con ngoan ngoãn, xuất sắc như

từng thốt trong gia đình .

Cuộc trò chuyện chắc chắn thể kết thúc vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-53.html.]

"Con khiến bố thất vọng ." Hàn Phương Trì họ và : "Con xin ,

bố, . Con thể bất cứ điều gì cho bố , miễn là tổn thương

ai, chỉ cần con thể."

Bà Bàng sững sờ, hiểu chuyện gì đang xảy .

Hàn Phương Trì từ nhỏ thông minh, hiểu chuyện, lớn lên chững chạc, là

niềm tự hào của gia đình.

Bà Bàng run rẩy hỏi: "Các con đều điên ?"

Nước mắt bà tuôn rơi, và hỏi: "Là điên tất cả các con đều điên

?"

Hàn Phương Trì rút một tờ giấy đưa cho : "Con xin ."

"Con thật sự khiến chúng thất vọng." Ông Hàn ở bên cạnh .

Trước khi rời khỏi nhà, câu cuối cùng Hàn Phương Trì thấy là từ ông Hàn.

Ông đó, ngẩng đầu : "Lúc bố , những đứa trẻ

rõ nguồn gốc thì nên nuôi. Người nào vứt bỏ con chứ?

Ai trong gen của chúng vấn đề gì, giờ thì xem , bố nuôi

thứ gì đây."

Ngón tay Hàn Phương Trì khẽ run lên, vài giây dậy, cúi đầu thật

sâu: "Con cảm ơn bố, cảm ơn ."

Nói xong, Hàn Phương Trì rời khỏi nhà.

Rời khỏi nhà, gọi điện cho Chu Mộc Nghiêu, hỏi đang ở .

Chu Mộc Nghiêu vẫn vui vẻ.

Chu Mộc Nghiêu về đến nhà, Hàn Phương Trì nhắn sẽ ghé qua.

Tối đó, Hàn Phương Trì thấy giọt nước mắt thứ hai.

Chu Mộc Nghiêu từ sốc, giận dữ, đau khổ, cảm xúc của đều hiện rõ

khuôn mặt.

Hàn Phương Trì và Chu Mộc Nghiêu lớn lên cùng , từ nhỏ thiết như

em ruột, vì gia đình Chu Mộc Nghiêu chỉ em gái và cách nhiều

tuổi. Cả hai chia sẻ và xây dựng những hiểu về tình cảm và tình

em.

Nỗi đau của Chu Mộc Nghiêu là thật. Cậu thể chấp nhận việc Hà Lạc Tri yêu,

nhưng thể chịu nổi việc Hà Lạc Tri yêu Hàn Phương Trì.

Đó là cảm giác bỏ rơi, phản bội.

"Anh bao giờ nghĩ đến cảm giác của ?" Chu Mộc Nghiêu mắt đỏ ngầu,

hỏi Hàn Phương Trì.

Hàn Phương Trì dối, thành thật đáp: "Chưa."

Chu Mộc Nghiêu lau nước mắt, : "Anh giỏi lắm, Hàn Phương Trì, ." Cậu

nheo mắt , trong đầu lướt qua chuyện của năm qua, tiếp: "

mà, bao giờ giúp . Giờ thì hiểu ."

Chu Mộc Nghiêu siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, nhưng đ.ấ.m , chỉ

thể giận dữ Hàn Phương Trì. Cảm giác đ.â.m lưng quá sâu sắc, gần

như sụp đổ.

"Anh thật sự gì giấu giếm. Anh chờ chia tay với từ lâu ,

?"

Hàn Phương Trì lắc đầu, đáp: "Chuyện của với liên quan đến

." Rồi tiếp: "Và chuyện của với cũng liên quan đến

."

Giọng Chu Mộc Nghiêu khàn , gật đầu, : "Anh lắm Hàn Phương Trì."

" nợ gì cả nên sẽ lời xin ." Hàn Phương Trì đối

diện với , tiếp tục: " báo cho khi

chính thức bên ."

"Sau , đừng em nữa. Từ giờ chúng coi như quen

." Chu Mộc Nghiêu thẳng .

"Tuỳ ." Hàn Phương Trì đáp.

Xuống khỏi nhà Chu Mộc Nghiêu, Hàn Phương Trì nhắn tin cho Hà Lạc Tri: "Tớ về

đây."

Hà Lạc Tri trả lời: "Tớ chờ ở nhà."

Phương Trì: "Ừ."

Lạc Tri: "Đi chậm thôi, vội ."

Phương Trì: "Biết ."

Hôm đó, Hàn Phương Trì chạy từ đầu thành phố đến cuối, phần lớn thời gian là

lái xe những con đường dài vô tận. Đèn đường cứ kéo dài đến xa tít tắp,

chỉ việc lái về phía Nam, vì rằng ở nhà đang chờ .

Khi xe đỗ bãi, Hàn Phương Trì qua vài trăm mét giữa hai khu chung

cư như .

1:12 sáng.

Hà Lạc Tri tiếng mở cửa, dậy đón.

"Cậu thế? Suốt cả ngày thấy tăm ." Hà Lạc Tri , hỏi.

Hàn Phương Trì vẫn mặc bộ sơ mi và quần tây từ sáng, nhưng qua một ngày dài,

áo nhàu ít nhiều. Không thấy trả lời, Hà Lạc Tri hỏi tiếp: "Cậu

uống rượu ?"

Hàn Phương Trì giày, ném chìa khoá lên tủ giày, mặt Hà Lạc

Tri.

"Tớ hết với bố tớ và... cả Tiểu Hắc ." Hàn Phương Trì thẳng

mắt , .

"Nói... gì cơ?" Hà Lạc Tri hỏi nửa chừng thì ngừng , mắt mở to

.

"Mai là Thất Tịch, bảo tớ dành thời gian cho nên tớ để trống ngày

mai." Hàn Phương Trì tiếp: "Tớ định xác định mối quan hệ

nhưng nếu , thì những gì lo ngại tớ giải quyết hết trong hôm

nay ."

Hà Lạc Tri sững sờ, đờ đẫn Hàn Phương Trì.

"Tớ một thuộc về , sẽ rời bỏ tớ vì bất cứ lý

do gì. Tớ thể thứ cho đó mà lo lắng điều gì khác."

Ánh mắt của Hàn Phương Trì khiến Hà Lạc Tri kìm chặt, thấp giọng :

"Người đó chỉ thể mỗi tớ, chỉ tớ mà thôi."

Nếu hiểu rõ Hàn Phương Trì, thì lẽ sự yếu đuối trong ánh mắt sẽ

giấu kỹ.

họ bí mật với , Hà Lạc Tri thể thấu cảm xúc

đằng vẻ bình thản .

Hàn Phương Trì dừng một lúc, khi mở miệng nữa, giọng khàn :

"Cậu bên tớ , Hà Lạc Tri?"

"Không ai yêu tớ cả."

"Không ai yêu tớ."

Năm chữ khiến Hà Lạc Tri nghẹn , những cảm xúc ào ạt như sóng cuộn dâng

trào trong lòng .

Khi Hà Lạc Tri vòng tay qua cổ và hôn , Hàn Phương Trì nhắm mắt .

 

Loading...