Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Lạc Tri bước mở cửa, lúc cũng nghĩ đến là Tiêu Dao, nhưng
là cuối tuần, thường thì nếu hẹn , Tiêu Dao chẳng bao giờ dậy
sớm như .
Hà Lạc Tri màn hình, mở cửa, : "Phương Trì, tớ quen
."
"Họ bấm nhầm thôi, ." Hàn Phương Trì đáp.
Người thể trực tiếp bấm chuông nhà Hàn Phương Trì thì Hà Lạc Tri thường đều
, nếu quen, chắc hẳn là bấm nhầm. Dù , Hà Lạc Tri vẫn gọi
thang máy, với Hàn Phương Trì: "Cậu cứ ngủ tiếp ."
Thang máy mở , bước đối diện với ánh mắt của Hà Lạc Tri.
"Chú là ai?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Ơ... nhầm ?" Người cũng tỏ vẻ lúng túng: "Hay nhớ nhầm?"
Nghe thấy tiếng , Hàn Phương Trì bất ngờ dậy.
"Ba?" Hàn Phương Trì bước tới, ngoài cửa, gọi.
Ông Hàn thấy thì nhẹ, : "Ba còn tưởng nhầm nhà
chứ."
Hà Lạc Tri giật , lập tức bước lùi một bước lớn: "Chú... chú Hàn!"
Hàn Phương Trì để ông Hàn nhà, giới thiệu: "Đây là Lạc Tri."
"À, bạn thời trung học của con đúng ? Ngày con đến nhà
chơi." ông Hàn mỉm .
"Dạ đúng là cháu." Hà Lạc Tri lấy dép cho ông Hàn, lễ phép chào: "Cháu chào
chú."
Hàn Phương Trì với Hà Lạc Tri, nhưng Hà Lạc Tri quen với ba
của lắm. Cậu từng gặp bà Bàng hai trong những buổi họp phụ
thời trung học, nhưng từng gặp ông Hàn, nên ban nãy nhận ông
ngay.
Ông Hàn đây là doanh nhân, giờ ít hoạt động hơn nhưng vẫn còn chút
công việc. Ông mặc áo polo đơn giản cùng quần âu, dáng vẻ gọn gàng, hề
chút gì xuề xòa của một đàn ông trung niên. Dù ông luôn tươi
nhưng ánh mắt vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị, phong độ. Thật , ông cũng đủ
tuổi để gọi là "ông lão." chỉ mới ngoài năm mươi.
Hàn Phương Trì định pha cho ông, nhưng ông Hàn từ chối, chỉ lấy một cốc
nước từ tay Hà Lạc Tri.
Ngồi xuống sofa, ông Hàn : "Ba lệnh đến thăm con đây."
"Chị Bàng nguôi giận ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Có vẻ là nguôi ." ông Hàn đáp: " ai mà , gặp mặt vài
câu, thế nào chẳng cãi . Còn em con ?"
"Nó đang ngủ trong phòng. Sáng sớm mới về, ngắm bình minh về." Hàn
Phương Trì .
"Ngắm bình minh ở thế? Nửa đêm còn chạy ngắm ?" ông Hàn ngạc nhiên
hỏi.
"Con dẫn nó giải khuây." Hàn Phương Trì kể về địa điểm.
" là trai mà." ông Hàn cảm thán, tiện miệng hỏi: "Chỉ
hai đứa ?"
"Không, còn Lạc Tri nữa, chúng con cùng ." Hàn Phương Trì .
"Các con đúng là sức khỏe thật." ông Hàn .
Hàn Tri Dao vẫn đang ngủ, ông Hàn cũng dám gõ cửa gọi. Hà Lạc Tri
phòng việc, chỉ còn Hàn Phương Trì và ông Hàn trong phòng khách.
"Để em ở đây vài ngày ." Hàn Phương Trì .
"Vài ngày thì , ở lâu chuyện ." ông Hàn uống một ngụm nước:
"Mẹ con hôm qua đến đây , miệng thì bảo , nhưng lòng vẫn
lo, chịu nhượng bộ."
"Cơ bản con bé cũng cần lo lắng nhiều." Hàn Phương Trì .
Ông Hàn khẽ: "Nhóc con nhà mà cần lo ?"
"Thật sự cần lo nhiều." Hàn Phương Trì đáp.
"Con bé đúng là độc lập, nhưng quá độc lập. Nó nhiều suy nghĩ riêng,
chuyện với gia đình." ông Hàn thở dài: "Từ khi chuyện tình cảm của nó
con phát hiện, hai con cứ căng thẳng mãi. Mẹ con cứ thấy trong lòng
thoải mái, nhắc đến là như gì mắc nghẹn. Còn con bé thì miệng
lưỡi sắc sảo, gì là khiến con khó chịu ngay."
"Nó đến mức như thế , nó hiểu chuyện, ngốc ." Hàn Phương Trì
: "Con cảm nhận vài điều mấy ngày nó ở đây."
Hàn Phương Trì suy nghĩ một lát : "Thật , nếu coi con bé là trẻ
con, mà chuyện với nó như lớn, chuyện sẽ dễ dàng hơn."
"Ba thì , nhưng con thì khó mà thuyết phục." ông Hàn với vẻ
thấu hiểu: "Con cũng , con bé gần gũi với con và Tri Mặc hơn là với ba .
Khi ở với các con, nó giống như lúc ở với ba ."
"Vì , con mới để nó ở đây một thời gian."
"Không ." ông Hàn lắc đầu: "Không ."
Ông Hàn hai "", Hàn Phương Trì cũng đành chịu, thể tiếp
tục giữ em gái ở . Sau một lúc trò chuyện về Hàn Tri Dao, ông Hàn chuyển đề
tài, bảo: "Con với Hà Lạc Tri bạn bao nhiêu năm như , thật là
quý giá. Bạn bè của ba thời trẻ chẳng còn mấy ai."
Hàn Phương Trì "ừ" một tiếng.
Cánh cửa thư phòng vẫn đóng kín, âm thanh bàn phím chỉ vang lên mơ hồ. Ông Hàn
hạ giọng nhỏ: "Ba nhớ bạn của dì Khúc đứa con..."
Hàn Phương Trì kịp để ông hết câu gật đầu: "Vâng, là ."
"À, ba nhớ nhầm. Hồi đó là bạn học cấp ba với con." ông Hàn :
"Hai đứa còn lắm."
Hàn Phương Trì thêm gì, ông Hàn hỏi: "Vậy hai đứa còn chơi
với nữa ?"
"Ừ, chia tay ." Hàn Phương Trì trả lời.
"Sao chia tay?" ông Hàn tiếp tục hỏi.
"Con ." Hàn Phương Trì .
Câu trả lời luôn là "con ", dù là dì Khúc hỏi hỏi. Anh
thích nhắc đến chuyện , và cũng chẳng ai thể hỏi thêm từ .
Ông Hàn hỏi: "Hai đứa vẫn sống chung ?"
Hàn Phương Trì im lặng vài giây, : "Cậu chỉ ở đây vì sợ con với
Tri Dao chuyện để thôi."
"À, ." ông Hàn gật gù: "Nhìn tính tình vui vẻ, chắc dễ gần gũi
với trẻ con lắm."
Cuộc trò chuyện tưởng kết thúc, nhưng một lúc, Hàn Phương Trì bỗng thêm
một câu: "Chúng con vẫn thường xuyên ở bên ."
Ông Hàn con trai, ánh mắt dò xét. Thường ngày ông , nhưng ánh
của ông đôi khi chút uy nghiêm. Hàn Phương Trì sợ, chỉ lặng lẽ
đó, ánh mắt bình thản.
Khi Hàn Tri Dao tỉnh dậy và bước , cô ngạc nhiên thấy ông Hàn đang
ghế sofa bèn hỏi: "Sao ba đến đây?"
"Ba nhớ con, đến thăm ?" ông Hàn trả lời.
"Con về ." Hàn Tri Dao lạnh lùng .
"Thôi, bàn bạc chút nào." ông Hàn vỗ vỗ chỗ trống ghế: "Con đưa điều
kiện ."
"Con chẳng điều kiện gì cả." Hàn Tri Dao xuống chiếc ghế đơn bên cạnh.
"Con gì cứ ." ông Hàn bảo.
Hàn Tri Dao ngước lên, lạnh lùng trả lời: "Mẹ xin con."
"Được thôi." ông Hàn gật đầu, thêm: "Vậy thì con cũng xin ,
chúng bình đẳng."
"Không." Hàn Tri Dao trả lời.
Khi Hàn Tri Dao bướng bỉnh, ông Hàn thể gì . Hàn Phương Trì
lặng lẽ đun nước pha , chẳng lời nào. Cuối cùng, Hàn Tri Dao một
câu kết thúc: "Sau kỳ thi con sẽ về."
Chỉ còn một tuần nữa là thi cuối kỳ, ông Hàn đồng ý ngay, hứa sẽ đến đón cô
khi đó.
"Con tự về , cần như áp giải tù nhân." Hàn Tri Dao bực bội .
Ông Hàn thể thuyết phục Hàn Tri Dao, đành dậy về. Nghe
tiếng mở cửa, Hà Lạc Tri từ thư phòng bước tiễn ông. Ông Hàn vui vẻ lời
cảm ơn vì chăm sóc Hàn Tri Dao, Hà Lạc Tri vội trả lời gì.
Khi cửa đóng, Hàn Tri Dao thở dài một .
"Không gì đáng sợ cả." Hàn Phương Trì : "Không cần lo lắng ."
"Qua đêm hôm qua, em cảm thấy thể tha thứ tất cả." Hàn Tri Dao
đưa tay tạo thành hình trái tim, động tác về phía Hà Lạc
Tri, đó nhét tay túi quần, giọng khẽ khàng: "Em yêu đương nữa,
cũng cãi với nữa. Giờ em chỉ nhanh chóng nghiệp cấp
ba."
Hà Lạc Tri mỉm , trả lời: "Thời gian trôi nhanh lắm."
"Hy vọng thế." Hàn Tri Dao nhún vai, hỏi: "Sau nếu em thấy ngột
ngạt, hai còn dẫn em ngắm nữa ?"
"Tất nhiên ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-50.html.]
"Không thành vấn đề."
Cả hai đồng thanh trả lời.
Hàn Tri Mặc công tác với thầy giáo, mặt ở trường. Sáng sớm dậy
sớm máy bay khiến cô mệt mỏi, khi thấy bài đăng mạng xã hội của
Hàn Tri Dao, cô chỉ bình luận một câu: "Trời ơi."
Hàn Tri Dao giới hạn việc chặn tin nhắn với chị, đó đúng là một đặc
quyền quý giá.
Hàn Tri Mặc gửi cho Hàn Phương Trì một ảnh chụp màn hình từ mạng xã hội: "Anh,
em cần một lời giải thích."
Hàn Phương Trì trả lời: "Lần sẽ đưa em cùng."
Hàn Tri Mặc trả lời : "Trời ơi, dẫn em gái ngắm mà dẫn
theo em!"
Hàn Phương Trì , đưa điện thoại cho Hà Lạc Tri xem, : "Em gây
rắc rối ."
Hà Lạc Tri ngớt: "Tri Mặc đáng yêu quá mà."
Hàn Phương Trì nhắn : "Lần nhất định."
Hàn Tri Mặc: "Anh nhất là giữ lời đấy!"
Ý tưởng đột ngột của Hà Lạc Tri, dù chút điên rồ, vô tình giúp xoa dịu
những tổn thương và cứng đầu của một cô gái đang tuổi dậy thì. Có thể là vì
những vì , thể là do khí trong lành, hoặc đơn giản chỉ vì những
nỗi niềm sâu kín lâu nay dám tìm lối . Nhẹ nhàng như một
lời tâm sự, cô dỡ bỏ một phần gánh nặng trong lòng.
Đêm hôm đó, từ sự phấn khích ban đầu, đến cảm giác choáng ngợp khi ngắm
bầu trời đầy , và sự an khi giữa hai trai. Cả những giọt
nước mắt thầm lặng trốn trong khuỷu tay, dường như mặt trời buổi sáng
cuốn hết. Sau tất cả, những cảm xúc từng chất chứa dường như chẳng còn là
vấn đề lớn nữa.
Cô vẫn là cô gái nghịch ngợm, bộc trực và thẳng thắn như thường ngày, nhưng
giờ đây bớt chút sắc bén. Theo lời ông Hàn, khi về nhà, hai chị em
còn cãi nữa, dù nhiều nhưng ít nhất cũng còn đâm
chọc lẫn .
Hàn Tri Dao giữ bí mật ánh và đúng như cô , những vì xóa
sạch chúng .
Mỗi khi nhắc đến chuyện tình cảm của trai, cô chỉ im lặng như
thấy. Có Hàn Tri Mặc trở về nhà, còn châm chọc chuyện họ ngắm mà
cô, rằng họ cố tình chờ cô vắng mặt mới .
Hàn Tri Dao lắc đầu, trả lời: "Dù chị ở đó cũng sẽ dẫn chị , vì
em là cô công chúa duy nhất."
Hàn Tri Mặc bật nên lời: "Ai công chúa chứ, chị chỉ
ngắm thôi mà."
"Cứ hỏi trai , để Lạc Tri dẫn các chị nữa." Hàn Tri Dao
.
Ông Hàn từ bên cạnh xen hỏi: "Họ gì cũng ở bên ?"
Hàn Tri Dao đang nhai một miếng bánh, tay cầm thêm một miếng sườn để gặm,
thể trả lời ngay.
Hàn Tri Mặc sang hỏi: "Em còn đến nhà nữa ?"
Hàn Tri Dao nuốt miếng thức ăn xuống trả lời: "Có thể , nhưng mỗi em
qua, hai ngủ ghế sofa, sợ thích. Em và Lạc Tri
mỗi ở một phòng, thế là hết chỗ ở ."
Hàn Tri Mặc cảm thấy gì đó kỳ lạ, nhận thấy cô vẻ khách sáo hơn bình
thường, nhưng hỏi thêm.
Hàn Tri Dao rời , Hà Lạc Tri cũng tự nhiên về nhà ngủ, cần
về về mỗi ngày nữa. những vật dụng cá nhân và vài thứ lặt vặt của
vẫn còn ở nhà Hàn Phương Trì. Một đống đồ nhỏ của vẫn sắp ngay
ngắn kệ rửa mặt, đối diện với những thứ của Hàn Phương Trì, tạo nên sự
cân xứng thú vị.
Hàn Phương Trì vẫn chăm chỉ lau chùi đồ của Hà Lạc Tri mỗi ngày, thắc
mắc vì mang chúng về.
Hai hiện giờ cứ như , một hỏi, cũng ,
nhưng cả hai đều hiểu rõ lòng , chẳng cần giả vờ ngây ngô.
Một ngày nọ, Hà Lạc Tri đang dọn dẹp văn phòng thì tình cờ tìm thấy voucher ăn
uống mà sếp tặng cho dịp Valentine năm ngoái. Anh cầm voucher bước sang
phòng sếp.
"Ô, hôm nay chuyện gì mà sếp Hà ghé thăm ?" sếp dậy hỏi.
"Là Tiểu Hà, Tiểu Hà." Hà Lạc Tri chỉnh .
"Sếp Tiểu Hà." sếp , hỏi: "Có chuyện gì, mau ."
Hà Lạc Tri giơ voucher lên, hỏi: "Nhà hàng của bạn còn mở chứ?"
"Sao còn , nhà hàng đang đông khách đó!" sếp trả lời: "Cậu
?"
"Muốn ." Hà Lạc Tri gật đầu.
"Đi thôi, để gọi điện cho ." sếp .
Năm phút , sếp văn phòng Hà Lạc Tri, hạ giọng : "Cậu tan
thì đến thẳng đó luôn nhé, cần mang theo voucher, nâng cấp cho
. Ăn xong cứ việc về."
"Anh mà bụng thì chắc là cử em công tác chứ gì?" Hà Lạc Tri
cảnh giác, ngẩng đầu lên: "Em chỉ dùng voucher của em, ăn của
."
"Voucher đó chẳng là mua cho ?" sếp đến gần, đá nhẹ bàn
của .
"Mọi đều nhận , em đặc quyền, thì khó từ
chối lắm." Hà Lạc Tri thẳng thắn từ chối.
"Nếu từ chối nổi thì cứ ăn , ăn thì phí." Sếp .
Hàn Phương Trì tan , bước khỏi khu khám bệnh định về phía bãi đỗ
xe nhân viên, thì thấy một tiếng còi nhẹ vang lên.
Lúc đó bãi xe vắng vẻ, Hàn Phương Trì ngẩng đầu lên, thấy xe của Hà Lạc
Tri đỗ đối diện. Anh ngạc nhiên nhướn mày.
Nhìn điện thoại, thấy tin nhắn nào từ Hà Lạc Tri, thầm nghĩ
vì đến mà báo .
Bước lên xe, kịp hỏi, Hà Lạc Tri : "Bác sĩ ơi, trai quá,
cho em hẹn hò với nhé?"
"Được thôi." Hàn Phương Trì , đó hỏi: "Sao hôm nay đến đây?"
"Muốn hẹn chơi." Hà Lạc Tri mỉm trả lời .
Hàn Phương Trì : "Hẹn ?"
Hà Lạc Tri nổ máy xe, hôm nay đeo kính, mặc áo phông trắng với một chiếc
nhãn xanh nhỏ tay áo, khiến trông tươi tắn và phần trẻ trung hơn.
"Được thôi." Hàn Phương Trì trả lời đó hỏi tiếp: "Sao hôm nay
lên đây ?"
"Muốn hẹn mà." Hà Lạc Tri đáp.
Hàn Phương Trì : "Hẹn tớ chuyện gì?"
Hà Lạc Tri khởi động xe, hôm nay đeo kính, mặc áo thun trắng với một dải
xanh nhỏ ở tay áo, khiến trông mát mẻ trẻ trung.
"Bữa tối." Hà Lạc Tri : "Hôm qua tớ mới thấy cặp phiếu quà... tặng cho bữa
tối tình nhân mà công ty phát từ năm ngoái, kịp dùng, sợ để lâu sẽ hết
hạn."
Khi từ "tình nhân", giọng ngập ngừng, càng ngập ngừng càng
giống như đang nhấn mạnh, xong liền tự bật , đẩy kính lên và nhắc :
"Bữa tối tình nhân."
"Được thôi, bữa tối tình nhân." Hàn Phương Trì gật đầu đồng ý.
Vì đó là nhà hàng của bạn lãnh đạo, mà lãnh đạo còn gọi điện đặc biệt nâng cấp
cho họ, nên chuyện "tình nhân" của Hà Lạc Tri chắc chắn thể giấu
nữa.
Sáng hôm , lãnh đạo cúi xuống bàn việc của Hà Lạc Tri, thì thào hỏi:
"Hà công, ..."
"Không công tác." Hà Lạc Tri đáp.
"Chưa tới chuyện công tác." Lãnh đạo giữ tay con chuột của ,
cho việc, hỏi tiếp: "Cậu..."
" ." Hà Lạc Tri gật đầu, mắt vẫn màn hình, đáp: "Mấy giàu
rỗi đều thích buôn chuyện ?"
", càng giàu càng thích buôn chuyện." Lãnh đạo đáp: "Vậy từ tới giờ
luôn như ?"
" ." Hà Lạc Tri vẫn bình thản trả lời.
" ngoài ." Lãnh đạo hứa.
Hà Lạc Tri mỉm : "Nói cũng chẳng ."
"Không." Lãnh đạo xua tay, nửa đùa nửa thật : " giữ bí mật cho ,
đổi công tác nhé?"
Hà Lạc Tri cầm điện thoại lên: "Em gửi ngay nhóm chat đây."
"Gửi cái gì!" Lãnh đạo ngăn , bảo: " giữ bí mật, chỉ cần
một chuyến là !"