Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới màn trời lấp lánh, cả gian xung quanh tĩnh lặng, thời gian như chậm

, chỉ vài tiếng trôi qua, trời vẫn còn tối.

Cô bé mặc chiếc áo khoác của trai, lén lút thò đầu khỏi lều, mắt hé mở

ngước trời. Hàn Tri Dao bước gần, mỉm xuống bên cạnh.

Hà Lạc Tri nhích qua một chút, nhường thêm chỗ cho cô. Cậu dậy, khẽ hắng

giọng hỏi:

"Em ngủ ?"

"Ngủ một chút, nhưng sâu. Em cứ lo lắng sợ lỡ mất lúc mặt trời mọc." Hàn

Tri Dao trả lời.

"Anh sẽ gọi mà." Hà Lạc Tri mỉm .

Hàn Tri Dao tiếp: "Em sợ các cũng ngủ quên."

"Không , chuyên nghiệp lắm." Hà Lạc Tri đồng hồ .

Hàn Phương Trì hai chuyện thì mở mắt . Khi Hà Lạc Tri

đầu thấy tỉnh, an ủi bằng cách vỗ nhẹ chân, ý bảo cứ

ngủ tiếp. Hàn Phương Trì nhắm mắt trở .

Hàn Tri Dao ôm gối, Hà Lạc Tri hỏi:

"Em lạnh , Dao Dao?"

"Không, áo trai em dày lắm." Hàn Tri Dao trả lời.

Lúc , khi vỗ chân Hàn Phương Trì, cảm nhận quần khá

mỏng. Cậu rút chiếc áo khoác của , đặt lên chân .

Hàn Phương Trì khẽ động đậy chân, như bảo mặc . Không đợi ,

Hà Lạc Tri bảo:

"Tớ mặc đủ ."

Bên trong, Hà Lạc Tri mặc thêm một lớp áo, thấy lạnh. Áo khoác

của vẫn còn ấm, che kín chân Hàn Phương Trì, giúp cản gió. Tay của Hà Lạc

Tri nhẹ nhàng đặt lên phần áo khoác đó, tạo một chút trọng lượng, như thể

nơi đó ấm hơn những chỗ khác.

Nguồn nhiệt nhỏ bé dần lan toả, đẩy lùi cái lạnh, khiến

mở mắt, cũng chẳng đổi tư thế.

Hàn Tri Dao vùi nửa khuôn mặt trong cánh tay, chỉ để lộ đôi mắt về

phía họ.

Hàn Tri Dao Hà Lạc Tri một lúc lâu, giọng uể oải vang lên từ

trong tay áo: "Anh thật quá."

Hà Lạc Tri kịp cảm ơn thì cô tiếp tục: "Sao tiểu Hắc

chia tay?"

Câu hỏi khiến Hà Lạc Tri nghẹn ngào, im nên lời,

: "Anh đưa em xem mặt trời mọc, mà em thọc đau tim

thế ?"

Hàn Tri Dao cúi mặt : "Mỗi tiểu Hắc đến nhà em, trông đều

ngập tràn yêu đương, đến nỗi dì Khúc cũng sầu muộn. Sau em

thất tình, nhưng khi quen , em hiểu vì chia tay

với ."

"Anh cũng khuyết điểm chứ, chẳng qua em thấy thôi." Hà Lạc Tri

mỉm , thêm: "Tóm hợp nữa."

"Anh và trai em ngày đó ? Rất yêu mà vẫn thể chia tay

?" Hàn Tri Dao thắc mắc, đôi mắt mơ hồ .

Hà Lạc Tri nghẹn ngào nữa, : "Câu hỏi của em đúng là khiến

suy nghĩ đấy."

Hàn Tri Dao nhích gần, hạ giọng : "Vậy nhỏ thôi, đừng để

thấy."

Hà Lạc Tri trầm ngâm giây lát cũng hạ giọng theo cô: "Chia tay luôn

do. Lúc bắt đầu, ai cũng yêu lâu dài, nhưng cuối cùng vì nhiều lý do

khác mà xa cách."

Anh hề lảng tránh những vấn đề tình cảm phức tạp mà cô gái tuổi mới lớn

đang thắc mắc, nghiêm túc trả lời: "Trong tình yêu, chúng chỉ thể

chịu trách nhiệm cho bản , thể khác đảm bảo. Ngay cả

trai em, cũng thể chắc rằng chúng sẽ mãi bên , điều

duy nhất thể cam đoan là phần của ."

Hà Lạc Tri liếc Hàn Phương Trì đang ngủ, nhỏ giọng tiếp: "Anh chỉ

thể rằng nếu bọn bên , sẽ cố gắng hết sức để mang đến cho

cảm giác an , những gì thể, như sự tin tưởng, lòng trung thành,

và tình yêu."

Hàn Tri Dao chăm chú lắng , Hà Lạc Tri suy nghĩ : " liệu

những điều là điều cần , và liệu đủ để đáp ứng mong

của thì đó là câu chuyện khác. Có lẽ... giống như

trai em và chị Tiểu Khuyên, họ đều là những , nhưng cuối cùng vẫn

thể ở bên mãi mãi, điều ai thể dự đoán từ ban đầu."

"Chị Khuyên mà." Hàn Tri Dao nhận xét.

", trai em cũng ."

Hà Lạc Tri đồng tình, tiếp: "Thế nên, chúng đảm bảo cho tương

lai của ai đó, cũng lo lắng về những điều . Chỉ cần sống hết

, cố gắng để mỗi ngày đều hối tiếc, em thấy thế nào?"

Hàn Tri Dao suy nghĩ một lúc, dường như vẫn hiểu. Ở lứa tuổi

, luôn đòi hỏi sự hảo trong thứ, yêu là bên

trọn đời, và tương lai chắc chắn dễ khiến trái tim trẻ trở nên bi

quan.

Trời bắt đầu sáng, bầu trời hầu như tắt hết.

Hàn Tri Dao cúi đầu nhỏ với Hà Lạc Tri, vẫn thu đầu gối, mắt

: "Anh Lạc Tri, em cũng sắp thất tình ."

Hà Lạc Tri cô, cũng tỏ quá ngạc nhiên, mà ngừng một

lúc hỏi: "Vì em ?"

"Cũng , nhưng hẳn." Cô gật đầu, thu như một cục nhỏ.

"Cậu là học sinh ngoan, ít . Ban đầu em thường bắt nạt , nhưng

thấy dễ thương nên em tỏ tình, và đồng ý ngay, em bất ngờ."

ngượng khi nhắc đến bạn trai nhỏ của .

"Sau đó, giáo viên toán kể với cô chủ nhiệm, cô chủ nhiệm với

em, và cũng với bố . Cậu sống với bố trong một gia đình đơn .

Bố thất vọng về . Em cảm thấy hối hận, nhưng nghĩ đến

mức , chia tay thì phí công ? Thế là em quyết định tiếp

tục."

"Em từ bé là đứa ngoan, thầy cô thích em, họ cũng

thích nữa. Có lúc em thấy kéo con đường . Cậu

còn vì em mà đ.á.n.h , em bèn tay."

Hàn Tri Dao hít mũi, đôi mắt đỏ hoe.

"Tuần , ho. Em kéo khám, và em bắt gặp. Thế là

chuyện trở nên tồi tệ hơn."

Cô cố gắng với giọng bình tĩnh, nhưng thể thấy rõ sự buồn bã trong

lòng.

Hà Lạc Tri hỏi: "Cậu còn ho ?"

"Sắp khỏi ." Hàn Tri Dao dụi mắt tay áo, trả lời: "Mẹ em mắng mặt

, em 'dính với đám lưu manh', còn ám chỉ , những lời khó

. Em đang giận, nhưng vẫn thấy đau... như đ.â.m trúng tim. Vì

chuyện của em mà bố thất vọng, thầy cô thất vọng, trở thành đứa

trẻ hư, vì em mà đ.á.n.h , còn bố em là lưu manh... Tất cả em

cảm thấy thật tồi tệ, như kéo vũng lầy."

Cô hít một , giọng nghèn nghẹn: "Em chỉ mong bố hiểu như ...

ít nhất là hỏi thăm một câu, vì đ.á.n.h là vì em mà... chứ đừng trừng

trừng như ."

Hà Lạc Tri hỏi: "Em rõ với ?"

"Nói , và đánh." Hàn Tri Dao chua chát: "Mẹ chẳng . Yêu

sớm, trốn học, đ.á.n.h , những chuyện trong mắt là tội thể tha

thứ. Trong mắt , em hư hỏng từ lâu . khi trai em đ.á.n.h ,

thậm chí chẳng trách mắng. Con ngoan đ.á.n.h thì chắc chắn lý do. So

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-49.html.]

với trai và chị gái, em chỉ là rác rưởi, chẳng đáng sinh ."

"Đừng , Dao Dao." Hà Lạc Tri cảm thấy nặng lòng, đưa tay xoa đầu cô

qua lớp mũ.

Hàn Tri Dao vốn chia sẻ những tâm tư nhỏ nhặt với ai. Điều đó

quá thiếu "chất ngầu" đối với cô, cô quen đóng vai lạnh lùng và sắc sảo, để

ai thấy sự yếu mềm bên trong.

Dưới bầu trời đầy tối qua, hàng triệu ánh soi rọi, khiến trái tim bé

nhỏ của Hàn Tri Dao bỗng chốc cảm thấy như mở rộng, bao la. Cô bé như thể

thể tha thứ cho thứ, linh hồn dường như trở nên nhẹ nhõm hơn khi

những ngôi gột rửa.

Ở phía xa, ánh vàng nhạt bắt đầu le lói, nhưng mặt trời vẫn hiện .

Những tia sáng ấm áp dần dần lan tỏa, kịp chiếu sáng nơi họ , nhưng

chẳng bao lâu nữa sẽ điều đó.

"Em cần ?" Hàn Phương Trì dậy, vòng tay qua Hà Lạc Tri,

khẽ xoa đầu cô bé.

Hà Lạc Tri , Hàn Phương Trì hiệu mặc áo khoác.

"Không cần , dạo quan tâm em đủ ." Hàn Tri Dao cúi đầu .

"Còn bạn em..." Hàn Phương Trì cô bé, vẫn thể từ "bạn trai":

"Nếu cần kiểm tra gì, thể giúp sắp xếp."

Hàn Tri Dao cau mày: "Răng đ.á.n.h hỏng ."

"Anh chỉ quen mỗi mấy bác sĩ răng hàm mặt?" Hàn Phương Trì nhíu

mày: "Anh học y mà, chuyên khoa nào cũng bạn cả."

"Được , em mà, học giỏi quen nhiều ." Hàn Tri Dao bĩu

môi, đầu sang hướng khác, chỉ để cái gáy đối diện họ.

Hàn Phương Trì sang Hà Lạc Tri, khẽ , hiệu cho đừng đôi co

nữa.

"Dao Dao, kìa!" Hà Lạc Tri gọi.

Hàn Tri Dao ngẩng lên, ánh vàng phía xa sáng hơn, rìa trời bắt đầu ánh lên

sắc vàng kim.

"A!" Cô bé bất ngờ nhảy dựng lên, chạy lều lấy điện thoại, trở ,

phịch xuống thảm, giơ điện thoại lên phim.

Hai bên ai gì, sợ ảnh hưởng đến video của cô bé.

Mặt trời ló rạng nhanh. Cả đêm thức trắng để chờ đón bình minh, và khoảnh

khắc Hàn Tri Dao lưu giữ trong một đoạn video nhỏ.

ký ức về đêm , khoảnh khắc , cô cần nhờ đến bất kỳ hình

ảnh nào, cũng sẽ bao giờ quên.

Khi mặt trời gần như lên , ánh sáng cũng quá chói, Hàn Tri

Dao , giơ điện thoại lên cao.

"Anh hai, Hà!" Cô bé gọi.

Cả hai cùng đầu , Hàn Tri Dao gần như ngả xuống, chụp một tấm

ảnh từ một góc khá kỳ lạ. Cô dùng nón che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ nửa còn

với biểu cảm nhí nhố. Hai trai bên cạnh, dù khuôn mặt rõ,

nhưng bóng dáng họ thật trai, với mặt trời dịu dàng vắt ngang góc ảnh.

"Có ?" Hà Lạc Tri ghé đầu qua, cố gắng điện thoại của cô bé:

"Không thì chụp nhé."

"Rất , ." Hàn Tri Dao trả lời qua loa, vội đăng lên trang cá

nhân, chỉ ẩn bài với những họ hàng. Bài đăng gồm hai tấm ảnh, một

là dải ngân hà đêm qua, và một là tấm ảnh mới chụp.

[Hình ảnh] [Hình ảnh] Chú thích: "Ngôi nhỏ về nhà, mặt trời nhảy lên ngay

đó."

Trên đường xuống núi, họ trò chuyện với Hàn Tri Dao thêm đôi chút. Dù

chuyện tình cảm của cô bé tiếp tục , vẫn những điều họ cần

rõ. Tình yêu tuổi học trò, dù tội , nhưng nó nên là một thứ

trong sáng.

Hàn Tri Dao hiểu rõ, nhưng cũng cản trở việc chuyện. Cô bé tỏ

bình thản, thậm chí khi nhắc đến cũng phản ứng quá gay gắt. Cô chỉ

, mỗi khi nghĩ đến việc trò chuyện với , cô nhớ đến những biểu cảm và

ánh mắt của bà, chẳng gì nữa.

Những cảm xúc như , tuổi mới lớn thường sẽ khuếch đại phản ứng của cha ,

Hà Lạc Tri chẳng an ủi thế nào, vì từng trải qua.

Khi về đến nhà, họ ăn chút gì đó, Hàn Tri Dao phòng ngủ bù. Hàn Phương

Trì cũng cầm gối, dài sofa. Hà Lạc Tri thì vẫn tiếp tục công

việc dang dở từ tối qua, thể ngủ cho đến khi xong. Sau khi ngắm hết

cảnh lãng mạn như bầu trời đầy và bình minh, trở về với thực tế

công việc bận rộn.

Vì sợ tiếng chuột và bàn phím ồn, Hà Lạc Tri mang máy tính định

phòng việc.

"Cậu thế?" Hàn Phương Trì hỏi.

Hà Lạc Tri chỉ về phía phòng việc.

"Không cần ." Hàn Phương Trì nghiêng : "Ngồi đây ."

"Ở đây ồn lắm." Hà Lạc Tri nhỏ giọng.

Hàn Phương Trì gì thêm, chỉ .

Hà Lạc Tri bật , xuống cạnh . Cậu đặt máy tính lên bàn ,

xổm bên cạnh Hàn Phương Trì.

"Cậu gì?" Hà Lạc Tri hỏi: "Hay phòng ngủ ."

"tớ thích ở đây." Hàn Phương Trì trả lời.

" đúng là trẻ con." Hà Lạc Tri bật .

"Đừng..."

"Đừng quan tâm chứ gì!" Hà Lạc Tri khẽ, .

Cậu khoanh tay, tựa mép ghế sofa, nửa nửa quỳ, lộ xương đòn mảnh

mai. Vẫn với giọng nhẹ nhàng, bảo: "Cậu cứ ngủ , tớ mà còn lạch cạch thế

thì ngủ ?"

Hàn Phương Trì con nít, nhưng giọng và ánh mắt Hà Lạc Tri

giống như đang dỗ dành trẻ nhỏ .

Khi Hàn Phương Trì bất ngờ giơ tay nắm lấy cằm , Hà Lạc Tri thoáng sững

.

Bàn tay Hàn Phương Trì dùng chút sức, nhưng Hà Lạc Tri hề phản kháng,

chỉ khẽ nhướn mày, với ánh mắt hiểu.

"Không dám đảm bảo cho khác ?" Hàn Phương Trì , giọng trầm

xuống: "Chẳng quan tâm đến tương lai, chỉ cần hối hận là ?"

Hà Lạc Tri chớp mắt, ngờ đến chuyện .

"Giờ thì tớ trở thành khác ? Cậu tớ

khác mà?" Hàn Phương Trì hỏi.

Từ khi Hàn Phương Trì chủ động mời bước mối quan hệ , dần

đổi thái độ như lời , cư xử nhẹ nhàng hơn, lịch thiệp hơn. Trong

một lúc, Hà Lạc Tri quên mất rằng bác sĩ Hàn những góc cạnh khác.

"Cậu đúng là dễ dàng buông bỏ nhỉ?" Hàn Phương Trì nhẹ: "Chưa bắt đầu

nghĩ đến việc để hối tiếc ."

"Đừng hiểu lầm tớ." Hà Lạc Tri bật bất đắc dĩ: "Cậu hiểu tớ gì mà."

"Tớ ." Hàn Phương Trì buông tay .

Mặc dù thả, Hà Lạc Tri vẫn yên, dùng mu bàn tay xoa xoa cằm,

giải thích gì thêm, chỉ mỉm hỏi: "Cậu còn định ngủ ?"

"Cậu đằng ." Hàn Phương Trì chỉ về phía bàn ăn.

"Được ." Hà Lạc Tri đáp.

Cậu mang máy tính trở , đối diện với Hàn Phương Trì, việc

ánh mắt của . Tiếng nhấp chuột và bàn phím gây khó chịu mà còn

khiến khác dễ dàng chìm giấc ngủ.

Có một Hàn Phương Trì mở mắt , đúng lúc bắt gặp ánh của Hà Lạc Tri.

Cậu từ xa, mỉm : "Nhắm mắt ."

Hàn Phương Trì nhắm mắt, nhanh chóng chìm giấc ngủ.

Khi chuông cửa vang lên đột ngột, Hàn Phương Trì khẽ nhíu mày.

"Tớ mở cửa." Hà Lạc Tri dậy .

Hàn Phương Trì : "Nếu là Tiêu Dao thì đuổi về."

 

Loading...