Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối, Hà Tri Lạc đang tăng ca, mở cửa , Hàn Tri Dao thấy trong
phòng khách ai, cất tiếng gọi: "Anh Tri, hai, ?"
Hàn Phương Trì trả lời : "Anh ở đây."
"Em về ?" Hà Lạc Tri Tri Dao.
"Anh cũng tăng ca ?" Hàn Tri Dao hỏi trai.
"Không, chỉ sách thôi." Hàn Phương Trì trả lời.
"Chăm chỉ thật." Tri Dao giơ ngón tay cái lên: "Không hổ danh là niềm tự hào
của gia đình ."
Hàn Phương Trì mỉm , khẽ gõ lên đầu Hàn Tri Dao: "Bớt châm chọc ."
Cuối tuần , Hàn Tri Dao nghỉ cả ngày Chủ nhật, buổi tự học tối thứ Bảy
cũng bắt buộc, thể ở hoặc về sớm, tuỳ ý.
Đã hứa là gây chuyện, nên Hàn Tri Dao đúng lời, ngoài,
hẹn hò. Sau khi học xong buổi chiều, Hàn Tri Dao trở về nhà ngay, và hai
cũng ở nhà.
Sau bữa tối, Hàn Tri Dao mặc đồ ngủ, ườn ghế sofa chơi điện thoại.
Hàn Phương Trì hỏi: "Mai em định về nhà lấy đồ ?"
Hàn Tri Dao ngẩng lên, cúi đầu: "Không cần."
Hàn Phương Trì chỉ "ừ" nhẹ.
Lúc đó, Hà Lạc Tri đang tăng ca trong phòng việc, đó chuyển máy tính
ở bàn ăn.
Ba mỗi một việc, nhưng âm thanh lớn nhất trong phòng khách vẫn là
tiếng gõ phím của Hà Lạc Tri.
Một lúc , Hà Lạc Tri Tri Dao khẽ hỏi: "Em thể ở đây mà
về nhà ?"
Giọng bình thường, nhưng vẫn chút lo lắng.
"Tất nhiên ." Hàn Phương Trì trả lời: "Em ở đây bao lâu cũng ."
Hàn Tri Dao hỏi tiếp: "Có phiền hai ?"
"Không ." Hà Lạc Tri : "Em ở đây còn thấy vui hơn ."
Hàn Tri Dao dậy, co một chân lên, chân buông thõng xuống đất, :
"Em nghĩ đến việc về nhà thấy mặt lạnh tanh, em còn thấy chán, em
thấy ngột ngạt, giống như em chẳng đáng sống."
Hà Lạc Tri dừng tay gõ phím, Hàn Phương Trì cũng ngước lên Tri Dao.
"Ở nhà em chỉ trốn trong phòng, ngoài cảm giác vướng mắt
khác, lườm." Hàn Tri Dao tiếp: "Anh bao giờ cảm thấy
thừa thãi và phiền phức ? Kiểu như... đáng lẽ em nên tồn tại...
Chắc từng cảm thấy như nhỉ?"
Hàn Phương Trì suy nghĩ vài giây, trả lời: "Lúc em mới sinh, còn là một
đứa trẻ, em đang ngủ, cũng ngủ, thấy em nên định lấy núm vú
giả cho em. Mẹ tỉnh dậy tưởng cho em uống nước nên đ.á.n.h một cái, sợ
em nghẹn. Lúc đó, chẳng để tâm, còn nhặt cái núm lên, rửa
đút cho em. Anh nghĩ nhiều. Khi đó cũng lớn ."
Nói đến đây, Hàn Phương Trì mỉm , Hàn Tri Dao và : "
hiểu , đến giờ mỗi ai đó vỗ lưng hoặc tạo tiếng động gần đó,
nhớ đến cú đ.á.n.h đó của . Tiếng nó kêu to lắm."
Hàn Phương Trì ngại, nhấn mạnh: "Đó là bí mật đấy, Tri Dao. Nếu em bảo
cảm thấy thừa thãi, thì cả đời cũng chẳng bao giờ kể cho ai
chuyện đó. Cũng giống như em , gia đình ai là thừa thãi cả."
Hàn Tri Dao đang bần thần, lẽ vì Hàn Tri Dao bao giờ nghĩ rằng
Hàn Phương Trì sẽ bàn về những chuyện như thế . Trước giờ, Hàn Phương Trì
luôn là mẫu mực, cách biệt tuổi tác giữa họ lớn đến mức hai hiếm
khi cơ hội trò chuyện sâu sắc. Nếu Hàn Phương Trì là trai, thì cũng
gần như một nửa là bậc phụ . Lúc , khi Hàn Phương Trì nhắc về
những vấn đề đó, cộng với biểu cảm ngại ngùng, khiến Hàn Tri Dao cảm giác
hình tượng của như đang sụp đổ mắt.
"Chắc chắn là bà cố ý" Sau một lúc im lặng, Hàn Tri Dao cất lời.
"Đương nhiên là ." Hàn Phương Trì trả lời: "Mẹ ngủ dậy, thêm
việc chăm sóc em quá mệt mỏi, em chẳng bao giờ chịu yên lấy một phút."
"Giờ em điềm tĩnh hơn nhiều ." Hàn Tri Dao nhè nhẹ.
"Em cũng hiểu, chỉ một , trong khi nhà tới ba đứa trẻ,
mỗi đứa một tính cách, thể nào lo hết cho tất cả chuyện . Nếu
điều gì ý, lẽ chúng cần tự xử lý cảm xúc của ."
"Anh đang khéo léo dạy bảo em đúng ?" Hàn Tri Dao sang Hàn
Phương Trì: "Nếu đang ở nhà , em chẳng thèm ."
Bên cạnh đó, Hà Lạc Tri khẽ bật thành tiếng.
Hàn Phương Trì ngán ngẩm dậy, chuyển sang cạnh Hà Lạc Tri, nhỏ:
"Nó bắt đầu câu chuyện, tớ chỉ theo thôi, gì mà dạy bảo."
Hà Lạc Tri liền giơ ngón cái lên, mỉm Hàn Phương Trì với vẻ đồng
tình sâu sắc.
Sau đó, Hàn Tri Dao tiếp tục dài ghế sô pha, chơi điện thoại, còn Hà
Lạc Tri bắt đầu việc. Hàn Phương Trì tự tìm việc để g.i.ế.c thời gian.
Hà Lạc Tri việc đến tám giờ rưỡi tối, bỗng nhiên thể tiếp tục nữa,
ngẩn ngơ vài phút.
"Hay là... cắm trại nhé?" Hà Lạc Tri bất chợt đề nghị.
"Bây giờ á?" Hàn Phương Trì ngạc nhiên hỏi .
"Ừ! Đi luôn bây giờ!" Hà Lạc Tri đóng máy tính, lớn hỏi vọng : "Đi
, Tri Dao?"
"Đi bây giờ á?" Tri Dao bật dậy, đầu .
" thế!" Hà Lạc Tri dậy phấn khích: "Đi lên núi ngắm , sáng mai
ngắm bình minh, ?"
Tri Dao sững trong vài giây, nhảy cẫng lên đầy hưng phấn, hét toáng
lên: "Đi chứ! Đời chỉ vài khoảnh khắc thôi! Em hiểu !"
"Thế thì thôi!" Hà Lạc Tri vỗ cánh tay của Hàn Phương Trì, hối thúc
dậy.
Hàn Phương Trì chẳng lý do gì để phản đối, : "Anh đồ."
Hàn Tri Dao chạy về phòng đồ, nhưng la lên: "Ôi trời! Em chẳng
bộ đồ nào! Toàn là đồng phục trường!"
"Mặc đồ ngủ !" Hàn Phương Trì từ phòng ngủ chính lấy quần áo, Hà Lạc Tri ghé
mắt xem, chọn cho Hàn Phương Trì một chiếc áo hoodie mũ của Hàn Phương Trì
cùng với chiếc quần thể thao dây rút.
Anh đưa bộ đồ cho Hàn Tri Dao: "Mặc đồ của trai em, cứ mặc chồng lên đồ
ngủ luôn."
"Ok!" Hàn Tri Dao vui mừng ôm lấy bộ đồ nhảy tưng tưng.
Hà Lạc Tri đầy đủ đồ cắm trại, nhưng vì leo núi nên thể mang quá
nhiều. Vả , chỉ qua đêm thôi nên cũng chẳng cần sắm sửa nhiều. Sau khi
chuẩn thứ và đồ xong, ba cùng lên xe của Hà Lạc Tri và lái
.
Hà Lạc Tri mở khóa điện thoại, đưa cho Hàn Tri Dao , chỉ hai ngọn
núi ở ngoại thành và : "Em xem thử , xem chỗ nào ngắm hơn."
"Vâng! Để em xem nào!" Hàn Tri Dao cúi đầu nghiên cứu điện thoại.
"Một bên 99%, bên 98%, gần như bằng !" Hàn Tri Dao thông báo
khi xem xét.
"Thế còn độ che phủ mây thì ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Cũng xêm xêm! 99% chỗ cho thấy mây."
Phần mềm chính xác, nhưng tối nay thành phố mây, cũng
chẳng gió. Đầu tháng âm lịch, trăng còn nhỏ, điều kiện ngắm ở khu vực
xung quanh đều . Hà Lạc Tri quyết định chọn một nơi gần hơn,
với Hàn Tri Dao: "Em cứ tranh thủ ngủ ."
"Em ngủ nổi ." Hàn Tri Dao ở ghế , hai tay vắt lên ghế ,
: "Em bao giờ ngắm bình minh."
"Ngồi đàng hoàng , thắt dây an ." Hàn Phương Trì nhắc nhở.
"Dạ ." Hàn Tri Dao nhanh chóng và thắt dây an .
Tâm trí Hàn Tri Dao bay bổng, chỉ cần việc chạy xe giữa đêm để lên núi, dù
ngắm bình minh cũng chẳng quan trọng. Chính cảm giác phấn
khích của chuyến bất chợt đủ cho một cô gái trung học như Hàn
Tri Dao thấy hào hứng vô cùng.
Khi đến nơi, họ mới phát hiện nhiều xe đỗ trong bãi, vẻ khá nhiều
cũng cắm trại và ngắm . Thời tiết lúc dễ chịu, quá
nóng cũng quá lạnh. Trên núi chút se lạnh, mặc áo khoác là đủ.
Hành lý đều do Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri mang theo, còn Hàn Tri Dao thì chỉ
tay mà leo lên núi, cô mặc áo hoodie rộng thùng thình của
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-48.html.]
trai, quần thì xắn lên tận mắt cá. Đèn pin đeo trán cô sáng rực, hai
cho cô nhanh quá, bắt buộc trong tầm sáng của đèn pin.
Hà Lạc Tri vốn quen thuộc với những ngọn núi xung quanh thành phố, nên
chọn một địa điểm quá xa và dễ . Họ khu cắm trại chính đông
đúc mà tìm một ngọn đồi nhỏ vắng vẻ đủ gian để dựng lều.
Họ đặt đèn lên tảng đá, Hàn Phương Trì và Hà Lạc Tri cùng dựng chiếc lều
đơn giản, trải tấm đệm bên trong.
"Chút nữa em ngủ trong đây nhé, gần bình minh sẽ gọi em dậy." Hà Lạc Tri
với Hàn Tri Dao.
Hàn Tri Dao xổm bên cạnh video ngắn, từ đầu hành trình đến giờ cô
ít . Ánh đèn trong khung hình nhạt nhòa, nhưng vẫn thấy
Hà Lạc Tri mặc áo khoác chống gió màu cam, đang bận rộn ngừng. Nhìn
, ai cũng cảm nhận sự đáng tin cậy của một lớn, mái tóc
ngắn và góc mặt nghiêng thật cuốn hút.
Không xa lắm, Hàn Phương Trì đang bơm cho tấm đệm phía bên .
Sau khi xong, Hàn Tri Dao cất máy, hỏi: "Còn hai thì ?"
Hà Lạc Tri mỉm : "Bọn bảo vệ em, hùng bảo vệ công chúa của chúng
."
"Trời ơi." Hàn Tri Dao xổm ôm gối bên lều trại của , ngước lên bầu
trời đầy mà cô từng thấy đó, hít một sâu : "Đây là
khoảnh khắc nhất cuộc đời em."
Hà Lạc Tri sang Hàn Phương Trì, Hàn Phương Trì cảm nhận ánh
, cũng trả lời. Hà Lạc Tri , những khoảnh khắc như thế
, bọn họ cũng từng trong tuổi trẻ của . Mặc dù lúc đó chỉ là
mái nhà cũ kỹ, nhưng bầu trời trong ký ức hề thua kém đêm nay.
Bọn họ chỉ mang theo một cái lều, nhưng để cho Hàn Tri Dao dùng, còn cô bé
thì chẳng chịu ngủ, chui chung với hai tấm đệm
bên ngoài, giữa hai .
Đèn trại đặt xa, nên lũ muỗi hút về phía đó. Cộng với mấy vòng nhang
muỗi quanh đây, chỗ bọn họ khá yên tĩnh, phiền.
Không chỉ vô ngôi , đây còn là đầu tiên trong cuộc đời mấy năm
ngắn ngủi của Hàn Tri Dao, cô thấy dải Ngân Hà và băng. Ngân Hà
cần tới, bầu trời đối với những đứa trẻ lớn lên trong thành phố trở
thành một khái niệm chỉ tồn tại trong các bức ảnh mạng. Hàn Tri Dao từ
khi ký ức cũng bao giờ thấy bầu trời thật sự.
Ở thành phố, vài ngôi thưa thớt cũng đủ để khiến tìm nổi
chòm Bắc Đẩu.
Xung quanh chỉ ánh sáng của bọn họ, còn là màn đêm đen thẳm, núi đồi
trong bóng tối như hố sâu, dường như thể nuốt chửng thứ. khi
giữa hai , Hàn Tri Dao cảm thấy lạnh lẽo sợ hãi, trái
thấy vô cùng an . Cô bao bọc bởi vô vàn ngôi , cảm giác như
đang xoay tròn.
Trời đất như còn ranh giới, những ngôi tựa như bụi sáng rải khắp
nhân gian, băng rơi xuống sáng cả đôi mắt.
"Hồi nhỏ trời nhiều thế ?" Hàn Tri Dao ngẩng đầu, thì
thầm hỏi.
"Không nhiều đến thế, cũng thấy Ngân Hà." Hà Lạc Tri trả lời: "Chắc
chỉ bằng một nửa? Hoặc một phần ba? Một phần tư? Hồi đó vẫn còn thấy mấy
chòm . giờ chẳng nhớ rõ nữa, tất cả dường như quá xa xôi, trong ký ức
cũng nhòa ."
Nói xong, cả ba chìm im lặng. Cảnh tượng mắt, với Hàn Tri Dao
từng thấy bầu trời thật sự, chẳng thể chỉ dùng từ "choáng
ngợp" mà diễn tả.
Như thể linh hồn nhỏ bé của cô hút vũ trụ bao la, rửa sạch ưu
phiền, từ từ thả . Vũ trụ thì rộng lớn, nhưng đồng thời cũng khiến
cảm nhận sâu sắc về chính .
"Hồi nhỏ ngước lên là thấy đầy , nhiều đến nỗi thường đến chóng
mặt, trời đất cuồng, cứ xuống như kẻ say." Hà Lạc Tri nhẹ nhàng
kể, giọng phảng phất nụ .
"Sau đó thấy nữa?" Hàn Tri Dao hỏi.
Hà Lạc Tri ngước lên trời: "Từng ngôi biến mất dần dần, lúc đầu
cứ tưởng do cận nên mới mờ dần , đến khi phát hiện chúng thực sự
biến mất khỏi cuộc sống của , thì dù đeo kính cũng tìm
nữa."
"Sao biến mất?" Hàn Tri Dao hỏi khẽ.
"Anh nhớ rõ nữa, chẳng ấn tượng." Hà Lạc Tri lên bầu trời đầy
những chấm sáng như vẽ kín tấm vải đen, nhạt: "Anh với trai em
từng ngắm băng một , cũng là hồi cấp ba. Sau đó, dường như
chẳng còn ký ức nào về nữa, lớn lên tìm đến núi như bây
giờ."
Hàn Phương Trì im lặng lắng cuộc trò chuyện, sang về phía
Hà Lạc Tri.
Hàn Tri Dao hỏi: "Hồi đó hai ngắm băng ở ?"
"Trên mái nhà , bọn tháo đệm sofa nhà một miếng, đó
ngắm, trai em cảm sốt." Hà Lạc Tri .
"Sao thế?" Hàn Tri Dao hỏi.
"Tại hai đứa khùng cả thôi, hahaha, hồi đó bọn đúng là bạn tri kỷ đến mức
thể phát điên cùng ." Hà Lạc Tri cũng sang Hàn Phương Trì,
trong mắt chứa đầy ý , cũng chứa cả dải Ngân Hà.
"Giờ hai cũng thế mà." Hàn Tri Dao : "Chẳng chúng bây giờ cũng
khá điên rồ ?"
Hà Lạc Tri khẽ nhíu mắt : " vẫn giống hồi đó."
"Khác ở chỗ nào?" Hàn Tri Dao bình tĩnh hỏi: "Là tại hai đang yêu ?"
Lời dứt, cả Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì cùng cô.
Hàn Tri Dao vẫn ngửa đầu, ngón tay chỉ lên bầu trời: "Bí mật sẽ những vì
mang xóa nhòa."
Mặc dù nghiêm túc mà thì cũng , nhưng chẳng ai phủ nhận cả.
Hàn Tri Dao hỏi thêm gì nữa, lặng lẽ ngắm .
Trong cuộc đời con , luôn những khoảnh khắc trở thành hình ảnh in sâu
ký ức, bao giờ quên. Như bầu trời đêm nay đối với Hàn Tri Dao,
bầu trời năm mái nhà đối với bọn họ.
Nửa đêm về sáng, Hàn Tri Dao lều ngủ. Chỉ còn hai họ,
yên lặng gì, trong gian rộng lớn. Họ đến khi mệt thì ngả
lưng, gối đầu lên núi đồi, phủ kín bằng dải ngân hà.
Trong gian hoang dã, bầu trời cao vời vợi, họ trông nhỏ bé như một
hạt cát giữa vũ trụ. Hai để tay bên cạnh, chỉ cách một nhỏ
bằng nửa lòng bàn tay.
Hà Lạc Tri xoay tay , lòng bàn tay mở , nhẹ nhàng khều lấy ngón tay của
Hàn Phương Trì, lồng tay tay , hai lòng bàn tay khẽ chạm .
Hàn Phương Trì nắm chặt lấy tay , đầu qua. Hà Lạc Tri khẽ ,
trong mắt phản chiếu muôn vàn ánh , chỉ lều bên cạnh.
Em gái họ vẫn còn ở ngay bên cạnh, gì để , và cũng chẳng thể
gì thêm. Hà Lạc Tri suy nghĩ nhiều, chợt nhớ đến đêm đầu tiên họ
cùng ngắm , khi Hàn Phương Trì rằng thể tìm thấy chính .
Đêm nay, Hàn Phương Trì vẫn im lặng, Hà Lạc Tri chẳng rõ đang nghĩ gì,
liệu vẫn còn cảm giác lạc lõng. Cậu chỉ nắm giữ Hàn Phương Trì,
bất kể đang mất phương hướng rơi hố sâu, đều nắm chặt tay
.
Hàn Phương Trì luồn ngón tay tay , chuyển thành cái nắm chặt hơn. Sau
đó, lấy điện thoại từ túi , chỉ dùng một tay để nhắn tin, đưa điện
thoại cho Hà Lạc Tri.
"Em ở bên ?"
Hà Lạc Tri khẽ , định với lấy điện thoại, nhưng tay động đậy
nắm chặt hơn. Cậu dùng tay còn cầm lấy điện thoại, xoá dòng tin nhắn đó,
mỉm, gõ một câu khác trả cho .
"Chờ thêm một chút."
Hàn Phương Trì nhắn : "Bao lâu?"
Hà Lạc Tri trả lời: "Khoảng một tháng nữa."
Vì câu trả lời rõ ràng, Hàn Phương Trì hỏi thêm gì. Anh khóa màn
hình điện thoại, cất túi, tay vẫn siết chặt bàn tay của Hà Lạc Tri.