Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Phương Trì kén chỗ ngủ, nhưng cái ôm của Hà Lạc Tri,
mùi hương đó dường như vẫn còn vương vấn quanh , khiến giấc ngủ của trở
nên nhẹ nhàng hơn, dễ chịu như bao bọc trong sự quan tâm.
Khi đồng hồ báo thức vang lên sáng sớm, Hàn Phương Trì lập tức tỉnh dậy,
nghĩ đến Hà Lạc Tri, bèn dậy chút chần chừ.
Lúc 5 giờ 30, trời tờ mờ sáng. Hàn Phương Trì kéo rèm cửa, gấp gọn
gối và chăn để sang một bên.
Lúc Hà Lạc Tri bước thì rửa mặt xong, tóc còn ẩm. Anh bước nhẹ nhàng,
thấy Hàn Phương Trì thức thì nở một nụ , gần như thì thầm: "Dậy ?"
"Sao dậy sớm ?" Hàn Phương Trì hỏi.
Hà Lạc Tri chỉ bếp, : "Tớ sợ lo cho cô bé, nên
nhất ăn sáng xong mới học."
"Để tớ cho." Hàn Phương Trì trả lời.
"Tớ mà, mai . Tớ vốn dậy sớm ." Hà Lạc Tri nghĩ đến
chuyện khác, hỏi: "À, ngủ thêm chút nữa? Cậu thể ngủ đến 7
giờ đấy."
Hà Lạc Tri cố giữ giọng thấp để đ.á.n.h thức Hàn Tri Dao, nét mặt luôn
mang theo nụ dịu dàng. Vào sáng sớm đầu tuần, mang cảm giác ấm
áp, như thể sự nhẹ nhàng của xua tan khí nặng nề của một ngày
việc.
Hà Lạc Tri liếc căn phòng phía , hiệu cho Hàn Phương Trì nghỉ
thêm.
Hàn Phương Trì lắc đầu, trong lòng chỉ một suy nghĩ: "Không liệu ngủ
dậy thể ôm thêm nữa ." , mà bước phòng
tắm.
Hà Lạc Tri gọi với theo: "Tri Dao ăn há cảo ?"
"Nó ăn đồ nhân." Hàn Phương Trì trả lời: "Ăn sẽ ợ."
"Hiểu . Đồ nhân gì cũng , đúng ?" Hà Lạc Tri hỏi tiếp.
", bánh bao, há cảo, tất cả đều ăn ." Hàn Phương Trì .
"Được ." Hà Lạc Tri trả lời.
Hàn Tri Dao bước khỏi phòng lúc sáu giờ năm phút, hương thơm của trứng
chiên lan tỏa trong gian. Hàn Phương Trì bên bếp, còn Hà Lạc Tri
thì đang loay hoay tìm kiếm trong tủ lạnh.
"Mùi gì mà thơm thế?" Hàn Tri Dao dựa tường, ngó đầu hỏi.
"Chào buổi sáng, Dao Dao." Hà Lạc Tri mỉm với cô.
Hàn Phương Trì cố nín tiếng động mạnh, đợi đến khi Tri Dao dậy mới bật
máy hút mùi.
"Chào buổi sáng, Lạc Tri." Hàn Tri Dao trả lời : "Hai nấu bữa sáng
cho em ? Em chỉ cần ăn bánh mì thôi mà."
"Không , bọn cũng ăn khi mà." Hà Lạc Tri lấy vài
miếng thịt xông khói, dậy : "Đi rửa mặt , Dao Dao. Xong xuống ăn
sáng nhé."
Hàn Tri Dao khỏi nhà lúc sáu giờ ba mươi. Hàn Phương Trì định đưa cô ,
nhưng từ chối ngay lập tức. Cô tự gọi xe, xỏ giày nhanh chóng rời .
Bình thường giờ Hàn Phương Trì vẫn còn ngủ, nhưng hôm nay dậy sớm hơn một
tiếng rưỡi. Hai thảnh thơi trò chuyện. Hà Lạc Tri : "Sáng mai
cần dậy nữa ."
"Tớ dậy , thì cần dậy ." Hàn Phương Trì trả lời.
"Tớ sinh là dậy sớm , dậy cũng ngủ ." Hà Lạc Tri
mỉm : "Nếu phiền, tớ sẽ ngủ ngoài phòng khách. Dậy sớm sẽ
phiền đến ."
"Không cần."
"Thế sáng mai khi tớ dậy, cứ phòng ngủ thêm một chút nữa nhé." Hà Lạc
Tri .
Hàn Phương Trì trả lời rõ ràng, nhưng sáng hôm , khi Hà Lạc Tri
khỏi phòng, Hàn Phương Trì dậy .
Hàn Tri Dao dường như ý định về nhà, cô cũng gọi về. Mỗi
ngày, Hàn Phương Trì đều liên lạc với , hai bên đều thấy thoải mái hơn. Tri
Dao là gây rắc rối, ngoài việc dậy sớm thì cô sống
độc lập, học hành đàng hoàng và còn quá phản kháng như ở nhà.
Hàn Phương Trì gọi điện cho , hỏi bà nguôi giận .
Bà : "Xa thì yên bình. Hai con cứ gặp là cãi , xa
thì còn gì để cãi nữa."
"Mẹ vất vả quá." Hàn Phương Trì trả lời.
"Cảm ơn vì giúp gánh vác." Mẹ : "Bây giờ mới thấy đỡ mệt."
"Không , cứ để Tri Dao ở đây thêm cũng ." Hàn Phương Trì .
Mỗi tối, Hà Lạc Tri về nhà tắm và đồ, nhà Hàn Phương Trì.
Chỗ ở gần nên tiện. Hàn Tri Dao cũng thích , mỗi khi cô học về,
Hà Lạc Tri thường ở nhà để trò chuyện với cô một lúc.
Sau vài ngày, Hà Lạc Tri hiểu hơn về cô. Cô một cô bạn , tên bạn Hà
Lạc Tri cũng nhớ rõ. về bạn trai cũ thì cô bao giờ nhắc
tới, và cũng hỏi. Cô gái ở độ tuổi dễ nhạy cảm, thích
khác bàn tán lưng. Nếu Hà Lạc Tri tỏ về bạn trai cô, cô
thể nghĩ và Hàn Phương Trì bàn luận về cô, điều sẽ khiến cô mất
niềm tin.
Khi sự chán ghét ở nhà dần tan biến, cô còn những lời sắc bén
cứng rắn nữa. Đối diện với một luôn mỉm , cô dần trở với bản
chất thật của . Thực , cô cũng khác gì những cô gái ở độ tuổi ,
và Hà Lạc Tri nhận cô nhạy cảm, luôn để ý đến xung quanh và
phiền khác.
Những ngày gần đây, Hà Lạc Tri cảm thấy yêu quý hơn bao giờ hết. Lần
đầu tiên trải nghiệm vai trò "nửa cha nửa ." chăm lo cho một đứa trẻ.
Chỉ trong vài ngày, nhận để một đứa trẻ lớn lên vui vẻ và an , với
tâm hồn nhạy cảm tổn thương, là điều cần nhiều suy nghĩ và cẩn trọng.
Hà Lạc Tri nhắn tin cho , ngần ngại bày tỏ: "Dạo em gái Hàn
Phương Trì ở đây, con cũng . Cảm nhận của con là... ơi,
kiếp của con nữa nhé?"
Lúc đó xong buổi dạy, tin nhắn mà nghẹn ngào, nước mắt bất chợt
rơi xuống. Mấy học trò lo lắng, tưởng rằng họ cô giận.
Mẹ nhắn : "Không thành vấn đề!"
"Thực , Dao Dao hiểu chuyện." Hà Lạc Tri với Hàn Phương Trì khi
Tri Dao học về.
"Ừ, ở nhà cũng giúp việc vặt." Hàn Phương Trì đồng ý.
"Sáng nay tớ với nó xuống tầng cùng . Nó , mở cửa hỏi
tớ sợ ch.ó . Tớ bảo sợ. Nó mở to mắt tớ và bảo ngoài
con ch.ó to. Tớ , nó mới ngoài. Quả thật là một con
Alaska." Hà Lạc Tri kể và bật : "Tớ hơn ba mươi tuổi , còn nó là cô
bé tuổi teen, mà nó bảo vệ tớ. Làm cảm giác thế ? Tớ chỉ
mua cho nó cái gì đó, khi là bánh ngọt gấu bông."
"Thỉnh thoảng là như thế, nhưng khi tức thì chỉ cho vài đồng tiêu vặt
thôi." Hàn Phương Trì , trả lời.
"Cậu đúng là ông thẳng thắn." Hà Lạc Tri lớn.
"Thẳng thật ?" Hàn Phương Trì nhướng mày.
Hà Lạc Tri . Ngay lúc đó, tiếng cửa mở .
Hàn Tri Dao bước , Hà Lạc Tri chào cô: "Về , Dao Dao?"
"Vâng! Em về ." Cô trả lời.
"Còn cặp sách ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Không mang về. Dù gì tối nay cũng chẳng học gì nhiều." Tri Dao trả lời.
Tối học đến chín giờ, bài vở xong hết, sách vở nặng nề mang về cũng chẳng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-47.html.]
tác dụng gì.
Hàn Phương Trì xác nhận: "Không trốn học đúng ?"
"Anh Hàn Phương Trì, phiền lắm đấy?" Hà Tri oán trách, rửa tay.
Hàn Phương Trì nhận lấy ánh mắt oán trách, đó sang Hà Lạc Tri. Hà Lạc
Tri dậy, bước về phía , tay khẽ vỗ đầu Hàn Phương Trì đầy an ủi,
dịu dàng, miệng khẽ thành tiếng: "Không phiền ."
Hàn Phương Trì ngủ sofa vài ngày, thấy khó chịu mà mỗi đêm đều
ngủ ngon giấc.
Lạc Tri chiếm phòng chính, ngủ cũng ngon lành. Trong phòng tắm của phòng chính
ngày càng nhiều đồ của : từ đồ dùng cá nhân, khăn mặt đến mỹ phẩm dưỡng da,
mỗi bên bồn rửa tay đều chia phần rõ ràng, một bên của Lạc Tri, một bên
của Hàn Phương Trì.
Phòng tắm chính giờ nhường hết cho Hà Lạc Tri, nên Hàn Phương Trì cũng mỗi
ngày phòng ngủ dùng phòng tắm. Hà Lạc Tri dậy sớm, khi Hàn Phương
Trì dùng xong, tiện tay lau bồn rửa. Hà Lạc Tri cách sắp xếp riêng của
, đồ đạc để đúng mặt, phía chữ ngoài. Mỗi khi Hàn Phương
Trì lau xong nước, chỉnh sửa đồ đạc của Hà Lạc Tri thật gọn gàng.
Cuối tuần , Hà Lạc Tri nghỉ cả ngày Chủ Nhật. Nếu Hàn Phương Trì
trực ở bệnh viện, Hà Lạc Tri dự định rủ cắm trại cùng
.
Thứ Sáu, Giám đốc gõ cửa phòng Hà Lạc Tri: "Sếp Hà?"
Mỗi gọi "Sếp" là chẳng chuyện gì . Chỉ cần từ "Sếp" vang lên là
chuẩn đối mặt với công việc nặng.
Lạc Tri khẽ khổ, sửa : "Cứ gọi em là Hà thôi."
"Ở Hohhot, họ chuẩn xong tài liệu , thể qua đó thu thập
liệu ." giám đốc .
"Sao là Hohhot nữa... Chúng về dự án đó mà. Em còn trẻ,
thể đảm đương, nhưng đây đúng là dự án lớn với vị trí trưởng kỹ thuật của em."
"Anh Hứa và Tề đều đang bận, trong khi Chu thì vợ đang mang thai,
thể nhờ ai khác ngoài . Cứ yên tâm, ủng hộ
mà, lo gì!" Giám đốc an ủi.
"Em lo nhất là giai đoạn cuối, lúc kiểm tra thì soi mói đủ điều,
chỉ vì em còn trẻ." Lạc Tri thở dài: "Giống như ở Hàm Đan, mãi mà
kết thúc dự án ."
"Hàm Đan tuần tới sẽ , . Cứ dẫn đội Hohhot ,
đừng tâm lý sợ hãi. mà." giám đốc động viên.
"Anh em cũng chẳng ích gì... Em mới chỉ ba mươi mốt tuổi
thôi, sếp !" Lạc Tri than thở, suýt rơi nước mắt.
Dự án nếu thông qua sẽ mất ít nhất ba năm để thành. Đối với quy mô
của dự án , các bộ phận sẽ cử thường trú dài hạn, và điều đó
đồng nghĩa với việc Lạc Tri sẽ công tác xa.
Giám đốc cũng hiểu áp lực lớn đang đặt lên Hà Lạc Tri là một thử thách khó
khăn, nhưng còn cách nào khác, ngành đòi hỏi kinh nghiệm, mà ở tuổi
của Hà Lạc Tri, việc điều hành nhiều bộ phận cùng lúc là điều cực kỳ khó khăn.
"Để thuyết phục Tề thêm chút nữa." giám đốc : "Còn thì cứ an
tâm , những việc khác thì giúp chia sẻ nhé."
Hà Lạc Tri vội đồng ý.
Trước khi ngoài, giám đốc : "Giờ công tác
?"
"Vâng, ." Lạc Tri , gật đầu.
Lạc Tri chủ động xin công tác từ đầu năm, nhưng một thời gian,
tình trạng khó khăn mỗi khi xa. Bây giờ, với cuộc sống đầy
đủ và hạnh phúc hàng ngày, chẳng ai rời xa cả.
Hà Lạc Tri nhắn tin cho Hàn Phương Trì: "Suýt nữa công tác một tuần,
nhưng may mắn ."
Hàn Phương Trì trả lời ngay khi thấy tin nhắn: "Đừng ."
Hà Lạc Tri: "Không , từ chối ."
Buổi tối, Hà Lạc Tri bận rộn với báo cáo khả thi của một dự án trạm biến áp.
Sau khi chạy bộ xong và tắm rửa, mang laptop về phòng việc của Hàn
Phương Trì để tiếp tục việc.
Hàn Phương Trì kéo ghế lười gần ghế của Hà Lạc Tri, dài sách.
Một tiếng , Hàn Phương Trì : "Dậy một lúc ."
Hà Lạc Tri trả lời, dán nốt một bản đồ báo cáo lên. Hàn Phương
Trì bảo: "Đi đây một chút"
"Được , tớ đây." Lạc Tri , .
Phòng việc của Hàn Phương Trì bàn đặt ở góc, phía là một bức tường
kính lớn. Lạc Tri kéo rèm , thấy hồ nước ở phía đông và xa hơn là một
cây cầu.
Hàn Phương Trì rót cho Hà Lạc Tri ly nước, bên cạnh ngắm
ngoài. Giữa họ là một chiếc ghế lười và một cái ghế.
"Có công tác nữa ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Chắc là cần." Lạc Tri : "Hôm nay sếp gọi tớ là 'sếp Hà', tớ
thót tim."
"Đừng bỏ tớ một ở nhà." Hàn Phương Trì Lạc Tri.
Lạc Tri dễ mềm lòng những yêu cầu của Hàn Phương Trì, dù
câu là vì Tri Dao ở nhà, nhưng ánh mắt của Hàn Phương Trì khiến Hà
Lạc Tri chỉ từ chối chuyến công tác.
Hàn Phương Trì thêm một câu: "Nếu ảnh hưởng đến công việc."
"Sẽ ảnh hưởng đấy." Hà Lạc Tri mỉm : "Tớ ở với ."
Sau khi nghỉ ngơi một chút, Lạc Tri tiếp tục báo cáo, còn Hàn Phương Trì
vẫn sách bên cạnh.
Hàn Phương Trì đôi chân dài, ghế lười thì thấp, nên thường duỗi thẳng
chân hoặc thoải mái, gò bó.
Làm việc một lúc, Hà Lạc Tri dậy.
Hàn Phương Trì cạnh, chiếc ghế lười và đôi chân dài của như chắn
ngang, cho Hà Lạc Tri lách qua.
"Tớ ngoài." Lạc Tri , dậy.
Hàn Phương Trì ngước mắt khỏi cuốn sách, đó hỏi: "Ra gì?"
"Tớ vệ sinh." Hà Lạc Tri , nhẹ đá ghế lười.
Hàn Phương Trì vẫn nhúc nhích: "Không cho."
"Không cho thì bây giờ?" Hà Lạc Tri , tay gõ nhẹ lên đầu gối Hàn
Phương Trì.
Hàn Phương Trì trả lời : "Tự mà nghĩ cách."
Hà Lạc Tri khẽ khi thấy Hàn Phương Trì giả bộ nghiêm túc, chỉ cần bước
mạnh một chút hoặc chen qua là , nhưng Hà Lạc Tri vẫn phối hợp cúi
xuống.
"Có thể mở đường cho ?"
Cậu nheo mắt, thẳng Hàn Phương Trì, nhẹ nhàng thỏa hiệp: "Cảm ơn nhé,
Phương Trì."
Lạc Tri gọi "Phương Trì" một cách nhẹ nhàng như thế, bất kỳ việc gì cũng dễ
dàng hơn.
Hàn Phương Trì khẽ liếc thu chân .
Hà Lạc Tri bước qua, chợt nhớ năm hai chung bàn hồi lớp mười.
Khi Hàn Phương Trì phía ngoài, mỗi Lạc Tri ngoài, Hàn Phương
Trì luôn dậy ngay mà chẳng hề than phiền.
Giờ ngoài còn nịnh.
Hà Lạc Tri đầu Hàn Phương Trì khi ngoài, Hàn Phương Trì vẫn
đang chăm chú sách.
" là nghiêm túc một cách đáng yêu." Hà Lạc Tri nghĩ thầm.