Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Phương Trì về đến nhà, mặt mũi vẻ mệt mỏi. Ông Hàn con, khẽ
hiệu trong. Bà Bàng từ ghế salon dậy, lặng lẽ về phòng mà
.
Hàn Phương Trì chào bà, nhưng nhận giọng bà bình thường. Anh khẽ hỏi
ông Hàn: "Cãi lớn lắm hả? Làm tức luôn ?"
"Đừng hỏi nữa." ông Hàn thở dài trả lời.
"Sao thế? Thi ?"
"Hàn Tri Dao trốn học, chơi với con trai, để con bắt gặp." ông Hàn
nhỏ: "Mẹ con giận quá, đ.á.n.h nó ."
Hàn Phương Trì ngạc nhiên nhướng mày: "Động tay thật ?"
Ông Hàn gật đầu: "Bố cản kịp, chỉ đ.á.n.h vài cái tay thôi."
Bà Bàng vốn là tri thức, trong đơn vị văn hóa, tính cách thanh tao,
cả đời từng động tay với ai, càng bao giờ đ.á.n.h con, vì bà cho
rằng như thế là thô lỗ. Lần hẳn là giận quá mất khôn.
Hàn Phương Trì mở cửa phòng Hàn Tri Dao, thấy em gái đang ôm gối
giường, đầu vùi cánh tay.
"Hôm nay em ?" Hàn Phương Trì xuống ghế, nhẹ nhàng hỏi.
Hàn Tri Dao ngẩng lên, giọng nghẹn ngào: "Anh cút ngoài!"
"Nói với ai đấy?" Hàn Phương Trì cầm cây bút bàn, gõ nhẹ lên tay hai ,
phát tiếng "cạch cạch".
"Cút ngoài! Cả cũng cút !" Hàn Tri Dao lớn hơn.
"Em thấy khó ?" Hàn Phương Trì bình tĩnh trả lời .
"Anh thì lắm! Nhà chỉ giỏi giang thôi!" Hàn Tri Dao ngẩng
đầu lên, khuôn mặt đầy nước mắt, mắt sưng húp: "Đã sinh một đứa con xuất
sắc như , còn sinh em gì nữa?"
Hàn Phương Trì cau mày, còn Hàn Tri Dao thì tiếp tục: "Đừng trừng mắt
em!"
Hàn Phương Trì dùng bút gõ nhẹ lên tay em: "Xin ."
"Em xin ! Không bao giờ!" Hàn Tri Dao giật lấy cây bút, ném xuống
đất.
Hàn Phương Trì khoanh tay, dựa lưng ghế, hỏi: "Hàn Tri Dao, em thất tình
?"
"Anh mới thất tình!" Chu Mộc Nghiêu hét lớn: "Chính thất tình!"
"Không thất tình cứ như thùng t.h.u.ố.c nổ thế ?" Hàn Phương Trì bình thản
.
Hàn Tri Dao , vùi mặt tay, chỉ còn tiếng nấc nghẹn.
Hàn Phương Trì và Hàn Tri Mặc thường ở nhà, chỉ còn bố và Hàn Tri
Dao. Mỗi khi cãi , ông Hàn đều gọi con trai về giúp ông, nhưng thực
gọi về cũng chẳng giúp gì. Hàn Phương Trì và Hàn Tri Mặc đều
thể dỗ dành em gái, thành chỉ là giải pháp tạm thời.
Bà Bàng thì khỏi , Hàn Tri Dao chịu ai, mềm dẻo lẫn cứng rắn
đều ăn thua, lý thì càng cô phản cảm.
Hàn Phương Trì đó hỏi mãi mà nhận câu trả lời nào, em gái
từ chối giao tiếp.
"Em bình tĩnh , em chuyện nhé?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Không !" Hàn Tri Dao bực bội trả lời.
"Có chuyện gì thể giúp ?" Hàn Phương Trì kiên nhẫn hỏi tiếp.
"Giúp em đóng cửa khi ngoài." Hàn Tri Dao , vẫn úp mặt gối.
Hàn Phương Trì bước khỏi phòng em gái, kịp phòng bà Bàng thì bà
ngoài. Khuôn mặt bà lau sạch sẽ, chỉ còn chiếc mũi vẫn đỏ.
Hàn Phương Trì : "Bớt giận , tuổi dậy thì mà."
Bà Bàng chỉ khẽ "ừ", hỏi: "Tối nay con ăn gì? Mẹ nấu cho."
"Con cho ăn thì ." Hàn Phương Trì trả lời.
"Mẹ ăn canh khổ qua, để hạ hỏa chút." bà , lấy khăn giấy chấm
mũi: "Không khéo nghẹn mà c.h.ế.t mất."
"Đừng mà." Hàn Phương Trì xoa lưng : "Mẹ đừng giận, con cho món gì đó
ngon nhé."
Hàn Phương Trì mấy năm nay còn quá lễ phép như hồi nhỏ nữa, từ khi
thỉnh thoảng đùa với , khi gọi bà là "chị Bàng" cho vui. Ban đầu
bà còn bảo nên như , nhưng dần cũng gì nữa.
Bữa tối hôm đó là do Hàn Phương Trì nấu. Trong lúc đang nấu ăn, Hàn Tri Mặc
cũng về nhà, cả hai em bận rộn trong bếp.
Hàn Tri Mặc nhỏ giọng hỏi: "Giờ đang ở giai đoạn nào ?"
"Chưa rõ." Hàn Phương Trì suy nghĩ: "Có thể là chiến tranh lạnh, cũng thể
nổ cãi nữa."
"Lần vì chuyện gì ?" Hàn Tri Mặc hỏi.
"Mẹ bắt gặp Hàn Tri Dao trốn học chơi với con trai." Hàn Phương Trì gọt
khoai tây khẽ.
Hàn Tri Mặc trố mắt ngạc nhiên, miệng há hốc, một lúc mới thở dài: "Rồi
đây..."
"Tối nay em ngủ ở nhà nhé? Nói chuyện với nó, và để ý , đừng để đ.á.n.h nó
nữa." Hàn Phương Trì dặn.
Hàn Tri Dao yêu sớm, chuyện trong nhà và từng gây mâu thuẫn
lớn. yêu đương ở trường cũng chẳng chuyện động trời, Hàn Tri Dao
vẫn học . việc trốn học để chơi bên ngoài là khác, tính chất
nghiêm trọng hơn nhiều.
Bữa tối, Hàn Tri Dao xuống ăn, món ăn mang lên phòng cũng động
đến.
Bà Bàng rằng thằng con trai chẳng đứa t.ử tế, mặt mày thâm
tím, thường xuyên đ.á.n.h , mà là học sinh ngoan .
Hàn Phương Trì bèn trả lời: "Chẳng thể đ.á.n.h giá như thế. Con hồi học cũng từng
đánh đấy thôi."
"Con nó ?" Bà Bàng hỏi ngược : "Chả giống con gái chút nào,
thì đứa con trai t.ử tế nào thích chứ?"
Hàn Phương Trì nhăn mày, Hàn Tri Mặc cũng lên tiếng: "Không thể thế,
."
"Chỉ nó mới bừa, tổn thương khác cần suy nghĩ, chỉ
cần bản nó vui là ." giọng bà Bàng vẫn điềm tĩnh, nhưng nước mắt bất
chợt rơi xuống: "Mẹ một câu thì bảo thế, đ.á.n.h cũng
, mắng cũng xong, thế thì ?"
Ông Hàn rút tờ giấy đưa cho bà, dịu dàng khuyên: " , để
dạy nó, bà đừng bận tâm nữa."
"Nó ông nửa câu ?" Bà Bàng hỏi .
Hàn Phương Trì cũng tiến gần, nhẹ nhàng vỗ lưng , : "Mẹ , từ nhỏ
tính nó bướng bỉnh , nhưng đừng để bụng, lớn lên sẽ khác mà."
"Bao giờ mới lớn đây?" Bà Bàng lau nước mắt, than thở: "Mẹ thật sự
chẳng thấy chút hy vọng nào cả."
Khi cãi vã, những lời cay đắng tuôn ngừng, từng câu từng chữ đều
tổn thương . Hàn Tri Mặc học xa nhà, một về mất hơn một tiếng,
thể thường xuyên ở bên, còn Hàn Phương Trì thì cũng dễ dàng gì mà thường
xuyên về. Ba trong nhà đều nỗi buồn riêng, lẽ đây là cảnh điển
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-45.html.]
hình của những gia đình con trong tuổi dậy thì.
Trước khi rời , Hàn Phương Trì ghé qua phòng Hàn Tri Mặc, bên cạnh em
một lát. Tri Dao ăn cơm, cũng chẳng uống nước, im lặng lì
giường.
"Nếu điều gì với bố , em thể với , hoặc với Tri
Mặc." Hàn Phương Trì nhẹ nhàng .
Tri Dao chẳng gì, đầu vẫn cúi gằm.
"Ngẩng đầu lên để xem nào." Hàn Phương Trì .
Tri Dao từ từ ngẩng đầu lên. Nước mắt ngừng chảy nhưng đôi mắt vẫn sưng
húp. Hàn Phương Trì đặt tay lên trán cô, may mắn là sốt.
"Anh tin em rõ điều gì nên , điều gì nên ." Hàn Phương Trì
mắt cô, giọng trầm tĩnh: "Em hiểu điều đó chứ?"
Tri Dao c.ắ.n chặt môi, trả lời lời.
Hàn Phương Trì vuốt nhẹ mái tóc em: "Tối nay ngủ chung với Tri Mặc nhé,
chuyện với em ."
Khi Hàn Phương Trì khỏi nhà thì trời tối hẳn. Nghĩ đến nước mắt của
lúc chiều, lòng vẫn còn nặng nề. Khuôn mặt đầy nước mắt của Tri Dao khiến
cảm thấy thương cô vô cùng.
Trong gia đình của , lẽ so với những áp lực mà bản gánh chịu,
chuyện Tri Dao yêu sớm cũng chẳng là gì to tát.
Khi Hàn Phương Trì về đến nhà thì hơn tám giờ. Anh tắm rửa quần áo,
nhắn tin cho Tri Dao, bảo ăn chút gì đó. Kể từ khi đưa Hà Lạc Tri về,
và vẫn liên lạc , điện thoại im lìm, một tin nhắn từ Hà
Lạc Tri.
Hàn Phương Trì bảo Hà Lạc Tri hôm nay cứ thoải mái suy nghĩ, nhưng bây giờ
lo lắng cũng như Tri Dao, chịu ăn uống. Đang phân vân
nên qua nhà Hà Lạc Tri xem , thì tiếng khóa cửa vang lên.
Hà Lạc Tri bước với áo thun rộng rãi, quần đùi và dép lê, mặt vẫn còn
đôi mắt kính, trông như tắm xong, tươi tắn bước nhà.
Hàn Phương Trì sofa, bất ngờ .
Hà Lạc Tri dép xong, tay cầm điện thoại, mỉm bước đến xuống
cạnh Hàn Phương Trì sofa.
"Sao đến đây?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Tớ chạy bộ quanh chung cư cả buổi tối, thấy đèn nhà sáng, về nhà tắm
đến đây luôn." Hà Lạc Tri trả lời.
Sofa rộng như , nhưng Hà Lạc Tri sát Hàn Phương Trì, hai chân chỉ
cách vài phân, cánh tay nếu nhúc nhích một chút là thể chạm đối
phương.
" ăn tối ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Rồi, tớ tự nấu ở nhà." Hà Lạc Tri trả lời.
Hàn Phương Trì đầu , dường như đang xem nét mặt chút gì
gượng ép . Hà Lạc Tri chỉ đó, mắt cụp xuống, đôi lông mi cong
rợp che một phần ánh , khóe miệng thoáng một nét mỉm .
"Tớ tưởng hôm nay sẽ ở một ." Hàn Phương Trì .
" là như ." Hà Lạc Tri khẽ , : " tớ cần
nhiều thời gian đến thế."
Cậu thoải mái dựa lưng ghế sofa, ánh mắt chút gì miễn cưỡng,
một cách bình thản: "Tớ chỉ cần nghỉ ngơi một lúc thôi."
Cậu Hàn Phương Trì, thành thật : "Hôm nay thấy Tiểu Hắc, cảm xúc
của tớ chút chấn động hơn dự kiến. Khi mắt ... em nhớ
nhiều điều. Em cần thời gian để sắp xếp thứ."
Hàn Phương Trì lặng im, đợi tiếp.
Hà Lạc Tri khẽ : " cần nghĩ cả ngày lẫn đêm . Anh
đẩy thời gian đến tận sáng mai ."
Hàn Phương Trì im lặng một lúc, hỏi: " để thừa thời gian cho tớ ?"
"Ừ, nhiều quá ." Hà Lạc Tri dậy, cúi xuống , đùa: "Tớ sợ
sáng mai gặp , thật sự tưởng tớ nghĩ suốt cả đêm."
"Thế thì ?"
"Thế nên tớ đến đây, với rằng, tầm bốn giờ rưỡi chiều tớ
ngủ một tiếng, đó dậy ăn cơm, cứ chạy bộ nhà chờ đèn nhà
sáng."
Hà Lạc Tri hề né tránh ánh mắt của Hàn Phương Trì, : "tớ xong
, giờ về nhé."
Hàn Phương Trì im lặng nãy giờ, chỉ lắng . Bây giờ mà để Hà Lạc Tri
vài câu về luôn, thì thể .
Anh nắm lấy cổ tay , kéo nhẹ, khiến Hà Lạc Tri trở sofa.
"Nói rõ hơn ." Hàn Phương Trì điềm tĩnh : "tớ vẫn hiểu."
"Thế nào mới là rõ ràng chứ?" Hà Lạc Tri bật , trong tư thế lộn
xộn, một tay chống sofa, đối diện với Hàn Phương Trì, hỏi: "Trước bốn giờ
rưỡi nghĩ về quá khứ, bốn giờ rưỡi nghĩ về tương lai. Thế ?"
Xem vẫn đủ rõ.
Hàn Phương Trì lập tức hỏi: "Ai là trong tương lai đó?"
Hà Lạc Tri , mắt khẽ cụp xuống, im lặng hồi lâu gì.
"Cậu nghĩ gì ?" Hàn Phương Trì hỏi.
Hai sát , Hà Lạc Tri nghiêng, thể cảm nhận rõ nhịp thở
của Hàn Phương Trì. Hàn Phương Trì , lẽ cách gần như
sẽ tạo cảm giác áp lực nếu thẳng mắt . Chỉ Hà Lạc Tri là
ngại ngần .
"Nghĩ về những điều tớ đủ trong quá khứ, và thế nào để
hơn trong tương lai." Ánh mắt rõ ràng chứa đựng sự chân thành.
"Đã nghĩ ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Chưa hẳn." Hà Lạc Tri trả lời.
Hàn Phương Trì : "Tương lai tớ sẽ cùng nghĩ tiếp."
Hà Lạc Tri khẽ "ừ" một tiếng, mỉm : "Được thôi."
Hà Lạc Tri lỡ lời vài câu, chẳng mấy chốc mà mắc kẹt về nhà .
"Cậu suy nghĩ từ trưa đến bây giờ là bốn tiếng." Hàn Phương Trì đồng hồ
điện thoại, : "Đến năm giờ rưỡi dậy nghĩ tiếp , bữa ăn tính,
nhưng vẫn đây đến chín giờ rưỡi."
Hà Lạc Tri nên : "Cậu tính toán như thế nào ?"
"Tớ tính đấy." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri xưa nay cãi Hàn Phương Trì, đành gật đầu chịu thua:
"Được , , cứ như ."
Một lát , Hà Lạc Tri hỏi: "Ở nhà ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Loạn cả lên ."
Nói Hàn Phương Trì cầm điện thoại lên kiểm tra xem Hàn Tri Dao trả lời
tin nhắn .
Vẫn thấy Hàn Tri Dao nhắn , trong lòng Hàn Phương Trì khỏi lo
lắng, định mai về nhà xem . Dù thì tuổi cũng là tuổi khó chịu, tâm
lý dễ d.a.o động.
ngờ, sáng hôm kịp về, Hàn Tri Dao tới nhà gõ cửa rầm
rầm.