Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau mười mấy năm, Hà Lạc Tri ôm một nữa.
Hàn Phương Trì vùi mặt vai Hà Lạc Tri, một tay đặt lên lưng .
Dù Hà Lạc Tri gầy nhưng là thường xuyên vận động, cơ thể hề
mỏng manh. Cảm giác ôm mềm mại nhưng chắc chắn, vai và lưng đều đầy
đặn cơ bắp.
So với năm xưa, cái ôm đến từ một đàn ông trưởng thành. Nó chỉ
mang sự an ủi dịu dàng mà còn ẩn chứa sức mạnh, đầy tính bảo vệ và đôi
chút hung hãn của loài thú đực.
"Đau đầu." giọng Hàn Phương Trì khẽ , âm thanh vọng lên nơi xương quai xanh
của Hà Lạc Tri, uể oải.
"Sao thế?" Hà Lạc Tri cảm nhận nhiệt độ của , lo lắng hỏi: "Cậu sốt ?"
"Không sốt ." Hàn Phương Trì đáp.
Hơi thở của Hàn Phương Trì tràn ngập mùi hương tươi mát của Hà Lạc Tri. Hai
gần gũi, nhiệt độ cơ thể truyền cho . Hàn Phương Trì cảm thấy như
đang bao bọc trong một tấm lưới ánh mặt trời, đỉnh đầu là
bầu trời xanh ngắt và mặt trời ấm áp.
Hà Lạc Tri đoán đúng, nếu do khó chịu thức đêm, Hàn Phương Trì
sẽ ngủ ban ngày. Anh thực sự cảm thấy đau họng nhưng đến
mức sốt.
Sau khi buông tay, Hàn Phương Trì giải thích: "Sáng nay xong việc, tớ ăn,
mà ở đấy nhiều hút t.h.u.ố.c quá, tớ khói đau họng."
"Tớ mà, bảo thấy mùi t.h.u.ố.c lá." Hà Lạc Tri
.
Hàn Phương Trì dậy: "Vậy để tớ tắm."
"Đau họng thì đừng tắm vội, để tối tắm cũng ." Hà Lạc Tri khẽ ngăn
.
Cái ôm như phá vỡ một chút ranh giới giữa hai . Giống như việc
Hàn Phương Trì rõ lòng , đó họ thể trở với tình bạn
thuần túy như . Sau cái ôm , họ cũng thể giai đoạn
, khi thứ vẫn còn giới hạn.
Mối quan hệ tiến thêm một bước, và khác hẳn – là do chính
Hà Lạc Tri lựa chọn. Chính là ôm .
Trong lúc tăng ca, Hà Lạc Tri nhận tin nhắn WeChat. Anh nghĩ là Hàn
Phương Trì gửi đến, nhưng mở thì thấy đó là một thiệp cưới điện t.ử từ một
bạn học. Anh bất ngờ, mở xem. Lại thêm một bạn sắp kết
hôn.
Từ khi bước qua tuổi hai mươi bảy, hai mươi tám, những đám cưới tham dự
đếm xuể. Mấy năm nay càng dồn dập hơn, ai cũng như đang thành
một nhiệm vụ nào đó, dần dần kết thúc cuộc sống độc .
Người bạn gửi tin nhắn là bạn học cấp ba của Hà Lạc Tri, hai cùng lớp
sáu năm, hồi cấp ba còn cạnh hơn nửa năm. Người bạn thường
xuất hiện trong các cuộc gặp mặt, dù quen với nhưng
trong nhóm bạn chơi .
Thời đại học, gia đình gặp biến cố, bảo lưu hai năm mới học tiếp,
đó em trai đổ bệnh. Những năm tháng đó vô cùng khó khăn,
còn từng góp tiền giúp đỡ. Nhận tin sắp kết hôn, Hà Lạc Tri
thật sự vui mừng bạn . Cuộc sống sẽ hơn thôi.
Hà Lạc Tri nhắn tin trả lời: "Nhận ! Chúc mừng, chúc mừng!"
Ngay lúc đó, nhận tin nhắn thoại từ bạn , dài gần một phút.
Nội dung hết là hỏi ngày 26 tháng rảnh , nếu rảnh thì hy
vọng thể tới dự. Sau đó là những câu hỏi thăm lâu ngày gặp,
bạn kể một chút về tình hình hiện tại.
Vì từng cạnh và chăm sóc bạn nhiều trong những năm học chung, mỗi
liên lạc, bạn đều kể cho Hà Lạc Tri về cuộc sống hiện tại, như một
cách cảm ơn giúp đỡ . Bạn là sống chân thành, trân
trọng từng ngày.
Hà Lạc Tri trò chuyện với bạn đó một lúc, rằng chắc chắn sẽ tới dự.
Từ khi chia tay Chu Mộc Nghiêu, Hà Lạc Tri nhận vài thiệp mời đám
cưới, nhưng chỉ gửi phong bì qua WeChat mà đến dự.
Thế nên Hàn Phương Trì hỏi: "Đám cưới của Cố Minh, để tớ gửi phong bì giúp
nhé?"
"Không , tớ nhất định đến. Cậu kết hôn, tớ tới
chúc mừng." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì đầu tiên chỉ "ừ" một tiếng, : "Cố Minh cưới chắc là Chu
Mộc Nghiêu cũng sẽ tới."
Hà Lạc Tri hiểu ý , trả lời: "Không ."
Ngày đám cưới, Hàn Phương Trì ca trực buổi sáng ở bệnh viện, thẳng
từ bệnh viện đến. Hà Lạc Tri nghĩ rằng lễ cưới sẽ về cùng Hàn Phương Trì
nên tự lái xe. Chỗ đó khó đỗ xe. Không ngờ tài xế gọi đến
đáng tin, nhầm đường, va quệt xe, mất thêm hai mươi phút
giải quyết sự cố. Đến nơi thì lễ cưới bắt đầu.
Trong sảnh đang chiếu đoạn video chỉnh sửa , đèn tắt hết, chỉ ánh
sáng lấp lánh từ màn hình.
Mắt Hà Lạc Tri vốn lắm, giờ đèn tắt càng rõ ai là ai.
May là Tiêu Dao thấy từ xa, vẫy điện thoại về phía . Hà Lạc Tri
nhận bèn bước tới.
Đã lâu Hà Lạc Tri gặp những bạn . Anh chào hỏi
.
Trên màn hình, cảnh cặp đôi chụp ảnh cưới ở bãi biển hiện lên. Ánh sáng
bỗng trở nên rực rỡ. Không chắn tầm của khác nên Hà Lạc Tri
khẽ cúi . Một bàn thấy , ai nấy đều chào hỏi, chỉ Chu
Mộc Nghiêu là im lặng, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía . Hai chạm
mắt , Hà Lạc Tri vẫn mỉm như với những khác.
Dù một năm trôi qua, nhưng tám năm gắn bó và cái kết tan vỡ vẫn còn đó.
Điều đó khiến ánh mắt của họ chứa đầy những cảm xúc khó gọi thành tên,
thể đơn thuần như hai bạn bình thường. Chỉ vài giây ngắn ngủi, Hà Lạc
Tri là đầu tiên dời mắt .
Người cạnh Chu Mộc Nghiêu đột ngột dậy, định nhường chỗ cho .
Hà Lạc Tri vội : "Ngồi , ."
Anh liếc Tiêu Dao, nhướng mày ý hỏi.
Tiêu Dao lập tức hiểu ý, khẽ nghiêng đầu chỉ về phía bên trái.
Cách một lối , Hàn Phương Trì đang đó cúi đầu xem điện thoại. Trong
phòng tiệc, âm thanh từ loa phát lấp đầy gian khiến Hàn Phương Trì
để ý đến bên .
Hà Lạc Tri hiệu với bước qua phía Hàn Phương Trì.
Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hàn Phương Trì. lúc , màn hình tắt,
chuyển cảnh, căn phòng tối đen, chỉ còn tiếng thuyết minh của cô dâu vang lên
từ loa.
Hàn Phương Trì kéo ghế bên cạnh để Hà Lạc Tri xuống. Trong bóng tối,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-44.html.]
ai thấy ngay khi chạm vai, Hàn Phương Trì nắm lấy cổ tay
, cảm thấy tay lạnh, khi buông còn siết nhẹ một cái.
Khi màn hình sáng , Hà Lạc Tri chỗ, tựa lưng ghế, khoác lên
chiếc áo sơ mi của Hàn Phương Trì.
Bàn là bạn bè và bạn học cũ, Hà Lạc Tri chào hỏi thêm một
vòng.
Sau khi chào xong, phía Hàn Phương Trì, thở phào: "Biết thế tớ
lái xe , suýt nữa thì kịp."
"Tớ bảo đến thì kêu tớ đón mà?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Tớ xem điện thoại." Hà Lạc Tri trả lời. Chiếc điện thoại vẫn trong
túi từ lúc đó. Tay run nhưng dễ nhận . Trong tin nhắn, Hàn
Phương Trì gửi một tin hỏi đến .
Hàn Phương Trì liếc tay Hà Lạc Tri hỏi: "Sao tay lạnh thế?"
Hà Lạc Tri đưa ánh mắt dịu dàng , trả lời: "Nếu tớ do trời lạnh,
liệu tin ?"
"Cậu thì tớ tin." Hàn Phương Trì mỉm .
"Vậy tớ nữa." Hà Lạc Tri trả lời.
Cả hai chuyện âm thanh ồn ào của buổi tiệc, nhưng ghé sát ,
chỉ họ rõ lời đối phương. Hà Lạc Tri cảm thấy ánh mắt đang dõi
theo , nhưng dám .
Khi Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu yêu , tình cảm của họ cũng khá công khai,
hề che giấu, ai nấy đều họ là một cặp. Dù lúc chia tay ồn ào
nhưng ai cũng hiểu phần nào câu chuyện. Lúc lặng lẽ nhường chỗ
bên cạnh cho Chu Mộc Nghiêu, nhưng may mắn là Hoan Dương là ý nên
dậy.
Mọi đến đây dự lễ cưới vì chúc phúc cho chú rể, từng trải qua
bao khó khăn. Họ tập trung buổi lễ chú ý nhiều đến việc giữa Hà Lạc
Tri và Chu Mộc Nghiêu.
Lần gần nhất Hà Lạc Tri xuất hiện mặt là khi còn là
yêu của Chu Mộc Nghiêu. Khi đó, mỗi trêu đùa, còn đặt tay lên vai
Chu Mộc Nghiêu, vuốt nhẹ mái tóc ngắn của mà , trấn an. Bây
giờ, hơn bốn trăm ngày, họ cách một lối , còn
nữa. Thời gian như dòng sông điểm dừng, đưa trôi xa khỏi
nơi bắt đầu, tạo những cách mà chẳng ai ngờ đến.
"Cậu đang nghĩ gì ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Chẳng nghĩ gì cả." Hà Lạc Tri , khẽ : "Đầu óc trống rỗng."
"Vậy cứ để trống ." Hàn Phương Trì trả lời .
Khi chú rể và cô dâu tới bàn chúc rượu, họ cẩn thận tránh qua bàn của Hà Lạc
Tri và Chu Mộc Nghiêu. Đến cuối cùng, chú rể mới đến gặp Hà Lạc Tri,
chuyện riêng một lát. Hà Lạc Tri nhét phong bì túi áo của chú rể,
: "Chúc hai hạnh phúc."
"Cậu cũng sẽ hạnh phúc thôi, Lạc Tri." Chú rể mỉm , hôm nay mới uống đúng
một ly rượu .
Hà Lạc Tri vỗ vai chú rể: "Chắc chắn ."
Sau khi uống rượu, thêm một lúc nữa, Hà Lạc Tri cùng Hàn Phương Trì
dậy chuẩn rời . Lúc đó, cũng lên, bao gồm cả Chu Mộc
Nghiêu. Khi ánh mắt họ chạm nữa, Chu Mộc Nghiêu gọi tên Hà Lạc Tri.
Hà Lạc Tri dừng , chờ điều gì đó.
Thật Chu Mộc Nghiêu nên gì, xung quanh quá nhiều
, Hà Lạc Tri thích chú ý mặt đám đông, nhưng
chỉ đơn giản là để Hà Lạc Tri rời như .
Đã quá lâu họ gặp , mối quan hệ khiến cả hai thậm chí khó
chuyện xã giao. Mọi xung quanh cũng để ý nhiều đến họ, nhiều
rời .
"Cậu chứ?" Hà Lạc Tri mỉm , lên tiếng : "Nghe thăng
chức ."
Chu Mộc Nghiêu gật đầu, ánh mắt rời khỏi khuôn mặt Hà Lạc Tri: "Ừ, cũng
."
"Vậy thì ." Hà Lạc Tri khẽ gật đầu, dặn dò: "Uống ít thôi, kẻo hỏng
việc."
"Ừ." Chu Mộc Nghiêu trả lời nhẹ.
"Thôi, đây. Chúng đừng chuyện vụng về nữa, tiếp tục cũng
chẳng gì." Hà Lạc Tri đùa cợt.
Chu Mộc Nghiêu mỉm gượng gạo.
Hà Lạc Tri sang Hàn Phương Trì. Anh luôn lưng Hà Lạc Tri,
giờ mới đặt tay lên vai Hà Lạc Tri và kéo nhẹ về phía , với Chu
Mộc Nghiêu: "Chúng về đây."
Chu Mộc Nghiêu thêm lời nào, cũng trò chuyện với ai nữa mà
lặng lẽ rời .
Tiễn bước họ, Tiêu Dao chạy theo hỏi: "Hai thế?"
"Đi kiếm gì ăn, đói quá ." Hàn Phương Trì trả lời.
"Cho tớ với, nãy giờ tớ ăn gì." Tiêu Dao .
"Ăn gì?" Hàn Phương Trì hỏi Hà Lạc Tri.
"Hai chọn , tớ đói." Hà Lạc Tri trả lời.
Tiêu Dao gần đó quán ăn khá ngon, gửi địa chỉ nhóm chat. Anh
tự lái xe đến, chung với họ.
Sau khi ăn xong, mỗi về nhà riêng. Hàn Phương Trì đậu xe khu chung
cư của Hà Lạc Tri, hỏi: "Cậu rủ tớ lên ?"
"Thôi, cứ ở một ." Hàn Phương Trì : "Hoặc chạy bộ, gì tùy
."
"Vậy còn ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Chiều nay tớ về nhà, tớ cãi với em gái, ba tớ bảo tớ về giải
quyết." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri gật đầu: "Vậy nhé."
Anh mở cửa xe, nhưng khi bước xuống, Hàn Phương Trì gọi : "Lạc Tri."
Hà Lạc Tri , trả lời: "Sao ?"
"Ngày hôm nay, thể nghĩ bất cứ điều gì, về bất kỳ ai, nghĩ đến khi nào
mệt thì thôi. Chỉ hôm nay thôi. Đến sáng mai khi mở mắt , thứ
chấm dứt." Hàn Phương Trì , giọng thấp trầm nhưng đầy kiên
định.
Hà Lạc Tri im lặng, như gì đó, nhưng cuối cùng thốt nên lời.
"... Biết ." Anh chỉ khẽ trả lời.
"Vậy ." Hàn Phương Trì : "Sáng mai nhớ cho tớ ."
Hà Lạc Tri gật đầu, xuống xe và bước khu chung cư.
Hàn Phương Trì theo bóng dáng Hà Lạc Tri cho đến khi bước hẳn
trong, mới xe rời .
Dấu vết của tám năm bên như vết thương sâu trong lòng, bình thường
đau đớn, nhưng khi vô tình chạm thì thể nhói. Hà Lạc Tri giỏi
che giấu nỗi đau, còn Hàn Phương Trì chỉ cho thời gian.