Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giai đoạn , Hàn Phương Trì bất kỳ sự thúc ép nào, điều đó

khiến Hà Lạc Tri chút an lòng. ai nhắc đến, nên cứ tạm như

.

Anh nhanh chóng rửa mặt, thậm chí tắm qua, nhưng cũng mất đến mười phút.

Khi Hà Lạc Tri nhắm mắt , điều hiện lên trong tâm trí những suy

nghĩ chướng ngại thường trực trong đầu, mà là vẻ mệt mỏi của Hàn Phương

Trì một đêm thức trắng.

Trong khoảnh khắc mơ màng, một suy nghĩ nhỏ bé đột nhiên lóe lên trong đầu

.

... Nếu thực sự kéo xuống, thì thế nào để bù đáp?

*

"Cậu Hà?" Sếp gõ cửa văn phòng của , .

"Ông việc gì chỉ đạo?" Hà Lạc Tri hỏi.

Sếp hỏi: "Cậu còn công tác ?"

Hà Lạc Tri : "Cần em thì cứ thẳng."

Ông sếp trả lời: "Cậu một chuyến nhé? bận quá

."

"Đừng khách sáo thế. Thời gian? Địa điểm? Việc gì? Em ngay." Hà Lạc Tri

.

"Phải Sơn Tây ngày , để dự thầu cùng Long Phi." Sếp .

"Không thành vấn đề." Hà Lạc Tri nhận lời ngay.

Dạo gần đây, Hà Lạc Tri chú trọng đến sự nghiệp. Ban đầu, sếp cũng

chắc chắn, nhưng đó nhận rằng ý định rời , nên dần dần

giao cho nhiều việc hơn.

"Cậu còn công tác nữa ..." Sếp , nhưng thêm:

"Hay tuần thêm một chuyến?"

Hà Lạc Tri trả lời ngay: "Thực em hứng thú với việc công tác lắm."

"Trước đây còn thấy bận rộn tìm việc mà?" Sếp trêu: "Không kiếm

thêm tiền ?"

Hà Lạc Tri nghĩ thầm, em cũng , nhưng dám.

"Muốn kiếm tiền..." Hà Lạc Tri thở dài: "Đủ tiêu là ."

Hà Lạc Tri hiểu rõ, nhờ sự ăn ý nhiều năm với Hàn Phương Trì, hiểu

rằng sự thoải mái hiện tại của điều kiện.

Hàn Phương Trì vội vã thúc đẩy mối quan hệ, nhưng sớm điều cần

, chỉ để cho cơ hội rời xa.

Không trốn tránh là điều kiện tiên quyết ở giai đoạn .

"Ngày tớ công tác." Buổi tối Hà Lạc Tri về nhà thông báo.

"Đi ?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Sơn Tây." Hà Lạc Tri trả lời.

Hàn Phương Trì hỏi: "Máy bay mấy giờ?"

"Giờ việc, cả lẫn về đều ban ngày." Hà Lạc Tri mỉm : "Không cần

đón cũng cần tiễn ."

Hàn Phương Trì hỏi: "Đi bao lâu?"

"Hai ngày thôi." Hà Lạc Tri trả lời.

"Cầm theo hộp viên ngậm, ngoài nhớ đeo khẩu trang. Dạo ho nhiều

đấy, chú ý nhé." Hàn Phương Trì nhắc nhở.

"Được ." Hà Lạc Tri .

Tối đó, vốn dĩ Hàn Phương Trì về, Hà Lạc Tri cũng chuẩn ngủ.

Hàn Phương Trì trở .

Anh mở cửa để hai hộp viên ngậm và hai hộp khẩu trang lên kệ giày. Nghe tiếng

động, Hà Lạc Tri mang dép .

"Phương Trì?" Hà Lạc Tri ngạc nhiên hỏi.

"Để đây , mai nhớ bỏ túi." Hàn Phương Trì .

Hà Lạc Tri chớp mắt: "Ngày mai lúc tớ mua là , còn

mang đến thế?"

"Sợ quên, mà cũng coi đó là chuyện quan trọng." Hàn Phương Trì

đóng cửa bước .

Hà Lạc Tri vội theo, mở cửa nữa.

Hàn Phương Trì đang đợi thang máy, thấy cửa mở bèn qua: "Sao ?"

Hà Lạc Tri ló đầu , hỏi: "Cậu như thế bao lâu ?"

Hàn Phương Trì im lặng vài giây, từ từ nhướn mày.

Thang máy đến tầng hai mươi mấy, vẫn xuống. Hàn Phương Trì ,

hỏi : "Không là chuyện nên ?"

Hà Lạc Tri ngừng một chút, lòng thấy mềm mại, nhẹ nhàng : "Cậu đừng

coi tớ như đứa trẻ, tớ cũng ngoài ba mươi , tự chăm sóc bản mà."

Thang máy xuống gần tới tầng, Hàn Phương Trì chờ thang máy dừng mới

trả lời: "Tớ thích thế, đó là chuyện của tớ."

Hàn Phương Trì bước thang máy, khi cửa khép còn một cái,

mang theo chút bất cần, : "Cậu đừng lo cho tớ."

Thang máy xuống một lúc, Hà Lạc Tri mới khép cửa , trong lòng thầm

nghĩ: "Trước đây từng thấy như thế bao giờ."

So với đây, Hàn Phương Trì thực sự khác biệt, dù bao giờ

rõ ràng. như từng , thái độ của đang dần đổi.

Lời và hành động vượt qua ranh giới, nhưng khác biệt nhỏ là ở chỗ,

giờ đây càng ngày càng gần gũi với hình mẫu của một yêu,

chỉ là bạn bè.

Ngay cả bạn nhất cũng cái kiểu quan tâm như . cảm giác

, Hà Lạc Tri giờ đây thể nhận rõ ràng. Đó là một cảm giác thuộc về

, vượt mức độ của một tình bạn thiết, dường như mỗi đều

quấn quanh những sợi dây vô hình, tạo một sự gắn kết thể tả.

Trước , mỗi Hà Lạc Tri công tác, cả hai chỉ nhắn tin qua . Sau

khi Hà Lạc Tri cố ý tạo cách, tin nhắn cũng còn, chỉ còn

những lời báo cáo ngắn gọn trong nhóm chat ba .

Lần khác.

Vừa trả lời máy bay, Hà Lạc Tri nhận tin nhắn của Hàn Phương Trì: "Đến

nơi ?"

Hà Lạc Tri đợi lấy hành lý, trả lời: "Tới ."

Hàn Phương Trì: "Ừ."

Buổi tối, Tiêu Dao nhắn tin trong nhóm nhỏ, cả hai chỉ trò chuyện qua vài

câu, mấy chú tâm.

Hà Lạc Tri tự ăn mà gọi một phần mì qua ứng dụng đặt hàng, quá

đói nên chỉ ăn vài miếng.

Hàn Phương Trì nhắn tin nữa đó gọi điện thẳng.

Hà Lạc Tri màn hình, ngập ngừng vài giây mới bắt máy.

"Phương Trì?"

"Cậu ở khách sạn ?"

"Ừ, đang ăn cơm." Hà Lạc Tri đồng hồ, thấy bảy rưỡi bèn hỏi: "Tối nay

ăn gì?"

"Ăn ở bệnh viện, xong việc." Hàn Phương Trì .

"Tăng ca ?" Hà Lạc Tri hỏi.

"Tình nguyện tăng ca, chút việc cần ." Hàn Phương Trì trả lời.

Vẫn quen với việc gọi điện tán gẫu như thế , Hà Lạc Tri gắp một đũa

mì, nhai chậm rãi.

"Cậu đang ăn gì thế?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Mì." Hà Lạc Tri trả lời.

"Chỉ tinh bột thôi ?" Hàn Phương Trì bật : "Lạ quá."

Hà Lạc Tri cũng theo, vì vốn ăn uống để ý đến sự cân đối dinh

dưỡng, ít khi chỉ ăn tinh bột như .

"Có thêm thịt bò và rau." Hà Lạc Tri trả lời.

Nghe tiếng Hàn Phương Trì đóng cửa xe, Hà Lạc Tri bèn nhắc: "Cậu lái xe cẩn

thận nhé?"

Hàn Phương Trì "ừ" một tiếng bảo: "Cậu cứ ăn ."

Tiêu Dao sợ Hà Lạc Tri công tác buồn chán nên nhắn tin trò chuyện cho vui.

Hà Lạc Tri cũng bận gì nên trả lời .

Cả hai chuyện từ sáu giờ đến hơn chín giờ, nhưng Hàn Phương Trì tham

gia cuộc trò chuyện. Khi Hà Lạc Tri chuẩn nhắn "Chúc ngủ ngon" trong

nhóm, kịp gửi thì nhận cuộc gọi của Hàn Phương Trì.

Ngón tay Hà Lạc Tri khựng , ngờ hôm nay gọi một , mà giờ

gọi nữa. Hà Lạc Tri vẫn nhận cuộc gọi.

Trong giọng của Hàn Phương Trì mang theo nụ cượi nhẹ nhàng, vang lên qua

điện thoại: "Hai chuyện thú vị chút nào, chuyện với tớ

."

Hà Lạc Tri trả lời: "Được thôi, gì đây?"

"Gì cũng , để im cũng ." Hàn Phương Trì tắm xong, tìm bộ quần áo

để mặc: "Dọn dẹp xong hết chứ?"

Hà Lạc Tri xong, Hàn Phương Trì trả lời: "Vậy , chuyện đến

khi ngủ."

Hà Lạc Tri , bảo: "Tớ sắp ngủ ngay đây."

Hàn Phương Trì chỉnh : "Nói chuyện đến khi ngủ ."

Hàn Phương Trì để Hà Lạc Tri tắt máy. Khi một cuộc gọi khác đến, Hàn

Phương Trì : "Nghe xong gọi cho tớ nhé."

Hà Lạc Tri hỏi: "Cậu ngủ ?"

"Đừng quan tâm." Hàn Phương Trì trả lời.

Mới , Hà Lạc Tri từ chối nhắn . Cả đêm cuộc gọi kéo dài gần

hai giờ đồng hồ. Khi chuyện, để điện thoại bên cạnh, Hàn Phương

Trì thì sách còn Hà Lạc Tri thì nhắm mắt đó, khi nào thì sẽ

.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-42.html.]

Sau đó Hà Lạc Tri tắt đèn, để điện thoại bên gối gần bên .

Anh thể thấy tiếng Hàn Phương Trì thỉnh thoảng lật trang sách. Chắc

chắn là Hàn Phương Trì để điện thoại , nên mỗi động đậy,

Hà Lạc Tri thấy âm thanh nhỏ từ bên đó.

Hà Lạc Tri thể tưởng tượng hình ảnh của Hàn Phương Trì lúc , mặc

chiếc áo phông, một chân co tựa đầu giường, thể điện thoại đang đặt

bụng, thỉnh thoảng lật một trang sách, ánh mắt thì chăm chú. Cảnh

tượng mắt cùng với tiếng lật trang sách và tiếng vải chạm , mang đến

cho Hà Lạc Tri cảm giác bình yên như white nosie.

"Phương Trì." Hà Lạc Tri nhẹ nhàng gọi.

"Ừ." Hàn Phương Trì trả lời .

Hà Lạc Tri nhắm mắt : "Chúng cứ như mãi ?"

"Như thế nào." Hàn Phương Trì hỏi: "bạn bè ?"

" ." Hà Lạc Tri .

Hàn Phương Trì trả lời: "Không."

Hà Lạc Tri chỉ thấy một màu đen tối phía , trong gian chỉ một

. Hàn Phương Trì ở bên tai . Anh nhẹ nhàng lật

về phía điện thoại.

"Nếu yêu đương mà tan vỡ thì bạn bè nữa luôn đó." Hà Lạc Tri

nhẹ nhàng .

"Rất tiếc." Hàn Phương Trì trả lời bình thản: "Đã đến thế yêu

cũng bạn nữa."

Chưa để Hà Lạc Tri lên tiếng, tiếp: "Đó là đề nghị, tớ

, mà tớ rõ ràng ."

Nói xong câu đó, Hàn Phương Trì hỏi: "Cậu thể tớ yêu đương và kết hôn

với khác, thật lòng chúc phúc cho tớ ?"

Hà Lạc Tri bặm môi, đó : "Có thể."

"Tớ thì ." Hàn Phương Trì lập tức : "Tớ nhỏ nhen và hào phóng

như ."

Anh gập sách , để sang bên, lấy điện thoại , tựa lưng đầu giường: "Kể

từ bây giờ, chúng yêu cũng trở nữa. Cậu

yêu khác mà để tớ ? Tớ còn chúc phúc cho nữa ?

Không thể."

"Không yêu thì bạn ?" Hà Lạc Tri nhíu mày, : "Cậu giờ cũng

quá độc tài ."

"Nếu tớ đơn phương thì khác." Hàn Phương Trì hỏi: "Nếu ý nghĩ

gì khác thì là chuyện khác."

Hà Lạc Tri lật sang hướng khác.

Một lúc , Hàn Phương Trì : "Cậu từ từ suy nghĩ, tớ gấp."

Hà Lạc Tri thở dài trong lòng.

Hàn Phương Trì tắt đèn xuống với điện thoại. Âm thanh vải chạm càng

rõ ràng, vọng tai Hà Lạc Tri.

"Cuối cùng sẽ hiểu, chỉ cần thật sự thích thì chúng còn đường

nào khác." Giọng Hàn Phương Trì nhẹ nhàng và bình tĩnh, thấp hơn bình thường.

Hà Lạc Tri hỏi hai phút: "Cậu ngủ ?"

"Để mở mà ngủ." Hàn Phương Trì .

Hà Lạc Tri trả lời "ừ" một tiếng.

"Ngày mấy giờ về?" Hàn Phương Trì hỏi khi nhắm mắt.

"Khoảng hai giờ chiều." Hà Lạc Tri trả lời.

"Tớ thể gặp ngay khi tan ?" Hàn Phương Trì hỏi.

Hà Lạc Tri : "Có... thể."

"Về nhà ăn ?" Hàn Phương Trì hỏi.

Hà Lạc Tri : "Được, ăn gì?"

"Ăn gì cũng , kén." Hàn Phương Trì : "Tớ chỉ ở bên lâu

hơn chút thôi."

Nghe , Hà Lạc Tri trả lời , im lặng vài giây hỏi: "Ăn

thịt dê cps ?"

"Được, kén chọn." Hàn Phương Trì vẻ mệt, giọng trở nên mơ

màng, rõ ràng: "Về nhà là thấy ."

Hà Lạc Tri cũng , chỉ ậm ừ.

Đây là đầu tiên giữa hai cuộc gọi kéo dài mục đích như ,

cả hai lượt ngủ cho đến khi cuộc gọi tự động ngắt.

Sáng hôm , khi tỉnh dậy, Hà Lạc Tri thấy trong nhóm nhiều tin nhắn. Tiêu

Dao tag , hỏi đang ở .

Đã mười hai giờ, vẫn đang tag hỏi: "Người ? Không công tác

ngủ ngon?"

Hàn Phương Trì dậy sớm, trả lời: "Ngủ ."

Tiêu Dao cũng dậy, vẻ tỉnh dậy hết mơ màng, : "Tớ hỏi

mà?"

Hàn Phương Trì lẽ rửa mặt, trả lời .

Hà Lạc Tri: @Tiêu Dao, tối qua ngủ .

Tiêu Dao: Tớ cũng đoán .

Tiêu Dao: Lạc Tri, xem thật quá đáng!

Hà Lạc Tri tham gia , chỉ trả lời: "Haha."

Hàn Phương Trì đó chỉ gửi một chữ: Răng.

Tiêu Dao lập tức trả lời: "!!!"

Tiêu Dao: "Tớ thế mà dùng thái độ chuyện với Trì, tớ thật đáng

chớt!"

Trong vài phút tiếp theo, Hà Lạc Tri thấy Tiêu Dao sám hối, rằng ông nội

của Tiêu Dao thể trồng từ sáu đến tám chiếc răng, hiện tại còn đang ở

miền Nam về, vẫn điều kiện xương đủ . Tiêu Dao giờ

dám phật lòng Hàn Phương Trì.

Hà Lạc Tri: Haha.

Hà Lạc Tri công tác hai đêm, liên tục hai ngày giọng ngủ ,

Hàn Phương Trì cho ngắt, Hà Lạc Tri cũng lời chỉ thể để điện

thoại như .

Xuống máy bay, dì nhỏ gọi điện bảo đến nhà gì để ăn cơm, Hà Kỳ cũng ở

đó, thuận đường.

Hà Lạc Tri hỏi: "Mọi ăn gì ngón ạ?"

"Bên nhiều món lắm." Dì : "Mau qua đây ."

Nghe , Hà Lạc Tri hỏi: "Dì Linh đến ?"

Dì Linh là bạn của dì nhỏ từ bé, chồng dì ngày xưa là bếp trưởng của nhà

hàng cao cấp, giờ thì mở nhà hàng riêng. Dì Linh nấu ăn ngon.

Hà Lạc Tri , trả lời: "Vậy thì con tới liền."

Khi Lạc Tri đến nơi thì hơn ba giờ, trong nhà hơn chục , vô cùng

nhộn nhịp. Những bạn đều quen, hồi nhỏ thường dẫn

theo tham gia mấy buổi gặp mặt .

Hà Lạc Tri chào hỏi từng . Một dì nhà thiết kế chộp lấy tay ,

sẽ giới thiệu bạn trai cho .

Từ đến giờ, giấu giếm chuyện giới tính của , chẳng thấy

điều gì đáng hổ cả, dù bạn bè của bà cũng chẳng ai câu nệ chuyện đó,

họ quá quen thuộc với điều .

Hà Lạc Tri vội vàng từ chối: "Thôi, con vội thưa dì."

Bà dì bắt đầu lục tìm ảnh trong điện thoại, nhưng Hà Lạc Tri giữ tay bà :

"Con cần thật mà, dì ơi!"

Hà Lạc Tri về chủ yếu để thăm hỏi một thời gian dài

gặp. Sau khi chào xong, hỏi: "Mọi ăn lúc mấy giờ ạ?"

"Con đói ?" Dì Linh hỏi.

"Dạ con đói lắm ." Hà Lạc Tri trả lời.

"Vậy con ăn tạm gì đó , tối mới ăn chính thức."

Đã về đây , cũng định tay . Hà Lạc Tri vòng qua bếp,

thấy một nguyên liệu chuẩn sẵn bèn mở nắp nồi , nhấc nắp

chảo xem xét.

"Mấy giờ mới ăn dì?" Lạc Tri hỏi.

Mẹ ngớt, miệng đang gặm một quả lê, đẩy nhẹ bạn đầu bếp

của , : "Con trai chị đói thật , mau gì cho nó ăn ."

"Chưa từng thấy ai chiều con như chị ." Dì Linh bước bếp, hỏi

Hà Lạc Tri ăn gì.

Hà Lạc Tri chọn vài món nấu nhanh, nhờ giúp, nịnh nọt ngớt lời,

còn tự kiếm một ít tôm bỏ hộp, cầm thêm hai chiếc chân dê.

"Chị con trai chị ?" Dì Linh lớn tiếng hỏi .

Quay đầu , thấy Lạc Tri đang cho thức ăn hộp, bà bật hỏi:

"Con ăn ở đây ?"

"Không, con về nhà." Lạc Tri trả lời.

Đã gần bốn giờ rưỡi, xách đồ ăn, đeo ba lô lên vai và mang giày ở cửa.

Dì nhỏ của ngạc nhiên hỏi: "Con , Lạc Tri?"

Hà Lạc Tri xỏ xong giày, bảo: "Con việc về nhà." Nói xong, tranh

thủ lúc dì nhỏ để ý, vội vã rời .

Dì nhà thiết kế lúc nãy bên cạnh trêu: "Chắc chắn là con trai chị

mật gì đó ."

"Con trai chị thì bí mật chứ!" Mẹ đá nhẹ chân bạn .

" mà chị con trai." bạn trả lời .

Hà Lạc Tri vốn là lời và giữ lời hứa.

Khi Hàn Phương Trì tan về nhà, mở cửa, điều đầu tiên thấy là đôi

giày của Hà Lạc Tri. Căn hộ ngập tràn mùi thơm của tôm xào bơ. Hà Lạc Tri đang

ở trong bếp, thấy tiếng cửa mở bèn ngoái đầu , nở một nụ : "Bác sĩ

Hàn mới về ?"

 

Loading...