Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hà Lạc Tri luôn cẩn trọng trong tình cảm, nhất là khi trưởng thành.

Ánh ít lọt vòng mật của , và lọt đó

dễ dàng chút nào. Suốt bao năm qua, bạn bè của đều chỉ ở mức tương

đối, quen thì quá , nhưng cũng đủ để gọi là bạn , chẳng hạn như

vài bạn thời đại học, một quen khi . Khi cần, họ

vẫn dễ dàng tìm đến .

Chuyện tình cảm càng khó khăn hơn.

Chu Mộc Nghiêu theo đuổi hai năm, nhưng bước qua rào cản đó một

cách khó khăn.

Còn giữa và Hàn Phương Trì, ngay cả khi bỏ qua tất cả những yếu tố ngoại

cảnh, chỉ riêng mối quan hệ kéo dài từ thuở thiếu niên của hai ,

điều gì đó vô cùng quý giá và quan trọng. Đó là lý do Hà Lạc Tri nỡ đẩy

bức tường ngăn cách xa.

yêu đương vốn dĩ nhiều bất trắc. Nếu mối quan hệ thất bại, họ sẽ

mất . Việc Hà Lạc Tri giấu kín tình cảm của coi như

từng chuyện gì xảy , giữ một cách để đồng hành và dõi

theo, dường như dễ dàng hơn so với việc đối diện trực tiếp với tình cảm

của chính .

Cả đêm đó, Hà Lạc Tri hầu như ngủ , đầu óc rối bời, ký ức từ tuổi

mười mấy đan xen với những khoảnh khắc hiện tại, đến khi ngủ cũng chỉ

là mơ mộng m.ô.n.g lung. Ngày thường dậy lúc sáu giờ, dù là ngày nghỉ thì

đồng hồ sinh học cũng chỉ cho phép ngủ muộn thêm chút ít, bảy giờ

hơn. đêm nay, vì giấc ngủ chẳng trọn vẹn, đến khi trời sáng hẳn,

mới mơ màng , đồng hồ sinh học cũng vì thế mà rối loạn.

Tám giờ hơn, Hàn Phương Trì nhắn tin hỏi dậy .

Hà Lạc Tri nửa tỉnh nửa mê, mơ hồ trả lời rằng dậy.

Đến chín giờ, Hàn Phương Trì gõ cửa vài tiếng khi tự nhập mã nhà.

Tiếng đóng cửa khẽ vang lên, Hà Lạc Tri ngái ngủ hé mắt. Trong nhà im ắng, Hàn

Phương Trì quanh mà thấy . Cửa phòng ngủ mở, ánh

sáng nào lọt , vẻ rèm vẫn còn kéo kín. Hàn Phương Trì đó mà

xuống ghế sofa, cũng chẳng đụng đến điện thoại, chỉ lặng lẽ đó.

Ánh nắng len lỏi , dịu nhẹ mà chói mắt. Không gian yên bình đến nỗi

ai cảm thấy buồn tẻ, chỉ một cảm giác bình yên lơ đãng phủ khắp nơi.

Hàn Phương Trì nghĩ, hóa cảm giác là như .

Hà Lạc Tri bước với bộ đồ ngủ từ đêm qua. Vừa khỏi phòng hai chạm

mắt . Ánh sáng ban ngày rõ ràng, còn bóng tối che giấu nữa, họ

và những cảm xúc mơ hồ chẳng thể gọi tên cùng lúc ùa về.

"Cậu đến ?" Hà Lạc Tri hỏi.

Giọng mới tỉnh ngủ còn vương chút nghẹt mũi, : "Tớ mới dậy."

Hàn Phương Trì hỏi: "Ngủ ngon ?"

Hà Lạc Tri phủ nhận, chỉ "ừ" một tiếng.

Anh mặc áo thun rộng màu be và quần xám, chân dép, vẫn còn chút

dấu vết của giấc ngủ. Đồ mặc ở nhà của hầu hết đều màu sáng, luôn mang

cảm giác sạch sẽ, tươi mới, dễ chịu và đỗi quen thuộc.

Hàn Phương Trì nhắc chuyện tối qua, cũng cố gì thêm. Trong

lúc Hà Lạc Tri đ.á.n.h răng rửa mặt, ở cửa hỏi: "Ăn ở nhà chứ?"

Hà Lạc Tri ngậm bàn chải, giọng lúng búng trả lời: "Cơm rang."

Hàn Phương Trì gật đầu: "Được."

Hà Lạc Tri vệ sinh cá nhân một cách chậm chạp, còn Hàn Phương Trì bếp,

lấy cơm nguội từ tối qua để chuẩn rang. Anh lục lọi tìm thêm vài nguyên

liệu khác, vì bếp của Hà Lạc Tri quen nên vụng về. Khi Hà Lạc Tri

bước với mái tóc nửa khô nửa ướt, Hàn Phương Trì gần rang xong. Anh còn

cắt thêm ít khoai sọ và rau cải còn thừa từ hôm qua, cùng với thịt bò hầm,

vẻ định xào chung với .

"Cắt khoai sọ mà mang bao tay ?" Hà Lạc Tri bước đến hỏi.

Máy hút mùi đang bật, Hàn Phương Trì rõ, hỏi: "Gì cơ?"

Hà Lạc Tri ngập ngừng, rõ hơn: "Khoai sọ, đeo bao tay

?"

"Tớ dùng giấy lót , ." Hàn Phương Trì trả lời: "Không tìm thấy

bao tay."

"Dưới ngăn kéo ." Hà Lạc Tri chỉ.

Bình thường ai rảnh thì đó nấu, chỉ điều Hà Lạc Tri tan sớm hơn

nên nhiều hơn. Trước đây, khẩu vị của hai còn khác biệt

nhiều, nhưng một năm ở chung họ dần điều chỉnh lẫn , giờ thì nấu ăn

gần như giống .

Hà Lạc Tri trong bếp mà ở ghế đối diện rót ly nước ấm

uống một . Hàn Phương Trì liếc qua khi đang rửa chảo, thấy

thẳng tắp, lưng cong chút nào. Hà Lạc Tri từ nhỏ bao giờ

thõng lưng, trong lớp học lúc , ai cũng công nhận thẳng nhất.

Hàn Phương Trì cầm khăn lau tay, mỉm thoáng qua, hỏi: "Cậu ăn súp

?"

"Không cần, tớ uống nước là ." Hà Lạc Tri trả lời.

Hàn Phương Trì chỉ "ừ" một tiếng.

cùng ăn cơm cả năm trời, nhưng chuyện tối qua, giữa họ dường

như gì đó đổi. Không hẳn là ngại ngùng, chỉ là mỗi

còn là cái vô thức như , mà chứa đựng một chút cảm giác gì đó mà cả

hai đều thể lờ . Mỗi ngẩng đầu lên, cái và sự chú ý đều

rõ ràng hơn, khác hẳn với đây, khi gì chỉ cần mắt đối

phương là . Có lẽ đó chỉ là cảm giác từ phía Hà Lạc Tri, còn Hàn Phương

Trì thì vẻ thứ vẫn tự nhiên.

"Hôm nay định gì?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Chẳng gì đặc biệt, chắc chiều tớ sẽ ngủ thêm chút." Hà Lạc Tri trả lời.

Hàn Phương Trì gật đầu: "Vậy tớ đ.á.n.h cầu với đồng nghiệp nhé?"

Hà Lạc Tri : "Được ."

Hàn Phương Trì trả lời: "Chắc tầm ba bốn giờ tớ mới về. Nếu việc thì nhắn

cho tớ, tớ thể ăn cùng đồng nghiệp."

"Ừ." Hà Lạc Tri trả lời: "Được ."

Hàn Phương Trì ăn xong nán một lúc, rời giờ trưa.

Khi Hàn Phương Trì , căn nhà chìm sự tĩnh lặng, Hà Lạc Tri chẳng

việc gì để . Anh sách nhưng thể tập trung nổi, bèn kéo

một chiếc gối ôm , dài ghế sofa trong trạng thái mơ màng.

Hàn Phương Trì dành cho cả thời gian lẫn gian, thậm chí canh

thể viện cớ nào đó để ở một cả buổi chiều.

Hà Lạc Tri nhắm mắt ánh nắng, đưa cánh tay lên che mắt.

Hàn Phương Trì thực sự , điều đó là cần bàn cãi. Đối với Hà Lạc

Tri, điểm nào . thể phủ nhận rằng hiện tại

Hàn Phương Trì cũng khó đối phó hơn nhiều.

Ngày hôm đó, Hà Lạc Tri nhắn gì cho Hàn Phương Trì về việc việc

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-41.html.]

cần . Hàn Phương Trì về nhà lúc hơn ba giờ chiều, đói bụng khi chơi cầu

nên ăn nốt phần bánh còn thừa từ tối qua. Tối đó, Hà Lạc Tri nấu bữa tối,

khi ăn xong Hàn Phương Trì nghỉ một chút cũng về, chỉ bảo

"ngủ sớm ."

Trong suốt thời gian đó, Hàn Phương Trì vẫn luôn như . Anh khác

gì so với đây, tạo chút áp lực nào cho Hà Lạc Tri. Không

ngày nào cũng gặp mặt, thứ gần như y hệt . Khi gặp ,

nhắc tới những chuyện vượt quá giới hạn, giọng điệu vẫn thế, chẳng hề

chút ám chỉ nhắn nhủ gì thêm.

Nếu hôm đó, ánh đèn mờ ảo, thẳng thắn chuyện,

thì Hà Lạc Tri lẽ nghi ngờ hiểu nhầm tất cả.

Hà Lạc Tri cũng hiểu rằng Hàn Phương Trì vốn là như .

Ở một mức độ nào đó, Hàn Phương Trì là một nguyên tắc, hồi còn nhỏ

giữa đám học sinh trung học, đôi khi phần cứng nhắc vì quá tuân thủ quy

tắc.

Anh sẽ cho Hà Lạc Tri thời gian thì chắc chắn sẽ thực sự cho, hề

cố tình nhắc nhở gián tiếp thúc ép.

Ngoại trừ đêm hôm đó, Hàn Phương Trì bao giờ tỏ quá chủ động mạnh

mẽ trong mối quan hệ .

Nếu là khác, lẽ họ sẽ nghĩ rằng Hàn Phương Trì đêm tỏ

quá bình thường, dẫn đến cảm giác thiếu chắc chắn. với Hà Lạc Tri, điều

đó giúp thư giãn, còn cảm giác căng thẳng. Những suy nghĩ rối

ren về tương lai, về quá khứ cũng tạm thời lắng xuống, còn đè nặng lên

khiến ngộp thở.

Tối thứ Sáu, công ty của Hà Lạc Tri buổi tiệc. Hàn Phương Trì về nhà dạy

thêm cho Hàn Tri Dao, đến chín giờ tối Hàn Phương Trì nhắn tin cho .

Hàn Phương Trì: Uống rượu ?

Lạc Tri: Uống chút ít thôi, cho khí.

Hàn Phương Trì: Tớ đến đón nhé?

Lạc Tri: Không cần , ngủ , tớ gọi tài xế chạy thuê về.

Hàn Phương Trì: Bao giờ xong nhỉ?

Lạc Tri: Chưa đoán , hình như còn tới nửa buổi.

Hàn Phương Trì: Ừ, .

Hà Lạc Tri gần như bao giờ uống rượu, đồng nghiệp cũng ép ,

cũng chỉ nhấp môi lấy lệ.

Bữa tiệc diễn ở một quán karaoke ba tầng, mấy lớn tuổi về , chỉ

còn đám trẻ, chẳng ai về cả, cửa chính khóa .

Hà Lạc Tri sếp kéo chơi bài, đến hơn mười một rưỡi vẫn dấu hiệu

ai cho về. Điện thoại của vang lên.

Hàn Phương Trì: Vẫn xong ?

Lạc Tri: Vẫn đang chơi.

Hàn Phương Trì: Gửi tớ vị trí nhé?

Một tay Hà Lạc Tri cầm bài, tay còn cầm điện thoại nhắn tin.

Lạc Tri: Đừng đến đón tớ, bao giờ mới xong, cứ ngủ , Hàn

Phương Trì.

Tin nhắn khá dài, Hà Lạc Tri gõ mãi mới xong, trong khi đều

đang đợi .

"Anh Hà nhắn tin xin phép nhà ?" đồng nghiệp đùa.

Hà Lạc Tri chỉ mỉm , giải thích gì thêm.

"Mọi chơi đến sáng luôn ?" đồng nghiệp hỏi: "Hay là cứ ở đây qua

đêm?"

Hà Lạc Tri trả lời: "Tớ về thôi, về nhà thì mới ngủ ."

Tầng ba chỗ nghỉ ngơi, vài chiếc giường và cả nệm tatami. Hà Lạc Tri

thể ở qua đêm với đồng nghiệp, dù muộn thế nào thì cũng về

nhà.

Anh gửi vị trí cho Hàn Phương Trì, chỉ nhận tin nhắn từ Hàn Phương

Trì: "Chơi , xong thì nhắn cho tớ một tiếng."

Hà Lạc Tri trả lời : "Được , ngủ ."

Đến khi Hà Lạc Tri thể rời khỏi chỗ đó thì ba giờ chiều. Sếp thể

chịu nổi nên xin về , hào phóng rằng thứ Hai công ty sẽ cho nghỉ bù

một ngày, cần , ai cũng thể thoải mái mà chơi.

Hà Lạc Tri vội vàng tranh thủ cơ hội, theo chân rời khỏi.

Đứng ngoài cổng hai mươi phút mới gọi tài xế, đến khi xe về đến

bãi đỗ xe của khu chung cư thì trời sáng rõ.

Hà Lạc Tri uống rượu, thức cả đêm, đôi mắt gần như mở nổi. Khi

thang máy bắt đầu di chuyển, cảm thấy đầu óc cuồng, đến lúc thang máy

dừng thì càng choáng váng hơn.

Ra khỏi thang máy, nhắn tin cho Hàn Phương Trì: "Về nhà ."

Vừa rời khỏi đó kịp rửa tay, tay vẫn còn trơn, quét vân tay ba

vẫn mở cửa. Khi chuẩn nhập mật khẩu thì cửa từ bên trong

mở .

Hà Lạc Tri sững sờ Hàn Phương Trì mở cửa, trông ăn mặc chỉnh tề, rõ

ràng là hề ngủ.

"Phương Trì?" Anh ngỡ ngàng gọi.

Hàn Phương Trì nhường đường cho bước , : "Công ty các

chơi qua đêm ?"

"Trước đây chỉ ban ngày thôi, ai ngờ là buổi tối." Hà Lạc Tri

giày xong, Hàn Phương Trì hỏi: "...Cậu vẫn ngủ ?"

"Tớ sợ uống nhiều." Hàn Phương Trì trả lời: "Cũng sợ gọi

tài xế. Chẳng tớ xong thì nhắn cho tớ một tiếng ?"

"Tớ..." Hà Lạc Tri bỗng nhiên cảm thấy gì cũng hợp lý, bèn hắng

giọng : "Tớ nghĩ ngủ ... Cậu ngủ , thấy tớ uống nhiều

bao giờ ?"

"Tớ chỉ thấy uống với bạn bè, còn đồng nghiệp thì chắc, tớ

thoát ." Hàn Phương Trì hỏi: "Không say thật chứ?"

"Không, tỉnh hết ." Hà Lạc Tri cằm của Hàn Phương Trì mọc râu lởm

chởm, trong lòng cảm thấy xót xa trống trải.

"Được , rửa mặt ngủ ." Hàn Phương Trì lấy điện thoại, khẽ vỗ lên

lưng một cái, giày: "Hôm nay tớ sẽ phiền ,

khi nào tỉnh dậy thì gọi tớ."

Trời bên ngoài sáng rõ, Hàn Phương Trì đợi suốt cả đêm.

Hà Lạc Tri theo phản xạ cầm lấy tay , nắm nhẹ cánh tay: "Cậu ngủ ở đây ,

đừng nữa."

"Phiền phức lắm, dọn dẹp mất thời gian." Hàn Phương Trì : "Tớ đây."

Phòng khách từng ở, nếu ngủ thì ga trải giường.

Hàn Phương Trì đợi Hà Lạc Tri "Không ", chỉ một câu

"Trong vòng năm phút ngủ", đóng cửa mất.

 

Loading...