Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quen lâu khá phiền phức, vì dễ dàng lật tẩy.
Hà Lạc Tri từ nhỏ đặt mục tiêu quá cao, thời còn học chỉ cần thành
học sinh trung bình khá là .
"Định hết công việc của cả cơ quan ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Làm hết ..." Hà Lạc Tri lẩm bẩm khi theo bếp:
"Chỗ tớ lợi nhuận , lãnh đạo nhiều mối quan hệ."
"Lãnh đạo nhiều mối, thêm là một kỹ sư chăm chỉ." Hàn Phương Trì
đầu mỉm : "Tương lai rực rỡ lắm."
Hà Lạc Tri ban đầu chút áy náy, nhưng khi câu đó thì nhịn
mà bật : "Cậu đừng chọc tớ."
Hàn Phương Trì gì thêm, gian bếp mà Lạc Tri chuẩn sẵn
nguyên liệu. Món ăn chỉ cần xào qua là xong, gì để Hàn Phương Trì
giúp, thế nên chỉ tựa cửa tủ lạnh.
Anh đang nghĩ gì nhỉ? Hà Lạc Tri dám ngẩng đầu lên, vì bản cũng
.
"Cuối tuần định gì?" Hàn Phương Trì hỏi.
Mới thứ tư thôi mà hỏi, Hà Lạc Tri kế hoạch gì nên trả lời:
"Chưa nữa."
"Cuối tuần tớ nghỉ cả hai ngày." Hàn Phương Trì .
Hà Lạc Tri gật đầu: "Tớ ."
Anh lưng với Hàn Phương Trì, : "Khi nào kế hoạch thì
báo tớ một tiếng."
Hà Lạc Tri trả lời "Được." đó hỏi: "Cậu việc gì ?"
"Không ." Hàn Phương Trì , giọng điềm nhiên: "Chỉ chơi cùng
thôi."
Hà Lạc Tri đầu , chỉ "Ừ" một tiếng.
Ở độ tuổi ngoài ba mươi, Hàn Phương Trì khác với khi mới hai mươi mấy. Với
Lạc Tri, cảm giác như đang cầm một cái gì đó khó nắm bắt – dễ
uốn nắn theo ý khác, bắt đầu chính kiến riêng, và đôi khi ánh mắt như
ẩn chứa những suy nghĩ mà thể chạm tới. Thật khó đối phó. Nằm
giường lên trần nhà, Hà Lạc Tri lặng lẽ nghĩ.
Ninh Khải cũng lập nhóm, bao gồm tám chơi đ.á.n.h cầu với . Anh
nhắn nhóm và gọi Hà Lạc Tri cùng Hàn Phương Trì: "Hai
?"
Hà Lạc Tri trả lời : "Em và Hàn Phương Trì thể ."
Hàn Phương Trì "đặt" sẵn cuối tuần của Hà Lạc Tri . Anh thể viện cớ
như tăng ca hoặc thăm dì, nhưng thực sự cần thiết. Và nếu
, Hàn Phương Trì chắc chắn sẽ điều để . Vậy nên, quyết định
im lặng và đăng ký cả hai .
Hà Lạc Tri giờ quen với nhóm của Ninh Khải, Hàn Phương Trì thì
thứ cũng diễn suôn sẻ.
Trong nhóm, Ninh Khải : "Đi sân gần nhà Thượng Thạch nhé? Mới mở, ít
."
Hà Lạc Tri kịp trả lời thì Hàn Phương Trì trả lời: "Đi sân gần nhà
em."
Ninh Khải: "Tại ?"
Hàn Phương Trì: "Em lái xe, bọn em bộ tới ."
Ninh Khải: "Hai đừng lười! Sân nhà nhiều lắm."
Hàn Phương Trì: "Vậy sân ở vòng ba."
Thượng Thạch: " thế nào cũng ."
Ninh Khải: "Sao giờ nhiều chuyện thế, Hàn Phương Trì! Đi sân mới thôi."
Hàn Phương Trì: "Vậy thì tìm thêm hai , chúng em . Nhà Thượng
Thạch xa quá."
Thượng Thạch: "Hahaha."
Ninh Khải: "Cậu riết bực ? Thầy của câuh quở trách ? Sao phiền
phức thế?"
Hàn Phương Trì: "1."
Ninh Khải: "Thôi , sân ở vòng ba ."
Hà Lạc Tri lặng họ trò chuyện trong nhóm, tham gia. Có vài
định " cũng ." nhưng Hàn Phương Trì nhanh tay hơn, cũng
cơ hội lên tiếng.
Ninh Khải Hàn Phương Trì phiền phức, nhưng thật Hàn Phương Trì
kén chọn địa điểm, cũng ngại phiền phức. Chỉ Hà Lạc Tri
rõ lý do, hai sân bóng Hàn Phương Trì chọn đều khu vực tắm riêng,
phòng tắm công cộng. Hà Lạc Tri thầm nghĩ: "Tớ mới là phiền
toái nhất."
Hà Lạc Tri hàng ghế, bên cạnh là hai học sinh tan học, vai
mang ba lô. Khi bạn của họ đến, cả hai cùng dậy. Lúc Lạc Tri cúi
xuống, học sinh bên cạnh bất ngờ , chiếc ba lô vẽ một
đường cung đập mạnh mặt . Dây kéo của ba lô quét qua khóe mắt và
trán, đau đến mức Lạc Tri lùi hai bước, tay ôm lấy mắt.
"C.h.ế.t ! Chú ạ?" Cậu bé hoảng hốt xin , liên tục : "Cháu
xin , cháu xin !"
"Không..." Lạc Tri cúi xuống, mắt bên vẫn thể mở . Ban đầu định
, nhưng thấy một đứa trẻ thể đ.á.n.h mặt gọi là
"chú" thì cam lòng.
"Cháu học cấp hai ?" Lạc Tri hỏi.
"Cháu học lớp tám ạ!" Cậu bé lúng túng yên, cứ cúi đầu xin .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-38.html.]
"Cháu gọi là , chứ gọi chú thì thấy khó chịu lắm." Lạc Tri nửa
đùa nửa thật .
"Anh!" Cả hai bé đồng thanh.
Hàn Phương Trì thấy tiếng gọi liền , lúc Lạc Tri
xuống, tay vẫn đang ôm mặt, đầu cúi thấp. Hàn Phương Trì ngay lập tức chạy
đến, vứt chiếc vợt xuống đất hỏi: "Sao ?"
"Bị đụng thôi, ." Lạc Tri đập trúng mũi, giờ mũi đau râm ran,
giọng nghẹn ngào.
"Để tớ xem." Hàn Phương Trì cúi , kéo tay nâng mặt lên.
Ninh Khải và Hòa Thượng cũng tới, hỏi thăm tình hình. Hai học sinh
bên cạnh run sợ, nhưng Lạc Tri chỉ phẩy tay, : "Không , mấy đứa
."
"Anh cần bệnh viện ạ?" Một bé lo lắng hỏi.
"Không cần ." Lạc Tri khẽ, chỉ mấy mặt: "Mấy
đều là bác sĩ cả."
Hai bé lúng túng rời , thỉnh thoảng còn đầu . Lạc
Tri vẫn mở mắt hẳn, chỗ dây kéo cào qua ở trán và khóe mắt trầy
xước, vết thương nhỏ nhưng rõ ràng. Mồ hôi tay cho vết trầy thêm rát.
"Mắt còn mở ?" Hàn Phương Trì nhẹ nhàng đỡ lấy mặt , hỏi bằng
giọng dịu dàng.
"Mở , chỉ là đau, để tớ nghỉ chút." Lạc Tri trả lời.
Hàn Phương Trì lấy một chiếc khăn ướt, nhẹ nhàng lau mặt , một tay khác giữ
lấy đầu, cẩn thận như đang lau mặt cho trẻ con. Ninh Khải gần đó, đưa
thêm một chiếc khăn khác cho Hàn Phương Trì, nhẹ nhàng lau sạch khu vực
xung quanh vết trầy.
Khoảng cách giữa hai giờ đây gần đến mức thể cảm nhận thở
của .
Lạc Tri ngửa đầu , nhưng giữ , cách nào tránh .
"Đau ?" Hàn Phương Trì tạm dừng, đó tiếp tục với động tác nhẹ nhàng hơn:
"Đừng cử động."
Lạc Tri khẽ nhắm mắt, gì.
"Thử mở mắt xem nào." Hàn Phương Trì .
"Mở ." Lạc Tri mở mắt, thấy Hàn Phương Trì cách đầy hai mươi
centimet đang chăm chú .
Mắt đỏ, nhưng gì nghiêm trọng. Lạc Tri ngước lên Hàn
Phương Trì, đồng thời cũng thể quan sát gần khuôn mặt và sống mũi của .
Hai bao giờ gần đến thế.
"Đeo kính áp tròng ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Ừ."
"Lấy , rửa tay tháo cho thoải mái."
"Giờ tháo , để tớ nghỉ thêm chút nữa." Lạc Tri , mắt vẫn còn
nhạy cảm.
"Không , cứ kiểm tra kỹ chút vẫn hơn." Ninh Khải góp ý.
"Không cần, thật mà." Lạc Tri trấn an.
Hàn Phương Trì kiểm tra kỹ lưỡng một lúc mới thả tay . Lạc Tri chỉ cảm
thấy nóng ở gáy, chỗ Hàn Phương Trì giữ lấy vẫn còn ấm. Tuy cả
Ninh Khải và Hòa Thượng nhận điều gì, chỉ Lạc Tri cảm thấy khoảnh
khắc đó hai thực sự quá gần .
Lạc Tri đó, tầm mắt ngang với phần xương sườn của Hàn Phương Trì. Anh
thấy khuôn mặt của Hàn Phương Trì và cũng ngước lên.
Buổi tối hôm đó, vết trầy quanh mắt bắt đầu hiện rõ hơn, da Lạc Tri vốn trắng
nên khi bầm trông càng rõ. Mặc dù vết thương nhỏ nhưng thoáng qua
phần đáng thương.
Hàn Phương Trì ở bên cạnh , mang theo một lọ nước muối sinh lý. Ba bác sĩ
phiên sát trùng cho vết thương, Lạc Tri thấy buồn , bao nhiêu
năm trầy xước, bao giờ chăm sóc kỹ như .
"Mắt còn đau ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Hết đau ." Lạc Tri trả lời: "Chỉ đau lúc đó thôi, qua là ."
Hàn Phương Trì gật đầu, : "Mấy ngày đừng đeo kính áp tròng nữa."
"Ừ, tớ ." Lạc Tri trả lời lời.
Sáng hôm , vết bầm vẻ nặng hơn hôm . Lạc Tri trông càng đáng thương
hơn khi yên lặng. Hàn Phương Trì từ xa hỏi: "Cậu
uống ?"
"Không khát." Lạc Tri trả lời.
Anh bên bàn ăn, lướt điện thoại, đến ghế sofa. Phòng ăn ở phía
bắc, khá tối. Lạc Tri mặc chiếc áo hoodie màu xám rộng, trông giống như
một học sinh cô đơn lãng quên.
"Ngồi đó lạnh ?" Hàn Phương Trì hỏi thêm.
Thực Lạc Tri cũng cảm thấy lạnh, nên chuyển sang ghế sofa, nơi ánh mặt
trời chiếu xuống nhẹ nhàng sưởi ấm.
Hà Lạc Tri cảm thấy dễ chịu, dựa lưng ghế sofa, mắt khép hờ.
Trong một mở mắt, dù đang lười biếng thì ánh của vẫn vô thức
sang bên cạnh. lúc Hàn Phương Trì đang chăm chú .
Cả hai ai lời nào, nhưng ánh mắt chạm dường như mang theo
trọng lượng, tạo một cảm giác va chạm nhẹ nhàng.
Hàn Phương Trì điềm tĩnh, còn Hà Lạc Tri thì như ánh nắng chiếu
mắt, khẽ nhắm mắt , chỉ hàng mi run rẩy nhẹ nhàng.