Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ ơi, con đang phạm tội.

Trong đôi mắt của Hàn Phương Trì, Hà Lạc Tri thấy chính . Tâm trí

bỗng trống rỗng, chỉ còn câu vang vọng trong đầu. Như thể

trở về hơn mười năm , khi sofa và thổ lộ hết lòng với

.

Bản năng khiến nhắm mắt , một bên đầu gối vô thức đập xuống đất.

Khi mở mắt nữa, mỉm như thường lệ.

"Tớ sẽ bao giờ, mãi mãi bao giờ rời xa ." Anh với Hàn

Phương Trì.

Hàn Phương Trì vẫn chăm chú, ánh mắt đầy dò xét.

"Tớ sẽ luôn ở đây." Hà Lạc Tri khẳng định, như từng , giọng chắc

chắn: "Ở một nơi gần ."

"Cậu sẽ ." Hàn Phương Trì đáp.

"Tớ chắc chắn sẽ." Hà Lạc Tri .

Hàn Phương Trì nhắc những chuyện qua, cũng phá vỡ

bầu khí . sự chắc chắn trong giọng của Hà Lạc Tri khiến

kìm mà phản bác: "Cậu ."

Hà Lạc Tri mím môi, sâu thẳm hỏi: "Tớ thật sự

?"

So với sự thiết pha lẫn lộn xộn của mười năm , dường như mối tình

kéo dài nhiều năm khiến Hà Lạc Tri đẩy bạn bè xa một chút.

Xét về một mức độ nào đó, đúng là họ xa cách hơn.

liệu thật sự ?

Đêm đó, Hà Lạc Tri mơ một giấc mơ mà thể tỉnh dậy.

Trong mơ, liên tục rơi xuống, cảm giác ngạt thở như nhấn chìm cuốn lấy

, khí trong lồng n.g.ự.c như nén chặt, cạn kiệt.

Anh thấy một đôi mắt quen thuộc, trong đôi mắt đó sự bối rối, mơ hồ và

một sự phụ thuộc trong sáng đến lạ kỳ.

Hà Lạc Tri nhắm chặt mắt, cố gắng vươn tay , mong đưa đó

ngoài.

vẫn tiếp tục rơi.

Cô gái là một thẳng thắn, tính cách , luôn nhiệt tình và tử

tế.

Khi , và Chu Mộc Nghiêu chính thức xác định mối quan hệ, còn Hàn

Phương Trì cũng yêu ai. Với mối quan hệ giữa họ, dù là cô gái thiết

với Hàn Phương Trì bạn gái của Tiêu Dao, Hà Lạc Tri đều quen thuộc.

Vào những kỳ nghỉ, họ thường ngoài chơi cùng , tính cách Hà Lạc Tri dễ

hòa đồng nên đều vui vẻ, thiết.

vì một chú mèo nhỏ, Hà Lạc Tri và cô gái đó ở riêng một chỗ, tạo nên

chút cách với những còn .

"Lạc Tri, với Tiểu Hắc sắp thành đôi ?" Cô gái hỏi.

Hà Lạc Tri đáp: "Có lẽ thế."

Cô gái gật đầu.

Hà Lạc Tri tiếp tục hỏi: "Còn với Phương Trì thì ?"

Cô gái đáp: "Tớ nữa."

Sau vài phút im lặng, cô Hà Lạc Tri, áy náy : "Xin Lạc Tri, tớ

để tâm đến mối quan hệ của với Phương Trì."

Hà Lạc Tri xác nhận : "Tớ với Phương Trì ư?"

Cô gái thành thật gật đầu, : "Theo tớ thấy, hai quá gần gũi."

Lúc đó, vì đại học ở hai thành phố khác , họ ít liên lạc hơn nhiều so

với hồi trung học, cộng thêm việc Chu Mộc Nghiêu ở giữa, Hà Lạc Tri và Hàn

Phương Trì cũng ít liên hệ riêng hơn. Khi , Hà Lạc Tri phản bác kịch

liệt, chỉ im lặng nửa phút chân thành : "Xin khiến cảm

thấy như , tớ sẽ chú ý hơn."

"Cậu cần xin ." cô gái áy náy, nhưng vẫn thành thật : "Tớ

nên bận tâm, các là bạn từ lâu mà. tớ vẫn

thể để ý việc thích con trai... thật lòng xin , Tri, tớ

phép. Chỉ là tớ cảm giác hai như những bạn

khác giới thiết, thậm chí vì là cùng giới nên càng gần gũi hơn,

một thứ cảm giác ai thể chen giữa các ."

Hà Lạc Tri lúc đó và ghi nhớ từng chữ, suy nghĩ cẩn thận, và khắc sâu

trong tâm trí .

Ngày hôm đó, hứa với cô gái : "Người cần xin là tớ, tớ

nghĩ đến cảm giác của . Sau tớ sẽ để cảm giác đó nữa, tớ

hứa."

Nói xong, chân thành thêm một câu: "Tớ và Hàn Phương Trì chỉ là bạn

thôi, hãy tin ."

Khi câu "chỉ là bạn", Hà Lạc Tri thực sự cảm thấy thoải mái,

chút gian dối nào, và cố tình lừa gạt cô gái .

Tình bạn mà ranh giới rõ ràng là thứ nên tồn tại. Sau đó, Hà

Lạc Tri thấy vài bài đăng về chủ đề tương tự, nhưng bao giờ

một bình luận nào ủng hộ loại tình bạn , vì thực sự nó nên .

Khi quen Tiểu Khuyên, mối quan hệ giữa và Hàn Phương Trì là "bạn

bình thường" trong nhiều năm, chỉ là họ gần gũi hơn một chút.

Tiểu Khuyên từng với trong một buổi tụ tập: "Lần tớ

chuyện với Hàn Phương Trì, bảo tớ thích chuyện với , thì Hàn Phương Trì

bạn nhất của ."

Hà Lạc Tri khẽ dừng động tác cầm ly, Tiểu Khuyên, hỏi: "Cậu để ý

?"

"Sao để ý?" Tiểu Khuyên ngạc nhiên hỏi : "Tớ lý do gì để để ý chứ?"

Lúc , Hà Lạc Tri trải qua nhiều mối quan hệ, và mối quan hệ giữa

Hàn Phương Trì dù thể gọi là "bạn ", nhưng còn là điều

đáng để lo lắng nữa.

Trong những năm , Hà Lạc Tri hầu như còn gặp bạn bè riêng nữa, giữ

cách xa với họ, và nếu gặp thì cũng cùng Chu Mộc Nghiêu. Lâu dần,

dường như quên mất từng những bạn riêng.

Anh xuyên qua những đoạn ký ức đó, tiếp tục chìm xuống.

Bao ánh mắt dõi theo , những lời hứa của Hà Lạc Tri vẫn vang vọng trong

đầu.

Cuối cùng, trở về căn nhà thời thơ ấu, co ro trong một góc ghế sofa, là

bé bảy tuổi.

Những lời dường như vẫn còn vang vọng, căn phòng mang theo mùi hương

quen thuộc và an .

Anh vùi chặt mặt chiếc gối ôm.

Trước mắt là một đôi mắt đang rằng "thật đau lòng", đôi mắt ngoài

sự bối rối và gắn bó lâu dài, còn những tình cảm tên nên .

Anh co , dám mở mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-37.html.]

Hà Kỳ bên cạnh, dịu dàng và bao dung .

... Mẹ ơi, con sai.

"Phương Trì cùng con ?" Hà Kỳ hỏi.

"Không ạ." Hà Lạc Tri trả lời: "Dạo bận tăng ca suốt."

"Thật bận đến thế ?" Hà Kỳ .

"Bận lắm ạ." Hà Lạc Tri gật đầu.

"Con cảm ơn ?" Hà Kỳ hỏi: "Phương Trì sắm cho con nhiều đồ

trong nhà như thế mà."

Hà Lạc Tri bật : "Con mà dám cảm ơn, sẽ trêu con mất."

" con cũng thể cứ nhận mà coi như chuyện đương nhiên ." Hà Kỳ

dạy: "Đã là ơn thì cảm ơn."

Hà Lạc Tri lắc đầu: "Con dám ."

Mối quan hệ giữa họ giờ khá nhạy cảm, khó mà diễn tả rõ ràng.

Không giống như , khi cả hai vẫn vô tư cùng , nhưng cũng chẳng

khách sáo.

Nó như mắc kẹt ở giữa, tiến một bước thì , mà lùi cũng chẳng

xong. Hà Lạc Tri cẩn thận giữ cho nó ở vị trí , giống như nhịp điệu của

thời gian , chỉ điều, Hàn Phương Trì im lặng ngày

càng nhiều hơn.

Hà Lạc Tri công tác, đến nửa tháng.

Trong nửa tháng , vẫn đều đặn chia sẻ ảnh trong nhóm, tối nào cũng chúc

ngủ ngon.

Một hôm Tiêu Dao trong nhóm: "Lạc Tri, sắp sinh nhật nhỉ."

Hà Lạc Tri nhắn : "Cậu định ở bên tớ ?"

Tiêu Dao trả lời: "Chắc chắn !"

Thế nhưng Hà Lạc Tri về ngay, mà chờ đến đúng sinh nhật mới trở .

Lần , đặt vé máy bay và gửi nhóm, chuyến cất cánh lúc 9 giờ tối.

Lạc Tri: "Tớ tự gọi xe về, hai cần đón."

Tiêu Dao: "Để tớ đón !"

Lạc Tri: "Không cần ."

Khi Hà Lạc Tri nhắn tin , Hàn Phương Trì vẫn đang . Đến khi tan ca,

nhóm, thấy Tiêu Dao và Hà Lạc Tri bàn Tiêu Dao đón,

đó hai sẽ cùng ăn khuya.

Hàn Phương Trì hỏi: "Ăn gì khuya?"

Tiêu Dao: "Nướng nhé."

Hàn Phương Trì: "Cho tớ cùng với?"

Tiêu Dao: "Hỏi Lạc Tri xem nào, cho theo ?"

Hà Lạc Tri dám từ chối.

hôm , khi Hà Lạc Tri bước khỏi sân bay, đầu tiên thấy

là Hàn Phương Trì.

"Phương Trì? Sao ở đây?" Hà Lạc Tri ngạc nhiên hỏi.

Hàn Phương Trì kéo lấy vali của : "Nhìn nhóm ."

Hà Lạc Tri mở điện thoại, lúc vẫn đang chế độ máy bay. Khi tín hiệu trở

, tin nhắn ùa , Tiêu Dao lãnh đạo gọi uống rượu tiếp khách.

Trong lòng Lạc Tri thầm nghĩ: "Tiêu Dao, thật là..." : "Thế thì để

tớ tự bắt xe về, vất vả chạy đến đây."

Hàn Phương Trì liếc một cái: "Tớ đón ?"

"Được chứ." Hà Lạc Tri trả lời.

Hàn Phương Trì giờ còn là chỉ im lặng chịu đựng khi Hà Lạc

Tri giữ cách nữa. Bây giờ, trưởng thành, trải qua hai mối

tình.

Có những chuyện từ đến giờ bao giờ , nhưng sẽ

đến lúc, chỉ là vấn đề thời gian.

Với Hà Lạc Tri, Hàn Phương Trì giờ chỉ trưởng thành, mà còn cách

dùng lời sắc bén hơn .

Dạo Hà Lạc Tri bỗng nhiên siêng năng đến bất ngờ, ngoài việc công tác,

còn liên tục xin thêm dự án. Dự án ở Tây Bắc còn xong, xung

phong nhận thêm việc.

Sếp cũng đành lòng, cho .

"Vùng Nội Mông em quen, dự án điện mặt trời ở Ulanqab cũng là em

." Hà Lạc Tri .

"Để Tiểu Châu ." Sếp bảo.

"Anh Châu mới cưới, chẳng lẽ nghĩ đến chuyện nhân văn một chút

?" Hà Lạc Tri : "Anh mới xong kỳ nghỉ cưới mà."

"Sao nghỉ ngơi ?" Sếp bảo.

Hà Lạc Tri vẫn kiên quyết: "Không , để em ."

Sếp từ xuống , xuống bàn, bảo: "Cậu cố xong việc

nhanh để đấy hả?"

"Đi chứ!" Hà Lạc Tri trả lời.

"Cậu nghĩ đang hỏi về việc treo chứng chỉ ? Định tìm chỗ

nào nhàn nhã hả?" Sếp nghiêm giọng: "Bỏ cái ý định đó , cứ ở đây việc tử

tế."

Hà Lạc Tri vội vàng giải thích: "Em hỏi giúp bạn thôi! Chứng chỉ của em vẫn ở

công ty mà!"

"Sao cũng ." Sếp khẽ, gõ cây bút màn hình.

"Anh ơi, oan cho em quá ." Hà Lạc Tri : "Chỉ là em kiếm thêm chút

thôi mà."

Sếp nhấc tay lên, bóc mẽ: "Lâu nay thấy siêng năng kiếm tiền ."

Cuối cùng Hà Lạc Tri nhận thêm một chuyến công tác.

Chiếc vali từ vẫn để ở cửa, chuẩn sẵn sàng cho chuyến tiếp

theo.

Buổi tối hẹn ăn cùng , Hàn Phương Trì tan ca về, thấy chiếc vali còn đó,

hỏi: "Lại công tác?"

Hà Lạc Tri trả lời: "Ừ."

"Vậy để đó gì." Hàn Phương Trì .

Hà Lạc Tri rửa tay : "Có dự án ở Nội Mông, tớ định mà công ty

cho."

Hàn Phương Trì đổi giày, rửa tay cùng .

Hà Lạc Tri lùi nhường chỗ.

"Định ?" Hàn Phương Trì hỏi vu vơ.

Hà Lạc Tri định trả lời, nhưng thôi, gì.

"Sao bây giờ chịu khó công tác ?" Hàn Phương Trì qua gương.

"Thì... mua nhà xong hết tiền , tớ kiếm thêm dự án thôi." Hà Lạc Tri

.

Hàn Phương Trì lau tay, ngoài, trả lời : "Nếu quen bao

nhiêu năm, tớ tin đấy."

 

Loading...